Xưa nay ẩm thực Hà Nội vẫn luôn nổi tiếng về sự cầu kì và tinh tế từ cách chọn nguyên liệu cho đến cách chế biến và thưởng thức. Chứa đựng trong mỗi món ăn của người Hà Nội là cả một chiều sâu văn hóa mang đậm dấu ấn của mảnh đất kinh kì. Tâm huyết với những giá trị cổ truyền ấy, một người Hà Nội đã lưu giữ và quảng bá nền văn hóa ẩm thực truyền thống của Hà Thành, đó là nghệ nhân dân gian Tạ Ánh Tuyết.
(Theo vietpictures.net)
29-04-2011, 11:15 AM
bsx
Trong một ngôi nhà nhỏ nằm sâu trong một con ngõ nhỏ của một ngôi làng nhỏ mang tên Giáp Nhất, một người đàn ông nhỏ bé xấp xỉ 90 tuổi hàng ngày vẫn thư thái tưới cây chỉnh cành ung dung nhàn nhã, nhìn người đàn ông giản dị này, ít ai tin được đây là người vẫn được mệnh danh là kì nhân tiền cổ chốn Hà Thành hay người chép sử bên bờ sông Tô Lịch.
(Theo vietpictures.net)
29-04-2011, 11:45 AM
bsx
Một chút lặng lẽ, một chút khiêm nhường, một chút kiêu hãnh, Như Quỳnh sống và làm nghề như một đóa hoa đẹp dịu dàng, hương thoang thoảng mà bền, mà quyến luyến. Hiếm có diễn viên nổi tiếng nào mà vẫn kín đáo, lịch lãm và mang đậm phong cách Hà Thành đến như chị. Hữu thức hay vô thức, Như Quỳnh đang gìn giữ những hình ảnh đẹp nhất của người con gái Hà Nội theo đúng nghĩa của từ này.
(Theo vietpictures.net)
29-04-2011, 02:49 PM
bsx
Việt Nam là một quốc gia đang phát triển. Tại các nước đã phát triển, mọi thứ đều đã có quy luật riêng của nó, và vì vậy không ít nghệ sĩ nhạc đương đại khi đến Hà Nội đều mê mẩn. Hà Nội dường như ồn ào hơn, nhưng ở một góc độ khác, Hà Nội đang lắng xuống để đối chọi lại những thay đổi của hình thức bề ngoài. Hà Nội đang tìm kiếm thêm các giá trị văn hóa mới, và những người như Trần Kim Ngọc đang đi tìm trung tâm của nguồn năng lượng đó.
Trích bài viết của Trần Vinh trên Thể thao & Văn hóa
Đất nước lớn vì nhân dân anh hùng
Nhân dân lớn vì tấm lòng yêu nước
Người đang sống nhớ thương người đã khuất
Khắc đá làm bia dựng giữa trời.
<Viễn Phương - trích Văn bia tưởng niệm liệt sĩ đền Bến Dược>
Nếu phải tìm nguồn gốc của sức mạnh Việt Nam, hãy nhìn vào những gia đình như gia đình bà Nguyễn Thị Thảo, gia đình có tới 6 người đã tham gia trực tiếp vào những ngày Hà Nội quyết tử cho tổ quốc quyết sinh. Nơi ấy, đời này qua đời khác, lòng yêu nước đã kết tụ thành tinh hoa, thành sức mạnh cho cả dân tộc.
(Theo vietpictures.net)
29-04-2011, 03:07 PM
bsx
Nghệ sĩ ghita Văn Vượng với đôi mắt mù lòa, hơn bốn mươi năm qua đã dùng đôi bàn tay tài hoa và trái tim mình tận tụy phục vụ đất nước qua những nhạc phẩm viết về quê hương, con người Việt Nam. Chỉ với cách ấy, Văn Vượng có cơ hội nhìn rõ đất nước mình và cảm nhận đời bằng sâu thẳm trái tim.
(Theo vietpictures.net)
29-04-2011, 05:07 PM
laototphilao
Hà Nội ngày xưa và nay có nhiều điểm khác biệt BSX, Có một cái ở Hà Nội tôi rất bất mãn, đó là họ hay dùng từ 'đéo'. Lần đầu tiên, mới tới Hà Nội, tôi không khỏi bỡ ngỡ, khi tìm nhà của một người quen làm trưởng một khu phố văn hóa. Thấy có mấy đứa trẻ con đang nô đùa ngoài ngõ, tôi hỏi: "Này các cháu có biết nhà ông Xã trưởng khu phố văn hóa ở đâu không?"
Một đứa trẻ trai, trạc trên dưới 10 tuổi, ngước nhìn tôi bằng ánh mắt xấc láo, ranh mãnh, đáp gọn lỏn: "Biết, nhưng đéo chỉ!"
Tôi lắc đầu đi sâu vào ngõ văn hóa, gặp một thanh niên hỏi: "Anh ơi, anh có biết nhà ông trưởng khu phố văn hóa này ở chỗ nào không anh?" Gã trẻ tuổi này chẳng thèm dòm ngó gì đến tôi, trả lời cộc lốc: "Ðéo biết!"
Khi gặp ông trưởng khu phố văn hóa, tôi đem chuyện này kể cho ông ta nghe với lời than thở: " Anh ạ, các bậc phụ huynh ở đây đã không dạy dỗ con em hay sao mà để chúng nó ăn nói với người khách lạ, thô bỉ đến thế hả anh?!"
Chẳng cần suy nghĩ gì, ông trưởng khu phố văn hóa đã thuận miệng trả lời tôi ngay: "Có dạy đấy chứ, nhưng chúng nó đéo nghe!"
Lúc ấy cô con gái của ông bạn tôi là cô giáo, dạy môn văn, vừa đi dạy về và tôi đem chuyện ấy ra kể lại. Thay vì trả lời trực tiếp cho tôi, cô giáo xin phép thuật lại một chuyện như sau: "Hôm ấy cháu giảng bài văn, có đoạn kể thành tích anh hùng và dũng cảm của nhân dân ta đã đánh gục Tây, đánh nhào Mỹ v..v.. Cuối cùng, cháu kêu một em học trò trai lớn nhất lớp, bảo nó cắt nghĩa hai chữ "dũng cảm là gì?"
Nó đứng lên suy nghĩ một lúc rồi đáp gọn lỏn: Nghĩa là .. là .. đéo sợ !"
Cô ấy kể tiếp. Sau đó cháu lại có cuộc tiếp xúc với ông Hiệu trưởng , liền đem chuyện thằng bé học trò đã cắt nghĩa 2 chữ "dũng cảm" là: "đéo sợ!" cho ông nghe. Nghe xong, ông Hieu trưởng tỏ vẻ đăm chiêu, ra điều suy nghĩ lung lắm.
Cuối cùng, ông nghiêm nghị nhìn tôi, rồi gật gù như một triết gia uyên bác vừa khám phá ra một chân lý, chậm rãi đáp: Ừ, mà nó cắt nghĩa như thế cũng đéo sai!"
P/s anh đi nhiều nơi lắm rồi BSX Sài Gòn, Đã Nẵng, các tỉnh ở miền bắc, mặc dù mình dân bắc chính hiệu nhưng cũng phải nói là dân Nam mặc dù tính tình nóng nẩy, nhưng ăn nói dễ nghe, nhất là Hội An, Huế, vẫn còn theo lễ giao cũ, ở Hà Nội đi giao thông ngoài đường chỉ cần xích míc nho nhỏ là dẫn đến đánh nhau ngay nhất là gặp mấy chú nhuộm tóc vàng tóc xanh
29-04-2011, 05:26 PM
bsx
Ở đâu cũng thế thôi mà anh. Nhưng dù sao thì Hà Nội vẫn là nơi có văn hóa hơn những chốn khác bởi ở đó có nhiều trí thức hơn.
Những clip về người Hà Nội mà em post lên ko phải cái nào cũng hay cũng đặc sắc. Nhưng em xem nhiều clip cũng thấy thật cảm động. Mà chính đạo diễn của chương trình cũng từng tâm sự, chỉ mong muốn mang đến 1 cái nhìn dung dị, nhẹ nhàng về những người gắn bó với Hà Nội. Cũng chỉ cần ai cũng có 1 chút tấm lòng với quê hương cũng đủ để quê hương ấy mãi là chùm khế ngọt.
Khi ta ở chỉ là nơi đất ở
Khi ta đi đất bỗng hóa tâm hồn.
29-04-2011, 05:39 PM
bsx
Từng là một loại hình nghệ thuật cung đình được giới quí tộc và học giả rất yêu thích. Trải qua một thời gian dài bị mai một và lãng quên, giờ đây ca trù đã dần lấy lại vị trí của mình. Ca trù khởi sắc có phần công sức không nhỏ của những người đam mê như đào nương Phạm Thị Huệ.
(Theo vietpictures.net)
29-04-2011, 10:58 PM
bsx
Giữa lòng phố cổ Hà Nội san sát những cửa hàng, cửa hiệu buôn bán tấp nập, ngôi nhà số 5 phố Bát Đàn nằm tĩnh lặng với một tấm biển khiêm nhường "Nhà Sách Cũ". Phan Trác Cảnh - chủ nhân của nhà sách đặc biệt ấy đã nhiều lần từ chối lời đề nghị muốn được thuê lại căn nhà để kinh doanh. Ông Cảnh đã từ chối món lợi kinh tế để đầu tư vào một hướng với ông là vô giá - sách cũ.
Giới chơi hoa lan Hà Thành nể ông không chỉ bởi sự hiểu biết về lan của ông, không chỉ bởi những giống lan quý mà ông đang có, mà hơn thế, họ quý nể phong thái Tràng An trong cách chơi lan của Nguyễn Mạnh Hà. Hình ảnh ông già từ tốn, say mê ngắm hoa, chăm lá giữa vườn lan ấy gợi cho người ta nhớ đến những tao nhân mặc khách xưa kia, những người biết yêu hoa, thưởng nguyệt ở góc độ tao nhã và nghệ thuật nhất.
Là người không phải gốc Hà Nội chính cống vì quê em ở Huyện Thanh Trì (ngày xưa không thuộc Hà Nội). Nhưng ngay từ khi còn bé em đã luôn được bố em chỉ dạy cho rất nhiều phong thái và cung cách thế nào cho giống một người con của HN, cách nói năng phải lễ phép với người trên và nhất là không nói tục chửi bậy hay đệm lung tung và cách ăn uống phải ngồi như thế nào trong mâm cơm cho đúng cách, cầm cái đũa như thế nào,cả cách nhai thức ăn như thế nào cho khi ăn không tạo ra tiếng động. sống tại HN từ khi được sinh ra cho đến nay mới chỉ 28 năm nhưng em đã thấy HN đổi thay đi rất nhiều với những khu nhà mọc lên san sát, xe cộ đông đúc và người dân tứ xứ tụ hội về đây làm ăn cũng làm thay đổi cách suy nghĩ của người ngoài nhìn vào HN không còn đẹp cổ kính và tao nhã như ngày xưa nữa.nhưng chỉ cần nhìn vào cung cách nói chuyện của họ thôi bạn sẽ nhìn ra đâu là con người của đất Hà Thành xưa.
30-04-2011, 01:19 AM
bsx
"Tôi là người của trận mạc, sống trong thời bình nhưng vẫn mang nặng cuộc chiến. Tôi thích cô đơn, muốn tách ra khỏi nhịp điệu xã hội đầy tạp âm. Tôi luôn ủ dột, ủ dột để nuôi nỗi buồn man mác, để có cảm hứng viết. Và tôi vẫn bộ xuân hè sẫm màu, vai đeo túi mìn clay-mo đựng bản thảo, một điện thoại di động, một thẻ ATM,...và tôi rong ruổi, đâu cũng là nhà...và tôi viết. Tôi là Chu Lai"
(Theo vietpictures.net)
30-04-2011, 01:48 AM
bsx
Hồ Chí Minh - Tấm gương vĩ đại về lòng yêu nước thương dân, một hình tượng tiêu biểu cho đạo đức và trí tuệ Việt Nam đã trở thành niềm kính yêu và tự hào sâu sắc của triệu triệu người con đất Việt. Giữa những nốt nhạc sâu lắng, những con chữ thấm đậm tình yêu thương trìu mến, giữa những khuôn ảnh xuất thần hay những nét cọ tài hoa, nghệ nhân mây tre đan Nguyễn Văn Trung đã tìm ra một cách thật đặc biệt để thể hiện tình cảm của mình với chủ tịch Hồ Chí Minh.
(Theo vietpictures.net)
30-04-2011, 03:34 AM
bsx
Chiếc xe đạp cùng với cái máy ảnh cơ đã cũ lắm rồi và một cuốn sổ tay nhỏ đã đồng hành cùng Vũ Khiêm Ninh trên hành trình tìm lại những giá trị văn hóa của cổng làng Hà Nội xưa và nay. Công việc của ông Ninh giúp chúng ta được nhìn Hà Nội ở một góc khác, một Hà Nội của các làng quê thân thương bên cạnh Hà Nội phố thị của các con phố trung tâm sầm uất.
Hơn nửa thế kỷ nay, chẳng ai sành trà ở Hà Nội mà lại không biết đến cái tên Trường Xuân, hậu duệ đời thứ năm của linh dược trà, người đã dành chọn cả đời để nghiên cứu về cây trà, thuật trà Việt. Nghề trà truyền thống đáng tự hào ấy suýt nữa đã bị ngắt quãng khi những người con của nghệ sĩ đáng kính Trường Xuân không ai theo được nghiệp của tổ tiên. Mười năm trước, do thương cha mà anh Hoàng Anh Sướng đã quyết định dẹp bỏ những khát vọng riêng để đồng hành cùng trà, để rồi trà Việt ngấm vào máu, vào hơi thở, vào từng giấc ngủ của anh.
Từ rất nhiều năm nay, ngôi nhà số 10 phố Hàng Phèn đã trở thành địa chỉ quen thuộc của nhiều người gắn bó với đồng hồ ở Hà Thành. Không phải nhà ảo thuật quyền năng nhưng người chủ của căn nhà này có thể bắt những chiếc đồng hồ phải theo ý mình cho dù đó là những chiếc đồng hồ khó tính nhất. Người ta gọi Đào Văn Dư, người chủ căn nhà là phù thủy thời gian một phần cũng vì lẽ đó.
"Có lẽ trong suy nghĩ của mọi người, sống trong bóng tối là điều gì đó thật đáng sợ, nhưng với trải nghiệm của bản thân, tôi thấy cái khó nhất là làm thế nào để vượt qua được sự yếu đuối của chính mình..." Suy nghĩ ấy của Thanh Tùng được anh tự sự bằng lời nói, bằng âm nhạc và bằng cả cuộc đời mình. Từ một cậu bé bị khiếm thị vì nhiễm chất độc màu da cam, không một trường học nào dám nhận trở thành một nhân vật được chào đón khắp nơi trên thế giới, Nguyễn Thanh Tùng bước ra cuộc đời chính từ bóng tối bất hạnh của số phận, chiến thắng những yếu đuối bản thân trở thành thông điệp của niềm tin và hi vọng.
(Theo vietpictures.net)
30-04-2011, 10:58 AM
bsx
Mỗi phút giây trôi qua sẽ không bao giờ trở lại, sau một tiếng tích tắc thời gian đã trở thành quá khứ, nhưng đây sẽ là những khoảnh khắc không có tuổi bởi người nghệ sĩ này bằng những nét vẽ của mình đã nắm bắt và lưu lại những lát cắt cảm xuc trôi đi trong dòng thời gian bất tận. 50 năm cầm bút, thổi hồn vào hàng nghìn bức tranh chân dung, dù nhận được không ít xưng danh, nhưng Nguyễn Bảo Nguyên chỉ khiêm nhường nhận mình là thợ vẽ.
(Theo vietpictures.net)
30-04-2011, 11:57 AM
bsx
Lịch sử văn hiến dân tộc vẫn được ví như một dòng sông chảy mãi không ngừng và mỗi thế hệ đi qua lại lắng tụ trên dòng sông ấy những lớp trầm tích văn hóa nhuộm màu thời gian. Những bức tranh mà nghệ sĩ Lê Đình Nghiên vẽ cũng vậy, mỗi mảng màu, mỗi nét vẽ trên đó không chỉ là tài hoa của nghệ nhân hôm nay mà còn là những tinh túy được chắt lọc lại, truyền lại của thế hệ cha ông xa xưa. Công việc của ông Nghiên, nghệ nhân duy nhất còn lại của tranh dân gian Hàng Trống không đơn giản là công việc của người thợ vẽ mà đó còn là câu chuyện của những người con Hà Nội hôm nay muốn gìn giữ những giá trị dân gian truyền thống trên mảnh đất nghìn năm tuổi.
(Theo vietpictures.net)
30-04-2011, 02:20 PM
bsx
Văn Miếu - Quốc Tử Giám ngày nay đã trở thành một trong những điểm tham quan hấp dẫn với khách du lịch cả trong và ngoài nước khi đến thăm thủ đô nghìn năm tuổi bởi khu di tích này không chỉ ẩn chứa vẻ đẹp của một khu di tích đậm chất phương Đông mà Văn Miếu - Quốc Tử Giám còn là biểu tượng trọng đạo học của người Tràng An. Nhìn Văn Miếu hôm nay, ít ai biết rằng, cách đây chỉ hơn hai chục năm thôi, đây vẫn còn là một khu di tích tan hoang do hậu quả của chiến tranh và sức tàn phá của thời gian. Đằng sau sự thay đổi của Quốc Tử Giám là biết bao tâm huyết và trí tuệ của những người con yêu Hà Nội, trong số ấy không thể không kể tới giáo sư Nguyễn Vĩnh Cát, vị giám đốc đầu tiên của trung tâm hoạt động văn hóa Văn Miếu - Quốc Tử Giám, người đã chỉ đạo việc tu bổ Văn Miếu với trọn vẹn một tấm lòng muốn gìn giữ những giá trị văn hóa di sản cho mảnh đất nghìn năm tuổi.
Những đồ gốm độc đáo có ở Việt Nam thấm đẫm nguyên khí nghìn năm Thăng Long từ thời Lý, Trần. Những bức họa Hà Nội cổ xưa chất chứa nhiều cảm xúc và tài hoa của biết bao nhiêu thế hệ nghệ sĩ tài danh. Một gia tài văn hóa lịch sử thật sự giá trị đang hiện diện giữa thủ đô, là niềm đam mê của ông Trường tóc bạc, một tay chơi cổ vật nức tiếng của chốn Hà Thành.
(Theo vietpictures.net)
30-04-2011, 11:50 PM
bsx
Dưới các triều đại phong kiến, trang phục cũng được coi như một cách để các vua chúa, quan lại thể hiện uy quyền của Vương triều. Ở khía cạnh khác, mỗi bộ trang phục cũng là một tác phẩm nghệ thuật. Đó có sự kết hợp khéo léo trong mỗi đường kim may, vẻ cầu kỳ của những sợi chỉ thêu và cả những tinh xảo của các chi tiết chạm khảm kim hoàn. Theo thời gian, ở nước ta chỉ còn giữ được một số ít ỏi những bộ trang phục cung đình triều Nguyễn. Có một người đã dũng cảm đi vào con đường hoàn thiện bức tranh về lịch sử trang phục các triều đại Việt Nam đầy khó khăn và thử thách. Anh là Vũ Giỏi - người phục hưng trang phục cung đình.
(Theo vietpictures.net)
01-05-2011, 12:41 AM
bsx
1000 năm lịch sử Thăng Lòng - Hà Nội thường được khai thác gắn liền với những tên tuổi của bậc anh tài, hào kiệt, những người đã viết lên trang sử hào hùng nhất của dân tộc nhưng bên cạnh đó nhiều nhà nghiên cứu như phó giáo sư, tiến sĩ Hán - Nôm Nguyễn Tá Nhí còn quan tâm đến một Thăng Long – Hà Nội của những người bình dân không ai nhớ mặt đặt tên, những người đã vẽ lên đời sống dân gian văn hóa phong phú, sinh động bằng chính những hoạt động sản xuất và sinh hoạt, xã hội của mình từ một điểm nhìn khá độc đáo thông qua hương ước của những làng xã trên đất Thăng Long. Công trình nghiên cứu của ông mang lại cái nhìn toàn diện về mọi mặt đời sống của người Việt trên đất kinh kỳ xưa.
(Theo vietpictures.net)
01-05-2011, 01:01 AM
bsx
Hơn năm mươi năm qua, nhiều giai điệu hồn nhiên, vui tươi đã trở thành người bạn thân thiết với bao thế hệ người Việt Nam, tác giả của những khúc ca trong trẻo như ánh mắt, rộn rã như tiếng cười trẻ thơ ấy là nhạc sỹ Hoàng Vân. Những bài hát dành cho thiếu nhi ấy của ông dường như đã chạm tới điều gì đẹp đẽ và tuyệt diệu nhất của lứa tuổi thần tiên.
(Theo vietpictures.net)
01-05-2011, 02:04 AM
bsx
Mảnh đất Hà Nội hào hoa chẳng thời nào thiếu những nghệ nhân nức tiếng cả nước. Đời này qua đợi khác, những nghề thủ công truyền thống được các thế hệ gia đình nghệ nhân tuyên truyền, phát triển ngày một tinh xảo. Có một người con Hà Nội không chỉ lưu giữ nghề tổ cha ông, mà còn nghiên cứu, tự tạo nên một nghề mới, là cuộc giao duyên nghệ thuật giữa mĩ nghệ và hội họa, đó là Lê Văn Phú - vẫn được xem như người Việt Nam đầu tiên làm tranh nổi trên đồng.
(Theo vietpictures.net)
01-05-2011, 12:36 PM
bsx
Đã có một buổi biểu diễn giao hưởng đặc biệt tại đại sứ quán Thụy Sĩ để tôn vinh một nhạc sĩ người Việt. Người nghệ sĩ Việt Nam đầu tiên đạt được danh hiệu cao quí, giải thưởng văn hóa di sản 2009. Đây là một trong những giải thưởng danh giá, có uy tín hàng đầu ở Thụy Sĩ trao tặng cho những cá nhân có cống hiến xuất sắc cho nền văn hóa thế giới. Nhạc sĩ nhận được sự vinh danh trang trọng ấy là Nguyễn Văn Quỳ, người từ lâu đã được bạn bè quốc tế gọi bằng xưng danh đầy yêu mến: Beethoven của Việt Nam.
(Theo vietpictures.net)
01-05-2011, 12:40 PM
bsx
Đầu những năm 90 của thế kỷ trước, khi mất đi nguồn thị trường duy nhất ở Đông Âu, hàng trăm khung cửi ở làng lụa Vạn Phúc (Hà Đông, Hà Nội) đã ngừng đưa thoi. Giữa lúc làng nghề có nguy cơ bị xoá sổ, có một nghệ nhân đã dùng toàn bộ vốn liếng dành dụm gần 5 chỉ vàng đổ tất cả vào việc mua tơ, với tâm niệm: "Dù đói khổ cũng không để nghề quý của làng biến mất".
Tinh thông y học, một đời bốc thuốc cứu người, uyên thâm Hán học, đã dịch nhiều tác phẩm chữ Hán của Nguyễn Trãi, Ngô Quang Bích, Cao Bá Quát, Hồ Chí Minh, đồng thời cũng là người đã để lại bút tích của những công trình văn hóa quan trọng nhất của đất nước. Nhưng khi nhìn lại cuộc đời mình và những việc đã làm, nhà nho Nguyễn Văn Bách chỉ chọn cho mình hai chữ "thanh bình" bởi ông làm việc cả đời chỉ cốt cho giữ sao cái tâm được trong sạch, cõi lòng luôn thanh tịnh, bình thản.
(Theo vietpictures.net)
01-05-2011, 10:41 PM
bsx
Một trường phái không mới trên thế giới nhưng duy nhất một người nghệ sĩ Việt Nam theo đuổi, anh tạo nên một phong vị rất riêng và độc đáo cho giới Hà Thành, căn nhà của anh trên phố Lý Quốc Sư không chỉ là nơi nâng đỡ cho rất nhiều tài năng nghệ thuật trẻ mà còn là điểm tìm đến của biết bao đoàn làm phim cả trong và ngoài nước. Có lẽ ai cũng muốn khám phá xem ẩn sâu bên trong người con trai Hà Nội cá tính, gai góc với trường phái nghệ thuật tối giản độc đáo ấy phải chăng là một trái tim đầy nhạy cảm với giá trị văn hóa. Người nghệ sĩ đi trên con đường của sự tĩnh lặng ấy là Lê Thiết Cường.
(Theo vietpictures.net)
02-05-2011, 01:31 AM
bsx
Đôi bàn tay vàng ngành hoa nghệ thuật Việt Nam, nghệ nhân bàn tay vàng Đông Dương, thiết kế hoa xuất sắc nhất năm 2004, chủ nhân của những danh hiệu, giải thưởng ấy không mấy ai ngờ tới là một chàng trai có đôi tay thô ráp và mạnh mẽ. Anh là nghệ nhân hoa quốc tế Nguyễn Mạnh Hùng, nghệ nhân cắm hoa tươi duy nhất của Việt Nam.
(Theo vietpictures.net)
02-05-2011, 08:41 AM
bsx
Ngắm những tác phẩm của ông, người ta như nghe thấy cả tiếng suối chảy, gió thổi, bóng liễu rủ, thấy cả bước chuyển động tâm hồn của nhân vật trong tranh. Trong những tác phẩm của ông, người ta thấy cả "cái hồn muôn năm cũ" của người như trút cả tấm lòng vào những gì mình viết, mình chạm. Ông là nghệ nhân Nguyễn Đức Chỉnh, có thể coi là người duy nhất làm nên cuộc giao duyên giữa chạm bạc và thư pháp, nghệ thuật giao duyên cùng nghệ thuật, cũng là cuộc giao duyên giữa người với người, xưa và nay bằng nghệ thuật.
(Theo vietpictures.net)
02-05-2011, 08:43 AM
bsx
Chẳng biết chính xác những câu chuyện về phở có từ bao giờ, chỉ biết rằng đầu thế kỷ XX, phở đã phổ biến ở các ngõ nhỏ, phố nhỏ trên miền đất Hà Thành. Nhà văn Nguyễn Tuân, Thạch Lam, Vũ Bằng...đã đưa hình ảnh những cánh phở cùng những gánh phở Hà Thành vào trong tác phẩm của mình. Theo dòng thời gian, những hình ảnh gánh phở rong đã dần dần vắng bóng trên đất Hà Thành, nhưng cách nấu phở và cách giữ chữ tín rất riêng của người nấu phở thì không hề thay đổi. Chính vì vậy mà phở có thể chinh phục cả những vị khách khó tính nhất.
(Theo vietpictures.net)
02-05-2011, 08:45 AM
bsx
Có quá nhiều điều đặc biệt để nói về ông, ông là con trai danh nhân văn hóa Hoàng Đạo Thúy, ảnh hưởng từ cha tính cách đậm chất Nho giáo phương Đông. Cho dù mới hơn mười tuổi, ông đã được chọn ra nước Nga học tập. Là một kiến trúc sư, nhưng nhiều người lại gọi ông là nghệ sỹ bởi những trang tản văn, nhưng ông được nhắc nhiều hơn cả trong vai trò của một chuyên gia bảo tồn di tích. Ông là kiến trúc sư Hoàng Đạo Kính, người vẫn được xem như hiệp sĩ dành trọn tâm huyết và trí tuệ để bảo vệ những di tích lịch sử, văn hóa.
(Theo vietpictures.net)
02-05-2011, 04:20 PM
bsx
Trên mảnh đất phù sa ven sông Hồng, vẫn có biết bao âm thành đặc trưng của làng quê, nhưng nếu lắng nghe, ta sẽ thấy bao trùm lên tất cả mọi sinh hoạt ở đây, có một thứ âm thanh nền và chính âm thanh đó đã tạo nên một nhịp sống riêng, nhịp sống chỉ có ở làng nghề chạm khắc tượng gỗ thôn Nhân Hiền, xã Hiền Giang, Thường Tín, Hà Nội. Trên miền đất trăm nghề này, theo thời gian không ít nghề đã mai một, nhưng ở Nhân Hiền, người ta vẫn thấy nguyên vẹn một làng nghề truyền thống trù phú, nhộn nhịp. Không khó để lí giải điều đó khi trên mảnh đất này, vẫn có những người luôn dành trọn tâm huyết để gìn giữ thứ âm thanh độc đáo của một làng nghề như nghệ nhân chạm tượng gỗ Nguyễn Văn Trúc.
(Theo vietpictures.net)
02-05-2011, 11:10 PM
bsx
Một nhà quay phim người Pháp đã nói: tất cả sự sáng tạo hình ảnh là sự thí nghiệm và cuộc chơi của tinh thần. Với nhà NSƯT Trần Hùng, anh quan niệm, quay phim là người nghệ sĩ vẽ bằng ánh sáng, bởi nếu tác giả cảm nhận được từng mảng sương mờ phảng phất trong khuôn hình, từ vệt ánh sáng le lói của hoàng hôn làng quê Việt, người quay phim đó phần nào đã thành công trong việc truyền tải hình ảnh đến thị giác người xem. Có thể coi là thành công khi anh chính là chủ nhân của nhiều cảnh quay chạm vào trí nhớ của nhiều người trong phim “Chuyện của Pao”, “Sống mãi với thủ đô”,…những nét vẽ bằng ánh sáng tạc tượng vào trí nhớ.
(Theo vietpictures.net)
02-05-2011, 11:32 PM
bsx
Ngay giữa lòng Hà Nội, bên những con phố tấp nập, ồn ào, hẳn ít người biết đến một ngôi làng cổ có nghề trồng thuốc nam nổi tiếng từ hàng ngàn năm nay. Làng thuốc cổ Đại Yên nằm ngay bên cạnh làng hoa Ngọc Hà nức tiếng. Ở đây có bà Nguyễn Thị Quế, đã ngoài 80 tuổi, là một trong số ít người vẫn còn lưu giữ nghề trồng thuốc truyền thống của cha ông.
(Theo vietpictures.net)
03-05-2011, 02:15 AM
laototphilao
Có một phố vừa đi qua phố
Có một phố vừa đi qua phố (thơ Đinh Vũ Hoàng Nguyên)
(Đi nhậu về say quá, không ngủ được, có bài thơ rất hay của một Họa sĩ 7x tặng BSX)
Có bao người vừa đi qua phố
Có một phố vừa đi qua phố
Có chút lòng khẽ chạm… làn rêu.
.
Phố, kẹo lạc kẹo vừng
Con dế thơ ngây gáy vào cơn ngủ
Nắng câu Kiều thơm gió những vòm đêm
Cánh cò lạc bờ đê
cò dò trên ngói
bỗng gặp cái cò trong tiếng à ơi…
.
Phố, làng lúa làng hoa
Người trong phố về quê trong phố
Ngã tư lòng
vương
ngát sen hương…
.
Phiên chợ đầu hôm
Sông Hồng cong mình trên bờ vai thành phố
Người quang gánh gánh hồn làng về phố
Mùa nước đỏ mắt người cũng đỏ
Mỗi mảnh trăng phôi trên mỗi mảnh đời…
.
Cửa ô
Im lìm
Đoàn quân
chuyển mình lên biên giới
Những giọt hai mươi hợp dòng xa phố
Ngọn đèn - Tim
cháy thâu sương...
Có người cha tiễn con,
mắng vợ mình mau nước mắt
Nhưng đêm ấy là đêm
mờ mưa, sao tắt
Gò má người cha
mọng
thắp
Ánh sao…
.
Vỉa hè
Lang thang
Đứa trẻ không nhà
trèo sấu trèo me đi bán
Sau cơn mưa
gẫy rắc
cành me…
Người đàn ông
nước mắt không rơi suốt thời chinh chiến
Bỗng mặn mòi se giọt… giữa vành môi!
.
Khúc ơ khúc ơ…
Đêm qua
Tiếng rao cũ lạc người trên gác cũ
Có cụ già cô đơn bỏ phố
Chị hàng rong
đặt tấm bánh trên bàn thờ, hương đỏ
Những mảnh lòng chưa thành quen trong phố
Khóc ngậm ngùi tiễn tưởng một người thân.
.
Bình minh bay từ khung cửa sổ
Dòng sông trôi từ khung cửa sổ
Đa - Nuýp
xanh
sắc cốm Vòng
Những mảng trầm thiêm thiếp giấc đông
Bỗng mở mắt cái hoa lên tháng
Có người con gái
Dịu dàng nâng tháng qua môi
,…
.
Ta bên nhau trên phố của bao người
Bao ân tình vừa đi qua phố
Có một phố vừa đi qua phố!
Có một người lắng phố, bên em.
.
Em hồn nhiên cho phố hồn nhiên
Tóc phả mái bên chiều
phai phai nắng ngói…
Thân thương quá!
lòng sao chợt hỏi
Phố của mình có nối,… phố trong em?!
.
Thơ Đinh Vũ Hoàng Nguyên
03-05-2011, 11:59 AM
bsx
Nguyễn Ngọc Tiến - Mảng ký ức thời bao cấp
Việt Nam đã đi qua một chặng đường lịch sử rất dài, có những giai đoạn rất khó khăn, nhưng khó khăn đôi khi lại làm người ta nhớ sâu hơn những dấu chân. Ghi lại cái thời bao cấp, thời của chế độ tem phiếu, thời những khó khăn về kinh tế chồng chất ấy là một người đã làm công việc lưu giữ những hình ảnh không thể nào quên của dân tộc. Những đồ vật tưởng như đã bị bỏ đi, chẳng có mấy giá trị vật chất lại được anh Nguyễn Ngọc Tiến gìn giữ, trân trọng. Anh cũng mượn những trang viết để lưu lại miền kí ức về một giai đoạn lịch sử khó khăn đáng nhớ của đất nước.
(Theo vietpictures.net)
03-05-2011, 02:12 PM
bsx
Ông sinh ra và lớn lên trên mảnh đất có một cái nghề mà người xưa để lại, nhưng cái nghề đấy theo thời gian lại mai một và rơi vào lãng quên. Không cam chịu cái nghèo khó, cái phai nhạt của nghề, ông đã quyết tâm khôi phục cái nghề của cha ông và đưa cỏ tế xã Phú Túc được nhân dân trong nước và thế giới biết đến khi ông thực hiện thành công các mẫu thiết kế, đặt hàng của các công ty xuất nhập khẩu đồ thủ công mĩ nghệ. Ông là Nguyễn Văn Ngải, với bàn tay tài ba, khéo léo, ông thật xứng đáng với hai chữ “nghệ nhân”.