Warning: Illegal string offset 'name' in [path]/includes/functions.php on line 6845
Cà phê Đen
Close
Login to Your Account
Kết quả 1 đến 10 của 1510

Chủ đề: Cà phê Đen

Hybrid View

  1. #1
    Ngày tham gia
    Jun 2009
    Bài viết
    836
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Trích dẫn Gửi bởi roamingwind Xem bài viết
    Hay thật. Thú thật lần đầu mới nghe tới Lệ Quyên. Độ rài nội công thâm hậu tâm tư lắng động mà nghe cũng muốn vở tim. Nếu còn thời "mít ướt thổn thức" chắc chết quá.

    Nếu nhớ không lầml hồi xưa Phan Huy Ích sau khi đọc Truyện Kiều của Nguyễn Du phải than -- "áp đảo được ta rồi". Hồi xưa đến giờ không ai qua mặt Khánh Ly bài này. Bây giờ có thêm Lệ Quyên, bải này áp đảo được Khánh Ly rồi.
    hì, Tôi chẳng biết ai áp đảo được ai, cái này có lẽ phải hỏi Lão Đệ mới biết.
    Tôi thấy Lệ Quyên hát như một kỵ sĩ tài ba đang khéo dụng công cho ngựa không chạy khỏi đường băng, trong khi Khánh Ly thì cứ như Lã Bố thao thủ tuỳ cơ trước mặt tam anh, cái khéo của nghệ thuật đã đến độ tự nhiên vậy !.

  2. #2
    Ngày tham gia
    Jun 2012
    Bài viết
    1,779
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Quả lão họ Bùi có sở đắc .Nghệ thuật mà người ta còn thấy đuợc chỗ khéo xem ra chua thật khéo ,khéo mà không dụng công ắt đã tới bực thượng thừa.Nhận định của bạn mình rõ là bậc thượng thủ trong nghề

    Nam Hoa Kinh viết

    Một tên bếp của vua Văn Huệ mổ bò, hai tay hắn nắm con vật, đưa vai ra thúc nó, rồi hai chân bấm vào đất, hai đầu gối ghì chặt nó. Hắn đưa lưỡi dao cắt xoẹt xoẹt, phát những âm thanh có tiết tấu y như khúc “tang lâm” và bản nhạc “kinh thủ”

    Vua Văn Huệ khen:

    - Giỏi! Nghệ thuật của nhà ngươi sao mà cao tới mức đó được?

    Hắn đặt lưỡi dao xuống đáp:

    - Thần nhờ thích cái Đạo, nên nghệ thuật mới tiến được. Hồi mới học nghề mổ bò, thần chỉ thấy con bò thôi. Ba năm sau, thần không thấy con bò nữa. Lúc này thần dùng tinh thần hơn là dùng mắt. Cảm quan ngưng lại, chỉ còn tâm thần là hoạt động. Thần biết cơ cấu thiên nhiên của con bò, chỉ lách lưỡi dao vào những chỗ kẽ trong thân thể nó, không đụng tới kinh lạc, gân, bắp thịt của nó, huống hồ là tới những xương lớn. Một người đồ tể giỏi một năm mới làm cùn một con dao, vì chỉ cắt thịt mà thôi. Một đồ tể tầm thường cứ mỗi tháng là cùn một con dao vì phải chặt vào xương. Con dao này đây, thần dùng đã mười chín năm rồi, đã mổ mấy nghìn con bò mà lưỡi còn bén như mới mài. Khớp xương nào cũng có kẽ, mà lưỡi dao thì mỏng. Biết đưa những lưỡi thật mỏng ấy vào những kẽ ấy thì thấy dễ dàng như đưa vào chỗ không. Vì vậy, dùng mười chín năm rồi mà lưỡi dao của thần vẫn bén như mới mài. Mỗi khi gặp một khớp xương, thần thấy khó khăn, thần nín thở, nhìn cho kĩ, chầm chậm đưa lưỡi dao thật nhẹ tay, khớp xương rời ra dễ dàng như bùn rơi xuống đất. Rồi thần cầm dao, ngửng lên, nhìn bốn bên, khoan khoái, chùi dao, đút nó vào vỏ.

    Vua Văn Huệ bảo:

    - Lời tên bếp đó thật hay, nghe rồi ta hiểu được phép dưỡng sinh.

    Đời sau có thơ rằng

    Kìa xem thủ thuật mổ bò,

    Cố tìm khớp trống, mới lùa lưỡi dao.

    Nơi không chống đối mới vào,

    Chỗ nào cứng rắn đâm lao ích gì
    Cho ta làm lại cuộc đời
    Thì ta vẫn cứ ra khơi như thường
    Vật vờ vượt sóng trùng duơng
    Kiếm đời di tản nghìn cơn nhọc nhằn
    Mai này tính sổ trăm năm
    May chăng lời được cái thân phiêu bồng

Cà phê Đen

Đánh dấu

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •  
.::Thăng Long Kỳ Đạo::.
  • Liên hệ quảng cáo: trung_cadan@yahoo.com - DĐ: 098 989 66 68