Warning: Illegal string offset 'name' in [path]/includes/functions.php on line 6845
Cho và Nhận - Trang 2
Close
Login to Your Account
Trang 2 của 4 Đầu tiênĐầu tiên 1234 CuốiCuối
Kết quả 11 đến 20 của 37

Chủ đề: Cho và Nhận

Hybrid View

  1. #1
    Ngày tham gia
    Dec 2009
    Đang ở
    HCM
    Bài viết
    1,368
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Tiến Sĩ DƯƠNG TIỆN

    Ông cử Dương Tiện là một người học hành rất xuất sắc, gia cảnh lại phong lưu. Mùa hạ năm đó cùng đồng bọn kết bạn tham dự kỳ thi Hội. Đã đỗ đầu kỳ thi Hương, trong túi lại có nhiều tiền, mỗi ngày ông đều cùng bạn bè nơi quán trọ uống rượu, ngâm thơ làm vui. Cùng trọ trong quán có một vị thuật sĩ, tướng thuật rất cao minh, nói đâu trúng đó. Dương Tiện thường chuyện trò với ông ta rất tâm đầu ý hợp. Một hôm, Dương Tiện sách một con cá vào phòng thuật sĩ cười bảo :
    -Ông rất giỏi xem tướng, ông xem tôi có ăn được con cá này không ?
    Vị thuật sĩ xem cá, xem ông Dương Tiện rồi nói :
    -Không được !
    Dương Tiện mang cá vào bếp chiên, sau đó mang về phòng để lên bàn, rồi đi mời thuật sĩ tới cùng ăn, chuẩn bị cười ông đoán sai.
    -Tôi có ăn được cá không ?
    -Không được !
    Nói chưa dứt lời thì một con rắn từ trên trần nhà rớt xuống làm đổ đĩa cá. Mọi người kinh sợ hét lên. Con rắn bèn bò đi mất. Dương Tiện không ăn được cá rất thán phục thuật sĩ, ông ta khiêm nhượng :
    -Tướng thuật của tôi có đáng gì ! Vì ông định ngạo tôi nên tôi cũng đùa một chút chơi chứ con cá này chẳng quan hệ gì đến tướng thuật cả.
    -Tôi có đậu được tiến sĩ không ?
    Thuật sĩ do dự :
    -Tôi sợ ông giận.
    -Cứ nói đi, có quan hệ gì ?
    Thuật sĩ định nói lại thôi, Dương Tiện năn nỉ hai ba lần, thuật sĩ miễn cưỡng bảo :
    -Ông không có hy vọng trúng tuyển, hơn nữa sắc mặt ông rất xấu, canh 3 ba hôm nữa ông sẽ chết không toàn thây. Ở đây không xa nhà ông mấy, ông mau trở về ngay.
    -Có tránh được không ?
    -Như tôi thấy thì không thể được.
    Dương Tiện thấy ông ta nói chắc như thế, trong lòng hoảng sợ, sửa soạn hành lý đi về. Bạn bè trách thuật sĩ nói láo, giữ không cho Dương Tiện về. Dương Tiện đành lưu lại quán nhưng lòng riêng không an. Ba hôm sau, trời sáng trăng, bạn bè đều ngủ cả. Dương Tiện lo lắng nằm ngồi không yên, bèn trở dậy ra ngoài tản bộ. Bỗng nghe có tiếng khóc nức nở từ một căn nhà đổ nát. Dương Tiện đẩy cửa bước vào thì thấy một người đàn bà đang ôm hai đứa nhỏ khóc lóc rất ai oán. Dương Tiện gạn hỏi thì ra chồng của thiếu phụ thiếu nợ một phú ông 50 lạng bị đối phương thưa kiện, bị bắt bỏ tù, bị đánh đập khổ sở, chỉ còn cách bán vợ, đợ con để hoàn trả. Bà mẹ không nỡ xa con nên mới khóc thương tâm như thế. Dương Tiện
    nghĩ bụng : tiền thì mình không thiếu, nhưng như thuật sĩ nói mình sắp chết, giữ tiền lại có ích gì chi bằng giúp cho gia đình này khỏi tan nát, bèn hỏi :
    -Đã làm khế ước chưa ?
    -Còn chưa.
    -Nếu có tiền có thể giải quyết được không ?
    -Được !
    -Người môi giới ở đâu ?
    -Ở gần đây thôi.
    -Vậy hãy mời ông ta tới đây, tôi về nhà lấy tiền giúp bà.
    Người thiếu phụ nghi ngờ Dương Tiện có dụng ý gì khác do dự không chịu đi. Dương Tiện cười nói :
    -Tôi vì không nỡ thấy gia đình bà cốt nhục phân ly, do đó mới giúp. Bà hãy đi ngay đi, đừng chần chờ nữa.
    Người đàn bà vui mừng ra đi, Dương Tiện cũng trở về quán trọ lấy 70 lạng bạc mang đến. Khi vào nhà thấy người đàn bà và một ông lão ngồi đó bèn hỏi ông là ai. Ông lão cho biết là người môi giới bán người. Dương Tiện trao tiền cho thiếu phụ và nói rõ nguyên nhân. Ông lão kinh ngạc :
    -Thầy chỉ là một người qua đường mà trọng nghĩa như thế, huống hồ tôi là hàng xóm của bà đây. Nhờ hậu ân của thầy, việc bán thân không cần phải nói nữa. Bây giờ lão sẽ mang tiền nộp quan phủ để họ thả ông chồng bà này về.
    Nói rồi mở túi tiền ra xem, thấy thừa 20 lạng.
    -Tiền thừa là để giúp vợ chồng họ mưu sinh, tránh không bị thiếu tiền người khác nữa.
    -Thầy thật là chu đáo, là cha mẹ tái sanh của vợ chồng họ.
    Chuyện xong rồi, Dương Tiện trở về quán trọ nghĩ đến lời thuật sĩ không ngủ được, nghe trống báo canh ba nghĩ bụng :
    -Đã tới lúc rồi !
    Đương nghĩ ngợi bỗng nghe có tiếng gọi cổng bèn ra mở cửa thì ra là 2 vợ chồng thọ nạn đến cảm ơn. Dương Tiện an ủi 2 vợ chồng rồi tiễn họ ra cửa. Định trở về phòng ngủ thì bỗng nhiên nghe ầm một tiếng vội chạy vào xem thì ra bức tường bị đổ đè ụp xuống
    giường ngủ gẫy nát. Nếu Dương Tiện nằm trên đó thì đã tan xương nát thịt.
    Ngày hôm sau, Dương Tiện đến thăm thuật sĩ cười ông đoán bậy. Thuật sĩ ngắm nghía một lát rồi bảo :
    -Ông đừng dối tôi. Nhất định hôm qua ông đã làm một việc gì đó ân đức rất lớn khiến mặt ông đầy vẻ tốt lành. Không những ông không chết mà còn thi đậu tiến sĩ nữa.
    Dương Tiện rất khâm phục. Năm đó, quả nhiên đậu tiến sĩ rồi được triều đình bổ nhiệm vào Hàn Lâm Viện.

  2. #2
    Ngày tham gia
    Dec 2009
    Đang ở
    HCM
    Bài viết
    1,368
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    TÀO CÁN.

    Linh Ẩn thiền sư kể: Lưu Ngọc Thọ, người Tô Châu làm phòng khảo quan ở Quý Châu. Một lần đi thuyền qua Hồ Quảng, đêm nằm mộng thấy một người mặt dài bảo ông :
    -Tôi là Tào Cán ở đời Tống, trước đó dười trào Đường là người buôn bán, ngẫu nhiên đi qua một ngôi chùa; có nghe pháp sư giảng kinh nửa buổi. Tôi có ra tiền biện trai cung dưỡng đại chúng. Vì có thiện duyên này nên vài đời sau đều được làm chức quan nhỏ. Đến đời Tống làm tướng biên phòng. Khi đánh Giang Châu vì dân trong thành chống cự không chịu hàng, nên rất tức giận. Khi chiếm được thành giết rất nhiều người. Vì sát nghiệp nặng, nên đời đời đều bị làm heo. Mấy năm trước làm heo ở nhà ông, nhờ ơn ông không giết. Ngày nay may lại gập ông, ngày mai là ngày tôi bị giết; xin ông thương mà giúp cho.
    Lưu giật mình tỉnh mộng; nhìn xem thì nơi thuyền đậu quả có một lò sát sinh, bèn vào xem thấy có một con heo kêu rất lớn. Ông bỏ tiền ra mua và thả vào vườn phóng sinh. Hễ có người nào gọi Tào Cán, con heo đều vẫy đuôi như xác nhận. Chuyện này nhiều người thấy tận mắt.

  3. #3
    Ngày tham gia
    Nov 2010
    Bài viết
    1,092
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Thật ra nhân và quả có thể giải thích được bằng suy luận bình thường. Câu chuyện dưới đây là có thật do ông chú (chú của ba tôi) kể.

    Cạnh nhà ông chú có một cụ già mà ông chú tôi rất mến nên thường hay ghé thăm. 1 hôm qua thăm thì ông cụ khóc và than rằng "mầy coi đó, thằng Sen nó cho tao ăm cơm bằng gáo dừa kìa." Thấy chuyện bực mình ông chú tôi đợi thằng Sen về để dại cho nó một bài học.

    Chờ được môt chút thì thằng Sen về.

    - Ê Sen sao mầy bất hiếu vậy, cho ông già mầy ăn bằng gáo dừa?
    - Tại anh không biết chứ ổng làm bể chén mỗi ngày đó, nhưng tôi thấy có gì đâu mà anh làm ghê vây?
    - Trời ơi, mày làm vậy mà còn nói là không sao hả?
    - Tôi thấy có sao đâu, hồi đó ba cũng cho ông nội ăn bằng gáo dừa mà.

    Thì ra đối với Sen chuyện này thấy bình thường vì đã thấy từ nhỏ, và đã được "dạy" như vây là ok nên Sen mới làm theo.

    Thí dụ tôi giúp 1 người mà không hề cầu lợi, cơ hội gần như là 100% tôi hoặc con, cháu, chắc tôi sẽ nhận được sự giúp đỡ lại. Việc này cũng có thể giải thích bằng suy luận bình thường thôi. Hầu hết người nhận được sự giúp đỡ đều trở thành người giúp kẻ khác sau này. Nó đơn giản như là một anh bồi bàn thường hay cho tip nhiều vậy, có nhận mới hiểu được cái hay của cho. Vì thế, khi tôi giúp người đó, người đó sẽ giúp lại người khác và cứ thế một ngày nào đó con cháu hay chắc của tôi cũng sẽ nhận được sự giúp đỡ từ sơi dây chuyền này thôi.

  4. #4
    Ngày tham gia
    Jun 2009
    Đang ở
    Simaica
    Bài viết
    2,061
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Nhân chuyện đi chùa chiền mình nhớ ra ông bạn quen, chùa chiền, đình miếu chỗ nào cũng thấy ông này ủng hộ chục vài chục có chỗ hàng trăm triệu đồng, nhưng thằng em xin mỗi 2 triệu đóng học phí ông ý cũng không cho, vợ đi chợ xin ông ý từng nghìn con một. Hỏi mấy người hóa ra lão này làm ăn bố náo nên lương tâm không được yên ổn, bám vào chùa chiền để tinh thần đỡ bất ổn.

  5. #5
    Ngày tham gia
    Oct 2010
    Bài viết
    1,270
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Hì hì .... cái này gọi là có qua có lại ... cúng chùa để được yên tâm.
    Các thương gia hay bị vào cái này. Đi chùa cúng để cầu xin công việc trôi chảy.
    Tiền đầu tư bỏ ra quá nhiều nên muốn có được một hậu thuẩn cho chắc. Họ buôn bán
    ở ngoài quen tánh, vào chùa cũng buôn bán .


    Tuy nhiên, nói trên không có nghĩa tôi xem thường các thương gia. Ngược lại, tôi rất thích thú và được học hỏi nhiều khi có dip nói chuyện chia xẽ với họ. Tâm thức họ khác người lao động bình thường như tôi .
    Tôi có dịp nói chuyện với đại gia bên VN qua Mỹ chơi. Họ nhìn đâu cũng thấy cơ hội làm tiền. Rất hay.
    Tâm thức như vậy mà không giàu có thì luật nhân quã đem bỏ thùng rác. Họ thích tiền, sẳng sàng bỏ công sức vào làm tiền, thất bại không làm họ nản lòng. Họ giao thiệp với những người có tiền, trao đổi kỷ thuật làm tiền Thì tiền tự phải đến. Đó là nhân quả . Còn tôi, không chê tiền nhưng cũng không sống chết vì tiền
    nên tiên bạc vẫn thường thường bật trung. Nhân quả rỏ ràng .
    Lần sửa cuối bởi roamingwind, ngày 16-10-2012 lúc 02:15 AM.
    Anh có thể biết tôi, tạm gọi là vậy, qua ngọn gió trên đồi
    Anh sẽ không biết tôi bằng danh xưng nào khác.

    You can know me, if you will, by the wind on the hill
    You'll know me by no other name.
    (No Other Name - Peter, Paul and Mary)

  6. #6
    Ngày tham gia
    Mar 2012
    Đang ở
    Bình Dương
    Bài viết
    1,981
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Cái này gọi là "hối lộ" thánh thần đấy. Nhiều lúc cũng tội nghiệp thần thánh. Người ta bỏ ra có tí xíu mà xin đủ thứ. "Ông địa cho con trúng số độc đắc con cúng ông cái đầu heo" hay "Con xin ăn chay 1 tháng để ông cho con thi đậu tốt nghiệp". Ái chà. Ăn chay thì kệ mày chứ mắc mớ gì tới tao. Cho mày trúng số độc đắc mà tao chỉ được cái đầu heo thôi à? Mà tao có ăn được đâu. Cúng xong mày cũng ăn nốt.

    Có lần cô nhân viên trong công ty hỏi ý tôi về việc thỉnh Phật tượng về nhà thờ. Tôi hỏi: "Em thờ để làm gì?". Cô nàng trả lời tỉnh bơ: "Em ở một mình sợ ma quá. Định thờ Phật cho ma không vào nhà." Tôi cười khà khà: "Ông Phật ổng hiền lắm em ơi. Ma có vô nhà ổng cũng không dám đuổi nó ra cho em đâu!".

    Cho-nhận kiểu này nghĩ cũng vui!
    Lần sửa cuối bởi ChienKhuD, ngày 16-10-2012 lúc 02:41 AM.
    Bận lòng chi nắm bắt

  7. #7
    Ngày tham gia
    Jun 2009
    Đang ở
    United States
    Bài viết
    1,498
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    @ bro CKD: Mình thích câu kết của huynh rất dễ thương: "Ông Phật ổng hiền lắm em ơi. Ma có vô nhà ổng cũng không dám đuổi nó ra cho em đâu!".

    Theo mình thấy bro CKD cũng hiền lành như ông Phật vậy...khà khà.



    Chào tất cả quý thiện hữu tri thức

    Hãy "cho" đi để cảm thấy hạnh phúc ở trong lòng ta.

    Hãy cho đi để được nhận lại. Đó là một quy luật tự nhiên. Nếu người cho xuất phát từ cái "tâm từ" thì phần thưởng của người ấy lại càng to hơn. Tinh thần "cho đi" là xuất phát từ tình thương, và cảm súc từ trái tim mà ra...

    Bản chất của mother of nature vốn nuôi dưỡng và bảo bọc tất cả mọi loài. Hễ ai thuận ý thiên thì được Trời Phật giúp sức không bằng cách này thì cũng bằng cách khác. Đó là quy luật "đồng thanh tương ứng, đồng khí tương cầu."

    Bản chất của tình yêu thương vốn là cho đi. Cái tinh thần "cho đi" bất vụ lợi ấy cũng phần nào nói lên được sự quan tâm của người cho dành cho người nhận. Món quà cho đi tuy không đáng là bao, nhưng tấm lòng của người cho thật không nhỏ chút nào.

    Ở một tình yêu trưởng thành, người ta không quan trọng giá trị của món quà bằng tấm lòng của người cho quà. Tấm lòng của người cho quà mới thật sự là món quà quý đấy!

    Một lần nọ, có một quý đạo hữu hỏi một nhà sư như sau:

    - Người phụ nữ: Con dâng cúng cho nhà thờ, chủa chiền và làm rất nhiều điều phúc đức nhưng không hiểu tại sao mấy năm nay con làm ăn toàn thua lỗ và thất thoát hơn 80K USD cho mỗi năm. Như vậy thì làm phước đâu chắc sẽ nhận lại thiện quả đâu thưa thầy?

    - Nhà sư: Như vậy con cần phải làm phước nhiều hơn thế nữa thì mới được.

    - Nhà sư giải thích: Tiền bạc con kiếm được, chính là cái "phúc" của con ở hiện tại. Tiền bạc được ví như nước trong hồ. Đức được ví như thùng đựng nước, hay "hồ" đựng nước. Nếu số lương nước vượt quá sức chứa của thùng nước, hay hồ nước thì tránh sao khỏi việc nước trào ra khỏi miệng thùng...đó là quy luật tự nhiên!

    - Nhà sư tiếp lời: Nếu con muốn số lượng nước kia không bị trào ra khỏi mặt hồ thì con phải xây cái hồ lớn hơn mới được.

    - Nhà sư tiếp lời: "Đức" chính là cái thùng, hay cái hồ đựng nước. Con càng làm nhiều điều phúc đức thì "cái hồ" càng to. Đến khi đó thì sợ gì nước trào ra ngoài. Con đã hiểu ý ta chưa?


    Nếu "Đức" quá mỏng mà nhân duyên còn tốt thì tránh sao khỏi số lượng nước trào ra ngoài. Đây là quy luật tự nhiên. Vì chưng "Đức" chính là sự "bảo bọc" và "nuôi dưỡng" vạn vật. Điều này đã giải thích khá rõ trong quyển "Đạo Đức Kinh" của Lão Tử. Thật là thâm thúy!

    Chúng ta cũng đã từng nghe những câu như: "Ăn ở có Đức thì mặc sức mà ăn", "Đức năng thắng số", hay hoặc như "Tài không thể thắng được Đức", etc.

    Vậy muốn có được Đức thì ta phải tập tinh thần "cho đi" bất vụ lợi. Cho đi với một tấm lòng "từ bi" của Đức Phật, và cái tinh thần "yêu thương vô bờ" của Đức Giêsu thì đến khi đó sợ gì "Phúc Đức" không ngự vào lòng ta...Phải không bạn hiền?

    Để khi khác chúng ta bàn tiếp...
    Lần sửa cuối bởi Tontu, ngày 16-10-2012 lúc 04:12 AM.
    Người vô minh không phải là người không có tri thức mà là người không biết chính mình.
    - Krishnamurti -

  8. #8
    Ngày tham gia
    Nov 2010
    Bài viết
    1,092
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Theo đúng nghĩa của chữ cho là không cầu lợi, vì cầu lợi khi cho là một hình thức trao đổi thôi.

    Trích dẫn Gửi bởi Tontu Xem bài viết
    ..
    - Nhà sư tiếp lời: "Đức" chính là cái thùng, hay cái hồ đựng nước. Con càng làm nhiều điều phúc đức thì "cái hồ" càng to. Đến khi đó thì sợ gì nước trào ra ngoài. Con đã hiểu ý ta chưa?
    ...
    Còn làm việc có đức để được cái hồ to hơn cũng là một hình thức cầu lợi rồi. Nhưng tôi đồng ý là làm việc tốt, dù có cầu lợi hay không đều tốt hơn là không làm, hay tệ hơn nữa là làm việc xấu.

  9. #9
    Ngày tham gia
    Dec 2010
    Đang ở
    Racoon City
    Bài viết
    1,293
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Cho nhận tùy nhãn quan ,tùy nhận định xin cóp nhặt cung thỉnh các bác một bài nữa với cách nhìn phóng khoáng của bậc giác ngộ

    Đức Bồ Đề Đạt Ma 菩 提達 磨 (Bodhidharma, đầu thế kỷ 6 Công nguyên), người Ấn Độ, là tổ thứ 28 của Thiền Ấn Độ. Tổ sang Trung Hoa để truyền Phật pháp của Thiền tông và trở thành Đệ Nhứt Tổ Thiền Trung Hoa. Ngài đến Trung Hoa vào năm 520, gặp Lương Võ Đế 梁 武帝 hỏi đạo. Rất tiếc Ngài không có duyên với vua Lương nên không thuyết phục được vua vì hai vị quan điểm bất đồng, Vũ Đế quá thiên về thinh âm sắc tướng, xây cất chùa chiền, in kinh độ tăng, còn Tổ lại chuyên về Tâm.

    Vì thấy không hóa độ được Lương Võ Đế và khó truyền Phật pháp đắc lực ở phương Nam nên Đức Đạt Ma Tổ Sư vượt sông Dương Tử, đi lên phương Bắc. Dừng chân tại Thiếu Lâm Tự, ngài ngồi xoay mặt ngó vào vách, tham thiền chín năm (cửu niên diện bích 九 年面壁). Tương truyền Ngài bỏ thế gian năm 529, để lại rất nhiều huyền thoại, như: Đạt Ma cỡi nhánh lau vượt sông Dương Tử, Đạt Ma quảy chiếc giày phi hành trên dãy núi Thống Lãnh, v.v.


    Bất đồng quan điểm giữa Đạt Ma Tổ Sư và Lương Võ Đế

    Chỗ bất đồng quan điểm giữa vua Lương và Tổ được Đức Lục Tổ Huệ Năng 六 祖慧能 (638-713) giải thích trong Pháp Bửu Đàn Kinh 法 寶壇經, phẩm Quyết Nghi.

    Lương Võ Đế hỏi suốt đời nhà vua làm những việc cất chùa, cúng tăng, bố thí, v.v. như vậy có công đức chi không.

    Tổ sư nói: Thật không có công đức.

    Theo tôn ý của Tổ, vua Lương Võ Đế thực hành hạnh bố thí 布 施, hạnh đứng đầu của sáu phép Ba La Mật 波 羅蜜, là tạo nhân phước để hưởng quả phước ở thiên nhân mà thôi, tuyệt nhiên không phải là chơn công đức vô lậu giải thoát.

    Theo Kim Cang Kinh 金 剛 經, bố thí trụ tướng chẳng khác chi vào chỗ tối, không trông thấy chi cả. Trái lại bố thí ly tướng ví như có được mắt sáng lại còn nhờ thêm ánh mặt trời chiếu soi tỏ rạng, trông thấy rõ rệt các vật. Vua Lương Võ Đế bố thí nhưng còn vọng tâm trụ tướng, không khế hợp với pháp “tam luận thể không” của Phật. Pháp tam luận thể không gồm có ba điều dưới đây :

    1. Không nghĩ mình là người năng thí.

    2. Không nghĩ người nhận là kẻ thọ thí.

    3. Không nghĩ vật đưa ra là vật sở thí.

    Vua Lương Võ Đế hành bố thí như vậy là việc tạo nhân phước để hưởng quả phước ở thiên nhân mà thôi. Bậc bồ tát bố thí không bao giờ trụ trước nơi sắc, thinh, hương, vị, xúc, pháp, tức là lìa tất cả tướng và hành đúng theo “Tam luận thể không” nên phước báu cao cả không thể suy lường được.

    Đạo Đức Kinh 道 德經 của Đức Lão Tử cũng dạy (chương 38: Thiên hạ): “Thượng đức bất đức, thị dĩ hữu đức; hạ đức bất thất đức, thị dĩ vô đức.” 上德不德, 是以有德; 下德不失德, 是以無德. Có nghĩa là người đức cao không có ý cầu cái đức cho nên có đức; người đức thấp thì chấp cái đức của mình tạo ra, nên không có công đức. Như vậy lời nói của Đức Lão Tử không khác “tam luật thể không” của Đức Phật.


    Tổ Sư rời bỏ vua Lương ra đi sau khi đã thuyết pháp tại triều đình mười chín ngày. Bài pháp này rất danh tiếng, ngày nay còn lưu truyền với tên gọi là Đạt Ma Huyết Mạch Luận

  10. #10
    Ngày tham gia
    Nov 2010
    Bài viết
    1,092
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Chắc Lương Võ Đế rất ngạc nhiên và cục hứng khi nghe câu trả lời. Chuyện này cũng thường thấy lắm, hỏi để được nghe cái muốn nghe chứ không phải hỏi để muốn biết câu trả lời ra sao hehehe.

    Không có ý cầu cái đức cho nên có đức Câu này hay quá bác Lâm.

    Sao gửi PM cho bác không được bác Lâm ơi, chắc là box đầy hay bác tắt phần này rồi. Xin bác PM cho tôi, tôi định hỏi bác về sách.

Cho và Nhận
Trang 2 của 4 Đầu tiênĐầu tiên 1234 CuốiCuối

Đánh dấu

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •  
.::Thăng Long Kỳ Đạo::.
  • Liên hệ quảng cáo: trung_cadan@yahoo.com - DĐ: 098 989 66 68