Kết quả 1 đến 10 của 74
Chủ đề: Hồi ký của Vương Gia Lương
Threaded View
-
24-01-2011, 03:03 PM #11
Hồi 16:
Lược dịch: nghiadiamusuong@dichnhac.com
Nguồn: hychess.com
Sau khi từ nông thôn trở về Cáp nhĩ tân, do khi đó đại bộ phận các hạng mục thể dục đều bị phá hủy, tôi và các thành viên khác trong đội cờ cũng chuyển nghề sinh sống. Cờ tướng khi đó bị coi là “tứ cựu”, nên không dám chơi. Mẹ tôi sợ hồng vệ binh quấy nhiễu nên đốt hết sách cờ và những bức ảnh, những vật phẩm kỷ niệm của tôi.
Năm 1972, để đón tiếp đội cờ Singapore tới giao lưu, Quảng đông và Thượng hải là hai nơi đầu tiên khôi phục lại đội cờ. Lúc này ở phương bắc phong trào cờ vẫn trong tình trạng đóng băng. Nhìn thấy Quảng đông và Thượng hải khôi phục đội cờ, tôi nghĩ, nếu có thể mời bọn họ tới giao lưu, sẽ có ảnh hưởng rất lớn tới sự phát triển của làng cờ Đông bắc. Nghĩ vậy, tôi liền hành động. Rồi năm 1973, đội Thượng hải cũng nhận lời tới Đông bắc giao lưu. Lúc này, chúng tôi chưa có đội cờ chuyên nghiệp, giải đấu chỉ mang tính chất giao lưu. Trong lần giao lưu này, tôi- lãnh đội của Đông bắc đã thua Hồ Vinh Hoa- lãnh đội Thượng hải.
Trải qua lần giao lưu này, phong trào cờ của 3 tỉnh Đông bắc dần dần được khôi phục, không còn bị liệt vào “tứ cựu” nữa. Năm 1973, Ủy ban thể dục thể thao quốc gia gửi văn kiện tới, thông báo khôi phục giải toàn quốc, vậy là sau bao năm bị “đàn áp” cuối cùng giới cờ cũng được giải phóng. Phong trào cờ lúc này lại rầm rộ trở lại. Lúc đó, tôi đã chuyển nghề, vì để tham gia giải, ủy ban thể dục tỉnh lại tổ chức đội tập huấn, và tìm kiếm nhân tài. Do lần này, giải cá nhân cho phép cả nữ và thiếu niên tham gia, cho nên lần này thành phố cũng rất chú trọng đội ngũ trẻ. Đội tập huấn lần này có tôi, Mạnh Chiêu Trung, Kim Khởi Xương, ngoài ra còn có 2 thành viên trẻ, một là Triệu Quốc Vinh, người kia là Phạm Quý Liên. Phạm thiên về mau lẹ, biến hóa. Triệu thì ngược lại, trầm ổn vững chắc.
Đội ngũ đã được thành lập, nhưng mọi người đều đã mấy năm không chơi cờ, như vậy đi thi đấu sao được, rõ ràng so với đội Thượng hải và Quảng đông đã được thành lập trước đó một hai năm bất lợi hơn nhiều. Vấn đề này rất thiết thực, vì vậy trước khi đi Thành đô- Tứ xuyên tham gia giải cá nhân, chúng tôi đã qua Thượng hải giao lưu.
Và như vậy, với mục đích luyện binh, chúng tôi qua Thượng hải. Lần này, chỉ có tôi thắng Hồ Vinh Hoa 1 ván, Mạnh Chiêu Trung, Kim Khởi Xương, Triệu Quốc Vinh và Phạm Quý Liên đều không giành được thắng lợi nào. Trong đó, Triệu và Phạm đều thua thiếu niên kỳ thủ Lâm Hoành Mẫn của Thượng hải. Từ Thiên Lợi hòa Triệu một ván nhượng đơn mã. Qua lần giao lưu này, rèn luyện không ít cho đội Hắc long giang.
Năm 1974, giải cá nhân toàn quốc diễn ra ở Thành đô- Tứ xuyên, giải lần này có thể nói là quy mô nhất kể từ khi lập nước. Tham gia giải có 80 kỳ thủ, giải chia làm hai giai đoạn, giai đoạn đầu chia tổ đánh vòng tròn, chọn 3 người đứng đấu mỗi tổ vào vòng sau. Sau đó đánh vòng tròn tiếp chọn nhà vô địch.
Vòng đầu tiên, Cao Hoa nữ kỳ thủ lần đầu tiên dự giải đã kích bại Mạnh Chiêu Trung. Hắc long giang xuất sư gặp bất lợi. Thành tích trong giải của Triệu và Phạm cũng không tốt, nhưng Triệu còn thắng được vài ván, Phạm chỉ thua và hòa. Sau này, Phạm thấy cờ tướng của mình không thể tiến triển nhiều liền chuyển sang cờ vua. Thật ra, Phạm rất có tài năng, chỉ là Phạm không tự tin ở bản thân, nếu tâm lý của Phạm vững vàng, nhất định Phạm cũng rất phát triển trong cờ tướng.
Vòng 2, Hồ Vinh Hoa đụng độ Dương Quan Lân, hai người xuất binh vô cùng chặt chẽ, không dám lơ là, chiến hơn 70 hồi, hai bên bắt tay nói hòa.
Vòng 4, tôi gặp lại đối thủ xưa Dương Quan Lân, 8 năm cách biệt, nay gặp lại, quả làm tôi rất muốn thắng ván cờ này.
Ván này chơi trong vài giờ đồng hồ, 3 lần phong cờ. Trước khi phong cờ lần thứ 3, hình cờ hình thành một cục diện tương đối phức tạp, tôi dù chiếm ưu, nhưng vấp phải quy định phải thắng trong 30 nước. Lúc này bỗng nhiên Dương đưa ra một yêu cầu không hợp lý: “hay là chúng ta đừng phong cờ, đánh đến khi nào xong thì thôi”. Dù đây là yêu cầu không hợp lý, nhưng nghĩ tới địa vị của Dương trong giới cờ, trọng tài bèn tới hỏi ý kiến tôi. Tôi nói; “tôi phục tùng ý kiến của ban tổ chức”. Trọng tài viên không dám làm chủ, bèn đi hỏi ý kiến của ban tổ chức, kết quả ban tổ chức kiên quyết từ chối yêu cầu này. Thế là phong cờ . Trọng tài và hai người chúng tôi đi ăn tối. Thật ra, như thế là bất lợi với tôi, vì tôi không có cách gì trở lại phòng bày cờ.
Ngồi trước bàn ăn, cả tôi và Dương đều chẳng còn bụng dạ nào mà ăn, tôi nhắm mắt lại, trong đầu không ngừng hiện ra các biến hóa của ván cờ, làm sao để thắng trong 30 nước đây? Có lẽ khoảng hơn 10 phút suy nghĩ, rồi tôi cũng đã thông suốt ván cờ, 19 nước là có thể thắng, nghĩ thông rồi tôi ăn ngấu nghiến, thời gian không nhiều, Dương chỉ ăn qua loa. Trở lại phòng thi đâu, tôi vốn đã thông suốt về ván cờ, nên chỉ sau 19 nước đã giành thắng lợi. Thắng ván này, tôi giữ vững thành tích bất bại trước Dương trong giải cá nhân.
Giải này, Hồ Vinh Hoa vô địch, tôi xếp thứ 5. Dù thứ 5, nhưng ở vòng 9, tôi chiến thắng Hồ, một kỷ niệm khó quên.
Hết hồi 16, còn tiếp...Chúng tôi khiêng anh về qua sông Đăk BLa
Mưa tầm tã trên thân anh đẫm máu
Trận đánh chưa xong, mắt anh nhìn đau đáu
Lần cuối cùng bầu trời Kon Tum
Hồi ký của Vương Gia Lương



Trả lời kèm Trích dẫn


Đánh dấu