Trong đời tôi thấy nỗi buồn mà con người phải chịu đưng lớn nhất đó là sự chia ly.Một nỗi buồn da diết khắc khoải khôn nguôi,nhiều khi muốn bật khóc nhưng lại chả thể khóc được để rồi cứ thế nước mắt lại chảy ngược vào tim.Nhiều khi tự hỏi tại sao Thượng Đế cho con người được gặp nhau rồi cuối cùng lại phải chia lìa.
Trong thâm tâm tôi vẫn nghĩ chỉ cần ngày ngày nhìn thấy hình bóng,thấy nụ cười nghe những tiếng nghêu ngao hát thôi là đã đủ cho tôi rồi.Nhưng rồi cái niềm hạnh phúc nhỏ nhoi ấy thôi tôi cũng mất.Bây giờ đây tôi đang nhớ đến một câu truyện của nhà văn Nguyễn Nhật Ánh mà tôi đã đọc hồi nhỏ.Cô bé Tiểu Ly và nhân vật "tôi" chơi với nhau rất thân,nhưng rồi Tiểu Ly phải theo bố mẹ chuyển nhà và cũng phải chuyển luôn cả truờng,nhân vật tôi đã không thể giữ lời hứa của mình khi hứa với Tiểu Ly sẽ hái cho cô ấy những nhụy hoa phượng đầu mùa và ép cánh ve vào cuốn tập.Đêm đó cả hai người đã khóc suốt đêm.
Bữa tiệc chia tay hôm qua có lẽ là một kỷ niệm buồn nhưng có lẽ tôi sẽ chẳng bao giờ quên được.Cả căn phòng chỉ có tiếng quạt trần đã cũ nặng nề quay,xen đâu đó là một vài tiếng thở dài,tôi tựa gối nhìn ra cửa sổ về một chân trời xa xăm.Có thể nói tôi là một người cằn cỗi về tâm hồn,nhưng từ khi gặp "người" tôi thấy cuộc sống của tôi như có một luồng sinh khí mới thổi vào.Trước đây mỗi khi bố mẹ tôi bật những bài Vọng cổ hay nhạc vàng là tôi thường chê ỏng eo,tôi chỉ thực sự cảm nhận được những dòng nhạc trữ tình khi lần đầu tiên nghe cô ấy hát những bài như Ở Hai Đầu Nỗi Nhớ,Mưa Trên Phố Huế,Anh Đầu Sông Em Cuối Sông...Không hiểu từ lúc nào tôi cảm thấy đã không thể sống thiếu tiếng hát ấy.
Thời gian cứ dần trôi trong căn phòng nặng nề,4h tôi phải đy nhưng không hiểu sao tôi lại hứa với em trai cô ấy sẽ ở lại đến 9h và ăn cơm ở đây.Nhìn nụ cười của nó lúc ấy mà trong lòng tôi muốn khóc.Nấn ná mãi rồi cuối cùng tôi cũng phải đi,tôi đã không thể giữ đúng lời hứa với nó.Không ai khóc cả nhưng tôi khẽ thấy đứa trẻ con bé bỏng ấy chạy thật nhanh vào phòng và úp mặt xuống gối...
Ngày mai cô ấy phải chuyển nhà và cũng chuyển luôn trường và cũng rất có thể tôi cũng sẽ ra đi.Trong những tháng ngày tới,nhiều khi tôi tự hỏi mình sẽ sống thế nào đây.Hà Nội với cô ấy lùi dần và những ký ức của tôi cũng cứ dần trôi xa...