Kết quả 1 đến 10 của 2066
Chủ đề: Nhật Ký Thăng Long Kỳ Đạo
Threaded View
-
08-05-2012, 02:55 AM #11
Lâu lâu mới được hôm khó ngủ, viết vài dòng cho vui đợi xem mấy trận bóng cỏ vậy
...
Ngày hôm nay mình được nhận một học trò đầu tiên trong đời, nỗi nhớ về người sư phụ đầu tiên của mình lại tràn về ...
Còn nhớ ngày mình còn nhỏ, chừng lớp 8, 9 gì đó... cái ngày đó mải chơi cờ lắm, cũng chẳng hiểu sao các bác, các ông trong xóm cứ gọi mình là chồi non nữa, giờ vẫn chưa hiểu ý nghĩa của cái biệt danh đó
. Chỉ nhớ thằng chồi non hồi đó cả ngày chỉ mong lúc đi học về để được xà vào bàn cờ, gà nước cho một bên, rồi thì nhảy vào chơi nếu có cơ hội
. Hình như ngày đó ở xóm mình đã không có đối thủ rồi, chỉ ngưỡng mộ 1 chú ở phố trên, chú ý cờ cao lắm, hôm nào đánh với chú cũng phải có mấy bác quân sư mách nước may ra mình mới cầm cự được
. Được cái mình rất ham học hỏi, nên chẳng mấy mà sức cờ ngang với chú rồi. Cơ mà các bác hàng xóm nhà mình cũng tốt bụng thật, khi nào mình đi học về là lại " chồi non! Vào đây làm ván cờ nhanh lên !
." Cũng phải nói là mình có duyên gặp thầy lắm, đầu tiên là SP cấp tỉnh
...
Chuyện thường ở Huyện đó là cái giải cờ hàng năm được tổ chức vào mùng 4 tết âm lịch tại nhà văn hóa Huyện. Nhớ cái năm lớp 9, mình tham gia giải mà tràn đầy lòng tin chiến thắng chứ, ấy thế mà cũng chỉ lọt qua được có 1-2 vòng gì đó, đấu loại trực tiếp mà, ván 3 mình bị thua thì phải... thế nhưng, trong cái rủi lại có cái may, khi mà ngay sau khi mình thua cuộc, một người tương đối trẻ, nhưng mình nom cũng gọi là chú được rồi. Rủ mình chơi 1 ván cờ, vừa vào thì người đó bỏ 2 con mã ra, đi 1 nước cờ rồi nói " Đánh đi! , cười 1 cái . " Mình vẫn nhớ như in cái điệu cười đó, rồi thì cái ván cờ đó mình thua rất tróng vánh. Không phục, mới rủ chơi thêm 1 ván cờ nữa, nhưng phải cho 2 con mã vào, kết quả là mình thua lâu hơn 1 tý
. Khi đó mới biết mình gặp cao thủ... quý lắm rồi thì dẫn người đó về nhà chơi, mời ăn 1 bữa cơm vô cùng đạm bạc
. Em gặp sư phụ của em như thế đấy các bác ạ
.
Rồi thì xin số điện thoại của chú, chú cũng xin cái số cố định của nhà mình . Nhớ trước đó 1 thời gian mình ham chơi điện tử lắm, nhưng sau tết - hay từ khi gặp chú thì mình bớt chơi điện tử hẳn, bắt đầu trở lại chỉ ham cờ thôi
. Thế nên bố mẹ quý chú lắm, cứ cuối tuần là cho mình đi chơi vơi chú 2 ngày, địa điểm là những nơi phong trào cờ phát triển mạnh. 2 thầy trò 1 xe máy, cho đến gần hết lớp 10 thì mình cũng đi gần hết tỉnh rồi. Gần như là huyện nào cũng tới, cứ chiều thứ 7 tới nơi, ăn nhậu rồi thì tối đánh cờ, tới tối muộn thì đi ngủ, sáng dậy ăn sáng, đánh cờ tới trưa lại ăn nhậu, ngủ trưa rồi lại lên đường về nhà
. Những ngày tháng đó thật thú vị biết bao, mà hoàn toàn không có đánh độ. 2 Thầy trò, mình thì đánh đồng với mọi người, còn thầy mình thì chấp mã
. Có thắng, có thua, nhưng xong thì ai cũng thốt lên" Hay quá! " Nghĩ lại thật thèm cái cảm giác đó xiết bao...
Rồi thì thời gian trôi đi cũng thật nhanh, thầy mình cưng mình lắm. có những đêm 2 thầy trò đánh cờ xong, về ngủ mà còn tâm sự đến sáng ý. Hết chuyện này đến chuyện kia, rồi lại hết thế cờ này, lại đến thế cờ kia
. Và biết bao nhiêu lần 2 thầy trò giận nhau, thầy đều là người nhường nhịn, dỗ mình trước... Thế nhưng thời gian chẳng đợi ai bao giờ, ngoảnh đi ngoảnh lại đã đến cái thời gian mình phải chia tay cái thời học trò, để chọn 1 tấm trường đại học, bước sang quãng đời sinh viên ... Cũng may mà con đường học hành chưa bao giờ làm khó được mình, lại là cái duyên gặp thầy nữa chứ mà mình đã may mắn bước vào trường đại học mình ưa thích... Nói thế vì trước thời gian mình thi DH hơn 1 tháng mình vẫn còn tham gia cái gọi là Hội khỏe phù đổng để giành 1 HCV môn bóng đá, cùng với 1 HCB môn cờ vua
. Để rồi lãnh cái mức điểm 15 ở kỳ thi thử cuối cùng
. Thế nhưng con đường học vẫn chưa khép lại với mình
, môn toán yêu thích đã mang lại cho mình số điểm an toàn, 1 tháng với Dì mình - 1 Phó tiến sỹ Hóa học đã phải lắc đầu, rồi thức đêm cùng mình suốt cả tháng đó để biến con 3 hóa thi thử thành con 8 tròn trĩnh trong kỳ thi DH ^^. Và năng khiếu logic học cộng tài năng của thầy Cẩn Râu - giáo viên nổi tiếng nhất Hà Nội trong giới luyện thi đại học đã giúp mình dễ dàng với môn lý, chỉ tiếc cái tỉnh ẩu đã làm mất đi 1 điểm quý giá
. Không thì mình đã được học bổng của bố mẹ đặt ra rồi
. Thế nhưng điểm vào trường thì vẫn thừa 1 ít ^^.
Mấy tháng trời không gặp thầy, tới khi nhập học thỉnh thoảng lắm 2 thầy trò mới gặp nhau. Mà đợt đó minh lại quay lại chơi điện tử rồi, thế nên lại ít được gặp thầy nữa... thế nhưng đấy lại là cái duyên, khi mà cái môn điện tử mình chơi lại trùng với môn lão Cadan thích, rồi thì thêm môn bóng bánh nữa, cho nên từ khi quen lão tới khi 2 anh em chơi thân là 1 thời gian vô cùng ngắn . Đơn giản là quá nhiều nét tương đồng, cả vẻ bề ngoài, cùng với những sở thích ... hehe . Và chính lão là người đưa mình vào cái gọi là " Làng cờ.. Đầu tiên là 1 anh cờ xóm ( nhà gần công viên 1-6 ) , mình đã dễ dàng vượt qua, rồi đến chính lão kiểm tra sức cờ của mình, rồi thỉ không ít lần phải chửi bậy vì những trận cờ đó
. Lâu nữa là dẫn mình ra sới cờ Hoàng Cầu, từ đó niềm đam mê cờ tướng lại trở lại với mình .. Và cũng từ đó mà mình gặp được cái lão Cường Kim Liên cờ thấp - Sư phụ thứ 2 của mình
.
Thế đấy, và rồi sức cò mình ngày một thăng tiến, cộng thêm may mắn mình đã lọt vào top 32 kỳ thủ hàng đầu VN năm đó - nói cách khác là đạt cấp A1.. Rồi thì đó lại chính là lý do dẫn đến xích mích của mình với người thầy đã dậy mình từ nhỏ, mà chuyện thì đâu có gì chứ... Chỉ tại 2 việc: 1 là trước ngày A1, mình phải thu xếp việc học hành để đi thi đấu 2 tuần, mà thầy mình lại lo 1 bữa tiệc thịnh xoạn ở quê nhà để tiễn mình đi, mình không về được và.. thầy giận tập 1. 2 là sau A1, thầy nói mình xuống Quảng Ninh tham gia giải QN mở rộng với tư cách khách mời đến từ đoàn Hưng Yên, thế nhưng mình vừa bỏ học 2 tuần, nên không thể bỏ học thêm 1 tuần nữa . Và thầy giận tập 2, bên cạnh đó là 1 vài hệ lụy nữa, thế nên thầy càng giận mình hơn. Liên lạc cắt.. gặp mặt chào thì lờ đi... Cứ lâu lâu, mình lại gọi điện, và như thường lệ thầy không nghe, nt thầy không trả lời, rồi lại có dịp gì đó ( sự kiện cờ lớn hay đại loại thế) mình gọi và chỉ nhận được những tiếng tút dài. Ngày hôm trước, trước ngày sự kiện tại quán Windy, mình lại gọi, và lần này thì " Ta đang bận, lúc khác nói chuyện sau nhé! " Phải chăng lòng vị tha trong thầy được đánh thức ??? Hy vọng thế !!!
Tới giờ bóng đá rồi, em xin phép không soát lỗi chính tả ạ ! Mong các bác thứ lỗi nếu đọc bài này thấy đau mắt ạ! ^^
Nhật Ký Thăng Long Kỳ Đạo



Trả lời kèm Trích dẫn


Đánh dấu