Kết quả 1 đến 10 của 27
Chủ đề: My Way
Hybrid View
-
25-08-2010, 07:04 AM #1
Tính cách hào hiệp của Bố Già đã đưa ông lên ngôi vị Ông Trùm số một ,bất cứ chuyện gì rắc rối từ bé tới lớn kêu ai bây giờ ngoại trừ chạy tới ....Bố Già
Amerigo Bonasera có việc ra Toà, Toà Đại-hình Nữu-Ước, Phòng 3 để nghe công lý phán xét, trừng trị hai thằng khốn can tội bạo hành, toan cưỡng dâm con gái lão. Ngài Chánh án uy nghi, bệ vệ vén áo thụng đen làm như sắp đích thân ra tay trị hai thằng nhãi ranh đang đứng xớ rớ trước Toà. Giọng ngài sang sảng, lạnh tanh:
- Tụi bây hành động như những quân côn đồ tồi tệ nhất. Tụi bây làm như thú dữ ở rừng vậy! Cũng may mà cô bé đáng thương kia chưa bị tụi bây xâm phạm tiết hạnh, bằng không thì mỗi đứa 20 năm chắc…
Cả hai thằng cúi mặt làm như tủi hổ, hối hận. Tóc chúng hớt cao, mặt mũi sáng sủa quá. Nhưng chúng quả là thú vật, thú vật lắm mới dám càn rỡ vậy. Bonasera nghĩ thế, nhưng không hiểu sao lão vẫn mang máng cảm thấy có một cái gì giả trá bên trong vụ xử nầy.
Dưới cặp lông mày chổi xể, đôi mắt sáng lóng lánh của ngài Chánh án khẽ liếc nhìn khuôn mặt bí xị của Bonasera rồi dừng lại trên chồng đơn xin khoan hồng trước mặt. Ngài cau mặt, rồi nhún vai như sắp phải có một quyết định ngược với chính lòng mình.
- Xét vì tụi bây còn nhỏ, chưa có tiền án và con nhà đàng hoàng… Vả lại xét vì luật pháp đặt ra chẳng phải để trả thù nên toà tuyên phạt mỗi đứa 3 năm tù, cho hưởng án treo!
Bốn mươi năm hành nghề chủ xe đòn, chôn người chết đã quen nên Bonasera giận sôi sùng sục vẫn ngậm miệng làm thinh. Con nhỏ xinh đẹp là thế ngày giờ này còn nằm liệt giường, chiếc cằm bể còn kẹp chưa lành mà cả hai thằng khốn, hai con vật lại ra về thong thả. Vậy là toà phường tuồng còn gì? Kìa cha mẹ chúng đang tíu tít bao quanh hai cậu quý tử. Họ sung sướng, họ cười hả hê.
Bonasera nghiến răng nghe nỗi đắng cay trào lên nghẹn họng. Lão đưa chiếc khăn tay trắng lên bụm chặt miệng, ngó hai thằng khốn đi tà tà trở ra. Mặt chúng tươi rói, chúng tỉnh bơ không thèm nhìn lão một phát. Đành đứng trơ ra vậy. Cha mẹ chúng tò tò đi theo: hai cặp vợ chồng Mỹ trạc tuổi lão, bề ngoài Mỹ rặt bẽn lẽn ra mặt nhưng ánh mắt vẫn cứ vênh váo ngầm.
Không nhịn nổi, Bonasera vuột ra khỏi hàng ghế hét toáng lên: “Được rồi! Tụi mày sẽ được khóc như tao. Con cái tụi mày làm khổ tao thì tao sẽ cho tụi mày thử nếm mùi đau khổ!”
Thấy vậy mấy ông luật sư đi sau cùng vội đẩy các thân chủ đi tới, đi nhập một với hai thằng con đang chậm bước hẳn lại làm như chúng sẵn sàng đứng ra bảo vệ cha mẹ vậy. Một bố lục sự đồ sộ còn đứng ra chắn lối Bonasera, sợ lão làm hoảng… nhưng có chuyện gì xảy ra đâu?
Bao nhiêu năm lập nghiệp ở đất này, ăn nên làm ra được cũng vì Bonasera một mặt tin tưởng ở công lý, ở trật tự xã hội. Đứng ngơ ngẩn trước toà, căm thù đến toé khói, đầu óc chỉ lởn vởn ý định trả thù, nghĩa là sắm ngay một khẩu súng, bắn bỏ cả hai thằng khốn, nhưng Bonasera cứ phải cắn răng an ủi mụ vợ đang đứng lặng người chưa hiểu chuyện gì: “Thôi vậy là mình bị chúng giỡn mặt rồi! Điệu này đành phải lết tới ông Trùm mới xong...”
Lão quyết định tìm tới cố nhân Corleone, tốn bao nhiêu thì tốn…
oOo
Ông chủ lò bánh Nazorine người mập mạp in hệt một ổ bánh mì Ý. Quần áo bám đầy bột, hắn bực bội cằn nhằn vợ con. Chú làm công Enzo đâm hoảng hồn vì vụ này: bộ đồ tù binh mặc vô rồi, đeo băng tay chữ xanh đàng hoàng rồi mà trễ giờ sang trại tập hợp thì nguy quá! Hắn thuộc đám vài ngàn tù binh Ý được trưng dụng làm thợ để phục vụ kỹ nghệ sản xuất nên lỡ có chuyện lộn xộn phải trở về nghiệp tù thì đau khổ lắm lắm.
Ông chủ lớn tiếng chất vấn: “Mày tính bêu xấu gia đình tao? Mày biết là hết chiến tranh này mày sớm muộn cũng bị tống cổ vềSicilynên mày cố tình để lại cho con gái tao một cái bầu kỷ niệm chứ gì?”. Cu cậu Enzo người thấp lùn, vạm vỡ vội cuốn quýt đưa tay lên ngực thề: “Thưa ông chủ… Tôi xin thề có Đức Mẹ, tôi không dám lợi dụng lòng tốt của ông chủ. Tôi thương cô chủ thiệt tình, tôi muốn xin cưới hỏi đàng hoàng. Tôi thật không nên không phải, nhưng nếu bị tống về xứ thì chẳng thế nào trở qua được. Đành phải xa Katherine vĩnh viễn”.
Lúc bấy giờ bà chủ mới gắt: “Thôi im đi, đừng vớ vẩn nữa. Anh biết phải làm gì mà? Thằng Enzo cứ việc ở lại, có gì gởi nó quaLong Islandvới bà con mình”.
Katherine chỉ có khóc. Con bé mập tròn, quê mùa và trông như có ria mép thế kia thì kiếm sao nổi một thằng chồng bảnh như Enzo? Cái thằng lại biết chiều chuộng đúng cách, đúng chỗ nữa! Quay sang phía bố, con bé nức nở: “Ba không có cách gì giữ Enzo thì con sẽ bỏ nhà này đi theo anh ấy. Con về Ý liền…”
Nazorine ngắm con nhỏ. Đúng týp con gái bố. Nó hăng lắm. Có lần rõ ràng, ban ngày ban mặt nó dám âu yếm cạ bàn toạ vào trán thằng Enzo lúc thằng này cúi phía sau lom khom bưng khay bánh chất vô quầy. Vụ này không khéo dàn xếp thì tụi nó dám làm bậy lắm. Đành phải kiếm cách vận động cho nó ở lại, nhập tịch dân Mỹ. Chỉ có một người thu xếp nổi. Bố già Corleone chớ ai?
oOo
Ba người nói trên cũng như nhiều người khác đều nhận được thiếp mời của bố già Corleone dự lễ vu quy của cô gái út Constanzia vào thứ Bảy cuối tháng Tám năm 1945. Dù bây giờ nhà cao cửa rộng bênLong Islandnhưng một người như Vito Corleone đâu thể quên bạn bè cũ, láng giềng xưa.
Đám cưới linh đình, khách đến đông, ăn uống suốt ngày. Một dịp vui đúng lúc quá. Chiến tranh với Nhật vừa dứt xong, đâu còn nơm nớp sợ tin dữ chợt tới cho đứa con ngoài mặt trận nên ai nấy cùng vui thả dàn. Muốn vui thì còn gì bằng đi đám cưới?
Vì lẽ đó sáng thứ Bảy bạn bè Ông Trùm từ Nữu-Ước kéo rốc sang. Đồ mừng cô dâu là những phong bao màu kem đầy tiền, tiền mặt chớ ngân phiếu thì khỏi. Kèm theo là tấm thiếp ghi rành rẽ tên người mừng, càng tôn kính ông bố bao nhiêu thì tiền mừng cô dâu càng bộn bấy nhiêu.
Ông trùm Vito Corleone típ Mạnh thường quân, ai có chuyện nhờ vả cũng không để cho thất vọng. Không hứa hão, không có lối chối từ “Tôi không đủ sức”. Không cứ bạn bè quen biết mà cũng chẳng cần sau này có thể đền đáp được hay không. Chỉ cần mỗi một thứ, đó là tình bạn, do đích thân đương sự nói lên. Chừng đó thì bất luận giàu nghèo sang hèn, Ông Trùm cũng lưu ý giải quyết giùm kỳ được, san bằng mọi trở ngại cho lúc thành toàn mới thôi.
Vì đức tính đó, Vito Corleone có nhiều bạn và được tôn xưng Ông Trùm, thình thoảng còn có người thân mật gọi Bố Già. Và để tỏ lòng tôn kính thì một món quà nhỏ mọn đủ rồi, đừng nói đến lợi. Một bình rượu chát nhà cất lấy, một giỏ bánh caytaralles ngày lễ Giáng Sinh. Cùng lúc đó nếu biết điều thì nên kín đáo tự coi như mình có nợ để ân nhân có quyền cho gọi tới, mỗi khi có chút việc muốn nhờ lại.Nhất thiết hữu vi Pháp
Như mộng huyễn bào ảnh
Như thiểm diệc như điện
Ưng tác như thị quán
-
25-08-2010, 11:45 PM #2
Ngồi buồn post thử đoạn này ở bản dịch khác mọi người tham khảo,so sánh với đoạn của bạn fansifan nhé:
Ba người này cũng như nhiều người khác đã nhận được thiếp chữ vàng mời dự đám cưới Miss Conxtanxia Corleone vào ngày thứ 7 cuối tháng 8 năm 1945.Ông Trùm Corleone,bố cô dâu,không bao giờ quên bạn bè và bà con chòm xóm cũ mặc dù ngày nay ông đã nhà cao cửa rộng và chuyển sang mãi bên mạn Long Island rồi.Khách khứa cũng sẽ sang cả đấy,và cuộc vui dĩ nhiên phải kéo hết ngày.Sau này tha hồ có nhiều chuyện mà kể nhé!Chiến tranh với Nhật vừa mới chấm dứt và nỗi lo sợ cho mấy đứa con đi trận không còn cồn cào quấy rầy mọi người vui chơi nữa.Mà muốn vui thì còn gì cho bằng đám cưới! Và thế là thứ 7 đó bạn bè Ông Trùm Corleone từ New York ùn ùn kéo sang góp mặt trong ngày lễ gia đình.Ai nấy đều có quà mừng:1 phong bì dày chặt tay lèn đầy tiền.Tiền mặt chứ không có séc siếc gì hết.Một danh thiếp bỏ kèm theo phong bì chứng nhận nhân thân người mừng và mức độ kính trọng của người đó đối với ông Trùm.Mà kính trọng cũng đáng thôi.Ông Trùm Vito Corleone là người hào hiệp,ai cũng tìm đến nhờ giúp và chưa người nào phải về không.Ông không hứa suông,không quanh co thoái thác kiểu "tôi thì đã đi đến đâu,thiếu gì người còn mạnh bằng vạn".Mà không nhất thiết ông có được coi là bạn của anh hay không,cũng chẳng quan trọng là anh không có gì đền đáp lại ông.Chỉ cần 1 điều là anh,tự anh phải coi mình là bạn của ông.Bấy giờ dù anh có trơ thân kiết xác đến đâu,ông Trùm vẫn lo như lo cho chính mình,không có gì ngăn nổi ông giúp người trong hoạn nạn.Nhưng để được đền đáp lại cái gì! Tình thân,danh hiệu ông Trùm-DON-trọng vọng,và lâu lâu lại thân mật tôn xưng "Bố Già" cho gần gũi.Gì nữa? Thì đại khái mấy món quà mọn như 1 hũ rượu tự cất,1 giỏ bánh taralles-1 loại bánh xèo-mới làm nhân dịp Giáng sinh.Hoàn toàn biểu lộ tôn kính chứ tuyệt nhiên không phải quà cáp hối lộ.Dĩ nhiên,như phép lịch sự tối thiểu đòi hỏi,anh không thể không nói những lời hứa hẹn rằng anh là kẻ chịu ơn ông,rằng bất kể lúc nào ông Trùm cũng có quyền đòi hỏi ở anh những việc làm vừa sức để trả ơn.Ngày gả con là ngày trọng đại,Don Corleone thân ra tận cửa đón khách.Toàn khách quen,nhiều người nhờ ông mới ấm no đề huề nên trong ngày vui của gia đình họ không e ngại gọi ông là Bố Già.Giúp đám toàn là người mình,bưng mâm rót rượu,nấu nướng thức ăn hay trang hoàng dọn dẹp-chăng các băng xúc xích khắp khu vườn rộng mênh mông-đều do 1 tay bạn bè làm giúp.Dù khách là ai-bậc phú gia địch quốc hay hạng áo miếng quần manh,thần thế ngang trời hay dân đen con đỏ-ai ông Trùm cũng đón tiếp niềm nở không chút đơn sai.Đó là chỗ khác người của ông.Mọi người đồng thanh khen lấy khen để chiếc áo đuôi tôm của ông cắt khéo,cứ nhao nhao cả lượt,ai không biết cứ tưởng ông Trùm là chú rể ấy chứ..Lần sửa cuối bởi 6789, ngày 25-08-2010 lúc 11:56 PM.
Điềm tĩnh trước gái xinh và không giật mình trước gái xấu
My Way



Trả lời kèm Trích dẫn


Đánh dấu