Kết quả 1 đến 10 của 74
Chủ đề: Hồi ký của Vương Gia Lương
Hybrid View
-
18-01-2011, 10:32 PM #1
Hồi 13:
Lược dịch: nghiadiamusuong@dichnhac.com
Nguồn: hychess.com
Năm 1962, thành tích tại giải cá nhân toàn quốc của tôi không được tốt, đội cờ của tỉnh cũng chỉ có mình tôi, yêu cầu cấp bách là tuyển thêm thành viên mới. Lúc này, Kim Khởi Xương đi Đại khánh thăm bạn, lúc qua Cáp nhĩ tân anh tự tiến cử mình. Lúc ấy, kỳ nghệ của Kim không phải là quá tốt, nhưng đánh với Kim 3 ván tôi thấy có thể được nên lưu giữ Kim lại. Năm 1963, không tổ chức giải cá nhân toàn quốc, vì để luyện binh, Cáp nhĩ tân tổ chức một giải giao hữu, mời đội Thượng hải với Hồ Vinh Hoa, Hà Thuận An, Chu Vĩnh Khang tới giao lưu. Do lúc này đội chỉ có tôi và Kim nên đành mượn Kim Vĩnh Thắng của Đường sắt qua giúp sức.
Lần giao hữu này, thành tích của Thượng hải không được tốt, Hồ Vinh Hoa xuất tướng bất lợi, bàn đầu thua Vương Vĩnh Thắng, sau đó Vương Vĩnh Thắng lại thắng tiếp Hà Thuận An.
Giải thích về thất bại của đội, Hà có nói rằng đó là do điều kiện ở Cáp nhĩ tân không được tốt nên ảnh hưởng tới đội. Nhưng bất luận là nguyên nhân nào, thì Thượng hải cũng là kẻ chiến bại. Do thành tích của Vương Vĩnh Thắng rất tốt trong lần giao hữu này nên đã được điều động tới đội, chuẩn bị cho giải toàn quốc năm 1964.
Rồi giải năm 1964 cũng diễn ra tại Hàng châu. Để chuẩn bị cho giải, tôi cũng đã nghiên cứu các bố cục mới. Ván thứ 2 khi gặp Hà Thuận An, hình cờ chúng tôi đi giống như những gì tôi đã tiên liệu. Kết quả rất nhanh chóng Hà rơi vào trận của tôi, một pháo lạc vạc ổ phục kích, nhưng lúc đó còn không thể nhóc mã chém pháo, nếu không Hà đã mất đi 1 pháo, lúc thẩm bố cục tôi đã thẩm biến này. Nhưng lúc ấy tôi quá vui, tiện tay đi sai tuần tự, vậy là pháo của Hà thoát được, lúc này tôi hối hận vô cùng, cuối cùng tôi thua ngược ván này. Như vậy, tôi tụt xuống trên bảng xếp hạng.
Lúc này dẫn đầu đang là 2 người Hồ Vinh Hoa và “Dương thành tiểu bá vương” Sái Phái Như, Sái sau khi thắng liền 5 ván đã hơn Hồ 1 điểm, 2 người đều có cơ hội đoạt chức quán quân. Lúc ấy, tôi dùng thuận pháo kích bại Hồ, càng làm gia tăng khoảng cách giữa hai người. Đội Quảng châu lúc này rất vui mừng, vì 4 vòng còn lại, ngoài ván tiên thủ gặp tôi, các đối thủ còn lại của Sái đều không mạnh, có thể nói Sái đã một tay chạm vào chức vô địch.
Buổi cơm tối ấy, Hồ không biết vô tình hay cố ý đã nói: “Bây giờ chỉ có lão Vương mới có thể cản bước Sái, Sái đang bất bại, thế như thác đổ, ngoài lão Vương ai có thể cản đây?”. Ngày hôm sau, trong ván đối đầu với Sái tôi đã đưa ra biến mới, cuối cùng kích bại được Sái.
Sau khi Sái thua, khoảng cách giữa Sái Hồ chỉ còn lại một điểm. Hi vọng đoạt chức vô địch của Hồ lại sống lại, nhưng Sái vẫn có lợi hơn trong cuộc đua này. Không ai có thể ngờ rằng, ba vòng cuối gặp ba đối thủ yếu Sái lại 2 thua 1 hoà, chỉ có được 1 điểm, không ai có thể tin đó là Tiểu bá vương từng liên tiếp chém ngã Hà Thuận An, Hồ vinh Hoa, Lý Nghĩa Đình, Dương Quan Lân. Kết quả, Hồ Vinh Hoa lại một lần nữa đăng cơ bảo điện. Sái chỉ đoạt á quân. Dù tôi thắng cả Hồ và Sái, nhưng chỉ xếp hạng 4. Hà Thuận An về 3.
Trong giải này tôi đã rất để ý một tiểu kỳ thủ 16 tuổi, người ấy chính là Lưu Điện Trung, nhìn thấy ván cờ Lưu hậu thủ thắng Lưu Ức Từ, tôi cảm thấy kỳ nghệ của Lưu rất đặc biệt. Lúc ấy, Lưu cũng muốn tới Hắc long giang, thế là sau giải, tôi đáp xe đi Thiên tân, rồi đổi xe đi Đường sơn tìm Lưu. Lúc ấy, Thiên tân cũng muốn Lưu gia nhập đội, nhưng cuối cùng Lưu lại gia nhập Hắc long giang, đây là chuyện về sau.
Hết hồi 13, còn tiếp...
Thưở còn thơ ngày hai buổi chăn vịt
Yêu quê hương qua từng cánh đồng lũ
Ai bảo chăn trâu là khổ
Tôi chăn vịt còn khổ hơn trâu
Những buổi chăn vịt
Giữa cánh đồng sâu
...
-
18-01-2011, 10:36 PM #2
Hồi 14:
Lược dịch: nghiadiamusuong@dichnhac.com
Nguồn: hychess.com
Thành tích của đội Hắc long giang tại giải vô địch cá nhân toàn quốc năm 1964 không tốt, đội cờ cần phải thay đổi, Vương Vĩnh Thịnh tuổi đã cao, kỳ nghệ không có bước tiến nhảy vọt. Nhưng Vương trong giải này đã chiến hoà Dương Quan Lân, nên tỏ ra rất tự mãn. Tôi nói với Vương: “thắng thua một ván rất ngẫu nhiên, dù ông hoà với Dương nhưng Dương phải hơn ông từ một tiên trở lên, nếu hai người đánh 10 ván thì Dương ít nhất phải thắng ba ván”. Vương không tin bèn nói: “10 ván mà thắng ít nhất 3 ván, không thể nào, ai cũng không thể làm được”. Tôi nói: “nếu ông không tin, hai người chúng ta có thể đánh để chứng minh”. Người trong đội cũng không tin, bèn đề nghị chúng tôi chơi, người thua phải khao đội một bữa. Trong 10 ván mà chấp trước 3 ván thật khó đánh, vì nếu tôi không thể thắng hơn 4 ván là thua cuộc. Vương Vĩnh Thịnh cho rằng mình không thể nào thua, nên nhận lời ngay.
10 ván cờ chúng tôi chơi rất nghiêm chỉnh, mỗi ngày hai ván, có trọng tài. 5 ngày sau tôi với 7 thắng 3 hoà giành chiến thắng. Vương Vĩnh Thịnh lúc này mới phục và vui vẻ móc hầu bao mời mọi người một bữa.
Thấm thoát đã tới giải cá nhân năm 1965, Lúc này trình độ cờ của tôi có lẽ tới mức cao nhất, tôi vô cùng tin vào chức quán quân lần này. Năm đó, giải được tổ chức tại thủ phủ Ngân xuyên của khu tự trị người Hồi ở Ninh Hạ, giải diễn ra vào tháng 11 năm đó.
Mấy vòng đầu tôi cùng Hồ Vinh Hoa thẳng tiến, tạm dẫn đầu trên bảng xếp hạng. Tôi dùng bố cục ngũ thất pháo đã chiến thắng 2 danh tướng của Quảng đông là Dương Quan Lân và Sái Phúc Như, cục diện với tôi lúc này rất có lợi. Vòng 6, Dương Hồ đại chiến kịch liệt, song phương chiến hơn trăm hiệp, cuối cùng Dương với nội lực tàn cục thâm hậu, xe tốt song tượng đã thắng xe tốt sỹ tượng của Hồ. Cuộc chiến lúc này chưa đi được nửa chặng đường.
Hồ sau khi bị Dương kích bại lại gặp tôi. Lúc này, tôi và Hồ cùng điểm, ai thắng ván này người đó có hi vọng đoạt chức quán quân.
Ván cờ đó, tôi hậu thủ nhưng đã nhanh chóng phản tiên, tiến vào tàn cục, tôi rất tự tin vào thắng lợi ván này, thời gian của Hồ còn lại không nhiều. Lúc này, tôi đi một nước liền đi vệ sinh, Hồ nhanh chóng đáp trả rồi cũng tiến vào nhà vệ sinh. Khi trở lại, không biết vì sao Hồ lại đi về phía khác, tôi vội gọi: “tiểu Hồ, đừng căng thẳng, về đây chứ?” lúc đó, Hồ mới quay lại, ngồi xuống và đi cờ. Tôi thấy Hồ tự dưng biếu không một con pháo, hơn nữa lúc đó Hồ thất thần “a” lên một tiếng (Cái kế giả vờ ngu khi trước Hồ từng dính, giờ đem ra áp dụng với lão Vương
), tôi chẳng cần nghĩ ngợi nhiều bènchém pháo của Hồ, không ngờ đó không phải là Hồ cho không pháo mà là có dự liệu từ trước
, đến đây cục diện đảo ngược, cuối cùng tôi thua ngược ván này 
Trạng thái của Hồ trong giải này rất tốt, trong 8 ván phi tượng cục của Hồ có tới 7 ván thắng. Sau ván đó, khoảng cách điểm giữa tôi và Hồ đột nhiên bị nới rộng, tận mắt tôi nhìn thấy chức quán quân đã đến tay bỗng bay mất. Lúc này, tôi vẫn hơn Dương Quan Lân một điểm và đang xếp thứ 2, nhưng nhìn thấy không còn hi vọng vô địch, tôi chán chường vô cùng, chẳng còn lòng dạ chiến đấu, sau đó đã để thua Chu Vĩnh Khang, rồi chức á quân cũng bay theo luôn, cuối cùng tôi về 3, hạng 3 với nhiều người mà nói là việc rất đáng mừng, nhưng với tôi thật đáng thất vọng.
Giải này, Kim Khởi Xương đứng ngoài top 20, điều đó cho thấy thực lực của đội Hắc long giang chưa đủ mạnh, tôi dự định đưa Lưu Điện Trung tới. Người trong đội thấy tôi đưa người ngoài về, trong lòng rất không vừa ý. Tôi nói: “đừng nhìn thấy Lưu trẻ mà coi thường, giữa tôi và Lưu chỉ kém một tiên”. Nghe xong câu đó, Kim Khởi Xương là người đầu tiên không phục, tôi bèn nói: “đã thế 2 người giao lưu vài ván”. Trong 6 ván giữa Lưu và Kim, Lưu thắng tới 4 hoà 2, rồi tới Chu Quý Lâm cũng 2 hoà 2 thua Lưu, và những người khác cũng không ai thắng Lưu, lúc đó mọi người mới phục Lưu.
Hết hồi 14, còn tiếp...[/QUOTE]
Thưở còn thơ ngày hai buổi chăn vịt
Yêu quê hương qua từng cánh đồng lũ
Ai bảo chăn trâu là khổ
Tôi chăn vịt còn khổ hơn trâu
Những buổi chăn vịt
Giữa cánh đồng sâu
...
-
19-01-2011, 12:02 PM #3
Hồi 15:
Lược dịch: nghiadiamusuong@dichnhac.com
Nguồn: hychess.com
Giải cá nhân toàn quốc năm 1966 tổ chức tại Trịnh châu- Hà nam, giải này áp dụng đấu vòng tròn trong các bảng, 38 danh thủ trên toàn quốc chia làm 4 bảng đấu vòng tròn, chọn ra 3 người đứng đầu đứng đầu mỗi bảng, lại tiếp tục đấu vòng tròn, chọn ra người vô địch.
Giải cá nhân lần này rất thú vị, tôi và Lưu đại diện cho Hắc long giang lọt vào vòng sau, 4 viên tướng của Quảng đông cũng tiến vào, đội Thượng hải thi đấu không được tốt, chỉ một mình Hồ Vinh Hoa tiến vào vòng sau.
Đầu tiên phải nhắc chuyện, tại giải này tôi thi đấu không tốt, đặc biệt là ván thua Chu Học Tăng. Trước khi ván đấu diễn ra Chu nói với tôi, dù kết quả thế nào thì vị trí của Chu cũng không thay đổi, ý là Chu muốn nhường tôi ván này. Chu trước đây ở Trường xuân, chúng tôi đã từng quen biết, cũng khá thân thiết, tôi cảm thấy rất vui, cho nên bước vào ván cờ không cần vội vàng. Sau khai cục, hình cờ của tôi rất tốt, hơn Chu 3 tốt, nhưng không biết làm sao, đi một hồi tốt của tôi chết hết. Trong lòng tôi rất tức giận nghĩ: “không phải lão bảo không muốn thắng mình ván này sao?” Nghĩ vậy nên tôi càng đi càng ẩu, cuối cùng thành thua cờ. Ván này với tôi mà nói vô cùng quan trọng, vì sau khi thua tôi không còn hi vọng vô địch. Càng làm cho tôi không thể ngờ tới là ván tiếp theo với Trần Bá Tường buồn càng thêm buồn. Trước giải này Trần chưa từng thắng tôi, hình cờ ván đó Trần cầu hoà, tôi không đồng ý, bởi tôi đang ưu hơn chút ít, và cũng muốn kiếm điểm từ Trần, không ngờ cầu thắng quá lại trở thành thua, có thể nói ván đó lại tôi bức Trần phải thắng.
Trong lịch sử giải cá nhân, trong đội Quảng đông ra sức bảo vệ cho Dương Quan Lân vô địch, cho nên Dương luôn có điểm từ đồng đội (đây là chiến thuật thường thấy), lần này cũng không ngoại lệ, Trần Bá Tường, Sái Phúc Như… đều thua Dương. Nhưng điều làm người ta tiếc nuối là, Dương lại thua Hồ, không thể ngăn cản bước chân vô địch của Hồ. Nếu biết trước được như thế, Quảng đông nên bơm điểm cho Trần, Trần hoà Hồ, lại thắng tôi, chức vô địch có thể sẽ về Quảng đông.
Còn lại 2 vòng, chức vô địch đã về tay Hồ, á quân chưa biết về tay ai. Quảng đông người đông thế mạnh, chiếm ưu tuyệt đối, chỉ là lúc đó bỗng xuất hiện một chiến mã, làm loạn bước chân của Quảng đông, chiến mã đó là Tăng Như Ý. Tăng vòng đầu tiên hoà tôi, tiếp theo chiến bại cả ba ván, tình thế xấu vô cùng, mọi người chẳng ai để ý tới Tăng, ngờ đâu sau đó Tăng đã điều chỉnh kịp thời, liên tục kích bại hai viên đại tướng của Quảng đông là Dương Quan Lân và Sái Phúc Như, tiếp đà thắng lợi 4 ván tiếp đó Tăng đều chiến thắng, trong đó có ván kích bại Hồ Vinh Hoa. Như vậy, sau 10 vòng Tăng với 6 thắng 3 thua 1 hoà, đã ngang bằng điểm với Dương Quan Lân và Sái Phúc Như, nhưng cả Dương và Sái đều bị Tăng kích bại, nên hai người chỉ biết giương mắt nhìn Tăng ắm đi chức á quân.
còn tiếp...[/QUOTE]Lần sửa cuối bởi nghiadiamusuong, ngày 19-01-2011 lúc 12:07 PM.
Chúng tôi khiêng anh về qua sông Đăk BLa
Mưa tầm tã trên thân anh đẫm máu
Trận đánh chưa xong, mắt anh nhìn đau đáu
Lần cuối cùng bầu trời Kon Tum
-
21-01-2011, 02:49 PM #4
Hồi 15 tiếp:
Lược dịch: nghiadiamusuong@dichnhac.com
Nguồn: hychess.com
Lần tranh á quân trong giải này quả là kinh động lòng người, mang đến cho mọi người một hồi ức khó quên, nhưng cùng với cuộc đại cách mạng văn hóa, giải cờ tướng đã bị gián đoạn 8 năm. 8 năm này vốn dĩ kỳ nghệ của tôi đang ở thời kỳ đỉnh cao, vậy mà mọi thứ đều bị cách mạng văn hóa cuốn đi. Tôi, một đời không thể giành chức vô địch, có lẽ đó là số mệnh.
Trong thời gian cách mạng văn hóa, cờ tướng bị coi là “tứ cựu”, các đội cờ đều giải tán, mọi cuộc thi đấu đều hủy bỏ, các kỳ thủ tứ tán khắp nơi, chuyển nghề mưu sinh. Lúc này, tôi cũng không thể chơi cờ, trở về đơn vị cũ, vốn nghĩ rằng sẽ tiếp tục làm việc như trước đây, nhưng tôi đâu có ngờ được rằng, cách mạng văn hóa vừa bắt đầu, tôi đã bị xếp vô thành phần phản động, nói là tôi tuyên truyền “tứ cựu”. Tôi không thể hiểu, vì sao một kỳ thủ bỗng chốc lại có thể trở thành thành phần phản động? Nhưng trời sinh tôi vốn lạc quan, không như nhiều người ở bên sinh buồn bực.
Cùng với những “bát nháo” của cuộc cách mạng văn hóa, tôi bị điều về nông thôn, chịu sự giáo dục của anh em nông dân. Cuộc sống ở đây rất vất vả, nhưng khổ nhất là không được chơi cờ, cũng không dám chơi cờ. Ở nông thôn 1 năm thì tôi được điều về Cáp nhĩ tân.
Đại khái khoảng năm 1971, Lưu Điện Trung trở về quê cũ. Việc xảy ra cũng có nguyên do của nó, khi đó các bang phái đang văn tranh võ đấu, nhằm thống nhất làm một. Lưu khi đó gia nhập tổ chức “pháo oanh bài”, khi ấy ‘pháo oanh bài” rất có danh tiếng, nhưng một thời gian sau “pháo oanh bài” cũng bị “dập”. Tận mắt nhìn thấy tình hình chính trị- xã hội rối ren, lý tưởng bị vùi dập, Lưu quyết định về quê, tránh xa chốn thị phi. Khi “pháo oanh bài” bị dập thì Lưu đã về Thiên tân, sau đó về quê nhà, sau cách mạng văn hóa Lưu cũng không trở lại Hắc long giang.
Tôi còn nhớ Chu Quý Lâm còn viết cho tôi một bài báo, nói tôi và Trương Đông Lộc là phản động, là kỳ bá khống chế kỳ đàn. Khi đó Chu đang là “hồng kỳ quân”, còn may chưa bắt tôi “phê đấu”, “hồng vệ quân” đạ bị coi là phản động, Chu bị bắt giam, vì Chu xuất thân từ thành phần địa chủ, xem ra Chu không may như tôi. Về sau, hoạt động cờ tướng dần dần được khôi phục, chuyện này ai cũng mong ngóng. Nhưng trong thời gian cách mạng văn hóa, những bức ảnh những tư liệu quý giá của tôi trong các giải trước đây đều bị đốt hết, quả là một điều đáng tiếc.
Hết hồi 15, còn tiếp...[/QUOTE]Lần sửa cuối bởi nghiadiamusuong, ngày 09-02-2011 lúc 07:56 PM.
Chúng tôi khiêng anh về qua sông Đăk BLa
Mưa tầm tã trên thân anh đẫm máu
Trận đánh chưa xong, mắt anh nhìn đau đáu
Lần cuối cùng bầu trời Kon Tum
-
24-01-2011, 03:03 PM #5
Hồi 16:
Lược dịch: nghiadiamusuong@dichnhac.com
Nguồn: hychess.com
Sau khi từ nông thôn trở về Cáp nhĩ tân, do khi đó đại bộ phận các hạng mục thể dục đều bị phá hủy, tôi và các thành viên khác trong đội cờ cũng chuyển nghề sinh sống. Cờ tướng khi đó bị coi là “tứ cựu”, nên không dám chơi. Mẹ tôi sợ hồng vệ binh quấy nhiễu nên đốt hết sách cờ và những bức ảnh, những vật phẩm kỷ niệm của tôi.
Năm 1972, để đón tiếp đội cờ Singapore tới giao lưu, Quảng đông và Thượng hải là hai nơi đầu tiên khôi phục lại đội cờ. Lúc này ở phương bắc phong trào cờ vẫn trong tình trạng đóng băng. Nhìn thấy Quảng đông và Thượng hải khôi phục đội cờ, tôi nghĩ, nếu có thể mời bọn họ tới giao lưu, sẽ có ảnh hưởng rất lớn tới sự phát triển của làng cờ Đông bắc. Nghĩ vậy, tôi liền hành động. Rồi năm 1973, đội Thượng hải cũng nhận lời tới Đông bắc giao lưu. Lúc này, chúng tôi chưa có đội cờ chuyên nghiệp, giải đấu chỉ mang tính chất giao lưu. Trong lần giao lưu này, tôi- lãnh đội của Đông bắc đã thua Hồ Vinh Hoa- lãnh đội Thượng hải.
Trải qua lần giao lưu này, phong trào cờ của 3 tỉnh Đông bắc dần dần được khôi phục, không còn bị liệt vào “tứ cựu” nữa. Năm 1973, Ủy ban thể dục thể thao quốc gia gửi văn kiện tới, thông báo khôi phục giải toàn quốc, vậy là sau bao năm bị “đàn áp” cuối cùng giới cờ cũng được giải phóng. Phong trào cờ lúc này lại rầm rộ trở lại. Lúc đó, tôi đã chuyển nghề, vì để tham gia giải, ủy ban thể dục tỉnh lại tổ chức đội tập huấn, và tìm kiếm nhân tài. Do lần này, giải cá nhân cho phép cả nữ và thiếu niên tham gia, cho nên lần này thành phố cũng rất chú trọng đội ngũ trẻ. Đội tập huấn lần này có tôi, Mạnh Chiêu Trung, Kim Khởi Xương, ngoài ra còn có 2 thành viên trẻ, một là Triệu Quốc Vinh, người kia là Phạm Quý Liên. Phạm thiên về mau lẹ, biến hóa. Triệu thì ngược lại, trầm ổn vững chắc.
Đội ngũ đã được thành lập, nhưng mọi người đều đã mấy năm không chơi cờ, như vậy đi thi đấu sao được, rõ ràng so với đội Thượng hải và Quảng đông đã được thành lập trước đó một hai năm bất lợi hơn nhiều. Vấn đề này rất thiết thực, vì vậy trước khi đi Thành đô- Tứ xuyên tham gia giải cá nhân, chúng tôi đã qua Thượng hải giao lưu.
Và như vậy, với mục đích luyện binh, chúng tôi qua Thượng hải. Lần này, chỉ có tôi thắng Hồ Vinh Hoa 1 ván, Mạnh Chiêu Trung, Kim Khởi Xương, Triệu Quốc Vinh và Phạm Quý Liên đều không giành được thắng lợi nào. Trong đó, Triệu và Phạm đều thua thiếu niên kỳ thủ Lâm Hoành Mẫn của Thượng hải. Từ Thiên Lợi hòa Triệu một ván nhượng đơn mã. Qua lần giao lưu này, rèn luyện không ít cho đội Hắc long giang.
Năm 1974, giải cá nhân toàn quốc diễn ra ở Thành đô- Tứ xuyên, giải lần này có thể nói là quy mô nhất kể từ khi lập nước. Tham gia giải có 80 kỳ thủ, giải chia làm hai giai đoạn, giai đoạn đầu chia tổ đánh vòng tròn, chọn 3 người đứng đấu mỗi tổ vào vòng sau. Sau đó đánh vòng tròn tiếp chọn nhà vô địch.
Vòng đầu tiên, Cao Hoa nữ kỳ thủ lần đầu tiên dự giải đã kích bại Mạnh Chiêu Trung. Hắc long giang xuất sư gặp bất lợi. Thành tích trong giải của Triệu và Phạm cũng không tốt, nhưng Triệu còn thắng được vài ván, Phạm chỉ thua và hòa. Sau này, Phạm thấy cờ tướng của mình không thể tiến triển nhiều liền chuyển sang cờ vua. Thật ra, Phạm rất có tài năng, chỉ là Phạm không tự tin ở bản thân, nếu tâm lý của Phạm vững vàng, nhất định Phạm cũng rất phát triển trong cờ tướng.
Vòng 2, Hồ Vinh Hoa đụng độ Dương Quan Lân, hai người xuất binh vô cùng chặt chẽ, không dám lơ là, chiến hơn 70 hồi, hai bên bắt tay nói hòa.
Vòng 4, tôi gặp lại đối thủ xưa Dương Quan Lân, 8 năm cách biệt, nay gặp lại, quả làm tôi rất muốn thắng ván cờ này.
Ván này chơi trong vài giờ đồng hồ, 3 lần phong cờ. Trước khi phong cờ lần thứ 3, hình cờ hình thành một cục diện tương đối phức tạp, tôi dù chiếm ưu, nhưng vấp phải quy định phải thắng trong 30 nước. Lúc này bỗng nhiên Dương đưa ra một yêu cầu không hợp lý: “hay là chúng ta đừng phong cờ, đánh đến khi nào xong thì thôi”. Dù đây là yêu cầu không hợp lý, nhưng nghĩ tới địa vị của Dương trong giới cờ, trọng tài bèn tới hỏi ý kiến tôi. Tôi nói; “tôi phục tùng ý kiến của ban tổ chức”. Trọng tài viên không dám làm chủ, bèn đi hỏi ý kiến của ban tổ chức, kết quả ban tổ chức kiên quyết từ chối yêu cầu này. Thế là phong cờ . Trọng tài và hai người chúng tôi đi ăn tối. Thật ra, như thế là bất lợi với tôi, vì tôi không có cách gì trở lại phòng bày cờ.
Ngồi trước bàn ăn, cả tôi và Dương đều chẳng còn bụng dạ nào mà ăn, tôi nhắm mắt lại, trong đầu không ngừng hiện ra các biến hóa của ván cờ, làm sao để thắng trong 30 nước đây? Có lẽ khoảng hơn 10 phút suy nghĩ, rồi tôi cũng đã thông suốt ván cờ, 19 nước là có thể thắng, nghĩ thông rồi tôi ăn ngấu nghiến, thời gian không nhiều, Dương chỉ ăn qua loa. Trở lại phòng thi đâu, tôi vốn đã thông suốt về ván cờ, nên chỉ sau 19 nước đã giành thắng lợi. Thắng ván này, tôi giữ vững thành tích bất bại trước Dương trong giải cá nhân.
Giải này, Hồ Vinh Hoa vô địch, tôi xếp thứ 5. Dù thứ 5, nhưng ở vòng 9, tôi chiến thắng Hồ, một kỷ niệm khó quên.
Hết hồi 16, còn tiếp...Chúng tôi khiêng anh về qua sông Đăk BLa
Mưa tầm tã trên thân anh đẫm máu
Trận đánh chưa xong, mắt anh nhìn đau đáu
Lần cuối cùng bầu trời Kon Tum
-
09-02-2011, 07:47 PM #6
Hồi 17:
Lược dịch: nghiadiamusuong@dichnhac.com
Nguồn: hychess.com
Đại hội thể dục thể thao toàn quốc năm 1975, cờ tướng lại chính thức được đưa vào thi đấu, khi ấy đội Hắc long giang vẫn chưa chính thức thành lập, vẫn là đội tập huấn 2 tháng trước đó, sau khi thi đấu xong thì lại giải tán.
Giải lần này đấu loại tại Thượng hải, tôi còn nhớ có tới hơn 90 người tham gia, tất cả các kỳ thủ tham gia, chia làm 6 tổ đấu vòng tròn, chọn 2 người đứng đầu tham gia giải tại Bắc kinh.
Tôi rơi vào tổ khá nhẹ, dù trong bảng phần lớn là thanh niên trai trẻ, đang kỳ sung sức, nhưng xem ra đều không phải là đối thủ của tôi, có lẽ vòng loại không phải là vấn đề đối với tôi. Mấy vòng đầu đúng như tôi nghĩ, đối diện với kỳ thủ trẻ tuổi không đủ kinh nghiệm, tôi liên tiếp giành thắng lợi. Có thể tôi vô duyên với chức quán quân toàn quốc, ngoài ra luôn luôn gặp vận may, lần này cũng không phải là ngoại lệ. Khi ấy, Trung quốc đang làm vận động vì công nông binh phục vụ, cho nên giải lần này quy định, mỗi kỳ thủ tham gia thi đấu đều phải về quê thi đấu biểu diễn, về quê biểu diễn chính ở khu nội mông. Không biết vì nguyên do gì, vốn dĩ mỗi kỳ thủ chỉ phải biểu diễn một ván, còn tôi phải biểu diễn tới 3 ván, như vậy với tôi vô cùng không thích hợp.
Đầu tiên, thể hiện ở việc bố trí thời gian thi đấu, bình thường tôi đều chơi vào buổi sáng, nhưng ở lần biểu diễn đó, đường thì xa, ngồi xe mấy tiếng đồng hồ mới tới, tới nơi là ăn cơm trưa. Ăn xong mới có thể chơi cờ, trước khi chơi cờ còn phải cũng mọi người nói chuyện. chơi cờ xong đã hơn 4h chiều, một ngày mệt nhọc không nghỉ. Sức khỏe tôi lại không tốt, như vậy không đủ tinh lực cho cuộc quyết chiến sắp tới, phải chăng là vận khí của tôi lại không tốt?
Ván cờ với Triệu Minh trong lần biểu diễn, ở khai cục tôi đánh như mơ ngủ, trúng đao của Triệu Minh, bố cục đó không phải của Triệu Minh nghiên cứu mà của Chu Lương mấy ngày trước đánh ra, tôi không nhớ kỹ, trong lòng không có sự chuẩn bị, ván đó tôi thua. Chơi xong, vốn dĩ phải bố trí ăn cơm, tôi không ăn nổi, trong lòng chán nản, liền bỏ về Thượng hải. Không nghĩ rằng về tới Thượng hải thì tôi bị phê bình, nói tôi không chịu tiếp nhận sự giáo dục của nông dân, nói tôi không có cảm tình với nông dân. Khi đó, đang có hoạt động “phê Lâm phê Khổng”, vì chuyện đó mà lấy tôi ra làm “điển hình”, đại hội muốn tôi phải viết kiểm điểm, tôi nói: “tôi chơi cờ xong đã rất mệt, ở đó ăn cơm còn phải chờ hơn 1 giờ, hơn nữa tôi thân là công nhân, còn phải chịu tiếp nhận giáo dục của nông dân”. Nhưng có nói thế nào thì tôi vẫn phải viết kiểm điểm, nhưng như vậy vẫn chưa xong, không biết ai đưa ra chủ ý, tôi phải trở về nơi biểu diễn chịu sự kiểm điểm của nông dân.
Ván cuối cùng của vòng loại, tôi chỉ cần hòa là đủ, nhưng do chuyện bị kiểm điểm, trong lòng tôi rất buồn bực, vì thế không thể tập trung chơi cờ, thua ván đó tôi chỉ xếp hạng 3, không thể vượt qua vòng loại, giờ nghĩ lại chuyện đó đúng là một truyện cười.
Mấy năm sau gặp Hồ Vinh Hoa nói: “xin lỗi lão Vương, khi đó phê Lâm phê Khổng, trúng kế của bè lũ 4 tên, đã liên lụy lão”. Tôi nói: “cái gì mà trúng kế của bè lũ 4 tên, đã quy định rằng, mỗi người chỉ biểu diễn 1 ván, vì sao tôi phải chơi 3 ván? Sức khỏe đã không tốt, ngồi xe mấy tiếng chịu sao thấu?”.
Giải toàn quốc năm 1976 đã không có kết thúc, sau khi kết thúc vòng loại ở Lan Châu, tôi, Dương Quan Lân, Hồ Vinh Hoa và vài đối thủ cũ tiến vào vòng quyết đấu, nhưng sau đó vòng quyết đấu bị hủy (vì một sự kiện lịch sử trọng đại), về sau giới cờ thấy chẳng có gì xảy ra, chỉ có đoàn Philipin tới giao hữu, tôi thay mặt đội Trung Quốc tham gia thi đấu giao hữu 2 ván.
Năm 1977 đội cờ tướng Hắc long giang chính thức được khôi phục, tôi nhận trách nhiệm lãnh đội, ngoài Triệu Quốc Vinh, lần này có thêm Tôn Chí Vỹ tham gia đội.
Cũng năm này Nội Mông cổ tổ chức một giải giao hữu và có mời kỳ thủ đông bắc tham gia, khi đó Triệu Quốc Vinh đã giành được quán quân, Triệu trong giải không chỉ giữ kỷ lục bất bại, mà còn kích bại được danh tướng Triệu Khánh Các của kỳ phái Liêu Ninh.
Giải đồng đội năm 1977, đội Hắc long giang đoạt ngôi á quân, việc này cũng có nguyên do của nó. Giải này đội Hắc long giang bao gồm tôi, Triệu Quốc Vinh, Tôn Chí Vỹ, Tôn Thiết Thụy, Vương Xuân Khải. Ván quyết định giữa Hắc long giang gặp Quảng đông diễn ra giữa Vương Xuân Khải và Đặng Tụng Hoành. Do Vương không để ý thời gian, khi còn 2 nước cờ phải đi, thì thời gian chỉ còn lại 2 giây, khi ấy trọng tài quyết định xử Vương thua do hết thời gian. Tôi đang có mặt ở đó, bèn nói: “Không phải còn 2 giây sao, sao lại bảo hết giờ?”, viên trọng tài bèn nói: “còn 2 giây sao đi đủ 2 nước cờ”, khi ấy hình cờ của Vương quá tốt, thắng lợi đã định rồi, tôi bèn tìm trưởng ban trọng tài khiếu nại, trưởng ban trọng tài không biết nói gì bèn quyết định phong cờ, buổi chiều đánh tiếp. Tôi nói với Vương: “cờ của cậu trong 2 giây đi đủ 2 nước thì thắng lợi đã định, bất luận Đặng đi thế nào cậu chỉ cần tiến tốt và ấn đồng hồ thật nhanh”. Vương gật đầu.
Đến chiều, ván đấu tiếp tục diễn ra. Khi đó Vương mới 17 tuổi, nhưng trông như ông già, đối thủ của Vương- Quách Tụng Hoành cũng là một cậu thiếu niên, lanh lợi hoạt bát, Vương nhìn thấy đối thủ đi cờ, liền theo lời tôi nói tiến tốt, và một tay ấn đồng hồ, kim giây rung lên nhưng không chạy, nước cờ này một giây không có tác dụng. Quách vừa nhìn, mắt xoay tròn, không đi, vội nhìn xung quay, phát hiện Vương có chút thất thần, vôi đi cờ, Vương chân tay luống cuống, tiến tốt không kịp, khi ấy quân tướng đang cận tay, bèn nhấc tướng đi, và thế là bị Quách ăn không con tốt. Nhìn vào đồng hồ vẫn còn 1 giây, ván ấy cuối cùng hòa.
Hết hồi 17, còn tiếp...Lần sửa cuối bởi trongky, ngày 10-02-2011 lúc 12:29 PM.
Chúng tôi khiêng anh về qua sông Đăk BLa
Mưa tầm tã trên thân anh đẫm máu
Trận đánh chưa xong, mắt anh nhìn đau đáu
Lần cuối cùng bầu trời Kon Tum
-
10-02-2011, 10:09 PM #7
Hồi 18:
Lược dịch: nghiadiamusuong@dichnhac.com
Nguồn: hychess.com
Giải đồng đội năm 1977, do Vương Xuân Khải chân tay luống cuống, không kịp đi cờ, từ hình cờ thắng lại để hòa, Hắc long giang cũng không thể đoạt chức vô địch, tiếp theo giải đồng đội là giải cá nhân toàn quốc cũng nổi lên một trận phong ba.
Trước giải, các kỳ thủ đều đưa ra ý kiến với ban tổ chức, và cho rằng chế độ bốc thăm hiện nay là không hợp lý, dễ làm cho các kỳ thủ cùng đội nhường điểm nhau, để tránh tình trạng trên xảy ra, ban tổ chức đã xem xét và quyết định vẫn theo chế độ rút thăm trước đây, nếu kết quả rút thăm các kỳ thủ cùng đội không gặp nhau ở vòng cuối, như thế thứ tự thi đấu không thay đổi; nếu kết quả rút thăm các kỳ thủ cùng đội gặp nhau ở vòng cuối, như thế bàn đó sẽ được đưa đánh ở vòng đầu, như thế có thể tránh được hiện tượng nhường điểm.
Giải này do đưa ra quy định mới, một loạt hảo thủ không thể vượt qua vòng loại, 6 người tiến vào vòng sau bao gồm tôi, Hồ Vinh Hoa, Tiền Hồng Phát, Hoàng Thiếu Long, Lương Văn Bân. Trải qua rút thăm, vừa khéo bộ đôi Chu Vĩnh Khang, Hồ Vinh Hoa của Thượng hải gặp nhau. Vốn dĩ theo quy định, ván đó sẽ đưa lên đánh ở vòng đầu, nhưng khi đó dù nói thế nào Hồ Vinh Hoa cũng không đồng ý, kiên quyết phải theo kết quả bốc thăm thi đấu. Ban tổ chức lưỡng lự, không thể kiên trì quyết định như ban đầu. Vòng đầu lại là tôi gặp Chu Vĩnh Khang, trong lòng tôi vô cùng tức giận, vì sao ban tổ chức đã đưa ra quy định lại không thể thực thi, tôi vốn trực tính, vốn đã không quen các trò ma quỷ trong giải đấu, tôi ngầm hạ quyết tâm, nhất định phải thắng Chu, nhưng với tâm lý lúc ấy, tự nhiên tôi không thể tập trung, đừng nói thắng cờ đến hòa cũng không thể đánh được. Sau khi thua ván ấy, tôi không thể trấn tĩnh được, tiếp đến lại thua Hồ Vinh Hoa. Như vậy, tôi biết mình đã không còn cơ hội vô địch. Mấy vòng tiếp theo, tôi đã chẳng còn lòng dạ chiến đấu, dễ dàng để thua tiếp.
Hồ Vinh Hoa sau 4 ván toàn thắng, chắc chắn giành ngôi vô địch, cho nên ván cuối cùng đấu với Chu đã không còn ý nghĩa. Các bàn khác cũng nhanh chóng hòa cờ. Giải đồng đội và cá nhân toàn quốc năm 1977 cứ như thế qua đi.
Năm 1978, khi đội Hắc long giang chính thức thành lập, sau khi cân nhắc tôi đã quyết định chỉ giữ lại Triệu Quốc Vinh và Tôn Chí Vỹ. Tôn Thiết Thụy là thành viên không chính thức.
Giải đồng đội năm 1978, Hắc long giang phát huy rất tốt thực lực, tôi trấn giữ bàn đầu, các bàn 2, 3, 4 do Tôn Chí Vỹ, Triệu Quốc Vinh và Tôn Thiết Thụy trấn giữ. Khi ấy, Tôn Chí Vỹ và Triệu Quốc Vinh có ngoại hiệu là “Hanh Cáp nhị tướng. Bởi vì trong giải này, hai người vòng nào cũng giành được 3 điểm. Nếu Tôn hòa thì Triệu thắng và ngược lại.
Trong giải này Liêu ninh cũng thi đấu rất tốt. Trận Hắc long giang gặp Liêu ninh có ảnh hưởng rất lớn tới chức vô địch. Tôi biết nếu thắng trận này, hi vọng vô địch sẽ rất lớn. Cho nên khi đánh với Triệu Khánh Các tôi luôn chú ý tới các bàn xung quanh.
Hình cờ của Triệu Quốc Vinh và Tôn Chí Vỹ đã tạm ổn, nhưng hình thế của Tôn Thiết Thụy ở bàn 4 không tốt chút nào. Tôi nhìn Tôn Thiết Thụy dùng mã pháo chống mã pháo song tốt của đối thủ, và cho rằng Tôn Thiết Thụy sẽ thua ván ấy. Nghĩ vậy tôi ra sức công Triệu Khánh Các, bởi khi ấy bàn cờ của tôi đang chiếm tiên, ưu thế rõ. Triệu bất ngờ đề nghị hòa cờ, tôi nghĩ Tôn Thiết Thụy sẽ thua vì vậy không đồng ý hòa cờ. Người có chút kỳ lực đều biết, trong cờ tướng chỉ cần sức cờ hai bên ngang nhau, một bên muốn thủ hòa, một bên muốn thắng sẽ vô cùng khó khăn. Vì muốn thắng cờ, tôi đi những nước cờ rất gay gắt, có thể nói là liều lĩnh, hình cờ ngày càng hỗn loạn. Tôi không cam tâm hòa cờ, ra sức tiến công, bỗng đi nước tối, bị Triệu nắm được, thừa cơ phản kích, cuối cùng tôi thua cờ. Sau khi thua lại biết Tôn Thiết Thụy hòa cờ, tôi hối hận vô cùng, nếu đồng ý hòa có lẽ Hắc long giang đã vô địch.
Mang theo tâm trạng đó, tôi tới Trịnh châu tham gia giải cá nhân toàn quốc. Kỳ thủ tham gia giải cá nhân toàn quốc đều dựa trên thành tích tham gia giải đồng đội, có 26 kỳ thủ tham gia. Giải này tôi thi đấu cũng không tốt, chỉ xếp thứ 7. Tranh ngôi vô địch hoàn toàn chỉ là chuyện giữa Dương Quan Lân và Hồ Vinh Hoa. Giải này Dương đánh rất tốt, liên tục dẫn đầu. Nhưng tới vòng 13, bất ngờ đã xảy ra, chỉ sau hơn 30 hiệp giao đấu Dương đã thất thủ trước Liêu ninh Triệu Khánh Các, làm bừng lên cơ hội vô địch của Hồ Vinh Hoa. Và vòng cuối cùng Dương hòa Ngôn Mục Giang, trong khi Hồ thắng Triệu Khánh Các. Như vậy, Dương Hồ bằng điểm, nhưng hệ số phục của Dương thấp nên đành ấm ức về nhì. Hồ lại một lần nữa vô địch, và đây là lần vô địch thứ 9 của Hồ.
Hết hồi 18, còn tiếp...Chúng tôi khiêng anh về qua sông Đăk BLa
Mưa tầm tã trên thân anh đẫm máu
Trận đánh chưa xong, mắt anh nhìn đau đáu
Lần cuối cùng bầu trời Kon Tum
Hồi ký của Vương Gia Lương



Trả lời kèm Trích dẫn


Đánh dấu