Kết quả 1 đến 10 của 507
Chủ đề: Gởi Tranbinh
Hybrid View
-
09-05-2010, 07:46 PM #1
BAO GIỜ
Chiều lặng lẽ bờ môi
Thả hồn nghiêng phố nhỏ
Úa vàng từng sợi cỏ
Xao xác bờ xưa đau
Tình ngủ nơi mộ sâu
Thuở người xa cùng gió
Kỉ niệm xưa mờ tỏ
Loang vàng giọt trăng rơi
Đừng nhắc nữa người ơi
Những chiều hoang nỗi nhớ
Đã khô rồi nhẫn cỏ
Trao cho người chiều nao...
Chỉ còn mỗi hanh hao
Gầy theo chiều hoài niệm...
Nghiêng chiều ru ngọt lịm
Hương yêu giờ nơi đâu?
Tình ngủ trong mộ sâu,
Cho buồn rơi đáy mắt...
Nuối tiếc điều đánh mất
Bao giờ tìm được đây...?
09/5/2010
Sông Hương
-
11-05-2010, 10:24 PM #2
EM VÀ ANH
Em ngang qua như mây
Thả chiều trôi hoài vọng
Mưa tan vào xa vắng
Thành nỗi buồn không tên
Em ngang qua vai mềm
Nghiêng cả chiều li biệt
Mắt ai buồn da diết
Để vơi đầy chờ mong
Em ngang qua bên sông
Đò xưa rời bến muộn
Lá theo dòng nước cuốn.
Trôi về đâu...về đâu...?
Anh qua bến Vân Lâu
Chờ áng mây ảo vọng
Đợi cơn mưa bong bóng
Vớt nỗi buồn đặt tên...
Anh qua lối cũ quen,
Nhớ vai gầy xoã tóc...
Chiều biệt ly...mắt ngọc...
Xưa .Giọt sầu rưng rưng...
Huế 11/5/2010
Sông Hương
-
12-05-2010, 10:43 PM #3
BÃO LÒNG
Chông chênh một mái thuyền đời
Ngược dòng quan họ... đâu lời cố nhân
Sông Thương bồi lỡ mấy lần
Mà chiều nay ngóng... tần ngần phương xa?
Trót vay một dải Ngân hà
Làm sao sum họp một nhà Trúc Mai
Khóc Ngâu đã mấy đêm dài
Để đêm hoang... lạnh bờ vai nổi chìm?
Bờ tre lắt lẻo tiếng chim
Lẻ đôi quốc gọi sương tìm người đi
Bao giờ mỏi cánh chim di
Bến xưa thuyền khỏi lỡ thì mùa thương?
Lạc chiều chùng sợi tơ vương
Lạc nhau lạ cả nẻo đường chân quen
Xa rồi một thuở hờn ghen
Xin đừng để nửa vầng trăng mỏi mòn
Thề xưa dù có sắt son
Sông còn bồi lở... ngại con nước ròng
Niềm tin ở giữa đục trong
Nên từng đêm...vẫn bão lòng trào dâng
Huế 12/5/2010
Sông Hương
-
17-05-2010, 05:42 PM #4
THỨ PHI
Em nói với anh đó là hoàng cung
Hai đứa mình là thứ phi, hoàng đế
Những đêm trăng dạo chơi vườn Thượng uyển
Khúc Nghê thường xao xuyến thuở mười ba
Hoàng cung mình chỉ có gió và hoa
Lọng vàng son kết bằng dăm chiếc lá
Thứ phi chân trần tiếng cười rộn rã
Sỏi vô hồn cũng hoá ngự lâm quân
Chuyện chúng mình là bí mật hoàng cung
Thành kỉ niệm bên đời riêng hai đứa
Chợt một chiều tóc không còn rối nữa
Khúc Nghê thường lặng giữa bóng hoàng hôn
Anh trở về với tĩnh mịch cô thôn
Hoa rơi rụng bên góc vườn Thượng uyển
Mỗi lần qua nghe tim mình xao xuyến
Thứ phi giờ biền biệt góc trời nao?
Có khi nào bất chợt giữa đêm thâu
Khúc Nghê thường trở mình ngang giấc ngủ
Góc vườn xưa lắng nỗi niềm viễn xứ
Hay một thời thiếu nữ ... đã xa xôi ?
Huế 17/5/2010
Sông HươngLần sửa cuối bởi song_huong, ngày 17-05-2010 lúc 06:19 PM.
-
21-05-2010, 06:28 PM #5
THÔI ĐÀNH
Thôi đành lạc bến thuyền quyên
Lạc câu quan họ... còn duyên phương nào?
Một chiều xưa đã gầy hao
Nhớ nhung đành thả tan vào hư không
Còn gì đâu nữa mà mong
Trúc mai nợ gởi bên dòng sông Ngân
Ngâu rơi đã biết bao lần
Để cho lữ khách bên song... đếm buồn
Một đời nợ ánh trăng suông
Nợ ai câu hát đêm trường... lắt lay
Một đời ta trót thương vay
Thương bờ tre quốc lẻ bầy kêu sương
Sợi buồn lạc giỡa sợi thương
Biết chăng sợi nhớ.. còn vương vai gầy
Ngâu rơi nối những đêm dài
Phương trời viễn xứ thương ai nổi chìm
Thôi đành... lắt lẻo tiếng chim
Một đời quốc gọi... có tìm được đâu
Một đời ta trót nợ nhau
Thôi đành để những mùa ngâu... lỡ làng
Huế 21/5/2010
Sông Hương
-
21-05-2010, 07:42 PM #6
MỘT THỜI ĐÃ XA
Xa lắm rồi một thuở thứ phi xưa
Lăn lóc sỏi, chiều hoàng cung hoang phế
Cung Diên Thọ mình quân vương chẳng thể
Kết đèn hoa dâng lễ rượu tơ hồng
Ngọ Môn buồn ta vò võ chờ mong
Phương trời lạ, bước chân trần trở lại
Thứ phi đi để một thời con gái
Góc vườn xưa cỏ dại xót xa đau
Khúc Nghê thường rơi vọng giữa đêm thâu
Vườn Thượng uyển ghi một thời thơ dại
Thứ phi xa biết bao giờ trở lại
Trò chơi thành ngang trái phận quân vương
Ngũ Phụng lầu chiều khuất lặng trong sương
Hàng người đá - Ngự lâm quân trầm mặc
Hỏi phương nao có nghe lòng se thắt
Khúc ca buồn như nhắc một thời xa
Vẫn biết thời thơ ấu đã đi qua
Sao vẫn thấy se lòng ngày trở lại
Thoảng trong sương dáng hình người con gái
Gót chân trần... vương vãi cánh hoa bay
Huế 21/5/2010
Sông Hương
-
25-05-2010, 05:42 PM #7
TA CỨ CHỜ
Ta cứ chờ dù vẫn biết người đi
Hoa hoàng hậu tím cả chiều Đại Nội
Thứ phi xa cuối một tầm tay với
Diên Thọ buồn... ai vội bước chân quen
Nghinh Lương đình soi bóng giữa dòng trăng
Mơ thuyền Ngự phương nào rêu phong cũ
Thoảng đâu đây dáng hình đoàn cung nữ
Thuở chân trần về dự tế Nam giao
Thứ phi giờ biền biệt góc trời nao?
Rừng Bạch dương có nhoà miền kí ức
Thảo nguyên xanh có nghe lòng thao thức
Hay cung đàn xưa đứt rã lời thương?
Ta cứ chờ bên núi Ngự, sông Hương
Nhặt sỏi đá xếp một thời thơ dại
Bước chân xưa biết bao giờ trở lại
Kết lời nguyền oan trái thuở mười ba
Ta cứ chờ dù vẫn biết người xa
Chiều Đại nội chợt nghe lòng hoang vắng
Kỉ niệm cũ, mơ hồ... loang giọt nắng
Bước xưa dường... như lắng giữa hoàng hôn
Huế 24/5/2010
Sông Hương
Gởi Tranbinh



Trả lời kèm Trích dẫn


Đánh dấu