Kết quả 1 đến 10 của 45
Hybrid View
-
30-06-2010, 02:04 AM #1
( tiếp theo )
Cảm ơn tác giả bài báo. Tôi là người dân bình thường nhưng chỉ thấy như sau
1.Việt Nam ta có rất nhiều Tiến sĩ, rất nhiều viện nghiên cứu, rất nhiều trung tâm nghiên cứu khoa học từ TW, Bộ, Hội và cả Đảng bộ của tỉnh, thành phố nữa. Ngặt một nỗi, nước ta cứ mãi nghèo, làm cái gì cũng thấy sai, cũng thấy sửa mãi. Làm con đường thì mãi không xong, làm xong thì toàn là đường đắt nhất hành tinh. Nông dân nghìn đời nay vẫn chỉ đạt năng suất lao động bằng 14% so với người Singapore. Chúng ta hô hào hiện đại hóa, công nghiệp hóa mà đến giờ từ cái máy phun thuốc sâu cơ học - nhọc nhằn cũng vẫn "Made in China". Không biết đến bao giờ thì ta sẽ công nghiệp hóa, hiện đại hóa. Tôi tin chắc rằng đến lúc đó (2020) ta sẽ có sáng tạo là CNH-HĐH theo tiêu chuẩn Việt Nam.
2.Ở ta cái chứng háo danh nó nặng quá, lên truyền hình thấy toàn tiến sĩ, nhưng nghe trả lời thì chán không chịu nổi, háo danh, sĩ hão thì không thua nước nào. Một cuộc truyền hình trực tiếp, cái ông MC gì đó giới thiệu hàng lô chức danh, hàng lô các đồng chí đến dự. Tôi được biết, phí quảng cáo trên truyền hình là rất cao cỡ vài trăm triệu cho 1-2 phút, vậy mà họ không biết lãng phí là gì, mà họ phải nghĩ người nghe có muốn nghe họ "bêu" tên các vị ấy lên lắm như vậy không chứ. Rồi các cô MC truyền hình khi phỏng vấn thì cứ nói mãi một câu, tôi ví dụ là cô Kim Ngân khi phỏng vấn một vị là GS-TS-Bác sỹ, cứ đọc mãi "Thưa GS, TS, BS ..." mà cô ấy không thấy mệt à.
3.Cuối cùng chỉ dân thường thì là khổ, suốt ngày được đem ra làm ví dụ cho các cái đề tài, nghiên cứu không giống ai của các ông tiến sĩ ấy. Từ chuyện cấm xe máy, đèn xanh đèn đỏ, bịt ngã tư, bảo hiểm y tế phải chứng minh không vi phạm luật giao thông,... nhiều lắm không kể siết.
Có thể nói chưa có đất nước nào lại sình thành tích như VN, trong đó sính các danh hiệu, kể cả học hàm, học vị!
Có lẽ vì thiếu cái gì thì sính cái đó? Ví như thiếu căn nhà lầu thì mơ có nhà lầu để cho oách cùng thiện hạ, mơ chiếc xe tay ga, mơ trở thành nhà kinh doanh bất động sản...Và dĩ nhiên, mơ làm quan chức là cái mơ lớn hơn cả, nhiều hơn cả vì thực tế hiện nay chẳng có mấy ai làm quan mà chịu cảnh nghèo.
Và cứ như đùa, người VN đua nhau chạy bán sống bán chết cho có mảnh bằng. Một người thi cao học (cũng chẳng hiểu để làm gì vì trình độ chuyên môn cũng như ứng xử hàng ngày của người ấy đã thể hiện ra hết, ai cũng cảm nhận nền tảng văn hóa của họ đứng ở đâu), không biết một chữ tiếng Anh, vậy mà trong vòng một năm đã lo xong tới bằng C để có thể ung dung học cao học!
Nhiều người văn hóa nền chẳng mấy, bỗng dưng một ngày kia khoe ra bằng cử nhân, thạc sĩ kinh tế, chính trị, báo chí, văn hóa...
Có người nhận xét họ có bằng vì họ đã kiên nhẫn hơn những người tự trọng khác là dũng cảm đăng ký đi học đại học, cao học; có tiền để chung chi..., chẳng thế mà một anh già kia đang làm cái chân chạy hàng ở một công ty, công ty thua lỗ giải thể, vậy mà loáng một cái anh ấy đã có bằng thạc sĩ rồi ra đi dạy ở một trường đại học dân lập!
Cũng đâu cần có công trình nghiên cứu nào, mà các công trình nghiên cứu chuyên đề cá nhân hay tập thể tỉnh nào cũng có, trường nào cũng có, cứ có công trình là họ móc được tiền của Nhà nước sau khi "bùa phép" để nghiệm thu với một vài "phản biện" lấy lệ. Và rồi những công trình đó cất ngay vào tủ đựng hồ sơ cho đến muôn đời vì có đưa ra áp dụng cũng không có cơ sở, không có thực tiễn vì đâu có thời gian tìm tòi các cứ liệu, so sánh, đối chứng; phản biện; đề xuất...
Đây chính là hậu quả của một chính sách "khuyến học", "khuyến tài" đầy khập khễnh ở các cơ quan Nhà nước rất lãng phí và kém hiệu quả. Một người nước ngoài sau quá trình đến VN làm việc và đụng vào các thủ tục hành chính đã thốt lên : VN không có người chuyên nghiệp để làm việc mình cho tốt, cho thạo, làm một cách tập trung vì công vụ; nhưng lại có đầy rẫy những ông, bà thạc sĩ, tiến sĩ mà đi đến đâu tôi cũng được giới thiệu!
Đọc xong bài viết trên cho chúng ta sáng tỏ ra nhiều điều. ở nước ngoài người ta chỉ cần tiến sỹ để làm nghiên cứu thôi, chứ ở ta làm hành chính cũng đi học tiến sỹ ầm ầm, vừa tốn tiền vừa tốn thời gian. thời gian ấy tốt nhất học tiếng anh, để có thể đọc tài liệu nước ngoài, và khi ra nước ngoài công tác thì ko cần phiên dịch, đỡ tốn tiền ngân sách.
Đến nước phát mà lương tiến sỹ cũng chỉ 1800 euro, bằng lương nhân viên quét rác. vậy mà các trường đại học của ta đang kêu trời đòi nhà nước trả lương 1000 usd/1 tháng. trong khi đó là thu nhập trung bình cả năm của dân VN. có nước nào trả lương giáo viên 1 tháng bằng thu nhập trung bình cả năm của người dân không? Rồi còn bày đặt ko thể xóa hệ đào tạo tại chức vì đó là "nồi cơm" của các thầy, cô? Thực tế những nơi này là nơi các quan chức ( hoặc chí ít là con cháu quan chức) thực hiện mục tiêu trèo cao, đào sâu ( thực tế cho thấy con em các vị này chỉ học tại chức nhưng vẫn vào làm công chức, trong khi sinh viên ra trường không có việc làm vì họ nói là hết chỉ tiêu?)
Cám ơn tác giả bài viết đã xới lên những tranh luận về chủ đề này, một góc nhìn rất hay và thực tế.
Đề nghị Bộ GD - ĐT xem lại mục tiêu đào tạo 23.000 tiến sỹ cho 10 năm tới.
Bài báo rất hay, cung cấp nhiều thông tin đa chiều để có sự nhìn nhận đúng nghĩa và thực tế về "Tiến sỹ". Tôi đang là Thạc sỹ và tôi cũng đã từng "ngỡ ngàn" khi đọc những luận án tiến sỹ của các trường ĐH trong nước, và tôi lại tự hỏi "TS là vậy sao", Sau khi đọc bài này thì đã có câu trả lời, Thạc sỹ, TS chỉ là học cách làm nghiên cứu, chứ không có gì quá to tát, từ cách làm nghiên cứu , đến một kết quả khoa học và cả một sự khác biệt. Nhưng rõ ràng XH, cách giáo dục của chúng ta đã làm cho tôi và cả chính bạn nhiều lúc "từng tự hào" về thành tích, về bằng cấp của chính mình. XH, truyền thông cũng đừng quá tung hô kiểu như là : anh X nhận học tổng TS vài trường ĐH hay anh X lấy bằng TS rất trẻ..., hãy để những giá trị của giáo dục đúng với vị trí của nó. và các bạn trẻ cũng đừng vội và hạn chế tự hào, để đến khi như tôi như anh Thành Trung lại phải nói "Từng tự hào".
Cảm ơn Bộ GD&ĐT đã tăng lương GV gấp 2,1 lần! ( Thầy Văn Như Cương )





Đánh dấu