Truyện ngắn...
Close
Login to Your Account
Trang 1 của 3 123 CuốiCuối
Kết quả 1 đến 10 của 21

Chủ đề: Truyện ngắn...

  1. #1
    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Đang ở
    ngõ nhỏ , phố nhỏ ...nhà tôi ở đó
    Bài viết
    3,743
    Post Thanks / Like

    Mặc định Truyện ngắn...

    Ốc nhỏ

    Đừng nhìn chằm chằm vào những khuyết tật của người khác. Hãy nhìn vào phía ánh sáng. Đã đến lúc sống một cách can đảm.

    Ở cái tuổi mười sáu, có lẽ cô bé nào cũng từng có một giấc mơ cổ tích của riêng mình. Chính mình, trong giấc mơ sẽ là một nàng công chúa ngủ trong rừng, xinh đẹp với một chiếc váy trắng muốt và ngủ say sưa trên một chiếc giường kết đầy hoa. Rồi một chàng hoàng tử sẽ đến, khẽ đặt lên môi nàng công chúa một nụ hôn, đánh thức nàng dậy trong khung cảnh muôn hoa bung nở, chim chóc hát ca tưng bừng.

    Nó cũng từng mơ những giấc mơ như thế. Nhưng chỉ đến cảnh chàng hoàng tử cúi xuống nhìn nàng công chúa, chàng bỗng dưng quay đi. Đi mãi, bỏ mặc nàng công chúa với giấc ngủ vĩnh hằng của riêng mình… Đã không biết bao nhiêu lần, giấc mơ ấy cứ lặp đi lặp lại. Và lần nào cũng kết thúc ở cảnh chàng hoàng tử của nó bỏ đi, đi mãi. Lần nào cũng vậy. Nó tỉnh giấc. Nước mắt đầm đìa trên khuôn mặt. Bật điện. Nó làm như chàng hoàng tử kia: Ngắm mình từ đầu đến chân, qua trước gương lớn ở cuối giường. Đôi mắt nghẹn lại nơi hai bàn chân: đôi chân xanh xao khó tả, teo nhỏ và cong queo. Nó ôm mặt, nghẹn ngào khóc.

    Lần đầu tiên bắt gặp nó khóc giữa đêm, mẹ đã ôm nó vào lòng, ôm thật chặt mà không nói gì. Nhưng nó biết mẹ đang khóc. Bởi mái tóc của nó đã ướt đẫm. Nước mắt của mẹ mằn mặn…

    Hôm sau, cái gương không còn được đặt ở giữa phòng nữa.

    - Mẹ này, cái gương của con đâu rồi? Sao mẹ lại mang nó đi chỗ khác?

    Mẹ nhìn nó, ánh mắt đau đáu, chua xót. Nhưng mẹ chẳng nói gì. Không biết phải nói gì hay là nước mắt đã nghẹn nơi cuống họng?

    - Không có gương thì con vẫn nhìn thấy đôi chân của con mà, mẹ!

    - Con muốn nhìn thấy khuôn mặt xinh xắn của con mẹ ạ. Khuôn mặt ấy đều mỉm cười với con vào mỗi buổi sáng. Khuôn mặt duy nhất không kinh sợ khi nhìn vào đôi chân con. Mẹ! Con chỉ có mình con để làm bạn.

    Mẹ không nói gì. Đôi mắt mẹ nhìn nó, sâu thẳm và câm lặng. Chất chứa trong đó là những đớn đau đến tột cùng. Nó lặng thinh. Đã có lần nó nghĩ, mẹ chẳng thể nào hiểu được nỗi đau của nó, bởi mẹ không mang một đôi chân tật nguyền. Nhưng lúc này, nhìn ánh mắt mẹ, nó chợt hiểu, mẹ đau hơn nó gấp hai lần: nỗi đau của một người mẹ và nỗi đau của chính nó.

    - Con sẽ không khóc nữa đâu, mẹ!

    Chiếc gương lại ở đó. Nó vẫn thường tỉnh giấc vào lúc nửa đêm. Nhưng nó đã học được cách khóc lặng lẽ, chỉ có nước mắt, không có những tiếng rên, cũng chẳng có những tiếng nấc nghẹn.

    Dạo này, mẹ đi ra khỏi nhà sớm hơn, về nhà muộn hơn. Nó tự hỏi, điều gì đã làm mẹ đi lâu đến thế, hay mẹ không còn yêu nó nữa? Và rồi, khuôn mặt mẹ ngày càng xanh xao, hốc hác hơn. Gạt đi cái ý nghĩ nghi ngờ vớ vẩn kia, nó lờ mờ nhận ra mẹ đang cố gắng để làm một điều gì đó, một điều rất quan trọng.

    Rồi một ngày, mẹ trở về với khuôn mặt rạng rỡ khác thường.

    - Mẹ có cái này cho con.

    - Một chiếc xe. Mẹ sẽ đưa con đi dạo vào buổi chiều. Con có thể nhìn thấy cỏ xanh này, thấy rặng hoa màu tím này, cả những tia nắng nữa.



    - Mẹ này. Lần sau mẹ chỉ đưa con ra chơi ở vườn nhà mình thôi nhé! Con không muốn ra ngoài đường nữa.

    - Không phải con không thích. Chỉ là… Bọn họ cứ nhìn con. Con ghét những ánh mắt tò mò, thương hại. Con không cần sự thương hại.

    - Họ cứ hỏi con bị làm sao thế. Con biết mẹ không muốn trả lời. Mẹ đau lắm phải không?



    Sau đó, mẹ thuê bác hàng xóm đục một khoảng nhỏ trên bức tường phòng nó, làm thành một khung cửa sổ xinh xinh. Chiếc giường nhỏ cũng được kê gần lại bên cửa sổ.

    - Mẹ ơi con thích lắm. Ở đây con có thể nhìn thấy trời, thấy cỏ, thấy cả người đi lại ngoài kia nữa.

    - Mẹ ơi có một con bướm vàng đang bay ở ngoài kia. Con cũng muốn bay lên như thế!

    Mẹ nhìn nó cười. Nhưng khi quay mặt đi, khuôn mặt đã đầm đìa nước mắt.

    Cửa sổ của nó trông ra một lối nhỏ, hình như là một con đường tắt dẫn đến một trường học. Ngày ngày, bọn trẻ con tung tăng đi về, nói cười ríu rít. Một ngày, có một cậu bé, chừng 10 tuổi dừng lại bên khung cửa của nó.

    - Chị ơi! Sao ngày nào chị cũng ngồi đây vậy?

    - Chị không đi học à?

    - Em có truyện này hay lắm. Chị cầm lấy mà đọc. Em về đây, mai em quay lại nhé!

    Và ngày ngày, cậu bé nán lại bên khung cửa sổ của nó. Hai chị em nói đủ chuyện trên trời dưới đất. Và không biết từ bao giờ, nó chỉ chờ đến buổi chiều để gặp và nói chuyện với cậu bé dễ thương kia.

    - Dạo này con có chuyện vui à?

    - Con có thể mời em bé ấy vào nhà mình chơi, khi con thật sự có niềm tin.

    - Đừng sợ, con gái. Chẳng lẽ con cứ mãi là một con ốc trốn kín trong vỏ của mình?

    Tất nhiên, nó không muốn là một con ốc nhỏ. Nó muốn được như chú bướm vàng kia, cất cánh bay lên giữa bầu trời thênh thang. Nhưng quả thật nó sợ. Nó sợ những ánh mắt không – bình – thường của mọi người khi nhìn thấy nó. Ánh mắt nhắc nó nhớ đến thân phận tật nguyền của mình.

    Nhưng chẳng lẽ cứ mãi là một con ốc trốn trong vỏ?

    - Mẹ này, hôm nay mẹ cho con cầm chìa khóa nhé!

    - Con muốn mời em bé ấy vào nhà chơi.

    Mẹ nhìn nó, khẽ mỉm cười rồi xoa đầu nó: “Đã đến lúc sống can đảm rồi, con gái ạ”



    - Em có muốn vào nhà chị chơi không?

    - Chìa khóa này. Em vòng ra phía trước và mở cửa vào nhé!

    Chú bé vui vẻ và ngoan ngoãn làm theo lời nó. Không có một dấu hỏi nào về cái cách mời khách vào nhà kì lạ ấy.

    - Chị ở trong này nè. Em mở cửa rồi vào đi.

    Tim nó đập thình thịch. Nó lo lắng. Nó sợ. Sợ sẽ phải nhìn thấy ánh mắt mà mọi người vẫn hay nhìn nó: tò mò và thương hại.

    - Phòng chị đẹp nhỉ! Em cũng thích có một cái cửa sổ trông ra đường như thế này.

    - Em có truyện này hay lắm, chị đọc đi.

    Cậu bé vẫn vậy. Hồn nhiên, vui vẻ và không có điều gì đặc biệt xảy ra. Không tò mò, không e ngại, không sợ hãi. Đến lượt chính nó lên tiếng:

    - Sao em không hỏi gì?

    - Hỏi sao chị lại suốt ngày nằm đây chẳng hạn. Nhìn này, em không thấy chị có gì khác em à?

    - Nhìn này, chân chị!

    Cậu bé dừng lại nhìn nó, lặng im một lúc lâu rồi lại cười toe:

    - Chị ghét cái chân của mình lắm phải không?

    - Em không thấy có gì khác với mọi người cả. Chỉ là một đôi chân thôi mà.

    Nó mở to mắt. Lần đầu tiên nó được người khác đối xử như một người bình thường. Lần đầu tiên người ta không bận tâm, không tò mò, cũng chẳng thương hại cho đôi chân tật nguyền của nó. Thậm chí còn chả coi đó là điều gì đáng bận tâm.

    Cậu bé lại trầm ngâm như một người lớn:

    - Hai năm trước khi mất, mẹ em cũng không đi được. Mẹ suốt ngày nhìn mọi người đi lại trong nhà và chửi rủa. Nhưng trước khi mẹ mất, mẹ đã ôm em khóc và nói rằng: “Đáng ra mẹ không nên suốt ngày mắng mỏ con. Mẹ chỉ mất đôi chân, đâu phải là tất cả. Nhưng chính mẹ đã biến mình thành kẻ mất tất cả, cáu cẳn, bệnh hoạn và vô dụng. Con nhớ nhé! Dù mai này có gặp bất hạnh gì cũng phải cố mà đứng dậy, không bao giờ được coi đó là tất cả”.

    - Chị này, đừng nên đánh mất tất cả của mình.

    Nó ngồi im lặng hồi lâu rồi khẽ gật đầu. Ừ nhỉ! Một cậu bé mười tuổi mà còn hiểu được điều đơn giản ấy. Nó không thể tự mình đánh mất tất cả của mình. Nó không muốn làm con ốc trốn trong vỏ nữa.

    - Mẹ này, mẹ đăng kí cho con vào lớp học đó nhé. Lớp học dành cho những người tật nguyền ấy. Con sẽ có bạn, con sẽ được vui chơi. Và mẹ sẽ không phải bị trừ lương vì ngày nào cũng về trước giờ nữa.

    - Trước đây thì con không muốn đến đó, nhưng bây giờ thì khác rồi. Con không muốn làm một con ốc. Con muốn trở thành một người có ích, con muốn được bay lên.

    - Mẹ đừng khóc. Con sẽ sống dũng cảm mà mẹ.

    Mẹ ôm chầm lấy nó. Vẫn là những giọt nước mắt làm ướt sũng mái tóc nó. Nhưng chưa bao giờ nó thấy mắt mẹ long lanh đến thế. Hạnh phúc đến rồi, và không bao giờ là quá muộn…


    St
    Lần sửa cuối bởi alex_ferguson, ngày 21-07-2011 lúc 01:35 AM.

  2. #2
    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Đang ở
    ngõ nhỏ , phố nhỏ ...nhà tôi ở đó
    Bài viết
    3,743
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Lòng tốt

    Ăn rau không chú ơi?
    Một giọng khàn khàn, run run làm gã giật mình. Trước mắt gã, một bà cụ già yếu, lưng còng cố ngước lên nhìn gã, bên cạnh là mẹt rau chỉ có vài mớ rau muống xấu mà có lẽ có cho cũng không ai thèm lấy.


    - Ăn hộ tôi mớ rau...!

    Giọng bà cụ vẫn khẩn khoản. Bà cụ nhìn gã ánh mắt gần như van lơn. Gã cụp mắt, rồi liếc xuống nhìn lại bộ đồ công sở đang khoác trên người, vừa mới buổi sáng sớm. Bần thần một lát rồi gã chợt quay đi, đáp nhanh: Dạ cháu không bà ạ! Gã nhấn ga phóng nhanh như kẻ chạy trốn. Gã chợt cảm thấy có lỗi, nhưng rồi cái cảm giác ấy gã quên rất nhanh. "Mình thương người thì ai thương mình" - cái suy nghĩ ích kỷ ấy lại nhen lên trong đầu gã.

    - Ăn hộ tôi mớ rau cô ơi! Tiếng bà cụ yếu ớt.
    - Rau thế này mà bán cho người ăn à? Bà mang về mà cho lợn!

    Tiếng chan chát của một cô gái đáp lại lời bà cụ.
    Gã ngoái lại, một cô gái cũng tầm tuổi gã. Cau mày đợi cô gái đi khuất, gã đi đến nói với bà:

    - Rau này bà bán bao nhiêu?
    - Hai nghìn một mớ - Bà cụ mừng rỡ.

    Gã rút tờ mười nghìn đưa cho bà cụ.

    - Sao chú mua nhiều thế?
    - Con mua cho cả bạn con. Bây giờ con phải đi làm, bà cho con gửi đến chiều con về qua con lấy!

    Rồi gã cũng nhấn ga lao vút đi như sợ sệt ai nhìn thấy hành động vừa rồi của gã. Nhưng lần này có khác, gã cảm thấy vui vui.

    Chiều hôm ấy mưa to, mưa xối xả. Gã đứng trong phòng làm việc ngắm nhìn những hạt mưa lăn qua ô cửa kính và theo đuổi nhưng suy nghĩ mông lung. Gã thích ngắm mưa, gã thích ngắm những tia chớp xé ngang trời, gã thích thả trí tưởng tượng theo những hình thù kỳ quái ấy. Chợt gã nhìn xuống hàng cây đang oằn mình trong gió, gã nghĩ đến những phận người, gã nghĩ đến bà cụ...

    -Nghỉ thế đủ rồi đấy!

    Giọng người trưởng phòng làm gián đoạn dòng suy tưởng của gã. Gã ngồi xuống, dán mắt vào màn hình máy tính, gã bắt đầu di chuột và quên hẳn bà cụ.

    Mấy tuần liền gã không thấy bà cụ, gã cũng không để ý lắm. Gã đang bận với những bản thiết kế chưa hoàn thiện, gã đang cuống cuồng lo công trình của gã chậm tiến độ. Gã quên hẳn bà cụ.

    Chiều chủ nhật gã xách xe máy chạy loanh quanh, gã vẫn thường làm như vậy và có lẽ gã cũng thích thế.

    Gã ghé qua quán trà đá ven đường, nơi có mấy bà rỗi việc đang buôn chuyện.

    Chưa kịp châm điếu thuốc, gã chợt giật mình bởi giọng oang oang của một bà béo:
    - Bà bán rau chết rồi.
    - Bà cụ hay đi qua đây hả chị? - chị bán nước khẽ hỏi.
    - Tội nghiệp bà cụ! một giọng người đàn bà khác.
    - Cách đây mấy tuần bà cụ giở chứng cứ ngồi dưới mưa bên mấy mớ rau. Có người thấy thương hỏi mua giúp nhưng nhất quyết không bán, rồi nghe đâu bà cụ bị cảm lạnh.

    Nghe đến đây mắt gã chợt nhòa đi, điếu thuốc chợt rơi khỏi môi.

    Bên tai gã vẫn ù ù giọng người đàn bà béo kia. Gã không ngờ...!


    St
    Lần sửa cuối bởi alex_ferguson, ngày 21-07-2011 lúc 01:36 AM.

  3. #3
    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Đang ở
    ngõ nhỏ , phố nhỏ ...nhà tôi ở đó
    Bài viết
    3,743
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    500 đồng

    Ông cho một tờ bạc năm trăm mới cứng. Chú bé lôi ra lôi vào, ngắm nghía nó hoài. Ít hôm sau chú đem tiền mua mấy viên bi. Cô bán hàng nhận được tờ bạc đẹp, tỉ mỉ ghép xếp nó với mấy tờ bạc mới tặng một người bạn cùng lớp. Một ngày anh chàng tặng niềm hi vọng nhỏ nhỏ đó cho một người ăn mày tật nguyền.
    Người ăn mày gỡ ngôi sao ra, nhập tờ bạc với những đồng tiền cũ bẩn khác. Đối với ông ta điều quan trọng lúc đó là phải có đủ tiền để mua thuốc chữa cảm. Tờ bạc nằm trong tiệm thuốc tây dưới bàn tay sạch sẽ của anh dược sĩ trẻ vài ngày. Rồi nó được dùng trả tiền thừa cho một người phụ nữ trung niên.Người phụ nữ kia ra đường, bất ngờ bị giật giỏ. Tất cả tiền trong giỏ chỉ đủ cho tên cướp mua ma túy thỏa mãn cơn vật vã.

    Tờ bạc bắt đầu rách dần, rách vài lỗ nhỏ. Nó trải bao vui buồn, qua tay bao người: chị hàng cá, người quét rác...Có lần có còn thấm cả máu của một người lượm ve chai do chị cào phải mảnh thủy tinh. Rồi tờ bạc đến tay chị bán chè. Chị dùng nó thối lại cho cô bé ăn quà xinh xắn có nước da trắng trẻo. Khi về đến nhà, mẹ cô bé nhìn thấy tờ tiền đen đủi, cáu xỉn. Chị ta hét lên giận dữ, nói rằng tiền này đầy rẫy vi trùng. Chị giật lấy tờ bạc trên tay cô bé vô tình làm nó rách đôi và vứt xuống đường.

    Gió thổi một nửa tờ bạc bay đến gốc cây, nửa kia bay xuống cuống. Sáng hôm sau, có cụ già đi ngang, nhặt lấy nửa tờ tiền ướt đẫm sương, đem về nhà. bà cho nó kết hôn với nửa tờ tiền khác bằng miếng băng keo trong.Khi cụ già đi lĩnh lương hưu, xe đạp bị xẹp bánh. Bà lấy tiền trả công cho anh chàng bơm xe. Anh chàng trông còn trẻ lắm, độ 15,16 tuổi là cùng.

    Tối đó, đồng tiền với đủ mùi thơm, thối, hôi, tanh, chua, cay cùng bao nhiêu vi khuẩn bám trên mình còn thấm đẫm vị mặn của nước mắt cậu con trai mới lớn. Bây giờ tờ bạc cũ mèm đang nằm ngủ ngon lành trong tấm giấy học trò ghi nguệch ngoạc:" Giữ mãi! Đây là số tiền đầu tiên mình kiếm được."


    st
    Lần sửa cuối bởi alex_ferguson, ngày 21-07-2011 lúc 01:38 AM.

  4. #4
    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Đang ở
    ngõ nhỏ , phố nhỏ ...nhà tôi ở đó
    Bài viết
    3,743
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Người Thế Vai

    Mười giờ sáng chủ nhật, anh đến. Chính xác như đã hẹn trong thư. Tim tôi đập thình thịch khi mở cửa đón anh. Anh nhìn sững tôi một lúc, rồi nhoẻn miệng cười:


    - Yên phải không?

    Tôi hơi lúng túng:

    - Vâng! Còn anh là Thành?

    - Đích thị!

    Anh cười sảng khoái. Tôi mời anh ngồi vào chiếc ghế đã dự định và xin phép vào trong lấy nước. Sau bức ngăn có trổ cửa sổ kéo rèm - ba ly nước cam vắt đã sẵn sàng. Tôi đặt hai ly vào khay, bưng lên .....

    - Nhà có dễ kiếm không, anh Thành?

    - Dễ chứ! Vậy mà bấy lâu nay Yên cứ giấu mãi. Nếu như .... chắc gì Yên đã cho anh biết nhà.

    "Nếu như" thế nào - tôi chưa hình dung nổi, nhưng vẫn thở dài:

    - Anh hiểu cho ... Em là con gái, lại quen biết qua thư từ nên .... ít nhiều gì cũng phải "ý tứ" đôi chút - Nhưng .... từ hôm nay anh đã biết nhà của Yên rồi. Vậy Yên có cho phép anh thỉnh thoảng tới thăm Yên được không?

    Tôi lập lờ:

    - Yên nghĩ người trả lời câu hỏi này phải la anh mới đúng.

    Thành nhìn sâu vào mắt tôi:

    - Quen biết đã hơn một năm nay. Yên vẫn chưa tin anh sao?

    Tôi lại lửng lơ:

    - Lòng tin cũnng là một khái niệm mơ hồ, anh Thành à! Vậy đó, "quen biết" hơn một năm. Mới gặp lần đầu mà chưa chi Thànn và tôi - Không, Thành và Yên chứ - đã có chiều hướng ... xung khắc rồi. Thành móc ví lấy ra tấm ảnh chân dung. Anh rút bút ghi vào mặt sau: "Gửi Yên với tất cả lòng Tin-Yêu". Tưởng gì, việc này tôi củng đã dự kiến. Nhận tấm ảnh của Thành xong, Tôi vào phòng trong lấy ra cuốn Calendar đưa ra:

    - Em cũng có chút này tặng anh!

    Thành nhận cuốn lịch. Anh lật vài tờ rồi cười:

    - Còn thiếu lời đề tặng Yên à!

    Tôi đón lấy cây bút của anh. Nắn nót ghi vào trang lót. "Ghi tặng anh, đánh dấu ngày anh em mình gặp gỡ". Tôi chưa kịp đưa, Thành đã chồm người quay giựt phăng cuốn lịch trên tay tôi:

    - Em .... cô .... không phải là Yên! Đúng không?

    Tôi hụt hẫng, chới với:

    - Em ... tôi .....

    - Đừng chối! Cô nên biết rằng nét chữ của Yên đã rất quen thuột đối với tôi. Nét chữ của cô thì khác hẳn. Yên là ai? Ở đâu?

    Đúng là vấn đề "So sánh tự dạng" nằm ngoài sự tiên liệu của tôi. Tôi thật sự bối rối, chưa kịp nghĩ ra cách nào để đối phó. Thành buông người xuống ghế. Cặp mắt của anh dại hẳn đi.

    - Yên là ai? .... Ở đâu ? ... Mà thôi, cũng chẳng có gì để tìm hiểu. Nhờ cô nói lại với Yên rằng: Đừng bao giờ đem tình cảm chân thành của người khác ra làm trò cười. Thôi, chào cô!

    Bức rèm lay động. Có tiếng loảng xoảng của đồ vật rơi. Thôi rồi .... Tôi nắm tay Thành níu lại:
    - Anh Thành! Anh muốn biết Yên là ai phải không? Mời anh theo tôi.

    Sau bức rèm - dưới nền nhà là những mảnh vỡ của ly cam vắt - xế qua một chút là Yên... Yên đang úp mặt vào đôi bàn tay khóc nức nở. Chiếc xe lăn - Yên đang ngồi run lên bần bật.

    Một thoáng thảng thốt trong mắt Thành.

    Nhưng rồi anh mỉm cười, bước tới ....

    - Chẳng có gì quan trọn đâu Yên. Thôi nào .... đừng khóc ....

    Những ngón tay của Thành khẽ vuốt nhẹ lên mái tóc Yên. Yên vẫn khóc ... Những ngón tay lại luồn hẳn vào mái tóc mềm dại và từng lọn tóc cứ nương theo năm kẽ tay anh ... chảy dài.

    - Yên! Thôi nào, đừng khóc ... Đừng nghĩ ngợi gì nửa nghe Yên .... Thành đây mà.

    Nhịp gõ trong lồng ngực tôi bỗng dịu hẳn ra và tôi ngượng nghịu nhận ra: lúc này mình là... người thừa!


    St
    Lần sửa cuối bởi alex_ferguson, ngày 21-07-2011 lúc 01:38 AM.

  5. #5
    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Đang ở
    ngõ nhỏ , phố nhỏ ...nhà tôi ở đó
    Bài viết
    3,743
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Café sữa vs café đen

    Vào quán uống nước, em luôn gọi café đen. Anh luôn gọi café sữa.

    Người ta mang nước ra, luôn luôn nhầm lẫn. Anh café đen. Em café sữa.

    Em nhanh tay đổi 2 món. Người bồi bàn đứng ngẩn ra, mặt đầy vẻ thắc mắc. Anh cười trừ. Đợi người ta đi, anh trách: “Sao không để người ta đi rồi em hãy đổi? Làm mất mặt anh quá!!!” Em cười phá lên: “Đằng nào cũng vậy. Đâu có gì mắc cỡ!”.

    Em con gái mà lại thích café đen.

    Anh con trai nhưng rất thích café sữa.

    Em bảo café đen nguyên chất, tuy đắng nhưng uống rồi sẽ mang lại dư vị, mà nếu pha thêm sữa thì sẽ chẳng còn cảm giác café nữa.

    Anh bảo café cho thêm tí sữa sẽ đậm mùi café hơn, lại còn cảm giác ngọt ngào của sữa…

    Anh và em luôn thế. Khác nhau hoàn toàn.

    Anh và em không yêu nhau. Đơn giản chỉ là bạn bè. Mà không, trên bạn bè 1 chút. Gần giống như tình anh em.

    Nhưng em không chịu làm em gái anh. Em bảo, em gái có vẻ phụ thuộc vào anh trai, có vẻ yếu đuối, có vẻ… hàng trăm cái “có vẻ” và em không đồng tình.

    Anh cũng không muốn anh là anh trai của em. Anh trai suốt ngày phải lo cho em gái, bị nhõng nhẽo, vòi vĩnh đủ thứ. Anh không thể kiên nhẫn.

    Lâu lâu em hẹn anh ra ngoài đi uống café. Em café đen, anh café sữa.

    Thỉnh thoảng buồn buồn anh lôi em đi vòng vòng, rốt cuộc cũng đến quán nước. Anh café sữa. Em café đen.

    Anh có bạn gái. Bạn gái anh xinh xắn, rất dịu dàng, nữ tính. Đi với anh giống như 1 con thỏ non yếu ớt. Anh tự hào bảo, cô ấy không “ba gai”, bướng bỉnh như em.

    Em có bạn trai. Bạn trai em đẹp trai, galant, luôn chiều chuộng em. Đi với em, anh ấy không bao giờ khiến em tức chết. Em kiêu hãnh khoe, anh ấy thực sự là chỗ dựa vững chắc.

    2 cặp thỉnh thoảng gặp nhau. Em vẫn café đen. Anh luôn café sữa.

    Bạn trai em nói, anh đổi ly cho em. Em không chịu, café đen là sở thích của em.

    Bạn gái anh thắc mắc, anh không uống café đen như những người con trai khác. Anh nhún vai, café sữa hợp khẩu vị với anh.

    Trong lúc nói chuyện, thường thường anh và em vẫn cãi nhau. Bạn trai em luôn là người hòa giải. Bạn gái anh dịu dàng nói anh phải biết nhường nhịn con gái.

    Cuối cùng anh là anh. Em vẫn là em.

    Anh chia tay bạn gái. Cũng có thời gian chông chênh. Nhưng anh không hối tiếc. Anh và cô căn bản không hợp nhau. Dù cô ra sức chiều chuộng anh, nhưng anh vẫn thấy thiếu thiếu cá tính gì đó. Mà cá tính thiếu ấy mới thật sự hấp dẫn anh.

    Em chia tay bạn trai. Có một lúc cảm thấy trống vắng. Nhưng em không hối hận. Em và bạn trai không tìm được tiếng nói chung. Dù anh ấy không khiến em bực mình, ít khi gây sự với em. Nhưng em vẫn thấy thiếu thiếu. Mà “thiếu thiếu” ấy làm em chán nản.

    Anh và em không hẹn mà gặp nhau ở quán café cũ.

    Em gọi café đen.

    Anh gọi café sữa.

    Người bồi đã quen với 2 người. Anh ta không để nhầm chỗ nữa.

    Anh yên lặng. Em cũng không nói. Đợi người bồi đi, anh kéo ly café đen về phía mình, đẩy ly café sữa về phía em.

    Hôm đó 2 người uống thử “khẩu vị” của người kia.

    Đêm ấy, anh nhắn tin cho em “Café đen hay thật! Anh bắt đầu thấy thích nó!”

    Em nhắn tin lại cho anh “Café thêm sữa cũng rất tuyệt vời. Em sẽ uống café sữa…”

    Sau đó em và anh luôn đi cùng nhau, bất luận ở đâu, em cũng luôn gọi café sữa cho em và không quên gọi café đen cho anh…
    Lần sửa cuối bởi alex_ferguson, ngày 21-07-2011 lúc 01:38 AM.

  6. #6
    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Đang ở
    ngõ nhỏ , phố nhỏ ...nhà tôi ở đó
    Bài viết
    3,743
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Còn quý hơn cả vật chất

    Bố tôi là hoạ sĩ. Mặc dù không được học hành trường lớp nhưng với lòng đam mê nghệ thuật bố đã tự tìm tòi, học hỏi. Nghe kể lại, hồi bố con niên thiếu, có lần muộn rồi mà ông nội chưa thấy con mình đi học về, ông đành đi tìm con. Dưới một gốc tre già, ông nội thấy thằng con đang mải mê nhìn tư thế con bò nằm, hí hoáy vẽ bức tranh bằng bút chì trên một miếng bìa vở.

    Trước đây, khi mắt của bố tôi còn nhìn rõ, có nhiều người nhờ vẽ tranh cảnh thiên nhiên, chân dung người quá cố … Có tiền, bố mua quà tặng mẹ, dẫn anh em chúng tôi đi chơi mỗi tuần. Bây giờ bố có tuổi, mắt kém đi nhiều nên nghề hội hoạ đành từ biệt. Kinh tế gia đình eo hẹp hơn vì anh tôi và tôi còn đi học. Mọi lo toan trong gia đình chỉ còn trông chờ vào cái quán bún riêu nho nhỏ của mẹ ở đầu hẻm.

    Bố có bạn ở nước ngoài về, cùng mấy người ở Việt Nam, họ rủ nhau đi chơi ở Đà Lạt một chuyến. Bốn ngày sau, bố về nhà có quà cho mẹ là một chiếc áo len màu nâu sữa và cũng có mứt kẹo cho mọi người. Nhưng mẹ không vui mấy khi quà bố mua cho bố lại là một bức tranh thêu XQ đến 1,5 triệu đồng. Dĩ nhiên tiền mua tranh là của người bạn ở nước ngoài cho nhưng mẹ cứ xót xa giá như là mua những gia dụng thì hơn. Biết sao được, bố vẫn còn tâm hồn đam mê nghệ thuật lắm.

    Một năm sau, có người trai trẻ từ thành phố Đà Lạt tìm đến nhà. Đôi mắt anh ta sáng rực lên khi nhìn thấy bức tranh XQ ở trên tường nhà tôi. Anh tên là Hạnh. Anh Hạnh cho biết nhờ vào địa chỉ của khách mua hàng để lại mà anh ta đã tìm được đến đây. Bức tranh trên tường là một trong ba bức tranh cuối người yêu của anh đã thêu trước khi cô ta mất. Hai bức khác đã được khách nước ngoài mua. Anh bảo rằng cô ta rất yêu nghệ thuật. Ngay cả khi biết mình bị bệnh hiểm nghèo không còn cách chữa trị, cô ta vẫn xin được đi làm ở phòng tranh XQ cho đến khi xuôi tay nhắm mắt.
    Giọng nói của anh ta nghe có nước mắt. Anh muốn mua lại bức tranh thêu mà bố tôi đã mua. Bố nói ông cũng rất quý bức tranh này nên không thể bán. Anh Hạnh là quý tử con nhà giàu nên cũng sẵn sàng mua với giá 10 triệu. Mẹ tôi ở nhà bếp ngoái lên ra dấu bán cho anh ta đi. Bố tôi vẫn quyết định không bán. Anh để lại số điện thoại với hy vọng bố tôi suy nghĩ lại.
    Anh ta bước đi thất thểu ra con đường hẻm trước nhà, còn ngoái đầu lại vài lần. Bố tôi nhìn theo không nói, ông đưa tay lên phất mạnh gọi anh ta lại. Vội vàng anh ta chạy lại với gương mặt mừng rỡ. Bố tôi nói giọng trầm ấm:
    - Anh lấy bức tranh đi. Tôi tặng anh … Không lấy tiền.
    Mẹ tôi với gương mặt thêm phần lam lũ, méo xẹo.
    Thỉnh thoảng có dịp đến TP. HCM, anh Hạnh lại ghé thăm gia đình tôi. Bố tôi nói ghé chơi là quý rồi nhưng lần nào anh ta cũng có quà cáp. Mẹ tôi không còn giận bố nữa. Bà càng quý trọng hơn tâm hồn cao thượng của bố.

    Bố bị tai biến, ít năm sau thì mất. Cái ngày bố mất, đang tang tóc đau thương thì cái khu ổ chuột nhà tôi cũng nhận được quyết định giải toả kỳ cuối. Với số tiền bồi thường ít ỏi không biết rồi sẽ trú ngụ ở đâu. Trăm sự như mối tơ vò chẳng biết nên thế nào. Anh hai tôi và anh Hạnh đi mua hòm cũng vừa về tới nhà. Anh hai nghe biết chuyện, đến an ủi mẹ:
    - Như mẹ biết đấy, anh Hạnh bây giờ đang kinh doanh bất động sản, nhà đất ở thánh phố mình. Anh mới nói với con là nếu mẹ đồng ý, anh ấy sẽ tặng gia đình một ngôi nhà nhỏ ở huyện Hóc môn, cũng không xa Sài Gòn là mấy.

    Mẹ tôi mừng lắm, nhưng cũng không thể vui vì nỗi đau chồng mất và còn ngần ngại với một món quà quá lớn.
    Anh Hạnh biết ý, đến gần mẹ tôi hơn:
    - Cô đừng có ngại !
    Chú là người đã cho con một bài học cụ thể: Trên đời này có những điều còn quý hơn cả vật chất.


    St
    Lần sửa cuối bởi alex_ferguson, ngày 21-07-2011 lúc 01:39 AM.

  7. #7
    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Đang ở
    ngõ nhỏ , phố nhỏ ...nhà tôi ở đó
    Bài viết
    3,743
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Hành trình tìm kiếm bình yên....

    Ngồi trong một quán cà phê vắng người và lặng lẽ ngắm nhìn người đi trên đường…bất chợt mỉm cười vu vơ hay chạy theo những suy nghĩ đầy lém lỉnh của mình về một câu chuyên cũ đã qua…bạn có thể nghĩ rằng mình đang bình yên ….. đó là sự bình yên của không gian , nơi đầy ắp những thứ khiến cho lòng mình ấm lại….1 tách café nghi ngút khói..1 chút nhạc jazz mà bạn dù là kẻ mù âm nhạc cũng hiểu là nó rất đi vào lòng người..1 bức tranh cổ quái vẽ những hình thù mà dám chắc là họa sĩ khi vẽ nó, cũng chẳng hiểu họ đang vẽ gì….bình yên là thế?

    Ngồi trong công viên vô tình bắt gặp lũ nhóc đang nô đùa vội vã…cô bé ngúng ngẩy giận hờn…cậu bé chạy theo dỗ dành đầy vụng về tự hỏi: sao con gái phiền toái thế?...Cái cảm xúc đó bất cứ ai trong chúng ta đã đều trải qua đấy...chỉ là khi bắt gặp..mới nhớ ra rằng…mình cũng từng là trẻ con..bình yên vì mình đã từng là trẻ con…Ngắm công viên buổi chiều mùa đông, bạn sẽ bình yên trong sự bình yên của những chiếc lá không muốn làm cây già nua tự nguyện rủ rê nhau bay theo chiều gió…rụng đày trên sân công viên vắng người và khẽ khẽ lạo xạo thì thầm cùng nhau về những chuyến hành trình chúng trải qua…Bình yên của công viên bạn đã từng trải nghiệm hay chưa?

    Ngồi trước chiếc máy tính đã phủ bụi vì sự lười nhác của chủ nhân chúng, bạn đi tìm bình yên qua những bản nhạc đã lỗi thời…ko teen, ko pop, ko hiphop….chỉ là thuận tai và làm trái tim mình rung động…bình yên trong âm nhạc đang làm dịu mát tâm hồn bạn, len lỏi vào nhũng ngóc ngách sâu kín trong trái tim bạn…và bạn khám phá ra rằng..những nỗi buồn giấu kín trong lòng mà mình vẫn hay che giấu và khỏa lấp bằng sự bận rộn hàng ngày… sẽ chẳng giấu nổi khi bạn đối diện với âm nhạc…Vậy là rút cục định nghĩa bạn rút ra là…Âm nhạc là bình yên?

    Nằm trên chiếc giường – cái mà với người khác là 1 chiếc giường gỗ sơn mới với những trang trí thiết kế ấn tượng, đệm mút thật êm và những chiếc gối đáng yêu thì quá chừng…còn với bạn nó chỉ được cấu tạo từ 1 chiếc đệm và cái có thể đắp được mà người ta còn gọi là chăn…….tìm sự bình yên trong giấc ngủ và những giấc mơ êm đềm mà bạn vẫn hay tìm kiếm…Giấc mơ về sự giàu sang, tiền bạc, địa vị và tình yêu…khi đó thì chỉ có những điều bạn khao khát nhất mới hiện hữu…và bạn nhận ra…Bình yên trong mơ là bình yên tham lam nhất?

    Ngắm những bức hình về những kỉ niệm đã qua trong cuốn album cũ bạn đi tìm bình yên cho mình qua những nụ cười, những gương mặt biểu cảm đủ các cảm xúc, những ánh mắt biết cười và cả những cánh tay âu yếm hơn cả loại kẹo vòng tay âm yếm bạn từng ăn… và theo nó..bạn thấy mình đã là người may mắn vì đã hạnh phúc hơn tất cả những người chưa từng được chụp ảnh trên thế gian này…bình yên trong ảnh là bình yên được lưu giữ…

    Những bình yên trong cuộc sống đơn giản và bình thường những với những kẻ mắc bệnh thiếu bình yên thì nó có thể đáng giá hơn cả mấy loại trang sức đắt tiền nhất…Có tiền mua được trang sức, nhưng giàu có không mua được sự bình yên…Bình yên có thể là khi lòng mình cô đơn nhất trong sự ấm áp và đầy yêu thương một ai đó…đó gọi là bình yên vì người khác được bình yên…Bình yên có thể cả đời hay đôi khi bình yên chỉ là một giây phút…Tìm kiếm bình yên trong cuộc sống này không khó..chỉ là…bạn có tìm thấy nó trong lòng mình hay ko?....


    .....Những bình yên tìm được trong chuyến hành trình tìm kiếm không mệt mỏi...


    Tác giả : T.Q.A
    Lần sửa cuối bởi alex_ferguson, ngày 23-07-2011 lúc 02:17 AM.

  8. #8
    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Đang ở
    ngõ nhỏ , phố nhỏ ...nhà tôi ở đó
    Bài viết
    3,743
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Cà phê ngày mưa !

    Giọt cà phê đắng đắng….lengkeng….cũng là lạ. Cà phê đen và đắng mà sao lại hấp dẫn lòng người đến thế.

    Cà phê khua ngược thìa hay xóc mạnh bọt li ti mới nổi lên….Đời người cũng vậy, cứ phải trải qua gian truân mệt mỏi đau đớn chia lìa, mới cảm nhận được mùi vị thơm của tình yêu, của hạnh phúc và của niềm mãn nguyện. Cà phê khác trà nhiều lắm, cà phê đặc biệt cũng vì cách uống, con người đặc biệt cũng vì cách hiểu…Mấy bọt cà phê thơm thơm cứ vỡ tan trong lòng cốc, như những hạnh phúc phù du ngày ngày theo đuổi, đẹp đấy, thơm ngon đấy nhưng mong manh quá…..Cà phê không bọt không thơm ngon, đắng và chẳng khác trà nguội….người yêu cà phê không yêu nổi, người sành cà phê cứ thích cà phê nhiều bọt, không phải vì tham lam mà chỉ vì trót yêu những trải nghiệm mất rồi…Tự nhiên lại không thích những thứ bình yên bình lặng và bình thường nữa…

    Cà phê chỉ pha được 1 lần, chẳng mong dùng được bã. Vị thơm ngon chỉ có ở lần đầu tiên ấy, những gì đẹp đẽ và ngon lành nhất dường như chẳng còn là bao trong bã cà phê pha phin đã 1 lần nước. Trong cuộc sống, có đôi khi muốn làm lại, muốn bắt đầu lại, cũng thử uống nước cà phê từ bã cà phê từng pha, nhưng thấy nhàn nhạt vô vị, như thứ nước lèo không nêm, không gia vị…Bã cà phê vẫn màu đen nâu thơm thơm đó, vẫn mùi hương thoang thoảng, vẫn phải cảm nhận khoảng thời gian chờ đợi từng giọt cà phê rơi xuống tach tách nhẹ vào lòng cốc…Nhưng chẳng còn cảm nhận những nồng nàn của vị cà phê đầu tiên. Cà phê chỉ nên uống một lần, và cũng hiếm khi yêu lại được tình yêu ban đầu. Cà phê đầu tiên khó quên, tình yêu đầu tiên không biết nhớ.

    Cà phê đắng gây gây lòng người, cảm giác đắng tan trong miệng, chuyển sang vị thơm thơm ùa vào cảm nhận, choáng ngợp và ưa thích lạ kì. Cả đêm mất ngủ vì cà phê, khó nhắm mắt để quên đi những dư vị của loại đồ uống đặc trưng ấy, cũng thật trùng hợp nếu trót nghĩ đến những kỉ niệm khó quên, chạm nhẹ vào một miền kí ức cà phê đầy hương vị yêu thương ngày ấy. Cà phê nào cũng vậy, uống vừa thấy phấn khích, uống nhiều mất ngủ, quá đi lại thấy hoang mang…Có lẽ vì thế người ta uống cà phê bằng tách nhỏ, từng thìa từng thìa cho thấm tháp từng hương vị đầu tiên…yêu cũng bắt đầu như thế, từng giọt từng giọt ngấm dần vào lòng người, lấp đầy những khoảng trống trong tách cà phê trái tim con người.

    Cà phê dùng với kem tươi, cà phê dùng với sữa, cà phê kết hợp giản đơn với đường… Vẫn dùng cà phê như một thói quen hàng ngày, cứ dặn lòng rồi một ngày sẽ yêu cà phê kem dễ thương, cà phê sữa ngọt ngào, cà phê đường giản dị, sẽ quên vị cà phê đầu nguyên thủy ngày ấy. Nhưng có khi cũng chỉ là tìm kiếm quẩn quanh một mùi hương quen thuộc trong những đồ mix hỗn độn. Đôi khi, Cà phê chỉ có thể là cà phê trong niềm yêu thích của mỗi người. Có cố trộn lẫn, có hòa hợp, cà phê vẫn đắng đậm đà xua tan mọi mùi vị khác biệt. Cà phê giống con người, cà phê yêu trung thực.

    Dành tặng cho những ai yêu cà phê, và yêu như cà phê…………


    Tác giả : T.Q.A
    Lần sửa cuối bởi alex_ferguson, ngày 23-07-2011 lúc 02:17 AM.

  9. #9
    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Đang ở
    ngõ nhỏ , phố nhỏ ...nhà tôi ở đó
    Bài viết
    3,743
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Tiếng đàn

    Tiếng đàn như cuốn tâm hồn vào một khoảnh khắc mơ hồ khó nắm bắt, như tựa cầm một dải lụa mềm và mỏng, xuyên thấu lòng người………

    Mỗi lần đến một nơi mới, tâm hồn vốn bận rộn, đôi lúc quên mất rằng mình là một kẻ lãng mạn và dễ cảm nhận. Trên căn gác hai, nhìn qua ô cửa sổ với những song sắt dài và xanh đậm, không biết có giống cảm giác của một tên tù nhân nhìn ra cuộc đời bằng con mắt thèm thuồng được sống cảnh thường nhật, hay chỉ là một tâm hồn tìm đến sự trung thực trong chính lòng mình. Tiếng piano xa lạ đánh thức tất cả các miền cảm xúc xa xôi và yêu thương nhất, bình yên và xúc động nhất, nghe tiếng trái tim hòa nhập trong từng giai điệu quen thuộc mà chẳng biết lời, một bản nhạc có tên biến thành không tên. Tiếng piano gợi nhắc về một thời xưa bé, một thời của mộng mơ mơ mộng, muốn trở thành một cô gái đánh đàn, sang trọng, kiều diễm và lôi cuốn tất cả chỉ bởi những thứ âm thanh tuyêt vời phát ra từ những ngón tay tuyệt nghệ. Tiếng piano xa xôi, nơi mà mơ ước của tâm hồn mình không thuộc về mình mà thuộc về một ai đó trên căn gác phòng đối diện. Tiếng piano mơ ước dường như cao và trong lắm, chẳng hợp với tâm hồn nhỏ bé đầy mưu toan và chật vật, tiếng đàn nhè nhẹ , tan dần trong đêm như tiếng tâm hồn khe khẽ vỗ về đừng buồn nếu một mơ ước không bao giờ thành hiện thực….

    Tiếng đàn lần thứ hai không hòa trong không gian rộng và cao, để rồi chìm dần vào bóng đêm tối sau bước chân người, tiếng đàn lần này nhảy nhót trong không gian và bay lên cũng những tiếng trở mình nặng nề của cuộc sống bộn bề. Qua khe cửa sổ, tiếng đàn nhón chân nhẹ bước vào tâm hồn thư thái và dịu dàng xua đi nhưng cáu gắt bực dọc, nhưng buồn vương ưu tư không thuộc về mình, nhưng lại bám chặt lấy mình. Tiếng đàn của một chàng trai khiến tâm hồn và trái tim rung động, tiếng đàn tình yêu vô tình làm tâm hồn nhỏ bé thấy nhớ nhung mà chẳng thể nói nên lời. Có lẽ chỉ nên nói đó là tiếng đàn đồng điệu của 2 kẻ đang yêu, tiếng đàn của kẻ muốn gửi tình yêu trong từng bản nhạc, và tiếng đàn từ sâu thẳm trái tim của một kẻ chờ đợi một tình yêu từ một nơi xa xa lắm. Tâm hồn vô tình tìm ra tiếng đàn những đêm hè ngồi ngoài ban công, chẳng còn những chiếc song sắt cắt không gian thành những mảnh vuông vắn, chỉ còn một khoảng sân một bầu trời bao la gió mát, trăng nhàn nhạt và phô diễn sức ảnh hưởng với mặt đất bằng màn ánh sáng trắng mờ ảo nhưng tỏ tường. Tiếng đàn thanh hơn, có lúc lạc điệu, có lẽ người đánh đàn còn non nớt nhiều lắm, nhưng thứ âm thanh trong trẻo và dịu êm ấy, cho dù có sai đi vai đặm, vẫn là thứ âm thanh gần gũi và tràn đầy yêu thương lắm. Đâu phải là những nhạc gia tài tình ngồi dánh giá chất lượng âm thanh và trình độ người đánh đàn, chỉ xin làm kẻ đồng hành với thứ âm thanh không thuộc về ai trong đêm tối mỗi ngày. Giá như có thể để dành những khoảnh khắc dịu êm khác thường này vào tâm hồn, giá như có thể gửi gió mang chút bình yên hạnh phúc cho người mình yêu thương….Tiếng đàn hay nhưng vô ích, tiếng đàn gợi niềm nhớ mong , nhưng chỉ giản đơn mà đầy vô vọng, thật giống con người.

    Tiếng đàn xưa mất hút cùng với tiếng bánh xe đang chuyển mình, oằn người với tất ca những thứ đồ đạc lỉnh kỉnh mà chẳng thể vứt đi cái gì. Tiếng đàn im bặt sau những giọt nước mắt lạnh lẽo, sau nhưng nụ cười giòn tan đạp vào không khí. Tưởng chừng chẳng còn duyên với piano, hay đúng hơn là với những bản nhạc ngập tràn những gửi gắm của tâm tư, mà người chơi đàn không hay biết. Có thể, tâm hồn mình thừa nhận đã lợi dụng tiếng đàn chỉ để tìm lại nhưng ký ức mơ mộng hay trót nhuốm màu buồn bi lụy, màu chán ngán cô đơn, hay màu vui nhỏ xinh, màu trầm vô tư lự. Tâm hồn rời xa tiếng đàn sau tiếng thở dài tiếc nuối, sẽ đến một nơi ở mới, sẽ có một không gian mới thay đổi, nhưng xa tiếng đàn, biết đâu sẽ có ngày ta tìm lại? Thời gian thấm thoắt thoi đưa, tâm hồn tự nhiên quên tiếng đàn,vô tình nhìn thấy đàn trong một căn hộ của một đại gia trót kiếm nhiều tiền nhưng lại mê muội vì âm nhạc, kinh ngạc vì sự trang trọng và điệu đà quý phái của một chiếc piano“ bằng xương bằng thịt”. Tâm hồn thật sự quên tiếng âm thanh cao cao xa xôi trên căn gác nhỏ, hay tiếng thanh âm đang vươn lên ban công tìm người trong đêm trăng sáng mùa hè, chỉ còn lại, dư âm vang vọng trong trái tim thổn thức yêu thương nhưng thất thường lúc quên lúc nhớ.Tiếng đàn đại gia hay chuyên nghiệp, rõ ràng như in quấn lấy tai người nghe, nhưng không thây chút gì xao xuyến, có thể vì đại gia không thật lòng với tiếng đàn, hoặc tiếng đàn mưu toan không đủ sức cuốn đi một tâm hồn trong rất nhiều tâm hồn từng nghe bản nhạc vô cùng những mơn trớn, miêm man và cám dỗ đầy xa xỉ.

    Bước trên sàn xi măng đêm nóng ấm, vì mặt trời chiếu tướng hay vì đêm không đủ mát, làm dịu đi thứ nhiệt đổ khiến người và không gian đều bức bách bực bội. Yiruma vang lên không định hướng, êm đềm cuốn xoay tâm hồn mình trong quá khứ, hiện tại và một tương lai viển vông trót chối từ. Tiếng đàn vẫn xa lạ như ngày nào, một nơi ở mới hứa hẹn một luồng âm thanh mới sẽ lại vỗ về tâm hồn và những ước mơ thưở nào. Tiếng đàn trải đều và thẩm thấu vào từng tế bào đang thở, như ngấm sâu vào trong da, vào đến trái tim và chạm tới đáy tâm hồn. Tiếng đàn được tìm lại, nhưng tâm hồn cũng chẳng còn vẹn nguyên và đủ can đảm để đón nhận nữa. tiếng đàn mãi là tiếng đàn không thể với tới, lúc nào cũng có thể tuột mất trong tầm tay. Trân trọng tiếng âm thanh từ chiếc piano mới của một nơi mới, tâm hồn tự nhủ thầm mong cho may mắn được nghe mỗi ngày. Tiếng đàn mới vẫn cất lên, du dương, báo hiệu một sự duy trì mới cho những mơ ước và mong muốn vô vọng của tâm hồn con người….


    Tác giả : T.Q.A
    Lần sửa cuối bởi alex_ferguson, ngày 23-07-2011 lúc 02:17 AM.

  10. #10
    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Đang ở
    ngõ nhỏ , phố nhỏ ...nhà tôi ở đó
    Bài viết
    3,743
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Dành tặng yêu thương…


    Giấc mơ lúc bé là được giàu có, được ăn ngon mặc đẹp, được lấy một người có tên Mr. Perfect. Nhiều lắm, nói chung là mọi thứ suy cho cùng là vì con người mong muốn được yêu thương, và chỉ đến khi không còn thích được yêu thương nữa…Thế nhưng cuộc sống này không phải là một Bà Tiên tốt bụng, cũng chẳng phải Mr. Bụt hiền từ, cuộc sống này là sự bớt đi của ai đó yêu thương, và dành cho ai đó nhiều ưu ái hơn đáng có.

    Khi nhận yêu thương của mọi người, có lúc thấy hả hê vì cảm thấy mình là người quan trọng. Khi thiếu yêu thương lại thấy lòng sao trống trải và buồn buồn, chẳng vì sao cả, hay tại số mình không may…Thích tỏ ra lạnh lung và mạnh mẽ để không ai biết mình thích yêu thương. Có nhiều người như thế lắm, ho như những số 0 vậy. 0 nghĩa là 0 có gì, 0 nghĩa là 0 cần gì, 0 nghĩa là 0 muốn gì. 0 đứng 1m chẳng có giá trị gì. Nhưng nó cứ đứng sau và cứ nhân giá trị lên nhiều lần. Có nên gọi những người cô đơn cần yêu thương là số 0 không nhỉ?
    Yêu thương nhau, người sốt lên vì ko thương ko yêu ko chịu được, có người sao cứ phải giữ yêu thương trong lòng. Có người được yêu thương mỗi ngày, có người chỉ được yêu thương qua cảm nhận mà thôi. Chẳng hiểu vì sao mình yêu thương và được yêu thương, yêu thương vì thế bị nói là mong manh đấy mà. Yêu thương quá, yêu thương đến mức thấy lòng mình co thắt ko nhịp nhàng, đau đau dấm dứt trong lòng. Nhiều khi muốn lặng im mà yêu thương, có lúc muồn hét lên thật to rằng mình yêu thương ai đó, ai đấy thật nhiều…
    Cũng biết có khi yêu thương không được đáp lại, nhưng mình vẫn cứ yêu thương, chỉ vì mình mong được yêu thương biết mấy. Cứ đi tìm mãi, tìm ai đó để yêu thương mà sao thấy hạnh phúc chẳng được trọn vẹn. Dành cho nhau yêu thương khó đến thế sao? Chưa biết cuộc sống này ban phát cho bao
    nhiêu yêu thương, đó là chưa kể những người bị mình làm cho tổn thương. Chỉ biết sẽ yêu thương khi còn hi vọng, còn yêu thương khi còn ai đó cần mình.

    Yêu thương quá, muốn dành cho người ta giấc ngủ cả cuộc đời, muốn share mọi thứ- dù là nụ cười hay là sự đau đớn, muốn chụp những bức ảnh ngớ ngẩn nhất trên đời chỉ vì muốn ai đó mỉm cười, muốn viết lời cho những bài hát thuộc về người khác, mà thậm chí viết xong chẳng nhớ nổi lời, muốn vẽ bức tranh nghuệch ngoạc trẻ con, muốn viết hàng trăm tờ giấy có tên là giấy Nhớ, muốn thì thầm bên tai ai đó rằng : có 1 số 0 đang tìm 1 số 0 bên cạnh. Không biết làm gì để có thể làm ai đó hiểu rằng mình đã yêu thương, bắt đầu từ 1 con số 0 như thế. Dành tặng yêu thương cho ai đó, không phải vì mong người đó yêu thương lại, chỉ vì không muốn những số 0 trên đời không bao giờ phải đứng lẻ loi. Thế nhé, cứ yêu thương đi, đừng ngại, đừng sợ, đừng buồn, đừng bế tắc…chỉ mong vậy thôi, Sô 0 bên cạnh số 0 ạ!




    Tác giả : T.Q.A
    Lần sửa cuối bởi alex_ferguson, ngày 23-07-2011 lúc 02:18 AM.

Truyện ngắn...
Trang 1 của 3 123 CuốiCuối

Đánh dấu

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •  
.::Thăng Long Kỳ Đạo::.