Warning: Illegal string offset 'name' in [path]/includes/functions.php on line 6845
Huyền thoại một nhà thơ-Nguyễn Bính - Trang 7
Close
Login to Your Account
Trang 7 của 11 Đầu tiênĐầu tiên ... 56789 ... CuốiCuối
Kết quả 61 đến 70 của 104
  1. #61
    Ngày tham gia
    Feb 2010
    Bài viết
    761
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Em khen anh làm mũi của anh gần bằng Quang Thắng rùi nè.Đùa thui chứ anh đánh cờ còn kém lắm làm sao bằng anh Trang thủ đài được.Thỉnh thoảng tự nhiên thấy cảm xúc lâng lâng thì chém gió vài câu cho vui diễn đàn thôi chứ hay ho gì.Còn công đài anh học sáng thứ 7 làm sao mà công được,mà công thì chắc cũng out nhanh thui
    Bởi yêu em nên sầu khổ dịu dàng
    Những kỷ niệm đời xin vẫn còn xanh


    Kết bạn facebook với culu2795

    Facebook CLB Cờ Tướng Đống Đa

  2. #62
    Ngày tham gia
    Aug 2010
    Bài viết
    241
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Thì bây giờ chưa bằng nhưng từ từ rồi anh hay lên lo gì ,anh Trang lớn hơn anh mà ,anh nói anh thua nhưng em biết trong bụng anh đâu có phục đúng hông ,tại anh nhỏ nhứt trong đây nên anh khiêm tốn thôi chứ thần tượng anh là anh Huynh quê em nè ngay tróc hén
    Mời em ly rượu tay nâng ngang mày

  3. #63
    Ngày tham gia
    Jun 2010
    Bài viết
    348
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Trường huyện

    Học trò trường huyện ngày năm ấy
    Anh tuổi bằng em lớp tuổi thơ
    Những buổi học về không có nón
    Đội đầu chung một lá sen tơ.

    Lá sen vương vấn hương sen ngát
    Ấp ủ hai ta chút nhụy hờ
    Lũ bướm tưởng hoa cài mái tóc
    Theo về tận cửa mới tan mơ.

    Em đi phố huyện tiêu điều lắm
    Trường huyện giờ xây kiểu khác rồi
    Mà đến hôm nay anh mới biết
    Tình ta như chuyện bướm xưa thôi

    Rũ áo phong sương trên gác trọ.
    Lặng nhìn thiên hạ đón xuân sang.

  4. #64
    Ngày tham gia
    Jun 2010
    Bài viết
    348
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Mời các bác thưởng thức chùm thơ tứ tuyệt

    Vài nét rừng

    Xanh
    Xanh cây xanh cỏ xanh đồi
    Xanh rừng xanhh núi da trời cũng xanh
    Áo choàng cô Mán thanh thanh
    Mắt xanh biêng biếc một mình tương tư.

    Vì ai ?
    Cỏ đồi, ai nhuộm mà xanh ?
    Áo em, ai nhuộm mà anh thấy chàm ?
    Da trời, ai nhuộm mà lam ?
    Tình ta, ai nhuộm, ai làm cho phai ?

    Giữa đường
    Đường rừng, sỏi đỏ như son,
    Xe hàng một cỗ theo con ngựa gầy.
    Lối mòn leo đá, luồn cây,
    Nhá nhem dừng lại quán này, mai xuôi.

    Nhà em
    Nhà em cách bốn quả đồi
    Cách ba ngọn suối, cách đôi cánh rừng.
    Nhà em xa cách quá chừng
    Em van anh đấy, anh đừng yêu em.

    Rũ áo phong sương trên gác trọ.
    Lặng nhìn thiên hạ đón xuân sang.

  5. #65
    Ngày tham gia
    Jun 2010
    Bài viết
    348
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Hết bướm vàng

    Anh trồng cả thảy hai vườn cải
    Tháng chạp, hoa non nở cánh vàng.
    Lũ bướm láng giềng đang khát nhụy
    Mách cùng gió sớm, rủ rê sang.

    Qua đậu tầm xuân, thấy bướm nhiều
    Bướm vàng vàng quá, bướm yêu yêu,
    Em sang bắt bướm vườn anh mãi
    Quên cả làng Ngang động trống chèo.

    Cách có một hôm em chẳng sang
    Hôm nay rã đám ở làng Ngang
    Hôm nay vườn cải, hoa tàn hết
    Em hỡi từ nay hết bướm vàng!

    Năm sau vườn cải nở hoa vàng
    Bướm lại sang mà em chẳng sang
    Thui thủi một mình anh bắt bướm
    Trống trèo thưa thớt đám làng Ngang.

    Em đã sang ngang với một người
    Anh còn trồng cải nữa hay thôi ?
    Đêm qua mơ thấy hai con bướm
    Khép cánh tình chung ở giữa trời.

    Rũ áo phong sương trên gác trọ.
    Lặng nhìn thiên hạ đón xuân sang.

  6. #66
    Ngày tham gia
    Jun 2010
    Bài viết
    348
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Mưa xuân

    Em là con gái trong khung cửi
    Dệt lụa quanh năm với mẹ già
    Lòng trẻ còn như cây lụa trắng
    Mẹ già chưa bán chợ làng xa

    Bữa ấy mưa xuân phơi phới bay
    Hoa xoan lớp lớp rụng vơi đầy
    Hội chèo làng Ðặng đi ngang ngõ
    Mẹ bảo: "Thôn Ðoài hát tối nay"

    Lòng thấy giăng tơ một mối tình
    Em ngừng thoi lại giữa tay xinh
    Hình như hai má em bừng đỏ
    Có lẽ là em nghĩ đến anh

    Bốn bên hàng xóm đã lên đèn
    Em ngửa bàn tay trước mái hiên
    Mưa thấm bàn tay từng chấm lạnh
    Thế nào anh ấy chả sang xem!

    Em xin phép mẹ, vội vàng đi
    Mẹ bảo xem về kể mẹ nghe
    Mưa bụi nên em không ướt áo
    Thôn Ðoài cách có một thôi đê

    Thôn Ðoài vào đám hát thâu đêm
    Em mải tìm anh chả thiết xem
    Chắc hẳn đêm nay giường cửi lạnh
    Thoi ngà nằm nhớ ngón tay em

    Chờ mãi anh sang anh chả sang
    Thế mà hôm nọ hát bên làng
    Năm tao bảy tuyết anh hò hẹn
    Ðể cả mùa xuân cũng nhỡ nhàng!

    Mình em lầm lụi trên đường về
    Có ngắn gì đâu môt dải đê!
    Áo mỏng che đầu mưa nặng hạt
    Lạnh lùng thêm tủi với canh khuya

    Bữa ấy mưa xuân đã ngại bay
    Hoa xoan đã nát dưới chân giày
    Hội chèo làng Ðặng về ngang ngõ
    Mẹ bảo: "Mùa xuân đã cạn ngày"

    Anh ạ! Mùa xuân đã cạn ngày
    Bao giờ em mới gặp anh đây?
    Bao giờ chèo Ðặng đi ngang ngõ
    Ðể mẹ em rằng hát tối nay?

    Rũ áo phong sương trên gác trọ.
    Lặng nhìn thiên hạ đón xuân sang.

  7. #67
    Ngày tham gia
    Jun 2010
    Bài viết
    348
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Rắc bướm lên hoa
    Ai đem rắc bướm lên hoa
    Rắc bèo xuống giếng, rắc ta vào nàng ?
    Ai đem nhuộm lá cho vàng ?
    Nhuộm đời cho bạc, cho nàng phụ ta ?

    Rũ áo phong sương trên gác trọ.
    Lặng nhìn thiên hạ đón xuân sang.

  8. #68
    Ngày tham gia
    Jun 2010
    Bài viết
    348
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Đàn tôi
    Đàn tôi đứt hết dây rồi
    Không người nối hộ, không người thay cho
    Rì rào những buổi gieo mưa
    Lòng đơn ngỡ tiếng quay tơ đằm đằm

    Có cô lối xóm hàng năm
    Trồng dâu tốt lá, chăn tằm ươm tơ
    Năm nay biết đến bao giờ
    Dâu cô tới lứa, tằm cô chín vàng?
    Tơ cô óng chuốt mịn màng
    Sang xin một ít cho đàn có dây


    Lần sửa cuối bởi toan2324, ngày 22-02-2011 lúc 10:30 AM.

    Rũ áo phong sương trên gác trọ.
    Lặng nhìn thiên hạ đón xuân sang.

  9. #69
    Ngày tham gia
    Jun 2010
    Bài viết
    348
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Chuyện cổ tích

    Em ạ! Ngày xưa vua nước Bướm
    Kén nhân tài, mở Điệp lang khoa.
    Vua không lấy trạng, vua thề thế
    Con bướm vàng tuyền đậu Thám hoa.

    Vua liền gọi gả con gái yêu
    Nàng đẹp như em, chả nói điêu!
    Vua nuông hai vợ chồng quan Thám
    Cho nhởn xem hoa sớm lại chiều.

    Một hôm hai vợ chồng quan Thám
    Mê mải xem hoa lạc chốn về
    Vợ khóc: “Mình ơi em hãi lắm!”
    Trời chiều lạc lối tới vườn lê.

    Vườn đầy hoa trắng như em ấy
    Bỗng một bà Tiên hiển hiện ra
    Sao mà đẹp thế? Tiên mà lại!
    Nữ Chúa Vườn Lê đi xem hoa.

    Bà thấy vợ chồng con Bướm dại
    Sụt sùi ngồi khóc dưới hoa lê
    Đến bên âu yếm bà thương hại:
    “Ý hẳn hai con lạc chốn về!

    Đây về nước Bướm đường thì xa
    Về tạm nhà ta ở với ta
    Có đủ chăn êm, cùng gối ấm
    Có nhiều bánh ngọt ướp hương hoa”.

    Đêm ấy chăn êm cùng gối êm
    Vợ chồng ăn bánh với bà Tiên
    Ăn xong thoắt chốc liền thay lốt
    Chồng hoá thành anh, vợ hoá em.

    Rũ áo phong sương trên gác trọ.
    Lặng nhìn thiên hạ đón xuân sang.

  10. #70
    Ngày tham gia
    Feb 2010
    Bài viết
    761
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Thơ Nguyễn Bính trong tâm hồn tôi

    Tôi tự cho mình là một giáo đồ cuồng tín của thơ văn,tôi cứ cho là như vậy,mặc dù khối lượng văn thơ mà tôi đã xem qua thật sự không nhiều.Cho nên tôi chỉ biết đến Xuân Diệu qua Vội Vàng,Quê Hương với Giang Nam,Núi Đôi của Vũ Cao.Xa hơn một chút tôi hâm mộ nữ thi sĩ Hồ Xuân Hương,Bà Huyện Thanh quan(Qua đèo Ngang),rồi Tố Như,Nguyễn Khuyến...

    Nhưng có một nhà thơ mà tôi vô cùng "thần tượng" và tôi cho rằng ông là một trong những nhà thơ xuất sắc nhất thế kỷ XX,đó là Nguyễn Bính.Có lẽ cũng do có một phần tôi có chút dây mơ rễ má với ông.Nhưng điều quan trọng không phải thế.Tôi cho rằng thơ của ông hội đủ hai yếu tố quan trọng nhất của thi ca:Đó là cái hồn của nhà thơ và sự tinh tế trong ngôn ngữ văn chương.

    Với "cái hồn thơ" của Nguyễn Bính tôi cảm nhận được sâu sắc nhất với Những bóng người trên sân gaCảm xúc của nhà thơ thật sự dâng trào khi nhà thơ viết:
    Có lần tôi thấy hai cô bé
    Áp má vào nhau khóc sụt sùi
    Hai bóng chung lưng thành một bóng
    Đường về nhà chị chắc xa xôi...

    Rồi:
    Có lần tôi thấy một bà già
    Đưa tiễn con đi trấn ải xa
    Tàu chạy lâu rồi bà vẫn đứng
    Lưng còng đổ bóng xuống sân ga
    ...
    Những chiếc khăn màu thổn thức bay
    Những bàn tay vẫy những bàn tay
    Những đôi mắt ướt tím đôi mắt
    Buồn ở đâu hơn ở chốn này


    Giai đoạn nhà thơ ở Huế(khoảng 1939-1942) những tác phẩm được cho là xuất sắc nhất trong cuộc đời như Xuân Tha Hương,Oan Nghiệt...được sáng tác.Với những năm bôn ba hành tẩu giang hồ nhiều lúc nhà thơ cũng thấy đắng lòng và phải than lên:
    Nhất kiêng đừng lấy chồng thi sĩ
    Nghèo lắm con ơi,bạc lắm con


    Nhà thơ cũng cảm thấy hổ thẹn với song thân:
    Mẹ cha thì nhớ thương mình
    Mình thì thương nhớ người tình xa xôi


    Một đặc điểm mà tôi cho là Nguyễn Bính khác Xuân Diệu,Giang Nam...là sự đặc biệt trong ngôn từ mà thầy giáo tôi gọi đó là ngôn ngữ văn chương đích thực.Nguyễn Bính viết Người hàng xóm

    Nhà nàng ở cạnh nhà tôi
    Cách nhau cái dậu mồng tơi xanh rờn


    Nhiều người khi mới đọc qua cứ lại tưởng bờ dậu nhà thơ với cô hàng xóm sao Không phải là bụi cúc tần,khóm lăng mà lại là cây thân mềm:Mùng tơi.Sự tinh tế của nhà thơ khi nhà thơ ám chỉ cái nghèo làm cho nhà thơ và cô gái không thể đến được với nhau.
    Mặc dù là một nhà thơ có tư tưởng phóng khoáng,trào lộng nhưng đôi khi Nguyễn Bính cũng có cái nhìn rất nghiêm khắc với các cô gái quê ông, đua đòi học tập lối sống thị thành:

    Hoa chanh nở ở vườn chanh
    Thầy u mình với chúng mình chân quê
    Hôm qua em đi tỉnh về
    Hương đồng gió nội bay đi ít nhiều


    Nói chung chữ Tài thường đi liền với chữ Tai.Sinh ra trong một xã hội thời bấy giờ,số phận của nhà thơ đã không được ưu đãi như trí tuệ của mình.Cho nên nhiều lúc khổ cực nhà thơ đã phải than lên:
    Đời có gì tươi đẹp nữa
    Buồn thì đến khóc,chết thì chôn
    Lần sửa cuối bởi culu2795, ngày 15-07-2012 lúc 10:16 PM.
    Bởi yêu em nên sầu khổ dịu dàng
    Những kỷ niệm đời xin vẫn còn xanh


    Kết bạn facebook với culu2795

    Facebook CLB Cờ Tướng Đống Đa

Huyền thoại một nhà thơ-Nguyễn Bính
Trang 7 của 11 Đầu tiênĐầu tiên ... 56789 ... CuốiCuối

Đánh dấu

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •  
.::Thăng Long Kỳ Đạo::.
  • Liên hệ quảng cáo: trung_cadan@yahoo.com - DĐ: 098 989 66 68