Điệu Ru Nước Mắt!
Close
Login to Your Account
Kết quả 1 đến 1 của 1
  1. #1
    Ngày tham gia
    May 2018
    Bài viết
    3
    Post Thanks / Like

    Mặc định Điệu Ru Nước Mắt!

    Mới tìm được quyển sách cũ của Bố Già nằm đọc mà phê luôn. Nay chia sẻ với anh em cho vui!

    Đêm nửa đêm, khu phố bị bao vây. Hai chiếc xe cam nhông chặn ở đầu đường. Trên năm chục người mặc đồ trận, võ trang súng các bin nhưng không nạp đạn ùa vào ngõ hẻm. Họ đi từng tốp năm người không phải bố ráp, hỏi sổ gia đình mà mục đích của họ là lùng bắt du đãng.
    Những bước chân chạy huỳnh huỵch. Những tiếng gõ cửa. Những tiếng quát tháo làm rộn vang khu phố. Gã chỉ điểm làm tròn nhiệm vụ. Chưa đầy nửa tiếng, người ta đã thộp cổ được ngót hai mươi tên đầu trâu mặt ngựa. Có đứa chống cự, báng súng cảnh cáo nó. Có đứa vùng chạy. người ta rượt đuổi. Tối chỗ tối vắng, nó rút dao ra xỉa. người ta vất vả lắm mới hạ nổi nó. Cuộc bắt người sôi nổi , hồi hộp cho cả người đi bắt lẫn kẻ bị bắt.
    Lúc ấy trần Đại nằm ngủ trên căn gác xép của Bốn lơ xe. Hắn vụt thức. Hơi ngạc nhiên đôi chút. Đại ngồi nhỏm dậy. Hắn rút điếu xì gà “Havatampa” lột bao giấy và ngậm vào miệng. Từ dưới nhà, Bốn lơ xe mò mẫm lên. Nó nhìn thấy điếu thuốc trên môi đàn anh chưa mồi lửa bèn móc túi lấy hộp quẹt bật lia lịa. Tay nó run rẩy. Trước mặt đàn anh nó cố bình tĩnh để khỏi bị mắng là đồ hèn. Trần Đại mồi thuốc. Hắn hít một hơi thật dài. Đoạn hắn nhả hết khói, hương thơm quyến rũ lan tỏa kín căn gác xép. Hít một hơi nữa. nuốt quá nửa số khói thuốc vào buồng phổi. Trần Đại mới hất hàm :
    - Lộn xộn gì đó ?
    - Thưa anh, chúng nó bắt du đãng ạ!
    Trần Đại nhếch mép cười:
    - Liệu chúng nó có bắt anh không?
    Bốn lơ xe lo ngại nhìn đàn anh:
    - Chúng nó đến từng nhà…
    Nó chẳng dám nói hết ý. Nhưng Trần Đại hiểu.
    Hắn hỏi :
    - Nó có đến nhà chú không ?
    Bốn lơ xe lắc đầu :
    - Em không biết.
    Trần Đại lại rít thuốc. Tiếng chân chạy huỳnh huỵch, tiếng gõ cửa, tiếng quát tháo bắt hắn suy nghĩ đôi chút.
    - Tụi nào đấy ?
    Thưa anh tụi “ Thanh niên chống du đãng”.
    Trần Đại nhún vai:
    - Tưởng lính nhảy dù mới ngán chứ bọn thanh niên thì chú xuống cho anh ngủ thêm chút nữa đi!
    Bốn lơ xe không dám cãi đàn anh. Nó ngồi ì ngửi mùi xì gà. Tưởng nó thèm chất khói. Trần Đại đưa cho nó điếu thuốc hắn đang hút dở:
    - Hút dùm anh chút chú mày. Hừ, đang đêm hút thuốc đâm say…
    Bốn lơ xe trịnh trọng đỡ lấy điếu thuốc. Nó không hút mà lại dập đi.
    Chú mày chê à
    - Dạ không.
    - Thế sao không hút?
    - Dạ để…để…
    - Để gì ?
    - Thưa anh em lo lắm ạ!
    Trần Đại phát nhẹ lên vai đàn em
    - Lo cái gì?
    Bốn lơ xe bối rối
    - Em chỉ lo thằng chỉ điểm.
    - Thằng chó chết nào đấy ?
    - Thưa anh nó đeo mặt nạ, lại cũng mặc đồ lính nên em chưa nhận ra nó. Em hứa với anh sẽ điều tra nó và rạch mặt nó bằng dao cạo.
    Trần Đại thân mật hỏi:
    - Chú vẫn thích chơi trò ấy à?
    Bốn lơ xe đáp :
    - Thưa anh, em chỉ còn chơi trò này với những quân phải bội.
    Tiếng chân chạy, tiếng chân đuổi. Tiếng quát tháo, tiếng đánh đập nghe gần hơn, Bốn lơ xe trân trân nhìn Trần Đại. Nó muốn nói một điều gì, lại thôi, Trần Đại dục nó :
    - Chú xuống đi, chừng nào nó gõ cửa nhà mình hãy hay. Anh có cách “dọt” mà!
    Mắt bốn lơ xe sáng rực như mắt mèo. Nó lặng lẽ tụt xuống cầu thang. Trần Đại đứng hẳn lên vươn vai rồi nghĩ sao hắn lại ngồi xuống và nằm dài thẳng cẳng trên sàn gác xép.
    Đại rút điếu xì gà “Havatampa” khác châm lửa hút không để ý tới chuyện bắt du đãng của thanh niên. Lần đầu tiên Trần Đại trú chân tại khu phố này. Chiều nay đang ngồi trong một “ Snack bar” với nhóm đàn em. Trần Đại bỗng nổi máu anh hung, và bây giờ, hắn phải tạm ẩn náu ở nhà Bốn lơ xe.
    Nguyên do của sự nổi máu anh hùng rất giản dị. Trần Đại thấy một người cảnh sát lôi một bên quang thúng của người đàn bà bán hàng
    rong. Người đàn bà bầu chừng bảy tám tháng. Chị ta chỉ có mỗi tội là bán hàng trên vỉa hè đã có lệnh cầm của Tòa Đô Sảnh. Mặc dầu chị đàn bà đã sùi bọp mép xin xỏ người cảnh sát vì quá sốt sắng với nhiệm vụ, không tha thứ. Ông ta bắt chị đàn bà bán hang rong quẩy gánh và cầm một bên quang thúng lôi xềnh xệch như lôi một kẻ phạm trọng tội.
    Chị đàn bà chửa đi đứng phải gượng nhẹ. Người cảnh sát không thèm hiểu. Ông ta cứ phăng phăng lôi như thế để trả thù những lần bắt hụt. Vì cách chị em bán hang rong trên vỉa hè lớn của Sài Gòn có một hệ thống báo động đường dây. Nhác trông cảnh sát tới, người nọ nháy người kia. Chảnh sát ít khi thộp được họ.
    Người cảnh sát nọ khuôn mặt lầm lì. Trần Đại, nhất là đàn em của hắn, vốn rất ghét cảnh sát. Đối với du đãng cảnh sát là kẻ thù và trái lại. Đại theo dõi cảnh bắt người “trái phép” đó. Người cảnh sát cố ý lôi nhanh chị đàn bà bán hang rong về bót cho xong công tác. Chị đàn bà vừa lo bị phạt vừa hấp tấp theo người cảnh sát. Chi ta vấp ngã trên hè phố. Trái cây đổ ngổn ngang. Người cảnh sát không những chẳng nhặt giùm mà còn giục chị đứng dậy mau. Chị đàn bà nhăn nhó đau khổ.
    Trần Đại nâng ly bia uống ừng ực một hơi cho cạn. Hắn rời khỏi đám đàn em, lững thững bước ra hè phố. Túm lấy tay trái của cảnh sát, Trần Đại hỏi :
    - Cảnh sát là bạn dân, thương yêu dân ghê lắm, tại sao riêng có ông ác thế ?
    Người cảnh sát dơ tay phải toan chụp tay của Trần Đại. Nhưng nhanh hơn hắn đã vồ luôn cả tay phải của người cảnh sát và nắm thật chặt
    khiến người cảnh sát hết cựa quậy. Trần Đại nhìn vào “Snack Bar” lắc đầu mạnh một cái. Bốn tên đàn em vội trả tiền rồi ào ra.
    - Các cậu nhặt dùm những trái cây rớt bừa bãi dùm bà này đi !
    Vẫn nắm chặt tay người cảnh sát. Trần Đại nói :
    - Chú mày biết anh là ai không ?
    Người cảnh sát căng mắt nhìn Trần Đại. Ông ta thấy khuôn mặt Đại thật khôi ngô. Vầng trán cao, tuy bướng bỉnh song nhất định Trần Đại không thuộc thành phần ít chữ nghĩa. Lâu nay, người cảnh sát đã từng được các xếp khuyên nhủ. Hễ gặp các “cậu du đãng” con ông cháu cha thì nên né ngay, kẻo bắt nhầm thì hoặc các xếp sẽ phải xin lỗi xùi bọt mép hoặc cả xếp lẫn nhân viên sẽ bê nồi cơm. Các “cậu du đãng” tung hoành ghê lắm. có cậu lấy xe số VN của cha chú đi thanh toán một món nợ máu hoặc đi “ăn hàng” có “cậu” mượn nhẹ súng của ông già dọa cảnh sát. Bị thộp cổ, các “cậu du đãng” chửi cảnh sát như tát nước vào mặt. Cảnh sát lậy các “cậu’ hơn tế sao rồi mời các cậu về. Những vụ tréo cẳng ngỗng này. Báo chí một dạo đã tường thuật. Người cảnh sát tuy chưa có kinh nghiệm bản thân nhưng nghe Trần Đại gọi mình bằng “chú mày” một cách trịnh thượng thế, đâm ra gờm gờm. Ông ta dịu giọng :
    - Cậu là ai, can thiệp của tôi làm gì?
    Trần Đại nhổ nước miếng vào mặt người cảnh sát :
    - Thằng chó chết bành tai nghe cho kỹ…
    Đại ngừng lời, hắn đưa mắt ra hiệu cho bọn đàn em. Hắn ôn tồn bảo chị đàn bà bán hang rong :
    - Bà quay đi chỗ khác đi !
    Chị đàn bà long lanh đôi mắt biết ơn nhìn Trần Đại rồi quay gánh lên vai, rảo bước. Cảnh mã thượng đã lọt hết vào mắt đám tuổi trẻ ngồi trong “Snack Bar”. Họ ngưng uống, hướng hết ra vỉa hè xem Trần Đại xử người cảnh sát đó ra sao. Bị Trần Đại xiết tay đau quá, người cảnh sát nài nỉ :
    - Cậu buông tôi ra!
    Trần Đại cười gằn :
    - Buông sao được, tao phải lấy cái tai của mày làm kỷ niệm !
    Người cảnh sát thất sắc, cuống quýt hỏi :
    - Cậu là ai ? Cậu là ai ?
    Trần Đại hét lớn :
    - Tao là du đãng nghe rõ chưa ? Là du đãng, là du đãng, là du đãng…
    Tiếng hét của Trần Đại chở chất đầy sự phẫn uất. Hắn thù hằn hai tiếng “ du đãng “ như mọi người thù hằn những sự việc đã biến cuộc đời mình thành một khoảng đất hoang không ai them nhìn nhận.
    Trần Đại nhắc lại :
    - Tao là du đãng, tao là du đãng, tao là du đãng, kẻ thù của xã hội bẩn thỉu, hèn hạ, ti tiện, ích kỷ và đằng điếm này. Tao đây, Trần Đại đây, tao hãnh diện tao là du đãng. Nào, ra tay đi thằng chó chết !
    Trần Đại buông tay người cảnh sát. Hắn lùi một bước và phóng một trái đấm vào thẳng mặt người cảnh sát. Vừa bị đánh đau, vừa bị sỉ nhục, tự ái của người cảnh sát bốc lên, ông ta quên hẳn chuyện du
    đãng… cậu. Đưa cánh tay áo chùi bải nước miếng trên mặt, người cảnh sát nhào tới ăn thua với Trần Đại.
    Bốn tên đàn em định tiếp tay, Trần Đại né tránh và nói :
    - Các chú đừng thèm chơi “hội chợ”. Mình anh đủ hạ thằng chó chết này!
    Rồi như con sói già thừa kinh nghiệm. Trần Đại vờn người cảnh sát. Quen đấm đá, hắn coi người cảnh sát như con nai. Nhưng vì cần trổ tài mã thượng nên hắn dung một thế võ duy đô quăng người cảnh sát. Người cảnh sát đã được huấn luyện võ nghệ tại trường nên tránh cái ngã tài tình. Chứ không, vỉa hè lát gạch, tránh sao khỏi vỡ đầu.
    Người cảnh sách rút sung toan bắn chỉ thiên để cầu cứu đồng nghiệp. Khẩu sung vừa rút khỏi bao. Trần Đại đã tung người tới đá vào một cái trúng tay kẻ thù. Khẩu sung văng xa. Một tên đàn em Trần Đại chạy tới lượm chiến lợi phẩm nhét vào túi quần.
    Trần Đại bồi thêm một cú đá giầy mõm nhọn vô cạnh sườn kẻ thù. Người cảnh sát đơn độc chịu đòn. Trần Đại túm ngực ông ta lôi dậy, phóng một trái đấm bạo tàn giữ ngực người cảnh sát.. Ông ta gục ngã trên vỉa hè. Trần Đại hạ ống tay áo, rút lưỡi dạo cạo định, hoặc xin một cái tai kẻ thù hoặc rạch mặt vài nhát kỷ niệm thì có hiệu lệnh báo động. Hắn nhét lưỡi dao cạo trong ống tay áo, nhổ một bãi nước miếng nữa lên cái xác chết ngất của người cảnh sát. Đoạn hắn mọc túi ngực, rút điếu xì gà “Havatampa” đưa lên miệng, lấy răng xé lớp giấy bong bọc ngoài, ngậm vào môi châm lửa hút rồi mới bước xuống đường.
    Cử chỉ bình thản của Trần Đại đượm nhiều tính chất hiệp sĩ trên màn ảnh. Khiến các cậu tập làm du đãng thèm nhỏ rãi. Bây giờ tên đàn em đã rồ chiếc “Rumi” và đã sang số 1. Trần Đại vừa nhảy lên đệm là
    chiếc xe gắn máy vù biến ngay. Ba tên đàn em khác biết chắc mọi người chỉ chú ý đàn anh của mình. Bèn lộn vào “Snack Bar” làm những người khách mới.
    Xe díp cấp cứu của cảnh sát tới lay tỉnh người bạn của họ. Đôi mắt của người cảnh sát bị đánh mở dần miệng thều thào :
    - Nó … xưng…nó….là….Trần Đại….
    Một người nói to:
    - Nó là Trần Đại hả? Đang có lệnh tập nã tên chó đẻ ấy đấy. May cho anh là nó chưa kịp rạch mặt anh ! Chúng tôi có hết địa chỉ nó trú ẩn. Đêm nay nhất định lùng nó để trả thù cho anh :
    Người ấy sờ tay lên má :
    - Trần Đại, tao không quên những vết rạch củ mày đâu : Nó đã thành sẹo rồi con ạ !
    Từ trong “Snack bar” những tên đàn em trung thành của Trần Đại nhìn ra, mỉm cười . Một đứa búng tay kều bồi :
    - Cho nghe năm lần bản “O.K…corall” nhé !
    Một đứa cao hứng đập chân hát trước :
    - Gun fight at O.K..corall..O,K.corall… Your love, Your love…. Keep the flame, le tit burm…
    Nó nhớ câu nào hát câu đó. Tới khi đĩa nhạc trỗi lên, giọng cả chàng ca sĩ Frankie Laine chĩu nặng hận thù hát bài “O.K corall” nó thổi sáo theo, coi “Snack bar” như nhà riêng của nó. Ai cũng biết ba thằng này tham dự trận “xử” người cảnh sát, nhưng không ai dám ngó thẳng chúng. Chỉ nhìn trộm.
    Ba tên đàn em của Trần Đại đợi cảnh sát “thu dọn chiến trường” xong mói chịu rời “Snack bar”. Chúng gọi Taxi rông vào Chợ Lớn tìm Trần Đại báo cho Đại biết một tin quan trọng :
    - Cảnh sát bảo có lệnh tập nã anh đấy. Mẹ kiếp, nó gọi anh là chó hoang. Chúng nó có hết địa chỉ của anh cứ trú. Đêm nay nó nhất định lùng anh. Vậy tối nay anh đến nhà em Ái Hoa mà ngủ.
    Trần Đại nghiền nát mẩu gỗ bịt ở dưới điếu xì gà “Havatampa”. Nghiến chán, hắn thổi mạnh mẩu gỗ đụng cánh cửa kêu khẽ một tiếng. Trần Đại lắc đầu :
    - Ông chú thân mến thực sự công tác với ông bố thân mến rồi ?
    Bọn đàn em nghe Trần Đại nói, đứng im lặng không dám hỏi han gì nữa. Mắt Trần Đại đỏ ngầu. Hắn gật gù một cách bất đắc dĩ :
    - Càng tốt, càng tốt, mất hết liên hệ gia đình. Ôi! Cái gia đình khốn nạn, cái xã hội khốn nạn. Trần Đại này lưu luyến gì đâu?
    Hắn vỗ vai một tên đàn em:
    - Bằng lòng chưa, chú mày ?
    Tên đàn em nhếch mép cười. Trần Đại nguôi uất ức, hắn nói :
    - Khổ nỗi tao vừa tát con Ái Hoa hai cái. Bây giờ tính sao với nó, hả Quyền Tân Định?
    Quền Tân Định cười hì hì:
    - Thì đàn anh cứ nhào đại, lấy thịt đè người là chịu tuốt.
    - Kế của chú mày “yếu” quá. Năm Hòa Hưng đồng ý không ?
    Năm Hòa Hưng xua tay :
    - Dạ, năm này xin anh miễn hỏi vì Năm này không có khiếu về…đàn bà. Đàn anh hỏi James Dean Hùng , hắn sành điệu hơn.
    Trần Đại hất hàm :
    - Chú khuyên anh thế nào đây James Dean Hùng ?
    - Em nghĩ cảnh sát chắc chắn biết cả nhà con Hoa nữa. Anh tới đó không có lợi. Vừa bị Ái Hoa chê vừa lo chạy.
    Trần Đại phá ra cười khoái chí :
    - Hay lắm, chú mày hay lắm. Vậy đêm nay Trần Đại này lưu vong miệt nào ?
    James Dean Hùng thưa :
    - Em có tên đàn em rất trung thành, một thứ “chì” ở bến xe đò Vũng Tàu. Tên nó là Bốn, Bốn lơ xe. Đêm này anh tạm ngủ đó, mai mình thu xếp sau. Hiện giờ cảnh sát biết hết đường đi nước bước của mình rồi. Anh đồng ý không?
    Trần Đại hỏi :
    - Bốn lơ xe ở với ai?
    - Nó ở một mình, ngưỡng mộ anh hết chỗ nói.
    Rút điếu “Havatampa” khác, Trần Đại nói :
    - Ừ, đêm nay độ nhờ Bốn lơ xe.
    James Dean Hùng bèn lấy chiếc xe “Rumi” của Quế cao, chờ Trần Đại tới nhà Bốn lơ xe. Lần đầu tiên, từ ngày thoát ly gia đình sống ngoài vòng cương tỏa. Trần Đại mới chịu nghe lời đàn em. Hắn bảo James Dean Hùng
    - Anh không sợ cảnh sát đâu. Nhưng chiều chú mày anh chịu nước lép đấy. Vả lại anh cũng muốn “thưởng thức “ một đêm khổ hạnh ở nhà Bốn lơ xe xem cảm giác của thằng đi trốn nó như thế nào. Dạo này anh đâm ra cay văn nghệ. Anh định viết quãng đời du đãng của mình. Anh sẽ viết rất hào hùng. Rất thật, sẽ chửi vào mặt những thằng đạo đức giả, không hiểu chúng mình sống ra sao nghĩ thế nào mà cứ bai bai mồm chửi anh em mình. Chú nghĩ sao hở Hùng?
    James Dean Hùng nhìn Trần Đại bằng đôi mắt chiêm ngưỡng :
    - Anh viết văn đấy ah?
    Trần Đại móc túi quần ra gói kẹo “Dragée” Hắn ném cho James Dean Hùng và chỉ giữ lại hai viên. Đưa viên kẹo vô miệng. Trần Đại vừa nhai vừa nói.
    - Viết văn chứ sao. Hùng lạ lắm ư? Cuộc sống hào hùng và đôi khi tủi nhục của chúng ta là nguồn cảm hứng phong phú cho nhà văn. Tiếc thay, bọn nhà văn chỉ biết có tụi khốn nạn chuyên bắt nạt học trò con nít để “ẵm địa” . Chuyện đón đường vắng để hãm hiếp nữ sinh chân yếu tay mềm. rồi về hùa với chính quyền. vơ đũa của nắm, lên án chúng ta là bọn du đãng. Họ biết đâu, chính bọn tiểu yêu chó chết đó là kẻ thù đáng phỉ nhổ của chúng ta. Dù sao, chúng ta trót bị đời liệt vào giai cấp du đãng. Vậy hãy hãnh diện nhận danh từ đó. Hãy bắt cuộc đời biết chính cuộc đời đê tiện đã dồn chúng ta vào con đường du đãng…
    Trần Đại say sưa ca ngợi du đãng như một nhà đạo đức ca ngợi những cuốn sách luôn lý. James Dean Hùng thấy khoan khoái cõi lòng, nó hỏi đàn anh:
    - Anh đã khởi sự viết chưa?
    Trần Đại hơi nhún vai :
    - Sắp sửa rồi. Hồi gần đây anh được đọc cuốn “Đường về” của nhà văn Thiên Chương. Cuốn tiểu thuyết này viết về du đãng, bênh du đãng và kết tội xả hội. Nhân vật chính trong “Đường về” xưng “Tôi”. Hình như ông Thiên Chương đã có thời làm du đãng. Anh đọc cuốn ấy. Nhiều đoạn cảm động phát khóc. Tuy nhiên, cuốn tiểu thuyết ngắn quá, nói không đủ. Anh muốn gặp ông Thiên Chương bảo cho ông biết điều đó.
    James Dean Hùng long lanh đôi mắt :
    - Ông ấy viết báo nào ?
    - Báo “Hy Vọng”
    - Sao anh không gặp ông ấy từ hồi mới đọc xong truyện của ông ta ?
    Trần Đại lắc đầu :
    - Đối với cuộc đời, muốn thanh minh cách nào, chúng ta vẫn là du đãng. Chả hiểu lòng ông Thiên Chương có rộng rãi tựa văn chương của ông ta không ? Anh ngại mình đến, ông ta sợ “không muốn giây với hủi” hắt hủi, xua đuổi mình thì mình lại coi ông ta như kẻ thù và hết thiện cảm về tác phẩm “Đường Về” của ông ta.
    James Dean Hùng ngơ ngác, tỏ vẻ thất vọng :
    - Khó quá anh nhỉ ?
    Trần Đại mỉnh cười hết sức kênh kiệu :
    - Cũng chẳng khó, để anh viết thư xem thái độ của ông ta ra sao. Dù sao, anh vẫn hứa với chú rằng, anh sẽ viết một cuốn truyện dài…
    - Về du đãng ?
    - Dĩ nhiên ! Anh khuyên chú nên tìm cuốn “Đường Về” mà đọc. Ít ra trong cuộc đời khốn nạn này cũng có một người đã hiểu chúng ta, đã biết phong phanh cái nguyên do vì đâu những thằng cỡ Trần Đại bỏ rơi tương lai, bỏ rơi tuổi trẻ đi làm du đãng….
    Trần Đại đang “thuyết pháp” James Dean Hùng thì Bốn lơ xe lách cửa bước vào. Nó cúi đầu chào James Dean Hùng và Trần Đại. James Dean Hùng vẫy nó lại gần :
    - Đại ca Trần Đại đây, hôm nay thì chú mày rõ mặt đại ca rồi nhé!
    Bốn lơ xe khoanh tay, cung kính :
    - Đàn em xin chào đại ca….
    Trần Đại chìa bàn tay phải, Bốn lơ xe rụt rè mãi mới dám bắt. Trần Đại thân mật hỏi :
    - Chú ở đây với ai ?
    - Thưa đại ca, em ở một mình ạ !
    - Kiếm ăn khá không ?
    - Dạ, đủ sài.
    - Có bị đứa nào “ếm” không ?
    - James Dean Hùng đỡ lời Bốn lơ xe :
    - Thưa anh, chú ấy coi vùng này.
    Bốn lơ xe là xếp song bến xe đò vũng Tàu. Ban ngày nó chỉ huy bọn lơ xe, ban đếm nó chủy huy bọn cao bồi ngã tư quốc tế. Trước đây một năm. Bốn làm lơ xe cho một hẵng Nam Thải. Sau vụ đấm một ngời cảnh sát giữ trật tự ở bến xe hộc máu mồm để bênh một thằng nhãi mới tập sự nghề lơ bị người cảnh sát bợp tai, Bốn phải bỏ hang.
    Cảnh sát ruồng nó nhưng nó rời bến xe Vùng Tàu đi kiếm ăn bến khác.
    Cảnh sát quên nó, một năm sau, Bốn trở về chốn cũ. Nó đã dùng dao Trung Cộng bấm một phát bay ra ba bốn lưỡi mới hạ nổi thằng Tư thẹo ma ni ven và lên ngôi xếp sòng. Bốn không làm lơ nữa. Các đàn em đóng góp tiền nuối nó. Các chủ xe kiềng mặt nó nên tháng tháng cũng dấm dúi cho nó ít nhiều. Các gánh hát biết điều tìm bến xe Bốn lơ xe. Chắc chắn khỏi gặp nạn cọp coi phố tuồng. Thằng nào lớ ngớ tới vùng đất của Bốn lơ xe làm bậy, nó hạ ngay bằng bất cứ một giá nào.
    Dưới trướng Bốn lơ xe, có chừng ba mươi tên đàn em dám chết vì đàn anh. Bốn không có cha mẹ, Nó lớn lên ở viện mồi côi. Rồi một hôm, nó cảm thấy nó chán ghét các bà Phước, nó chán ghét những mệnh phụ phu nhân hay bố thí bong bóng, kẹo cho nó và hay xoa đầu nó hỏi nó có sung sướng không. Bốn leo tường cô nhi viện. Trốn ra ngoài cuộc đời lang thang. Nó tưởng cuộc đời bên ngoài dang rộng tay đón nó. Nó chẳng nghĩ chuyện ngoài đời không có những bàn tay đeo găng vớ vẩn xoa đầu nó như ỏ viện mồi côi mà chỉ có những bàn chân hung bạo sẵn sang đạp ngã những đứa trẻ lạc loài nghèo khổ, bo vơ. Khi nó biết nghĩ, nó bị đạp ngã, Bốn mới thương các bà phước. Nó muốn trở về song nó sợ tội. Vì ngày bỏ đi, nó đã ăn cắp ít đồ của viện.
    Bốn được tôi luyện trong cái lò tủi nhục, đói rách. Nó đi bán báo, đánh giầy, giữ xe. Bán báo nó bị bắt nạt, đánh giầy nó bị đóng tiền nộp chúa đảng. Giữ xe nó bị quỵt tiền. Trái tim Bốn chai lại. Thanh thép tôi đã chin. Mười tám tuổi, Bốn căm thù cuộc đời hết chỗ nói. Nó trở nên tàn nhẫn khốn nạn. Nó đánh lộn lung tunh. Vào bóp như cơm bữa.
    Cuối cùng Bốn đi làm lơ xe. Nó vẫn nung nấu hận thù, hận thù tạo cho nó một sức mạnh ghê ghớm. Bốn đấm thằng nào là thằng ấy gục. Ghét ai, nó choảng người đó. Không cần biết người đó là cảnh sát hay lính.
    Bốn lơ xe nổi tiếng ở khu vực ngã tư quốc tế. Từ dạo được tôn làm xếp sòng. Bốn thay đổi tính nết. Nó điềm đạm thương đàn em và luôn luôn chịu thiệt thòi để tỏ rằng nó cao thượng. Bốn quen James Dean Hùng trong một trường hợp rất…võ hiệp tiểu thuyết.
    Đêm hôm James Dean Hùng tới rạp Hưng Đạo coi “Đại nhạc hội” James Dean Hùng đi với hai tên thuộc hạ. Tôn chỉ của du đãng là không bao giờ xem hát chịu mất tiền cả. James Dean Hùng móc dao con chó đưa cho người soát vé.hành động này lọt vào mắt đàn em của Bốn lơ xe. Chúng thấy James Dean Hùng cao ráo, to con lại mặc “Blouson” da, ngỡ Hùng là một “tay tổ” nên không thằng nào dám đụng. Chúng chạy về gọi Bốn lơ xe. “Giang sơn nào, anh hùng ấy” Bốn lơ xe nghe đàn em tường thuật bèn nổi máu anh chị. Nó thủ con giao Trung Cộng bấm một phát bay ra bốn lưỡi, đằng đằng sát khí vào rạp Hưng Đạo tìm thằng “bận đồ da”. Nhờ người soát vé chỉ điểm, Bốn lơ xe kiếm ra James Dean Hùng ngay. Nó vỗ vai James Dean Hùng vẫy tay ra hiệu cho James Dean Hùng rời khỏi ghế ngồi. James Dean Hùng nhếch mép cười. Bốn lơ xe nổi nóng, dí con dao Trung Cộng vào gáy James Dean Hùng :
    - Đứng lên, thằng cắc ké ! Hay muốn tao bấm nút dao ?
    Lần sửa cuối bởi getlink, ngày 29-05-2018 lúc 11:00 AM.

Điệu Ru Nước Mắt!

Đánh dấu

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •  
.::Thăng Long Kỳ Đạo::.