Cà Phê Đen V - Trang 2
Close
Login to Your Account
Trang 2 của 82 Đầu tiênĐầu tiên 12341252 ... CuốiCuối
Kết quả 11 đến 20 của 812

Chủ đề: Cà Phê Đen V

  1. #11
    Ngày tham gia
    Oct 2010
    Bài viết
    1,270
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Đang tính hỏi các bác con chó giải vấn đề như vậy là thông minh bình thường, hay đặc biệt.

    Tôi cũng nghĩ như bác Lâm, vấn đề quân sự và quốc phòng thì Mỹ cũng phải tung hỏa mù; cứ để vài cái website hở cho Trung Quốc, Nga, cứ hack vào. Đôi khi toàn là những tài liệu mà Mỹ muốn đối phương biết .

    Bác Lâm có nghe chuyện IRS bị hacked vài ngày trước đây không ? Cái này là bị thiệt . IRS sẽ gửi thư ra, nếu được thư từ IRS là thông tin của mình bị chúng lấy rồi
    Anh có thể biết tôi, tạm gọi là vậy, qua ngọn gió trên đồi
    Anh sẽ không biết tôi bằng danh xưng nào khác.

    You can know me, if you will, by the wind on the hill
    You'll know me by no other name.
    (No Other Name - Peter, Paul and Mary)

  2. Thích Congaco_H1R5, ChienKhuD, huyenmapu, tamthaplucke, Thợ Điện, Aty đã thích bài viết này
  3. #12
    Ngày tham gia
    Jan 2010
    Bài viết
    1,540
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Tôi nghĩ là con chó thông minh bình thường ông Wind. Chó nó có sự nhớ phải nói là tốt. Nếu đoạn phim trên không do sự sắp xếp của chủ nhân con chó, thì tôi chưa nghĩ ra là con chó tha nhành cây ấy đi đâu và mục đích là gì.
    Cầm lên được tất bỏ xuống đươc.

  4. Thích Congaco_H1R5, ChienKhuD, Thợ Điện, huyenmapu, roamingwind đã thích bài viết này
  5. #13
    Ngày tham gia
    Oct 2010
    Bài viết
    1,270
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Chắc bên Texas lụt lội quá nên bác Lâm phải di chuyển lên Chicago.

    Bác Lâm mà phải đi chợ kiểu này chắc cũng oải





    Không biết ông Đ kiếm con chó có hy vọng gì không. Vụ ông Đ mất chó và cô Huyền thanh phiền làm tôi lục đọc internet về trộm chó tại VN, mới biết ra trộm chó tại VN là cả một vấn nạn.
    Lại còn chuyện cho chó ăn thuốc độc để bắt, rồi đem bán tiệm thịt chó; khách vào ăn bị trúng độc.

    Chuyện Trung Quốc, đám này bây giờ giàu quá. Giàu thì phải sang. Những năm nay rượu Bordeaux Pháp bán qua Trung Quốc là nhiều nhất. Giả thị trường rượu đỏ tăng lên nhiều vì dân Trung Quốc đang ham rượu đỏ. Cho là sang. Phong trào rượu đỏ bên Trung Quốc đến nổi họ bắt đầu qua vùng Bordeaux Pháp mua lại các khu làm rượu. Họ trả cao quá khiến các dân trong vùng không cạnh tranh được, có người than phiền "bọn họ sẽ nghĩ sau nếu có ai qua mua vài phần của Vạn Lý Trường Thành ?".

    Hãng rượu Lafite, có tiếng nhất bên Trung Quốc vể rượu Bordeaux, để lấy lòng các trưởng giả Trung Quốc, và lấy thêm tiền, năm 2008 để số "8" tiếng Tàu ((biểu hiệu cho may mắn) lên chai rượu.



    Chai này hiện giờ khoản chừng 1000 đô.

    Người Pháp, nói chung, trọng văn hoá. Cái loại văn hoá truyền thống, từ tong bụng mẹ truyền trao chứ không phải bỏ công bỏ sức ra học, bỏ vào óc. Nhất là đám uống rượu đỏ sành điệu -- kênh kiệu thì thôi. Vì làm tiền nên chìu cho ai trả tiền nhiều nhất, nhưng trong lòng chắc cười thầm, và chán ngán, người Trung Quốc uống rượu đỏ lăm. Ngay cả Mỹ còn bị Pháp chê là bần cố nông mà.

    Cô Huyền bên đó có bắt đầu uống rượu đỏ chưa ?
    Lần sửa cuối bởi roamingwind, ngày 30-05-2015 lúc 04:49 PM.
    Anh có thể biết tôi, tạm gọi là vậy, qua ngọn gió trên đồi
    Anh sẽ không biết tôi bằng danh xưng nào khác.

    You can know me, if you will, by the wind on the hill
    You'll know me by no other name.
    (No Other Name - Peter, Paul and Mary)

  6. Thích cobra, hongdoan, trinhson, huyenmapu, Congaco_H1R5, ChienKhuD, Aty, Thợ Điện đã thích bài viết này
  7. #14
    Ngày tham gia
    Jun 2012
    Bài viết
    1,779
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Văn hoá Pháp về ăn chơi là nhất ông Gió nhưng tính cách sâu xa phải nói là tụi Anh .Ông thấy các quốc gia thuộc địa của Pháp khi độc lập rồi có được thừa hưởng gì từ nền văn minh đâu ,toàn ăn chơi là giỏi .Ngược lại thuộc địa của Anh đều có một nền pháp trị tân tiến như Hong Kong ,Ân Độ xem ra tính nhân bản họ cao hơn nhiều .Văn hoá Pháp có một thời rực rỡ nhưng bây giờ ông coi ,phim ai thèm xem ,truyện ai thèm đọc ,nhạc ai nghe .Chê Mỹ bần cố nông nhưng cả 100 năm nữa cũng chưa chắc theo kịp về mọi mặt .Qua Paris tôi thấy sức sống rất yếu ớt như anh nhà giầu ngồi bán đồ đi xài dần .Ham chơi quá đàn ông mới 55 tuổi là hưu rồi .Ham chơi vậy nhưng dễ gì sinh ra một giọng hát như thế này .Chúc các ông cuối tuần vui vẻ


    Amy Winehouse, một ca sĩ kiêm nhạc sĩ sáng tác tài danh của Anh quốc, gốc do thái. Không những chất giọng, ngay cả thể loại âm nhạc, cách biểu diễn và vóc dáng của cô rất khác lạ. Đúng hơn, rất lập dị. Loại nhạc được cô trình bày là một tấu khúc tập hợp những khuynh hướng âm nhạc với nhiều giai điệu da đen (soul music), một chút jazz phá cách, một chút hip-hop tươi tắn, một chút âm hưởng Jamaica sống động (reggae music) và một chút Rock trẻ trung. Khi trình diễn trên sân khấu, Amy Winehouse tô mắt đen đậm như một phụ nữ Ai cập cổ và đánh tóc rối tổ ong, beehive hairstyle, kiểu tóc đặc thù Amy Winehouse, tay và ngực lộ trần vài hình sâm, trông rất phóng túng. Cách biểu diễn của cô đôi khi ngập ngừng, loạng choạng, gây cảm tưởng như cô vừa nhắp môi quá đà, hoặc vừa lơ mơ xong một liều ma tuý.

    Nhưng vừa khi nhạc trổi lên, Amy Winehouse như kẻ lên đồng, nhún nhảy nhập lấy âm thanh. Cô xuất thần, cất giọng khàn nhựa, lẳng lơ ôm siết giai điệu. Âm giọng của cô nghe trúc trắc, cách phát âm như không chuẩn, như người say men nhạc. Vì vậy, thính giả dễ dàng nhận ra một bản-sắc-rất-amy-winehouse, không lầm lẫn với ai khác. Âm nhạc của Amy Winehouse là những nhịp điệu nổi loạn. Tiếng hát Amy Winehouse là những lời thách đố, những bản tuyên ngôn cách mạng âm thanh, cưỡng lại khuôn sáo của giai điệu kinh điển. Thế giới âm nhạc của cô là những mảng tiếng động trừu tượng, say nghiện, phá phách, xô ra một không gian gai góc, đầy bất trắc. Ngôn ngữ trong những ca khúc của Winehouse là một quyển bách khoa hip-hop, nhiều tiếng lóng và ý nghĩa biểu tượng.

    Kiểu trang phục, trang điểm và phong cách biểu diễn của Amy Winehouse có thể được giải thích như sau: một, để được nổi bật giữa vô số tài năng mới; hai, để sáng tạo một khuynh hướng âm nhạc lạ; ba, để khiêu khích những đầu óc bảo thủ. Dẫu gì đi nữa, cô đã gây được tiếng vang lớn trong thị trường âm nhạc phổ thông quốc tế và chinh phục được một số thính giả ái mộ không ít.


    Ca từ trong Rehab (viết tắt từ Rehabilitation), một trong số những ca khúc thành công của Amy Winehouse, nghe như những lời báo hiệu thiếu hạnh phúc:

    «They tried to make me go to rehab
    But I said no, no, no.
    Yes, I’ve been black but when I come back.
    You’ll know, know, know.
    I ain’t got the time
    And if my daddy thinks I’m fine.
    Just try to make me go to rehab
    But I won’t go, go, go.» [5]

    Năm 2011 ban tổ chức thông báo chương trình đại lưu diễn tái ngộ thính giả ái mộ, khởi đầu vào mùa xuân xuyên qua nhiều thành phố Ba tây. Tiếp theo là chuyến lưu diễn Âu châu vào mùa hè 2011, mở màn tại Belgrade, thủ đô Serbia (thuộc Nam tư cũ). Amy Winehouse bước ra sân khấu trễ nửa tiếng, lè nhè giọng rượu. Sau đó ban tổ chức cáo lỗi, chương trình lưu diễn bị dời lại vô hạn định. Dự tính ra mắt dĩa lớn thứ ba cũng bị huỷ bỏ.

    Ngày 23 tháng bảy năm 2011, thân nhân tìm thấy xác cô tại nhà riêng. Kết quả giảo nghiệm: Amy Winehouse qua đời vì ngộ độc rượu, hưởng dương 27 tuổi.

    Sự nghiệp âm nhạc của Amy Winehouse vỏn vẹn hai dĩa lớn, bán được hơn 25 triệu bản. Sau khi cô qua đời, nhà sản xuất cho phát hành Lioness: Hidden Treasures (2011) gồm những ca khúc đã thâu âm, nhưng chưa được tung ra thị trường. Trong tám năm ca nhạc, Amy Winehouse nhận được 4 dĩa bạc, 30 dĩa vàng, 113 dĩa bạch kim và 2 dĩa kim cương [6] cùng nhiều giải thưởng ca nhạc khác


  8. #15
    Ngày tham gia
    Oct 2010
    Bài viết
    1,270
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Tâm lý của người Pháp đối với người Mỹ cũng phức tạp. Một người kênh kiệu mà phải mang ơn thằng mình chê cười thì phải làm sao đây ? Cuối cùng nhìn lại cái gì mình cũng thua nó.

    Người Mỹ ra công ra sức làm và thành công, người Trung Quốc ra công ra sức, và xem ra đang thành công. Nhưng hai bên có cái khác. Người Mỹ không có vết nhơ tâm lý. Người Trung Quốc có tâm lý "con rồng bị què" mấy chục năm nay, và sẽ muốn trả thù.
    Anh có thể biết tôi, tạm gọi là vậy, qua ngọn gió trên đồi
    Anh sẽ không biết tôi bằng danh xưng nào khác.

    You can know me, if you will, by the wind on the hill
    You'll know me by no other name.
    (No Other Name - Peter, Paul and Mary)

  9. #16
    Ngày tham gia
    Oct 2010
    Bài viết
    1,270
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Nói chuyện tâm lý ... vợ hiền mới cho xem hình này, như là một
    nhắc nhở

    Không phải là em hay xai bảo. Nhưng em có tài, tài lãnh đạo !! Hiểu không ?

    Anh có thể biết tôi, tạm gọi là vậy, qua ngọn gió trên đồi
    Anh sẽ không biết tôi bằng danh xưng nào khác.

    You can know me, if you will, by the wind on the hill
    You'll know me by no other name.
    (No Other Name - Peter, Paul and Mary)

  10. #17
    Ngày tham gia
    Jan 2010
    Bài viết
    1,540
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Vợ, âu yếm nói: anh à, chuyện lớn ở nhà anh cứ để em.
    Chồng: vậy bao nhiêu chuyện nhỏ ở nhà anh lo cho , em yên tâm.

    Sau 1 thời gian,

    Chồng: hôm nay có việc gì lớn chưa em?
    Vợ, âu yếm nói: em chưa thấy có việc gì lớn mình à.
    Cầm lên được tất bỏ xuống đươc.

  11. #18
    Ngày tham gia
    Mar 2012
    Đang ở
    Bình Dương
    Bài viết
    1,981
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Ngưỡng mộ ông-bà Tý, ông-bà Gió quá. Nhất là ông Tý đã 60 hơn rồi mà còn âu yếm nàng-chàng nghe thật đã. Tôi thuộc dạng thô lỗ xưng hô ngọt như thế thì đành chịu không thể nào nói ra được.

    Mấy hôm nay tìm khắp BD rồi không thấy con chó đâu. Mai tiến về SG. Còn duyên thì tụ - hết duyên thì tán thôi chứ biết sao giờ. Hôm nay rãnh tí ngồi đánh đàn thấy đã quá. Chơi được một món nghệ thuật cuộc sống trở nên thăng bằng hơn. Ông Thợ đầu độc mình nhưng mà kệ thà chết trong sung sướng còn hơn .
    Bận lòng chi nắm bắt

  12. Thích hongdoan, huyenmapu, tamthaplucke, Congaco_H1R5, Thợ Điện đã thích bài viết này
  13. #19
    Ngày tham gia
    Mar 2012
    Đang ở
    Bình Dương
    Bài viết
    1,981
    Post Thanks / Like

    Mặc định Chó săn...



    Tưổi thơ của tôi gắn liền với những chú chó. Thời ấy, khi rừng còn nhiều, gia đình nào cũng nuôi cỡ chục con chó trở lên, thứ nhất là dùng đển đi săn, thứ hai là dùng để bảo vệ tài sản và tính mạng của gia đình. Rừng thiêng nước độc ông bà mình vẫn thường nói thế. Nếu không có những chú chó săn thì rất nhiều người sẽ chết vì rắn độc, có thể bị rắn cắn chết khi đang ngủ, hoặc bị rắn cắn chết khi lên rừng thả trâu, hái nấm... Chó săn thời đó là kẻ thù duy nhất của những loài rắn độc.

    Gia đình nông thôn thường theo kiểu tam đại đồng đường vì lúc đó nguời ta cần nhiều nhân lực cho việc đồng án. Người đông nên chó nhiều cũng là chuyện dễ hiểu. Gia đình tôi thời đó cũng vậy. Ông tôi có hơn chục chó săn và con nào cũng giỏi. Mỗi con có biệt tài riêng, con thì giỏi đánh hơi báo động, còn thì giỏi sáp lá cà, con thì lại giỏi bắt rắn. Ban đêm ông thường thức dậy tầm 12-1 giờ, sau khi ngồi uống trà với bà, ông dẫn dàn chó của mình đi thăm rẫy. Đàn chó săn rất háo chiến nên lúc nào về ông cũng mang theo nào là chồn, nào là treo làm thức ăn cho cả gia đình. Nguời nuôi chó, chó cũng nuôi lại người nên lúc nào ông cũng dành phần riêng cho những chú khuyển cưng của mình.

    Để có những chú chó săn giỏi, ngoài việc chọn giống tốt, nhất là con mẹ, người nuôi còn phải bỏ công huấn luyện chúng. Thông thường, do sống theo bầy đàn nên những chú chó con luôn học được kỹ năng săn bắt từ bố mẹ, người nuôi chỉ việc cho chúng có cơ hội va chạm. Điều quan trọng nhất là phải để chúng... đói. Vì khi đói thì bản năng sát thủ mới bộc lộ mạnh mẽ. Kèm theo là phải có sự khen thưởng, vì chó cũng như người, chúng cũng cạnh tranh và đố kỵ không kém. Những chú chó đầu đàn, những chú chó xông xáo thường được chia phần hơn những con còn lại.

    Tôi rất thương con Khứu. Nó là con cái lông xám có 4 huyền đề. Con Khứu rất giỏi bắt rắn, nhất là những con rắn độc. Nhờ nó mà gia đình tôi yên ổn qua khỏi mối nguy hiểm bật nhất của rừng sâu. Lúc đó tôi chừng 3-4 tuổi, cha mẹ sợ tôi sợ rắn nên nói dối rằng rắn là lươn không có độc, vì trước đó tôi đã quá quen thuộc với lươn đồng do cô-chú bắt về ăn hằng ngày. Tầm khoảng 6 giờ chiều, tôi nói má: "Má ơi, con lươn bự quá". Má tôi ra xem xuýt xỉu vì đó là con hổ mang chúa dài gần 2m (may mà tôi chưa chạy tới túm cổ con "lươn" ). Một mẹ một con biết phải làm sao. Ngay lúc đó, con Khứu cùng bầy đàn của nó nhanh chóng tấn công con rắn chúa kia. Con rắn cụ to bằng cổ chân chống trả quyết liệt. Cuộc chiến kéo dài hơn nửa tiếng cuối cùng con rắn cũng bị hạ. Trước khi chết, nó cũng độp được con Khứu vài nhát. Con Khứu bỏ ăn, ói-ị ra máu suốt cả tuần tưởng không qua khỏi. Nhưng cuối cùng nó vẫn sống, mặc dù từ đó về sau không thể sinh đẻ được nữa. Người ta nói chó có lưỡi đen sẽ miễn nhiễm trước rắn độc không rõ có đúng không nhưng con Khứu nhà tôi có cái lưỡi đen như mực. Con Khứu sống với gia đình gần chục năm cho đến khi nó già chết.

    Trong những cuộc tấn công thú rừng không ít lần những chú chó săn bị thương. Khi con vật bị dồn vào đường cùng, nó sẽ chống trả quyết liệt. Loài chồn cũng không hiền. Chúng thường xuyên cắn chó nhà bị thương, có con bị sứt mũi, có con bị què giò. Đáng sợ nhất chính là heo rừng và khỉ. Gặp 2 loài này thì những chú chó từ chết tới bị thương.

    Ông tôi có một rẫy bắp đang cho trái. Lũ khỉ rừng thường xuyên hái trộm vào ban đêm. Lần đó, ông tôi quyết tâm đuổi cho được bầy khỉ ra khỏi rẫy của mình. Đêm tối, ông dẫn bầy chó hơn chục con đột kích vào rẫy bắp. Con khỉ đầu đàn báo động cho lũ khỉ chạy trốn, riêng nó đứng lại... thủ võ. Chờ cho đồng bọn đi hết nó mới trèo lên cây bỏ chạy. Con Mực lực lưỡng xông xáo nhanh chóng cắn được đuôi con khỉ kéo xuống. Những tưởng bầy chó sẽ làm thịt được con khỉ nhưng không. Con khỉ dùng 2 tay khớp mỏ con Mực, đoạn nhanh như cắt nó dùng hàm răng chắc khỏe của mình cắn cổ con chó xé một phát con chó chết tươi. Những con chó khác thấy vậy khiếp vía không dám nhào vô. Con khỉ ung dung bỏ đi trước sự ngỡ ngàng của ông tôi và đàn khuyển. Heo rừng thì khỏi phải bàn. Xưa nay chưa bao giờ có chuyện chó săn giết được heo rừng. Con nào dại dột nhào vô nó quánh cho một phát từ què giò đến vỡ sọ.

    Trong cuộc đời săn bắt của mình, có lẽ ông tôi thương nhất là con Xám. Nó là giống sói (không biết là F mấy) được ông dượng tôi ở Trị An tặng. Ông dượng (chồng bà cô - em ruột ông nội) lên rừng tìm thấy một cái hang, bên trong có duy nhất một con sói con nên ông bắt về thuần dưỡng. Ông tôi tới chơi thấy khoái quá xin về nuôi. Con Xám rất khôn ranh. Ban ngày nó không bao giờ thức, toàn chui vào hang ngủ, ngược lại ban đêm nó không bao giờ ngủ, nếu không đi săn thì nó chạy xộc xộc quanh nhà ai cũng phát ớn. Nó bảo vệ lãnh thổ ghê gớm chó lạ theo cái hay vô tình lạc vào là nó đánh tới chết. Ngược lại, nó là bậc thầy về săn bắt. Không rõ nó có hàm răng sắc bến hay có nọc độc, những con nào bị nó cắn là gần như bị tê liệt nằm một chỗ hoặc chống trả vô cùng yếu ớt. Không như chó nhà chỉ thích gặm xương, nó chỉ thích ăn gan sống của con thú mà nó giết được, chỉ duy nhất một lá gan thôi. Ông tôi tôn trọng và mến tài của nó, nên con thú nào ông cũng dành riêng cho nó lá gan. Nó trung thành với gia đình cho tới lúc chết. Thành tích nó để lại là tấm thớt dày 10 phân của gia đình dùng đẻ chặt thịt rừng do nó săn được chỉ còn lại một miếng gỗ mỏng. Nó là con sói duy nhất mà ông tôi có được. Sau khi nó chết, ông lặn lội khắp vùng mong tìm con Xám thứ 2 nhưng không bao giờ tìm được.
    Bận lòng chi nắm bắt

  14. #20
    Ngày tham gia
    Jun 2012
    Bài viết
    1,779
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Ông D viết hay thật ,người thật việc thật đọc sướng cả người .Lâu nay ông bận kiếm tiền chắc ít viết .Kì này về ông phải chiêu đãi tôi ở khách sạn gần sông một tuần .Tôi sẽ lang thang trên miền đất ngày thơ ấu ,Bưng Cầu ,Tương Bình Hiệp ,Bến Cát ,Cây Sao Quì ,lên tận Phú Lợi căn cứ Mỹ và sư đoàn 5 bộ binh .Bạn bè mình đi lính ở đó cũng nhiều ,bạn bè VC cũng nhiều nằm vùng vô số

    Mấy lần trước về tôi có đi phà qua sông thăm bạn cũ .Tình cờ ngồi uống nước mía ở chợ khi tính tiền hoá ra bạn mình bán ,tên nó là Bạch Vân đẹp nức nở một thời học chung với tôi lớp 5 ,bây giờ già nua héo hon đứng róc mía .Tôi thương quá hỏi -Mày còn nhận ra tao không ? Nó la làng -Trời ơi mày là thằng Lâm ở Thành Quan đây mà

    Ngồi chơi một hồi tôi về ,móc túi ra lấy hết tiền cho nó nói --Mày cần thêm tao về nhà lấy mai mang xuống
    Nó khí khái nhất định không nhận ,tôi phải quăng vào hộc tủ xe nước mía rồi rú ga chạy mất vừa chạy mắt cứ cay xè ,lấy chồng rồi chồng chết trận ,sau 10 năm lấy ông khác sống chung được vài năm cũng chết bịnh luôn ,sao số nó khổ thế mà nó có phải hồng nhan gì đâu ,mặt đẹp hiền lành kiểu gái quê dịu dàng thôi

    Già thì phải tìm về quê cũ mới đúng -Thiếu tiểu ly gia ,lão đại hồi

Cà Phê Đen V
Trang 2 của 82 Đầu tiênĐầu tiên 12341252 ... CuốiCuối

Đánh dấu

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •  
.::Thăng Long Kỳ Đạo::.