Kết quả 1 đến 10 của 30
Chủ đề: Thú đọc sách
Threaded View
-
12-11-2012, 04:12 PM #11
@ Bác Gió Vua Phục Hy vẽ ra ba văn kiện vô từ Hà đồ ,Lạc thư và Bát Quái (tiên thiên ) chứ không phải vua Vũ đi trị thủy rồi thấy con rùa nổi lên trên lưng có chấm hhih
Đó là môn học đi liền theo suy ngẫm ,từ từ mới thấm vội e không đuợc ,nhưng bác thấy khiếp không cách đây 5000 năm mà vạch ra một vạch liền _ rồi một vạch đứt - - bao gồm mọi lý thuyết trong vũ trụ ,sau 5000 người ta mới tìm ra ngôn ngữ của comp cũng hệt như thế .Phải 5000 mới có thể phần nào hiểu đuợc người xưa .Luận ngữ tân thư có chép
Người phương Đông xưa chia những con số ra làm hai loại (hai bản chất): số cơ (lẻ), số ngẫu (chẵn), cũng là Dương, Âm; Trời, Đất; Cương, Nhu; Nóng, Lạnh; Sống, Chết; Đực, Cái; Nam, Nữ; Thiện, Ác; Quân tử, Tiểu nhân… Thế rồi sắp xếp, ngẫm ngợi, đùa bỡn thế nào mà bỗng phát hiện ra rằng giữa những con số tưởng chừng vô hồn ấy lại tiềm ẩn một sức mạnh khủng khiếp (bao gồm cả “trí“ lẫn “lực“; cả “thực“ lẫn “hư“; cả “không“ lẫn “có“ v.v…). Toàn bộ những bí ẩn về “sinh“, “diệt“; những quy luật của “thịnh“, “suy“; những đạo lý của “vong“, “tồn“. .. té ra nằm cả ở trong đó. Nắm được “hồn vía“ của những con số, vận dụng được nó, điều khiển được nó là có được tất cả, từ trí tuệ quán thế đến sức mạnh kinh thiên động địa, từ khả năng cảm nhận vô song đến con mắt “huệ“ (huệ nhãn), có thể nhìn suốt cả vũ trụ từ quá khứ đến vị lai… Đến nỗi đạo Phật, từ cách đây hơn hai nghìn năm, đã có một môn gọi là “Thần thông đạo pháp“. Đó là chỉ dựa vào những con số mà tu luyện, là có thể đạt tới một cảnh giới siêu phàm (ra khỏi vòng sinh tử, ngũ hành), muốn gì được nấy (như ý), có thể sai khiến cả trời đất, quỷ thần (!). Về sau, các bậc tu hành chân chính lo ngại rằng cái môn “thần thông đạo pháp“ ấy mà lọt vào tay những kẻ kém đức, thì tác hại của nó đối với loài người cũng như vạn vật sẽ ghê gớm lắm, đại khái chẳng kém gì… bom nguyên tử ngày nay. Từ đó trong đạo Phật có hẳn một giới luật cấm tu luyện “thần thông đạo pháp“. Môn ấy đến nay vì thế thất truyền (?).
Hay như Kinh Dịch ra đời cách đây trên năm nghìn năm, là một bộ sách huyền vi tối thượng mà hơn hai nghìn năm trước đây, Đức Khổng Tử từng phải than rằng: “Cho ta sống thêm vài năm nữa, ta sẽ hiểu hết được Kinh Dịch“. Tất nhiên Ngài nói như thế không có nghĩa là Ngài chưa “ngộ“ được Dịch, bởi Ngài chính là một trong bốn vị Thánh nhân đầu tiên làm ra và hoàn chỉnh Kinh Dịch. Đó (chẳng qua) là một cách nói đề cao của một bậc Chí Thánh. Bộ Kinh ấy cũng chính là một bộ sách số học, một khoa học về những con số, dựa vào số mà tìm ra những quy luật trùm hết cả thiên địa, nhân tình… Kinh Dịch gồm đủ bách nghệ, môn nào cũng đạt tới trình độ bạt vía kinh hồn. Chỉ riêng một môn gọi là “lý số“ (lại vẫn là “số“) mà nếu học được đến chỗ tinh thông, thì có thể soi thấu cả quá khứ, tương lai, nhìn vạn vật, nhân tình thế thái vần xoay trước mắt như thể đọc trong một trang sách vỡ lòng vậy. Đời xưa đã có những bậc kì nhân quán thế về lý số như Thiệu Ung (Thiệu Khang Tiết) đời Tống, hay như cụ Trạng Trình Nguyễn Bỉnh Khiêm (1491-1585) ở nước ta. Đó là những bậc “Thánh nhân“ mà người xưa từng tổng kết rằng phải mấy trăm năm (may ra) thiên hạ mới có được một người…Chưa gạp êm, anh vẵng ngỡ rèng
Có nòang thíu nữ đệp như treng
Méc xanh lòa bóng dừa huơn dựa
Au ím nhìn anh không nóa neng …
Thú đọc sách



Trả lời kèm Trích dẫn


Đánh dấu