Kết quả 1 đến 10 của 32
Chủ đề: Giáo nhân
Hybrid View
-
05-10-2012, 03:15 AM #1
Hình như bạn Gió (roamingwind) là người Công Giáo, chắc chắn biết chân lý và mục đích chính của giáo dân là được lên thiên đàng, được hạnh phúc vĩnh cửu. Hầu hết các tôn giáo đều như thế. Chỉ có Phật Giáo hơi khác là tìm cách loại trừ phiền nảo nhưng không hẳn là tìm hạnh phúc mà hình như mục đích chính là tìm cái Không. (cái này tôi đang tìm hiểu thêm)
Tôi thấy tìm vui là một khả năng bẩm sinh, ai cũng muốn được ăn ngon, ai cũng muốn hoàn cảnh được tốt hơn, ai cũng muốn cãi thiện luôn cả bọn mafia nữa kia. Mafia tìm cách "cãi thiện" cuộc sống bằng cách kiếm tiền bằng mọi cách... nói tới cùng, mọi hành động mình làm hằng ngày gần như gắng liền với một mục đích chính là tìm vui. Nhưng chắc chắn là không phải ai cũng vui, vì chữ vui thật ra rất khó định nghĩa. Cái vui của người này được nhìn và cho là niềm đau khổ đối với người khác. Nhìn sâu hơn chút nữa có cái vui nào mà không phải trả giá không? nếu phải trả giá cho cuộc vui, phải trả bao nhiêu mới đáng giá? vui trước trả giá sau hay trả giá trước rồi vui sau? (tu khổ hạnh chẳng hạng, khổ trước để tìm chân lý). Trả bao nhiêu thì là good deal và bao nhiêu là bị hố? hehehe
chắc bạn Gió biết là happiness index (tạm dịch là độ vui) của dân Brazil cao hơn Mỹ rất nhiều. Mỹ sang Brazil dạy nhưng thử hỏi ai hơn ai nếu mục đích chính của nhân loại là được hạnh phúc? Tất cả những con số cho thấy giàu không đồng nghĩa với vui.
Phần dưới đây là chút ít ý nghĩ của riêng tôi về tôn giáo. Tôi đang trong quá trình tìm hiểu, không có ý chê bai hay bôi bát bất cứ tôn giáo hay chân lý nào, tôi chỉ thích đặt câu hỏi để hiểu và học hỏi thêm thôi, xin các bạn nhẹ tay nhé
Tôi thấy có vài mâu thuẫn trong Công Giáo hy vọng bạn Gió giải thích giùm.
Nếu Chúa có tình thương vô bờ bến sao Chúa lại nở tạo ra tôi với quá nhiều tư tưởng tội lỗi, để tôi phạm tội, rồi cho tôi vào địa ngục đến không có ngày ra? Chúa có sự lựa chọn kia mà (toàn quyền).
Còn về Phật Giáo tôi cũng có nghĩ đến và cảm phục mấy tu sĩ phải hy sinh quá nhiều để đạt được cảnh giới. Sự hy sinh này nói lên cái muốn quá mãnh liệt, nhưng chân lý Phật Giáo là nên tránh xa cái những cái muốn kia mà. Hơi giống việc đi tìm vui, và vì cố tìm vui quá nó trở thành mất vui vậy.
-
05-10-2012, 01:03 PM #2
Rồi khi tìm được, chứng được, cái Không đó, có vui không?
.
Cái vui tôi muốn nói đến là vui hoài, hoặc cùng lắm thì buồn buồn.
Chứ không có trạng thái khổ, than khóc, "đời tôi cô đơn", v.v...
Vui trong mọi tình trạng hoàn cảnh không dựa trên điều kiện. Theo kinh nghiêm của tôi một người thật sự muốn an vui như vậy họ dần dần rất
thấu rỏ cái khổ. Lúc đó mới biết phiền nảo là gì mà trừ. Khi anh quan trọng cái an vui
của anh những trạng thái khổ phiền nảo anh thấy rỏ lắm. Người ta chửi mình, mình lên cơn, à không vui. Không thèm lên cơn, nhưng đó là đè nén,
bị chửi thêm vài lần nữa đè nữa, đè hoài thì sanh bực mình, không vui.
Lên cơn không vui, đè không vui. Cuối cùng phải lám sao?
Phải đem vấn đề ra nghiệm lại. Tại sao họ nói câu đó mình bực mình
"Ông học ra đại học tôi không học đến lớp ba mà sau ông ngu quá vậy?"
Tôi đã bị chửi thẳng mặt như vậy, mà bỏ đi không được. Đội ơn Hoà Thượng đã từ bi
Mình đang ôm cái gì mà câu đó súc chạm mình? Bằng cấp, học vấn,
thông minh. Bằng cấp có quan trọng bằng cái an vui của mình không?
Thông minh có quan trọng bằng cái an vui của mình không?
Tại sao bằng cấp quan trọng, tại sao thông minh quan trọng?
Có phải tại vì thế nhân coi trọng những cái đó không? Mình
được giáo dục như vậy và mình đem nó vào tâm thức.
Ông Chúa Giêsu có quan trọng bằng sự an vui của mình không?
Ông Phật có quan trọng bằng cái an vui của mình không?
Khái niệm Phật và Chúa đó ở đâu ra? Lúc mới lớn chỉ mong có bồ mà ôm
cho đã, Phật Chúa gì. Bây giờ mình ham cầu cái gì mà họ trở nên quan trọng?
Cuối cùng ra ngã là gì, ngã được thành lập ra sau. ngã chấp là gì.
Phá ngã chấp là gì.
Từ cái quan trọng sự an vui mà phăng ra từ từ những ngỏ ngắt của phiền nảo. Phiền nảo càng ít vui càng nhiều
. Vì quan trọng sự an vui nên mới
"chỉ" và "quán". Chết mẹ mình đang bất an, vấn đề gì đây.
Ngừng lại xem. Chỉ và Quán
. Vui quá đã gọi là cảnh giới Cực Lạc
.
Đã nhất là sau khi thấy rõ mình ngu quá, ôm chặc cứng những cái này
làm chi vậy? Và hối hận. Vì mình ngu quá mới hờn giận la lối làm khổ người thân yêu. Ân sủng của Chúa như mưa ngoài đồng. Cho không.
Không cần cầu. Không cần được.
Cái dụng của cầu vui rộng lớn lắm !!
Nó là cái hướng. Cũng như VN qua Mỹ nghèo rớt mồng tơi, tiền đâu đi
học. Nhưng có hướng đúng thì mới vượt qua được những khó khăn để ra
đại học. Quan trọng cái vui là đinh cái hướng. Kiếp này còn vài chục năm để sống, phải sống cho vui. Cái gì ngăn chận cái vui đó phải phăng cho ra.
Đó là cái nhìn của tôi
. Hơi bá đạo.
Lần sửa cuối bởi roamingwind, ngày 05-10-2012 lúc 01:23 PM.
Anh có thể biết tôi, tạm gọi là vậy, qua ngọn gió trên đồi
Anh sẽ không biết tôi bằng danh xưng nào khác.
You can know me, if you will, by the wind on the hill
You'll know me by no other name.
(No Other Name - Peter, Paul and Mary)
-
06-10-2012, 12:43 AM #3
Đồng ý 100%! nói thật với bác Gió cái gì chặn niềm vui của tôi mà tôi phăng được là tôi làm liền không bao giờ do dự hehehe. Nhưng có những cái mình không thể dẹp qua được bỡi thế mới có câu ý trời

Có một cái hay là tôi rất ít bị buồn, và không bao giờ bị buồn lâu. Thí dụ nho nhỏ là lên đây gặp bác và những người khác, trò truyện, học hỏi, cũng đủ làm tôi vui thêm không ít
-
06-10-2012, 01:07 AM #4
Xin lổi. Tôi viết tối nghĩa. "phăng ra" ý tôi muốn nói là phải tìm cho ra nghạnh nguồn của cái phiền nảo đó, cái mất vui đó. Không phải né tránh, ném đi. Vì nó sẽ trở lại.
Hiện giờ tôi biết hai vợ chồng 60-70 tuổi làm đơn ly dị. Chuyện buồn cười
mà có thật trước mặt tôi. Mấy chục năm sống chung những bực bội buồn phiền cứ giử trong lòng, bây giờ con cái lớn hết không còn phải lo con không ai chăm sóc thì bao nhiều đè nén đem ra phan nhau.
Người Công giáo nói Ý Trời, người Phật giáo nói Nghiệp. Tôi thấy giống hệt nhau
. Vì là cùng chử dùng để diển tả trạng thái mình không biết tại sau nó ra như vậy. Mà thật sự là mình có thể biết. Chỉ cần chiêm nghiệm cho sâu và lâu dài là ra hết. Tại sao khoa học ngày nay nó tiến bộ quá như vậy? Và nó sẽ còn kinh hoàn hơn vài chục năm tới khi người ta tạo ra Quantum Computer. Hỏi và nhìn
. Khoa học gia họ đặc câu hỏi, và họ nhìn hiện tượng. Họ làm cái Chỉ Quán
này vài trăm năm rồi. Chỉ có là họ hỏi ở ngoài và nhìn ở ngoài nên sự khám phá thế giới vật lý của họ khinh khủng lắm, và không khám phá được chính mình.
Ít buồn và không buồn lâu, theo tôi, là có căn cơ. Đó là nói thật. Không phải xã giao nịnh khéo
.
Lần sửa cuối bởi roamingwind, ngày 06-10-2012 lúc 01:11 AM.
Anh có thể biết tôi, tạm gọi là vậy, qua ngọn gió trên đồi
Anh sẽ không biết tôi bằng danh xưng nào khác.
You can know me, if you will, by the wind on the hill
You'll know me by no other name.
(No Other Name - Peter, Paul and Mary)
Giáo nhân



Trả lời kèm Trích dẫn


Đánh dấu