Rùa & Thỏ
Close
Login to Your Account
Trang 1 của 2 12 CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 16

Chủ đề: Rùa & Thỏ

  1. #1
    Ngày tham gia
    Jul 2010
    Bài viết
    11,749
    Post Thanks / Like

    Mặc định Rùa & Thỏ

    Ngày xửa ngày xưa,có một con rùa và một con thỏ cãi nhau xem ai nhanh hơn.Chúng quyết định giải quyết tranh luận bằng một cuộc chạy thi.Chúng đồng ý lộ trình và bắt đầu cuộc đua.
    Thỏ xuất phát nhanh như bắn và chạy thục mạng một hồi,và sau khi thấy rằng đã khá xa bạn rùa,thỏ nghĩ khoảng cách khá an toàn nên nghỉ mệt dưới một tán cây bên đường,thư giãn trước khi tiếp tục cuộc đua.Thỏ ngồi dưới bóng cây và nhanh chóng ngủ thiếp đi.Rùa từ từ vượt qua thỏ và sớm kết thúc đường đua giành chiến thắng.Thỏ giật mình tỉnh giấc và nhận ra rằng nó đã bị thua.
    Nhưng cuộc sống không đơn giản như thế...
    Thỏ đã vô cùng thất vọng vì đã để thua và nó cố suy nghĩ.Thỏ nhận ra rằng nó thua chỉ vì quá tự tin,bất cẩn và thiếu kỉ luật.Nếu nó không xem mọi thứ dễ dàng và chắc thắng thì rùa không thể nào hạ được nó.Vì thế,nó quyết định thách thức một cuộc đua mới.Rùa đồng ý.Lần này,thỏ chạy với tất cả sức lực của nó và suốt một mạch về đích.Nó bỏ xa rùa đến mấy dặm đường.Câu chuyện vẫn chưa dừng lại...
    Rùa đã suy ngẫm kết quả và nhận ra rằng:Nó không có cách nào thắng được thỏ trên đường đua vừa rồi.Và khi đã suy nghĩ thật chắc chắn nó thách thỏ vào một cuộc đua khác,nhưng có một chút thay đổi về đường đua.Thỏ đồng ý.
    Vào cuộc đua mới,như đã tự hứa với mình là phải luôn nhanh,thỏ bắt đầu chạy và chạy với tốc độ cao nhất cho đến bên bờ sông.Vạch đích chỉ còn mấy mét nữa bên kia bờ sông,thỏ đành ngồi xuống và tự hỏi không biết làm sao đây?Rồi thì rùa cũng đến nơi,rùa lội xuống sông và bơi qua bờ bên kia,tiếp tục chạy và kết thúc đường đua.Câu chuyện vẫn chưa kết thúc ở đây...
    Thỏ và rùa trở thành đôi bạn thân thiết và cùng nhau suy ngẫm.Cả hai nhận ra rằng ở cuộc đua sau cùng có thể có kết quả tốt hơn.Vì thế chúng quyết định thực hiện lại cuộc đua cuối,nhưng chúng sẽ cùng chạy chung một đội.Cuộc đua bắt đầu,thỏ cõng rùa chạy đến bờ sông,rùa lội xuống sông và cõng thỏ bơi qua bờ bên kia sông.Lên bờ,thỏ lại cõng rùa chạy và cả hai cùng về đích.Và chúng nhận ra rằng,thời gian về đích sớm hơn rất nhiều so với lần chạy trước...
    Bài học của câu chuyện này là gì?Thật tuyệt vời nếu mọi người đều thông minh và đều có ưu điểm riêng.Khi các bạn cùng làm việc với nhau trong một đội và cùng chia sẻ,cống hiến ưu thế của từng người thì mọi việc đều trở lên hoàn hảo.Thỏ và rùa đều không đầu hàng hay nản chí sau thất bại.Thỏ quyết tâm làm việc hăng hơn và cố gắng nhiều hơn sau khi thất bại cay đắng.Rùa thì phải thay đổi chiến thuật sau khi đã cố gắng làm việc hết sức.
    Trong cuộc sống,khi phải đối diện với thất bại,có thể đó là thời điểm thích hợp để cố gắng hơn và nỗ lực nhiều hơn nữa,nhưng đôi khi cũng cần phải thay đổi chiến lược và thử tìm giải pháp khác.Và đôi khi phải làm cả hai.
    Thỏ và rùa đã học được thêm một bài học để đời khác:Thay vì chúng chống đối với nhau,chúng bắt đầu tìm cách giải quyết tình huống và chúng đã cùng nhau làm tốt hơn rất nhiều.


    (st).
    Lần sửa cuối bởi 6789, ngày 13-03-2011 lúc 03:55 AM.
    Điềm tĩnh trước gái xinh và không giật mình trước gái xấu

  2. #2
    Ngày tham gia
    Apr 2010
    Bài viết
    353
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Trích dẫn Gửi bởi 6789 Xem bài viết
    Ngày xửa ngày xưa,có một con rùa và một con thỏ cãi nhau xem ai nhanh hơn.Chúng quyết định giải quyết tranh luận bằng một cuộc chạy thi.Chúng đồng ý lộ trình và bắt đầu cuộc đua.
    Thỏ xuất phát nhanh như bắn và chạy thục mạng một hồi,và sau khi thấy rằng đã khá xa bạn rùa,thỏ nghĩ khoảng cách khá an toàn nên nghỉ mệt dưới một tán cây bên đường,thư giãn trước khi tiếp tục cuộc đua.Thỏ ngồi dưới bóng cây và nhanh chóng ngủ thiếp đi.Rùa từ từ vượt qua thỏ và sớm kết thúc đường đua giành chiến thắng.Thỏ giật mình tỉnh giấc và nhận ra rằng nó đã bị thua.
    Nhưng cuộc sống không đơn giản như thế...
    Thỏ đã vô cùng thất vọng vì đã để thua và nó cố suy nghĩ.Thỏ nhận ra rằng nó thua chỉ vì quá tự tin,bất cẩn và thiếu kỉ luật.Nếu nó không xem mọi thứ dễ dàng và chắc thắng thì rùa không thể nào hạ được nó.Vì thế,nó quyết định thách thức một cuộc đua mới.Rùa đồng ý.Lần này,thỏ chạy với tất cả sức lực của nó và suốt một mạch về đích.Nó bỏ xa rùa đến mấy dặm đường.Câu chuyện vẫn chưa dừng lại...
    Rùa đã suy ngẫm kết quả và nhận ra rằng:Nó không có cách nào thắng được thỏ trên đường đua vừa rồi.Và khi đã suy nghĩ thật chắc chắn nó thách thỏ vào một cuộc đua khác,nhưng có một chút thay đổi về đường đua.Thỏ đồng ý.
    Vào cuộc đua mới,như đã tự hứa với mình là phải luôn nhanh,thỏ bắt đầu chạy và chạy với tốc độ cao nhất cho đến bên bờ sông.Vạch đích chỉ còn mấy mét nữa bên kia bờ sông,thỏ đành ngồi xuống và tự hỏi không biết làm sao đây?Rồi thì rùa cũng đến nơi,rùa lội xuống sông và bơi qua bờ bên kia,tiếp tục chạy và kết thúc đường đua.Câu chuyện vẫn chưa kết thúc ở đây...
    Câu chuyện chưa kết thúc ở đây.
    Rùa thách thỏ chạy thi trên đường quốc lộ. Vẫn như mọi khi, thỏ băng băng về đích, nhưng bỗng toét một tiếng, một chú CSGT từ trong gốc cây lao ra, hóa ra thỏ đã chạy quá tốc độ quy định trên đường cao tốc. Sau khi chờ đợi chú CSGT lập biên bản, thỏ vội vàng về đích đã thấy rùa nằm ngủ ngon lành bên vạch đích

  3. #3
    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Bài viết
    70
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Hay quá ! Một câu chuyện ngụ ngôn rất có ý nghĩa !

  4. #4
    Ngày tham gia
    Jun 2009
    Bài viết
    1,408
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    @6789: chú tiếp tục câu chuyện ăn nhậu của rùa và thỏ được không ? Đoạn cuối về sau thỏ và rùa còn gặp cáo để chạy đua nữa kia.khà khà khà .

  5. #5
    Ngày tham gia
    Jul 2010
    Bài viết
    11,749
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Chú Thực kể giùm 6789 hồi sau với,đoạn cáo,thỏ,rùa thì chưa biết thật chú Thực ơi.....
    Điềm tĩnh trước gái xinh và không giật mình trước gái xấu

  6. #6
    Ngày tham gia
    Jun 2009
    Bài viết
    1,408
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Được sự thuận ý của 6789 thông qua tin nhắn nên tiếp tục kể nốt

    chuyện ăn nhậu của Thỏ và Rùa :

    Sang đến bờ bên kia trời cũng chập choạng tối. Cả hai quyết định thuê khách sạn qua đêm và kiếm chút gì bỏ bụng. Trong thành phố đông đúc như Cần Thơ thì không thể cõng Rùa trên lưng đi lòng vòng được vì “vi phạm độ cao quy định” của ngành Giao thông Công chính. Hơn nữa, để Thỏ đi trước vừa nhanh, vừa tiện việc lựa chọn khách sạn và cũng dễ mặc cả hơn. Chọn được chỗ qua đêm vừa ý, Thỏ cùng Rùa xuống Restaurant “giảm stress”. Nhà hàng sang trọng thật, phục vụ toàn sơn hào hải vị. Thỏ nhìn menu rồi kêu nào là Cà rốt phơi sương, cỏ non hầm thuốc bắc, củ cải ngọt hun khói… cho bù lại những ngày dài gian khổ trên đường. Rùa cũng “nhanh chân” gọi thức ăn. Nào là… nào là… nào là… nhưng nhà hàng không có những món đó. Nó tiu nghỉu gọi món “lăng quăng luộc” và vài cọng tía tô lót dạ. Cơm nước xong, cả hai lên phòng. Thỏ tót lên giường, nhún nhảy trên nệm, đắp chăn thơm, mở truyền hình cáp (để cập nhật kiến thức chắc!) xem Tom & Jerry… Còn Rùa thì chỉ biết thụt đầu vào mai để ngủ (vì mai chính là nhà của nó rồi!). Cả hai chìm vào giấc ngủ với những mộng mị của phần thưởng ngày mai.
    Thỏ nghĩ: Mình có công to nhất. Nào là chở Rùa suốt cả chặng đường dài, nào là đi trong thành phố mà không bị Police thổi, nào là kiếm được nhà hàng ngon, khách sạn tốt, tiết kiệm biết bao công sức, tiết kiệm
    biết bao tiền bạc… Mình tiêu xài như thế cũng “đáng đồng tiền bát gạo”, mình phải được thưởng nhiều hơn Rùa. Thế mới xứng đáng với đóng góp của mình.
    Rùa lại nghĩ khác: Mình có công to nhất, không mình thì mọi việc không xong! Thỏ có đi nhanh thật, có công cõng mình cả đoạn đường dài thật, nhưng không có mình thì giờ này hắn “còn đang ngao ngán cho đoạn kết bên kia sông Hậu“ chứ làm gì có thưởng mà chia. Hơn nữa, một mình hắn thuê phòng, biết đâu tiền hoa hồng hắn ém nhẹm rồi ! Lại còn kêu toàn những “món độc”, ở “chỗ sang” mà chỉ mình hắn hưởng chứ mình có hưởng được gì đâu ngoài vài con lăng quăng luộc và rụt đầu vô mai để ngủ. Gần 200 tuổi đầu rồi mình chưa thấy đứa nào láo hơn đứa này! Thật quá đáng. Hắn đã xài nhiều hơn cái hắn có, không thể chia thưởng cho hắn nhiều được. Chí ít mình phải hưởng 80% mới công bằng. Càng nghĩ, Rùa càng hậm hực, tức tối…
    Triết lý của câu chuyện: “Làm đã khó, chia phần càng khó hơn”. Phải xác định trước phần mà mỗi người trong nhóm được hưởng. Tránh nghi ngờ lòng tốt và nhiệt tình của người khác trong công việc.

    Tiếp tục cuộc đua giữa Cáo , Thỏ và Rùa :
    Do lưu trong máy khá lâu giờ tìm hoài không ra ,Chỉ nhớ đại ý câu chuyện như sau :

    Thỏ và Rùa được Cáo thách đua. Chúng tự tin và nhận lời. Đích đến là hang Cáo, khá xa với nhiều quyền lợi hão huyền . Chạy đến tối mệt mờ cả mắt, không nhấc nổi chân thì về đích. Chúng ngồi thở không ra hơi, vừa lúc đó Cáo về.........
    Buổi tối, Cáo ăn cơm có thịt Thỏ nướng và Rùa hầm .
    Câu chuyện ngụ ngôn Cáo ,Thỏ và Rùa này đã dạy cho chúng ta bài học lý thú : 1 bước để lên thiên đàng thì không bao giờ có nhưng 1 bước vấp ngã rơi xuống địa ngục là có thể xảy ra . Biết bao cô gái nhẹ dạ ngây thơ tin tưởng vào những lời ngon ngọt bên ngoài của kẻ hiểm độc gian manh mà bị lừa đảo vào động quỷ .Cái khó chính là làm sao để nhận diện ra những hạng người này đó là không nên tin vào những lời lẽ mà cần nhìn kỹ vào các hành động để tỉnh táo xét đoán mọi vấn đề và luôn có giải pháp hữu hiệu chặn đứng ngay từ đầu.

  7. #7
    Ngày tham gia
    Jun 2010
    Bài viết
    348
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Em đi search trên google thì thấy câu chuyện này có tất cả 14 phần, phần bác 6789 và bác Thực kể là 6 phần đầu. Các bác có hứng thú nghe nốt không để em kể tiếp cho

    Rũ áo phong sương trên gác trọ.
    Lặng nhìn thiên hạ đón xuân sang.

  8. #8
    Ngày tham gia
    Jun 2010
    Bài viết
    348
    Post Thanks / Like

    Mặc định 7. Nên chăng có kết cục buồn ?

    Không thống nhất được phương án chia thưởng, Rùa & Thỏ kéo nhau lên Quan phủ. Sau khi đóng lệ phí và nộp “tang vật vụ án” vào quốc khố, Thỏ & Rùa bắt đầu gióng trống ở cửa quan để chờ xét xử.
    Theo lệ “Vào cửa Quan” là người kêu “oan” phải chịu 45 roi thì Quan mới thăng đường xét xử. Nhìn phần thưởng trình lên, Quan phủ lắc đầu, ra lệnh cho đệ Bát, đệ Cửu nọc Rùa & Thỏ ra đánh 45 hèo rồi đuổi về, không nói gì cả.
    Thỏ da mỏng, lông thưa nên không chịu nổi trận đòn đã bị nội thương đến “tàn phế võ công”, không còn bay nhảy hay “đằng vân” được. Đau đớn vì kết quả của sự nỗ lực, phấn đấu đã “tan thành mây khói”, Thỏ tự trách mình sao ích kỷ thế ? Công của tập thể mà, sao mình lại quy công của tập thể thành của mình ? Rùa đóng góp nhiều lắm chứ ? Không có Rùa thì sao qua sông ? Rùa có giận mình không ? Cậu ấy bây giờ sống chết thế nào rồi ? … Tại sao và Tại sao ? … Thất thểu như “gà xệ cánh” Thỏ lê tấm “thân tàn ma dại” trên hè phố rồi gục ngã dưới Ponton phà Hậu Giang để rồi không bao giờ tỉnh lại mà nghĩ đến công trạng của mình.
    Rùa thì may mắn hơn. Nhờ có chiếc mai chắc nịch mà nó đã thoát khỏi “bể oan cừu” và bò thục mạng đến bờ sông Hậu. Rùa lao ngay xuống nước tranh thủ nhấm nháp đỡ mấy cọng lục bình và trực chỉ bờ Nam.
    Vừa bơi Rùa vừa cười thầm “Đừng có mà tranh với Ông ! Ông há phải tay vừa đâu ! Giờ bỏ xác xứ người mới biết “Đoạn trường Tân Thanh”. Ngựa hay là ngựa chạy đường dài, … Dù sao mình đã trở thành nhà vô địch đích thực rồi ! ”
    Vừa bơi Rùa vừa khoái trá vẫy nước tung tóe cho thoả chí tang bồng. Song nó vẫn sót xa khi “tính bổn thiện” chợt tràn về. Rùa tự kiểm điểm mình : Giá mà mình đừng “xôi thịt” quá !
    Giá mà Thỏ đừng “chơi nổi” quá !
    Giá mà “xã hội đừng bất công” quá !
    Giá mà… , giá mà …
    Càng nghĩ Rùa càng giận mình, giận đời và thương Thỏ. Mãi trầm ngân tư lự Rùa không ngờ trận đòn quan phủ đã làm rạng nứt chiếc mai hồi nào không biết, nước ngấm vào từng thớ thịt nhấn chìm Rùa sâu xuống dưới để rồi không còn cơ hội thấy ánh mặt trời nữa.
    Triết lý câu chuyện : Tham thì thâm. Mất cả chì lẫn chài. Hối tiếc cũng đã muộn rồi !
    (Sưu tầm)
    Lần sửa cuối bởi toan2324, ngày 15-03-2011 lúc 09:13 PM.

    Rũ áo phong sương trên gác trọ.
    Lặng nhìn thiên hạ đón xuân sang.

  9. #9
    Ngày tham gia
    Jun 2010
    Bài viết
    348
    Post Thanks / Like

    Mặc định 8. Chuyến tàu cuối cùng !

    “Hồn xiêu phách lạc” trên đường, Thỏ bị dẫn đến cung Diêm Vương. Thỏ biết thế là hết ! “Khốn nạn cho mày chưa Thỏ ơi ! ”- nó tự sỉ vã mình. Nơi đây là tận cùng của thế giới, nơi mà mọi toan tính, thiện ác đều bị phơi bày và trả giá. Nhìn vạc dầu sôi sùng sục và “đồ nghề” tác nghiệp của thuộc hạ Diêm Vương, Thỏ muốn chết quách thêm lần nữa cho rồi. Đau đớn thay ! Càng nghĩ Thỏ càng thấm thía câu Học tài thi phận ! Hồng nhan bạc tỷ, Anh hùng Xạ Điêu, ùm bà lằng, … Phen này thúi
    “Đời Cô Lựu” thật rồi !

    Mãi rên rỉ, khóc lóc Thỏ quên cả sự có mặt của Diêm Vương. Tra sổ Nam Tào thì “ân oán giang hồ” của Thỏ với trần gian chưa dứt nhưng quan phủ và đám lâu la đã “làm việc với tinh thần trách nhiệm cao nhất” mới gây nên cớ sự này - Diêm Vương thầm nghĩ, nhưng việc sửa sai lại không thuộc thẩm quyền và trách nhiệm của mình (ngu sao nhận ! ).
    Song nếu tống Thỏ ra đường họp với đám “trở về sau cai nghiện” thì lại làm tăng “tệ nạn xã hội” vì không quản lý được hộ khẩu. Chờ xin ý kiến ở trên lại càng mất thời gian, có khi dẫn đến nhiều chuyện lùm xùm. Ém nhẹm cho xong. Nghĩ mãi, Diên Vương quyết định tra hỏi Thỏ :
    - Tại sao ngươi xuống đây ?
    - Tại vì con tham luôn phần của Rùa, Thỏ tự nhận tội lỗi.
    - Tham ăn có ảnh hưởng gì ?
    - Dạ ăn quá nên bị “nội thương” ạ !
    - Thế sao còn khóc lóc, rên la ?

    - Môn văn ở trường ngươi đạt con mấy ?
    - Dạ con Thiên Nga ạ !
    - Con Ngỗng chứ gì ! - Diêm Vương tặc lưỡi. Hãy khắc cốt ghi tâm câu này trong chương trình văn lớp 9 “Khóc nhục, Rên hèn, Van yếu đuối”.
    - Dạ !
    - Thế nếu được 2 điều ước, nhà ngươi sẽ ước gì ?
    Ngập ngừng giây lát, Thỏ mạnh dạn :
    - Thứ nhất, con muốn được sống lại để làm việc tốt với Rùa.
    - Ngươi có biết “lòng tốt dễ bị nghi ngờ”, “sống đàng hoàng hay bị tiếng thị phi” không ? - Dạ con chịu được ạ !
    - Bộ chưa tởn kết cục buồn ở Phần 7 sao mà còn muốn hợp tác ?
    - Dạ con sẽ làm khác ạ.
    - Rùa có gì hay mà ngươi muốn hợp tác ?
    - Nhìn bề ngoài thì khó biết lắm ạ ! Dễ nhầm lắm ạ. Rùa lù đù thế mà có rất nhiều “bí kíp”. Chẳng hạn Rùa biết nhiều “ngoại ngữ” lắm. Rùa có thể sử dụng thành thạo tiếng ve, tiếng chim hót, tiếng gà gáy, tiếng vịt kêu chiều … trong bất kỳ trường hợp nào, rất lợi hại !
    - Còn điều ước thứ 2 ?
    - Dạ con muốn có thêm 2 điều ước khác.
    - Hừ ! (lại ba lém, khôn vặt nữa rồi ! ). Con người ta chỉ khôn lớn khi từ bỏ khôn vặt.
    Qua lời khai của Thỏ, Diêm Vương nghĩ : Nó không nói gì đến lỗi của quản lý các cấp cả, không đả động gì đến sự tắc trách của những người có thẩm quyền, có trách nhiệm cả. Thôi thì bổn quan cũng chẳng làm khó nó làm gì. Hơn nữa nó cũng đã có ý “làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn” rồi. Ta nên tha cho nó.
    Điều ước thứ nhất có thể “ngâm cứu” trả lời sau (còn chờ họp giao ban liên bộ nữa chứ ! ) nhưng điều thứ hai thì không vì ngươi vẫn còn “ham hố” lắm. Phải giáo dục ngươi thêm mới được. Ít nhất phải gửi ngươi đi “phục hồi nhân phẩm” 50 năm.
    Thỏ được đưa đi “cải tạo” cho gột rửa hết những thói hư, tật xấu trước khi nhận quyết định trong cuộc họp giao ban ở thiên niên kỷ sắp tới. “Đây là chuyến tàu cuối cùng của mình đây ! Cầu mong Rùa cũng may mắn.” - Thỏ thầm niệm.
    (sưu tầm)

    Rũ áo phong sương trên gác trọ.
    Lặng nhìn thiên hạ đón xuân sang.

  10. #10
    Ngày tham gia
    Jun 2009
    Bài viết
    1,408
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Lại giống Trung -cadan
    Cứ hồi sau sẽ rõ…
    Thỏ thịt nát xương tan
    Rùa bể mai chìm nghỉm
    Tới tận cùng thế giới
    Còn hay hết lão Toan

Rùa & Thỏ
Trang 1 của 2 12 CuốiCuối

Đánh dấu

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •  
.::Thăng Long Kỳ Đạo::.