Mẹ
Thuở nhỏ tôi nào có ba đâu,
nhà khó cho nên mẹ dãi dầu.
Chén gạo lưng, ngày còn chưa đủ.
Thương con khờ, tóc mẹ trắng phau.

Bởi tảo tần, mẹ thân gầy guộc.
Khuya sớm nhọc nhằn, dáng xanh xao.
Những lúc thấy mẹ ngồi mẹ khóc,
con chạnh lòng, thương mẹ biết là bao.

phaomatot.