Warning: Illegal string offset 'name' in [path]/includes/functions.php on line 6845
Nhật Ký Thăng Long Kỳ Đạo
Close
Login to Your Account
Kết quả 1 đến 10 của 2066

Threaded View

  1. #11
    Ngày tham gia
    Apr 2012
    Bài viết
    672
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Hình như lâu lắm rồi em không còn thói quen viết nhật ký...
    Bởi vì em không muốn anh đọc được những dòng viết của em, biết được tâm tư của em như trước đây, và em muốn quên anh, muốn anh quên em, muốn chúng ta coi nhau như xa lạ.
    Thà là chưa từng quen, còn hơn anh dìm em trong nỗi đau như thế !
    Kể cũng lạ, chúng ta yêu nhau và xa nhau dễ dàng quá, phàm cái gì đến nhanh cũng đi nhanh. Nhưng em không hiểu, ở anh có một sức hút kỳ lạ đối với em, mà cho dù có chuyện gì đi nữa em vẫn không thể nào quên được.

    Nhưng anh à, còn ko quên là còn quan tâm. Yêu thì em ko dám chắc!
    50 năm nữa, anh gặp lại 1 người quen, người đó nói rằng vẫn còn ghét anh lắm, thì anh nên mừng vì suốt 50 năm qua họ vẫn nhớ tới anh. Chứ lại buông một câu : À, ờ, bạn là ai ấy nhỉ, nhìn cũng quen quen ... thì thật là buồn.
    Cho nên, dù 50 năm sau gặp lại, em nói rằng em vẫn ghét anh, thì anh nhé, nhớ rằng trong lòng em vẫn dành cho anh một sự quan tâm đặc biệt.

    Thời gian vừa rồi, em biến mất một cách không dấu vết, vô tình anh đã để lộ ra sự bối rối trong anh. Anh giãy nảy lên như một thằng bé con bị cướp mất thứ đồ chơi mà nó yêu thích, anh tìm mọi cách để gây sự chú ý, làm những việc mà em biết trước đây anh chưa từng làm. Và rồi anh lại tìm cách liên lạc với em. Cảm giác xao xuyến khi số điện thoại đặc biệt ấy hiện lên trên màn hình, 6 con số 0 cứ nhảy múa liên tục làm em bối rối. Em không muốn nghe máy, nhưng cũng ko nỡ bấm tắt máy đi. Phải rồi, em muốn anh nghe bài nhạc chờ của em, 2 số là 2 bài hát gắn bó với em và anh nhất, mỗi lần nghe lại là một lần cảm xúc trong em ùa về. Nhưng em đang suy nghĩ, em có nên đổi nhạc chờ hay không, vì con bé đó, không hiểu sao cũng thích y nguyên cái bài hát đó. Em không thích, em không muốn, em chỉ muốn anh hát bài đó cho riêng một mình em thôi, tại sao ngay cả một bài hát cũng phải đi chia sẻ, trong khi bao nhiêu thứ em đã chấp nhận mình phải đứng trong bóng tối rồi. Bất công quá ! Đúng thật là con người ta không bao giờ biết trân trọng những thứ là của mình mà chỉ nhòm ngó những thứ không thuộc về mình. Lạ ghê !

    Nhưng thôi, em ko muốn nhắc đến những thứ ko đáng để em bận tâm như vậy. Cách hành xử quá kém cỏi, ngay cả việc gần như được coi là bản năng mà cũng làm không xong...chỉ tiếc là, em vênh vang với ai, ngạo mạn với ai được trong khi chính em cũng đang quỵ lụy dưới cái bẫy tình của anh.
    Thì thôi anh nhé, câu chuyện tình nhiều sự vô lý ấy có lẽ nên chấm dứt tại đây. Em có thể cam lòng, có thể hi sinh vì người mình yêu, nhưng sức chịu đựng cũng chỉ có giới hạn, vì em là con gái, cũng có cái mềm yếu của mình, em cần được yêu thương chứ không phải đem dốc hết yêu thương để đổi lấy sự đau lòng. Ai cho em vui, ai cho em hạnh phúc, ai cho em nụ cười ? Chính là anh ! Nhưng cũng chính anh là người cướp đi niềm vui, niềm hạnh phúc và cả nụ cười thật sự của em.
    Em luôn cố gắng tạo ra một vỏ bọc vui vẻ trước mặt mọi người, nhưng đôi khi em phải cố kìm nén cho giọt nước mắt không rớt khỏi khóe mi. Vì em mạnh mẽ, phải không anh ? Và một người mạnh mẽ thì không được khóc, hay ít nhất là không được khóc trước mặt mọi người, và trước mặt anh. Thế mà bao nhiêu lần em vẫn khóc khi anh ôm em, nói với em lời xin lỗi. Có phải nỗi đau cũng biết chọn thời điểm bật ra hay không ?

    Em đã thấy sai lầm khi gặp lại anh rồi. Em sẽ quên anh và có thể quên anh, nhưng phải là khi em không còn gặp và thấy những gì liên quan đến anh nữa. Tiếc là...cứ nhìn thấy dáng hình ấy, ánh mắt ấy, cử chỉ ấy, cổ họng em lại nghẹn đắng. Và khi anh đưa bàn tay ra, rối rít chạy đến bên em nắm lấy tay em, thì em biết là em lại không buông tay ra được.
    " Em đi đâu, tại sao lại đi, có phải chỉ cần đi đến nơi nào em quên anh là được phải không em? Tại sao anh là một thằng đểu mà em vẫn tốt với anh đến như thế? " Anh tự trả lời đi, hai câu hỏi đó thiết nghĩ anh nói với em là quá thừa. Đáng ra anh nên nhận biết những điều đó khi em còn ở bên anh anh ạ. Giờ thì em đã quyết định rồi, mà một khi đã quyết thì cho dù em vẫn còn yêu anh nhiều, em cũng không ở lại bên anh.
    Em chỉ mong, người ta có thể chăm sóc cho anh khi em không thể làm điều đó, có thể chia sẻ buồn vui như trước đây anh đã từng làm cùng em, có thể kéo anh ra khỏi những cuộc vui về với chốn gia đình bình yên như chúng ta đã từng nói.
    Đừng nuối tiếc, vì em cũng chỉ là người đến sau !




    Một giáo sư đang giảng về “tiểu thuyết” ở một lớp học của các nhà văn trẻ, giáo sư bỗng dừng lại hỏi các học viên:
    - Ngược lại với yêu là gì?
    - Ghét ạ!
    Giáo sư đi đi, lại lại, trầm ngâm, ông bỏ giáo trình xuống bàn và nói:
    - Thế này nhé: Ví như anh đang yêu, sau đó chia tay! 50 năm sau anh 70 tuổi, tình cờ gặp lại người cũ trong một chiều đi dạo. Lúc đó bà nọ chằm chằm nhìn anh và nói: “Ông A ơi tôi ghét ông!”. Nếu tình tiết xảy ra đúng như vậy, anh phải mừng cho bản thân mình!
    - Vì sao?
    - Vì anh là người may mắn mới có người ghét anh hàng nửa thế kỷ.
    - May mắn quái gì, phi lý!
    - Bình tĩnh, bình tĩnh, anh nghĩ kỹ xem, ghét cũng cuốn hút tình cảm như yêu như thương, tức là tình cảm của ai đó vẫn nghĩ về anh. Có người ghét anh 50 năm, tức là vẫn nghĩ về anh 50 năm, thật là hiếm có đấy! Anh may mắn không nào?
    Điều đáng sợ là khi anh gặp lại người cũ, anh hỏi:
    “Bà B ơi có nhớ tôi không?”.
    Người nọ đứng đực ra nhìn anh và nói:
    “Thưa ông, tôi nom ông hơi quen quen, ông là ai?”.
    Cả lớp cười ồ lên, câu chuyện tưởng tượng này quả là thú vị pha thêm chút ngượng ngùng…
    Giáo sư khẳng định:
    “Ngược lại với yêu đâu phải là ghét!”.
    Cả lớp nhất trí với giáo sư:
    “Ngược lại với yêu là lãng quên!” ♥

    P/s : Trái nghĩa với YêuLãng Quên.....không phải Ghét ...Vì thế...Yêu thì dễ.....Giữ thì khó.... Chia tay thì đơn giản.....Cái không làm được là...QUÊN.....…
    Lần sửa cuối bởi Đát Kỷ ♥, ngày 11-05-2012 lúc 12:36 PM.
    Em ngược đường ngược nắng để yêu anh
    Ngược phố tan tầm ngược chiều gió thổi
    Ngược cả lòng mình tìm về nông nổi
    Lãng du đi vô định cánh chim trời

Nhật Ký Thăng Long Kỳ Đạo

Đánh dấu

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •  
.::Thăng Long Kỳ Đạo::.
  • Liên hệ quảng cáo: trung_cadan@yahoo.com - DĐ: 098 989 66 68