Thơ của người xưa về cờ vây
Close
Login to Your Account
Kết quả 1 đến 1 của 1
  1. #1
    Ngày tham gia
    Nov 2009
    Bài viết
    47
    Post Thanks / Like

    Mặc định Thơ của người xưa về cờ vây

    1. Thôn cư
    (Nguyễn Sưởng - Trần)
    Xuân qua hạ lại đến rồi
    Vòm cây chim hót từng hồi ríu ran
    Rèm trăng hoa chuyển dịu dàng
    Phất phơ gió trúc mát lan khí lành
    Bàn vây đắc địa thì nhàn
    Quê nhà bên bạn rượu tràn khướt say
    Hoa Tư sực tỉnh giấc vàng
    Chú gà hàng xóm gáy vang cách tường
    (Nguyên tác: Ngũ ngôn bát cú)

    2. Xem đánh cờ Vây
    (Nguyễn Phi Khanh - Hồ)

    Thanh nhàn địch thủ giao tranh
    Thú này vui mãi trong lòng quýt chăng?
    Thoạt nhìn ngỡ ánh sao băng
    Bỗng nghe mưa đá muôn ngàn mảnh tan
    Vòng trời ngầm khớp dọc ngang
    Thắng thua phân ở những hàng đất kia
    Việc đời phải tính nước đi
    Xưa nay muôn ván muôn hình đổi thay

    3. Xem đánh cờ
    (Tống - Thiệu Ung)

    Ý giao tranh chưa bỏ
    Lòng cầu thắng khó quên
    Mỗi đường bao huyền diệu
    Cả đời mong hiểu thông

    4. Xem đánh cờ
    (Nam Đường - Lí Tòng Khiêm)

    Trúc lâm hai kẻ anh tài
    Âm thầm ngâm vịnh ngày dài giải khuây
    Một lời chẳng thốt lạ thay
    Trong tâm nung nấu cách này tranh tiên
    Cậy mạnh dễ thất trận liền
    Chắc bền chia giữ chẳng phiền địch xâm
    Dự trù cơ hội trong tầm
    Thẳm xanh nước biển nào thâm sâu bằng?

    5. Tiễn bạn
    (Đường - Đỗ Mục)

    Tài nghệ như người thiên hạ mấy
    Nhàn nhã bằng ta thế gian bao?
    Giã bạn bên song đêm gió tuyết
    Một đèn mờ tỏ sắp cờ vây

    6. Thơ ngũ ngôn vịnh cờ - Kì 1
    (Đường - Lí Thế Dân)

    Thủ đàm nét đẹp cũ
    Tọa ổn điều tốt xưa
    Hơn thua chia hai phía
    Đen trắng dẫn đôi đường
    Vui sống không tuân mệnh
    Kề chết chẳng thấy buồn
    Bên núi tiên thấu hiểu
    Kẻ thanh bần mục rìu.

    7. Trên hồ
    (Bạch Cư Dị)

    Tăng đánh cờ trên núi
    Giữa rừng trúc thanh nhàn
    Bóng người khuất dưới trúc
    Chỉ vang tiếng đặt quân.

    8. Bên bàn cờ
    (Bạch Cư Dị)

    Cờ hồng đánh giặc bác không thiết
    Bảng vàng đề tên tôi chẳng màng
    Núi cao kẻ ẩn cư chung trướng
    Uống rượu chơi cờ vây thâu đêm.

    9. Đấu cờ
    (Lí Động)

    Lan can tuyết trắng xóa
    Kẻ ẩn cư đấu cờ
    Chiều, thế hỏng thành cướp
    Đêm, hóa chậm từ mau
    Ỷ mạnh Tăng tính toán
    Tùng cao hạc ngó vào
    Gỗ thu vang, tỉnh giấc
    Phiến đá ẩn thơ ngâm
    Mặt gương mưa điểm bụi
    Đèn hoa cháy lập lòe
    Sóng thu, chùa trúc lạnh
    Hưng thịnh, tạ công ngài

    10. Bài ca cờ vây tặng Bào Cao Viễn
    (Ngô Thừa Ân)

    Cờ Vây được khắp nơi ưa thích
    Ôn Châu, nhà vô địch Bảo quân
    Năm qua ta tuổi hai lăm
    Đã xem kì nghệ không đâu sánh bằng
    Tuổi niên thiếu Hoài An du ngoạn
    Sau lại đi thăm chốn Giang Nam
    Tính tình phóng khoáng bất kham
    Thu mái chèo tới am miền Mông Dương
    Sức cờ đủ tranh hùng thiên hạ
    Sớm gặp người lòng dạ ngẩn ngơ
    Công hầu ngựa quý sẵn chờ
    Ngọc đường học sĩ đề thơ luận bàn
    Năm trước Giang Đông ta thẳng tới
    Gà gáy vang gặp gỡ vui mừng
    Bàn cờ hút khách bốn phương
    Phòng văn anh kiệt trùng trùng vây bên
    Sá chi cảnh vai kề đầu dựa
    Bốn ghế yên lặng tựa trong mơ
    Bỗng nhiên khéo đặt nước cờ
    Đồng thanh vang trận cười như thủy triều
    Một thế cướp thiên nhai giải tỏa
    Đường cờ hầu gia thỏa thuê thay
    Mười ngày chủ khách ta say
    Kết giao vui vẻ hết ngày nối đêm
    Tuyết trắng cây băng trên cầu vỡ
    Chia tay thôi há ở lại lâu
    Bàn thu quân ngọc làm nhà
    Mây nhàn dã hạc chẳng qua nơi này
    Do hợp bởi khói mây, tuyệt nghệ
    Chốn hồng trần câu nệ áo bào
    Mong ngài phóng khoáng trước sau
    Thế gian vạn sự kị cao ngạo mà
    Lần sửa cuối bởi loan, ngày 18-07-2020 lúc 10:34 AM.

  2. Thích trung_cadan đã thích bài viết này
Thơ của người xưa về cờ vây

Đánh dấu

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •  
.::Thăng Long Kỳ Đạo::.