Warning: Illegal string offset 'name' in [path]/includes/functions.php on line 6845
Hồi ký của Vương Gia Lương
Close
Login to Your Account
Kết quả 1 đến 10 của 74

Hybrid View

  1. #1
    Ngày tham gia
    Jun 2009
    Đang ở
    dichnhac.com
    Bài viết
    82
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Hồi 21:

    Lược dịch: k400201@dichnhac.com
    Nguồn: hychess.com



    Giải cá nhân năm 1980 kết thúc không lâu, hiệp hội cờ tướng châu á được thành lập ở Hạ môn, Hoắc Anh Đông là hội trưởng, Trần Nguyên Cao là phó hội trưởng, đồng thời cũng tổ chức giải châu á lần thứ nhất.

    Đội Trung quốc cử Dương Quan Lân làm lãnh đội, tôi làm huấn luyện viên, các thành viên bao gồm Hồ Vinh Hoa, Liễu Đại Hoa và Tạ Tư Minh. Giải này có hơn 10 quốc gia và vũng lãnh thổ tham gia, nhưng do trình độ của bọn họ và chúng tôi có một khoảng cách lớn, chúng tôi dễ dàng giành được quán quân đồng đội nam, Hồng koong đoạt á quân. Tạ Tư Minh cùng điểm với Trương Tâm Hoan của Singapore, nhưng hơn hệ số phụ nên đoạt ngôi “nữ hoàng Á châu”


    “Trên đời không có đường, đường do người đi nhiều mà tạo nên”. Câu nói nổi tiếng của Lỗ Tấn tiên sinh, thật có ý nghĩa sâu sắc. Kỳ đàn những năm 80 cũng đang trong thời kỳ chuyển mình đổi mới và phát triển. Quy định mỗi đội từ 4 người chuyển thành 3 người của giải đồng đội toàn quốc năm 1980 và tính thành tích của mỗi cá nhân trong các tiểu tổ để tính thành tích, quy định mới này bị rất nhiều kỳ thủ phản đối, nhiều kỳ thủ phản ánh, quy định như thế không khuyến khích phong trào cờ, không ít huấn luyện viên cho rằng, quy định thế không thể tiến hành bố trí chiến thuật, các thông tin này đều được phản ánh tới ủy ban cờ tướng quốc gia.

    Thật ra, cải cách giải đồng đội ban đầu chủ yếu là để phân tổ cho cá nhân, đến nay đã sinh ra giải chế độ giáp ất bính của giải cá nhân, cho nên các quan chức lãnh đạo cho rằng “phân tiểu tổ” bất lợi cho việc vận dụng giải đồng đội. Như vậy cuối cùng nên quay về quy định cũ hay tiếp tục cải cách? Dù bây giờ mà nhìn chế độ “4 bàn” cũng có nhiều vấn đề, nhưng khi cân nhắc đến quy định thi đấu bèn lấy cái mọi người đã thông thuộc, hơn nữa cũng chẳng có phương án nào khả thi hơn, thế là quy định thi đấu trước năm 1980 tiếp tục được chấp hành. Tuy quy định chỉ được thực thi trong một thời gian ngắn nhưng lưu lại trong tôi một ấn tượng khó quên, đó là bởi năm đó Hắc long giang giành ngôi á quân toàn quốc. 

    Với Hắc long giang mà nói, quay lại quy định định cũ chẳng có gì là tốt. Bởi khi ấy Hắc long giang chỉ có tôi, Triệu Quốc Vinh, Tôn Chí Vỹ. Nếu thi đấu 3 người thì vừa đủ, hơn nữa lại có thực lực. Nhưng quay lại quy định 4 bàn, chúng tôi đành phải mượn người từ nơi khác tới, còn nhớ khi đó là Mạnh Chiêu Trung của Đường sắt, và Mạnh luôn làm tôi cảm thấy bất an nhất, cuối cùng Mạnh cũng không là kỳ thủ chuyên nghiệp. Và như thế, trải qua một thời gian ngắn ngủi tập huấn, chúng tôi đáp tàu nam hạ.

    Giải đồng đội lần này được tổ chức tại Triệu khánh- Quảng đông. Bây giờ Triệu khánh đã phát triển rất quy mô, nhưng khi ấy Triệu khánh chỉ là một thôn chài nhỏ mà thôi. Ở đó, là đại bản doanh của quảng đông, bọn họ gánh trên vai sứ mệnh bảo vệ ngôi quán quân, còn chúng tôi đặt mục tiêu lọt vào top 6.

    Tranh đoạt quán quân lần này chỉ diễn ra giữa Quảng đông và Thượng hải mà thôi. Để rèn luyện đội ngũ, lão Dương đã không ngồi bàn chủ tướng, mà trọng trách đó được giao cho Lữ Khâm. Ở vòng 6, Quảng đông đụng độ Thượng hải, lão Dương đã ngồi bàn 4 thay cho tiểu tướng Thái Ngọc Quang, ứng chiến Lâm Hoành Mẫn của Thượng hải. Ván cờ đó lẽ ra Lâm có cơ hội thắng, nhưng do kinh nghiệm chiến trường chưa đủ, bị lão Dương bức hòa. Cả 3 bàn còn lại đều bắt tay nói hòa, như vậy là hai đội hòa nhau. Kết thúc giải cả 2 đội đều 19 điểm, nhưng hệ số phụ của Thượng hải thấp hơn, nên Thượng hải đành ấm ức nhìn Quảng đông đoạt chức vô địch. Đây cũng là lần đầu tiên ở giải đồng đội toàn quốc, chức vô địch được quyết định bởi hệ số phụ, và Quảng đông cũng là đội đầu tiên bảo vệ thành công ngôi vương. Hà bắc, Giang tô, An huy, Phúc kiến lần lượt xếp các thứ hạng từ 3 tới 6, Hắc long giang thi đấu không tốt, đết hạng 6 cũng không đoạt được.

    Sau khi từ Triệu Khánh trở về, trải qua 3, 4 tháng cải tổ, đến tháng 9 chúng tôi lại tiếp tục nam hạ, tham gia giải cá nhân tại Ôn châu. Trong giải này, giữa tôi và Liễu Đại Hoa dù xảy ra một số chuyện không vui vẻ, nhưng tóm lại mà nói lại là hay.

    Chuyện như thế này, khi đến vòng 2 của giải, tôi gặp Liễu Đại Hoa. Tôi được đi tiên, hình cờ vẫn đang rất lạc quan, đang lúc nghĩ làm thế nào để sát cục. Liễu Đại Hoa bỗng nhiên nói với tôi: “lão Vương, ông hết giờ rồi” khi ấy, đồng hồ thi đấu chưa tiên tiến như bây giờ, một bên hết giờ là tự động dừng, mà phải cần trọng tài giám sát. Cho nên tôi vừa nghe hết giờ liền vội vàng đi cờ, kết quả là đi nước yếu, đi xong tôi mới biết căn bản là mình chưa hết giờ, cho nên tôi rất không vui, liền tìm trọng tài đòi xét đúng sai, vì theo quy định ngoài trọng tài ra, bất cứ người nào cũng không có quyền tuyên bố hết giờ, Liễu Đại Hoa làm như vậy là không hợp lý

    Thật ra giao tình giữa tôi và Liều Đại Hoa rất tốt, nhưng tôi cảm thấy vì giao tình cá nhân mà làm “ô nhiễm” quy định của giải, cho nên yêu cầu trọng tài đến bắt Liễu nhận thua. Nhưng khi ấy, Liễu đang là quán quân, nên được trưởng ban trọng tài Lưu Quốc Bân ưu ái, ông khuyên tôi bỏ qua chuyện đó, và ông chỉ nhắc nhở Liễu. Vòng cuối cùng Liễu chiến thắng Lý Lai Quần bảo về thành công ngôi vô địch. Tôi chỉ về hạng 4. Giải này Lữ Khâm và Hồ Viễn Mậu bị xuống hạng ất tổ.

    Như vậy sự cạnh tranh ở Ất tổ sẽ vô cùng khốc liệt. Năm trước Hồ Vinh Hoa bị xuống hạng, vẫn chưa quay trở lại được giáp tổ, Triệu Quốc Vinh phát huy tốt thực lực đã quay lại giáp tổ, điều này làm tôi vô cùng vui mừng. Vì trong giải cá nhân khi ấy có hiện tượng đồng đội “bơm điểm”, thật ra đó chỉ là chiến thuật tranh vô địch mà thôi. Vậy là Quảng đông thiếu Lữ Khâm, Thượng hải chỉ còn Từ Thiên Lợi là thực lực hùng hậu, khi tôi đang vẽ ra viễn cảnh tươi đẹp của năm sau, thì một văn kiện của lãnh đạo đã phá nát giấc mộng của tôi.

    Hết hồi 21, còn tiếp...
    Chúng tôi khiêng anh về qua sông Đăk BLa
    Mưa tầm tã trên thân anh đẫm máu
    Trận đánh chưa xong, mắt anh nhìn đau đáu
    Lần cuối cùng bầu trời Kon Tum

  2. #2
    Ngày tham gia
    Mar 2011
    Bài viết
    1
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Hồi 22:

    Lược dịch: k400201@dichnhac.com
    Nguồn: hychess.com


    Giải cá nhân năm 1981, Quảng đông Lữ Khâm, Hồ bắc Hồ Viễn Mậu bị giáng xuống Ất tổ, Triệu Quốc Vinh lại được thăng lên Giáp tổ. Hai chuyện đó mang tới hi vọng tôi sẽ thi đấu tốt ở giải cá nhân năm 1982, phải biết tâm bệnh của tôi là tôi chưa từng đoạt chức quán quân toàn quốc.

    Sau khi từ giải cá nhân trở về, tôi và Triệu Quốc Vinh lao vào tập luyện. Vậy mà cuối năm, một công văn của lãnh đạo như một tảng băng dập dập tắt đi ngọn lửa hi vọng vừa mới được thắp lên trong tôi. Nguyên do là Hồ Vinh Hoa sau khi bị giáng xuất Ất tổ ở Lư sơn, liên tiếp 2 năm chưa quay lại Giáp tổ, hoặc là các vị lãnh đạo chiếu cố cho thể diện của “thập liên bá”, hoặc là còn có nguyên do nào khắc, tóm lại là các vị hủy bỏ chế độ Giáp tổ.

    Công văn truyền đi, liền gặp phải sự phản đối của rất nhiều người, mọi người đều cho rằng, ban đầu rõ ràng đã định chế độ Giáp tổ là 5 năm không thay đổi, nhưng bây giờ mới chấp hành được 3 năm, chế độ bị hủy bỏ, vì sao nói thay đổi là thay đổi?

    Dù gặp phải sự phản đối của rất nhiều người, nhưng các vị lãnh đạo không để ý, vẫn khư khư quyết định hủy bỏ chế độ Giáp tổ, đây làm tôi vô cùng nản lòng, tinh thần cũng xuống rất thấp, thêm vào đó lại nghĩ tới tuổi mình đã lớn như vậy, thể lực và tinh lực có chút lực bất tòng tâm, thế là bắt đầu nảy sinh tư tưởng thoái ẩn.

    Vấn đề tôi thoái ẩn vừa được đưa ra, lập tức dẫn tới sự chú ý của lãnh đạo thể thao tỉnh. Vì khi ấy, trình độ của toàn đội cờ Hắc long giang tương đối thấp, trong ý nghĩ lãnh đạo để tôi thi đấu vài năm, đợi khi lớp trẻ trưởng thành rồi hãy bàn tới chuyện này. Nghĩ tới tình hình đó, đồng thời tôi cũng cảm thấy nếu ra đi như vậy thật có chút không cam lòng, vì thế tôi đã thay đổi quyết định. Theo lý mà nói cơn phong ba này tới đây là chấm dứt, nhưng một chuyện oan ức khác từ đâu giáng tới. Chuyện này làm tôi không thể không có ý nghĩ thoái ẩn.

    Chuyện như thế này, khi tham gia giải Châu Á lần thứ nhất, chúng tôi và Trần La Bình tiên sinh của Philipin có kết tình giao hảo. Lúc cuối cùng khi về nước, Trần tiên sinh nói với chúng tôi, có cơ hội sẽ mời chúng tôi (gồm Dương Quan Lân, Hồ Vinh Hoa, Liễu Đại Hoa và tôi) tới Philipin giao hữu, Xuân năm 1982, Trần La Bình tiên sinh quả nhiên mời chúng tôi tới Philipin giao hữu. Nhưng khi ấy tôi nhận được thông báo cho biết, lãnh đội đi giao hữu lần này không phải là Dương Quan Lân, mà là một vị khác, Hồ Vinh Hoa do thành tích mấy năm nay không tốt cũng bị đổi thành Từ Thiên Lợi. Dù tôi vẫn hi vọng vẫn là mấy người chúng tôi đi, nhưng lãnh đạo đã quyết định, ai cũng chẳng thể thay đổi.

    Nhưng khi tôi tới Bắc kinh, các vị lãnh đạo nhận được một bức thư nặc danh, trong thư nói rằng sau giải châu Á, tôi có tư lợi mang về 3 chiếc tivi, hơn nữa lại xuất bản sách cờ ở ngoài nước, sau khi nhận được bức thư nặc danh ấy, các vị lãnh đạo tiến hành điều tra tôi, phát hiện quả là sau giải châu Á tôi có mang về 3 chiếc ti vi, thế là không cần biết trắng đen, các vị ấy hủy bỏ tư cách xuất ngoại của tôi mà thay vào đó là Lý Lai Quần.

    Trên thực tế, trong 3 chiếc tivi đó, 1 chiếc là do tôi dùng tiền công viết một quyển sách cờ xuất bản ở Hạ môn mà tôi và Lý Đức Lâm cùng nhau biên soạn, phù hợp với quy định khi ấy một người xuất ngoại có thể mang về một đồ điện tử miễn thuế. 1 chiếc là do tổng hội cờ tướng Hồng kong tặng tôi, nhưng do tôi đã có một chiếc, thế là tôi nghĩ đem chiếc đó tặng đội công nhân của chúng tôi, đây là nhã ý riêng của đồng chí Lý Xung- lãnh đạo của Hongkong-Mâco, chính ông đồng ý ký vào thủ tục miễn thuế cho chiếc tivi đó. Còn về chiếc thứ 3, là tôi mua hộ Lý Đức Lâm, khi nhập cảnh, tôi vẫn làm thủ tục thuế quan bình thường, về căn bản là tôi không làm trái quy định. Hơn nữa, do tôi biểu hiện xuất sắc trong giải châu Á, và còn tặng đội công nhân ti vi nên lãnh đạo tỉnh còn biểu dương tôi. Chiếc tivi đó giờ vẫn còn đặt ở trong đội công nhân, nhưng đã là đồ cổ.

    Lãnh đạo tỉnh nghe tin tôi vì chuyện này mà bị hủy bỏ tư cách xuất ngoại, lại nghĩ tới ảnh hưởng của tôi đối với cờ tướng quê nhà, cho nên yêu cầu lãnh đạo thể thao bộ phải đưa ra chứng cứ đáng tin mới được, không thì không thể để tôi chịu oan ức như vậy. Sau khi điều tra rõ mọi chuyện, lãnh đạo mới đồng ý để tôi huấn luyện đội giao hữu Philipin và cũng để Lý Lai Quần xuất ngoại lần này, sau này tôi mới biết bức thư nặc danh ấy tới từ Quảng châu.

    Trước đêm xuất ngoại, Lý Cơ Trường- một lãnh đạo bên thể thao có tìm tôi tâm sự, ông khuyên tôi sau này không nên tùy tiện xuất bản sách ở bên ngoài, đây đúng là chuyện dở khóc dở cười. Vì khi ấy đã có quy định, chỉ cần không phải là sách cấm là có thể xuất bản, hơn nữa đây lại là cờ tướng, là văn hóa truyền thống của người Trung quốc vì sao lại không khuyến khích xuất bản? Càng làm tôi bực tức đó là chuyện, sau khi chúng tôi tới Philipin, lãnh đạo vẫn cử Liễu Đại Hoa ‘giám sát” tôi, quả thật là làm khó Liễu khi ấy.

    Philipin là một quốc đảo, bốn bề là biển, thiếu nước ngọt, chính nhờ thời tiết nơi đây mưa nhiều nên mới đủ nước ngọt. Gặp phải một loạt chuyện như vậy, tâm tình tôi cũng giống thời tiết nên đây, suốt ngày trầm lặng. Chúng tôi tiến hành giao lưu với 3 thành phố của Philipin, ở đâu cũng nhận được sự đón tiếp nồng nhiệt, hơn nữa họ còn tặng chúng tôi rất nhiều vật phẩm kỷ niệm. Bài học lần trước vẫn còn đó nên tôi không dám nhận bất cứ thứ gì, thứ nào không chối từ được thì giao hết cho lãnh đội.

    Về nước không lâu, giải đồng đội bắt đầu diễn ra. Do tôi đã muốn thoái lui, cho nên giải này, tôi quyết định ngồi bàn 3, hai bàn đầu giao cho Triệu Quốc Vinh và Tôn Chí Vỹ. Tranh đoạt ngôi quán quân lần này chỉ diễn ra giữa Quảng đông và Hà bắc. Cuối cùng Quảng đông đã lên ngôi cao nhất, trở thành đội đầu tiên “3 lần vô địch liên tiếp”. Hắc long giang ở giải này xếp thứ 4.  

    Giải cá nhân tôi không tham gia. Năm ấy, Lý Lai Quần vô địch. Và Hồ Vinh Hoa đã bỏ đi được bóng đen Ất tổ, giành ngôi á quân. Thật không thể biết, nếu không bỏ chế độ Giáp tổ, kết quả sẽ như thế nào?

    Hết hồi 22, còn tiếp...

  3. #3
    Ngày tham gia
    Aug 2010
    Bài viết
    137
    Post Thanks / Like

    Thumbs up

    cảm ơn bạn nghiadiamusuong nhiều, nhờ có bạn mà giờ ,ình có nhiều tài liệu về các thần tượng, thank, thanhk thank
    Tiền thì anh không thiếu mà nhiều thì anh không có !

  4. #4
    Ngày tham gia
    Aug 2011
    Bài viết
    14
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Hồi 23:

    Lược dịch: k400201@dichnhac.com
    Tác giả: Ân Ba
    Nguồn: hychess.com


    Sau năm 1982, tôi không còn tham gia giải cá nhân, chỉ tham gia giải đồng đội và một số giải mời. Đây không phải là tôi hết nhiệt huyết với kỳ đàn, mà là tôi cảm thấy tuổi mình ngày một cao, cho nên muốn dành hết tinh lực để kiến lập và huấn luyện đội cờ.

    Khi ấy, thực lực của toàn đội Hắc long giang đã tương đối ổn định, vẫn nằm trong 6 đội mạnh nhất kỳ đàn. Nhưng về đội nữ, vẫn là thiên hạ của Thượng hải và Bắc kinh. Hắc long giang khi ấy chưa có đội nữ, vì thế tôi quyết tâm thành lập đội nữ Hắc long giang và đưa nó trở thành một thế lực của kỳ đàn.

    Tôi vừa đưa ra suy nghĩ của mình, ngay lập tức nhận được sự cỗ vũ từ các cấp lãnh đạo. Khi giải toàn tỉnh bắt đầu, tôi bận rộn ở nhà thi đấu, nhằm tìm kiếm những con người tiềm năng cho đội.

    Những bạn bè thân thiết của tôi đều biết rằng, tôi chọn học sinh rất kỳ quái, trong đó có một điều là: người đó không được quá lanh lợi, chỉ cần trí nhớ tốt thôi. Vì sao lại như vậy? vì tôi cho rằng cờ tướng là một môn nghệ thuật tĩnh, những đứa trẻ lanh lợi thường không cầu tiến, không đủ phần kiên nhẫn. Cho nên tôi chọn đệ tử, thà chọn một người trông có vẻ thật thà nhưng cầu tiến còn hơn. Giống Triệu Quốc Vinh ban đầu cho tôi cảm giác như vậy, về sau đã đã chứng minh con mắt nhìn người của tôi không lầm.  

    Trong giải trẻ, có hai đứa trẻ làm tôi hài lòng, một là Trương Hiểu Hà, người kia là Trương Mai. Ban đầu để thử sức cờ hai người tôi nhượng hai mã, hai đứa trẻ mang lại cho tôi cảm giác không tồi, và tôi quyết định để bọn họ tiến nhập đội huấn luyện 1 năm.

    Phải nói rằng, Trương Hiểu Hà và Trương Mai sau khi gia nhập đội huấn luyện thì rất quyết tâm, vì nếu thành tích của bọn họ không tốt thì sẽ bị trả về, như vậy bọn họ không chỉ phí công một năm mà còn bỏ lỡ việc học hành, chuyện này với hai đứa trẻ mới hơn 10 tuổi thật tàn khốc. May mà cả hai rất chăm chỉ, tôi cũng tận lực chỉ dạy, bây giờ cả hai đều đã là đại sư trên kỳ đàn. Nghĩ tới chuyện này, dường như vừa mới xảy ra ngày hôm qua.

    Trương Hiểu Hà và Trương Mai gia nhập đội không lâu, giải đồng đội lại diễn ra, nhưng do bọn họ chưa đủ hỏa hầu, vì thế tôi không để cho bọn họ tham gia giải, giải ấy, đội nữ Thượng hải giành ngôi quán quân.

    Giải này tổ chức tại Cáp nhĩ tân, với tư cách là chủ nhà, áp lực lên tôi là rất lớn, hơn nữa tôi vừa là kỳ thủ tham gia thi đấu, vừa là thành viên ban tổ chức, vì thế các kỳ thủ có chuyện gì cũng tìm hỏi tôi, tôi lại không nỡ từ chối, tận lực từ chối, công việc bù đầu cả ngày, thật vô cùng mệt nhọc. Giải đấy tôi ngồi bàn 3, hai bàn đầu do Triệu Quốc Vinh và Tôn Chí Vỹ đảm nhận, cách bố trí như vậy vốn dĩ rất có lợi với chúng tôi, nhưng kết quả tôi không phát huy được thực lực, Triệu Quốc Vinh và Tôn Chí Vỹ biểu hiện cũng không tốt, vì thế chúng tôi chỉ giành hạng 3 chung cuộc. Hà bắc vượt qua “tam liên quán” Quảng đông lên ngôi vô địch.

    Giải đông đội kết thúc, ủy ban thể thao lưu lại một số kỳ thủ trẻ ở Cáp nhĩ tân, một mặt tập trung bồi dưỡng, một mặt nhằm tuyển kỳ thủ cho giải Á châu bôi. Những kỳ thủ trẻ lần ấy tuổi đời còn rất trẻ chỉ trên dưới 20, như Lữ Khâm, Triệu Quốc Vinh, Lý Lai Quần, Vu Ấu Hoa đều tập trung, sự thực chứng minh những kỳ thủ trẻ ấy quả nhiên về sau đều vang danh kỳ đàn.

    Lần bồi dưỡng ấy do tôi và Hồ Vinh Hoa dạy chính, Liễu Đại Hoa trợ giảng, về sau do Hồ Vinh Hoa có việc phải trở về Thượng hải, cho nên giảng dạy chỉ do tôi và Liễu Đại Hoa phụ trách. Mỗi sáng, tôi và Liễu Đại Hoa thay nhau phân tích về trung tàn cục, buổi chiều các kỳ thủ thay nhau đấu vòng tròn, trải qua nửa tháng tập luyện như vậy, trình độ các kỳ thủ tiến bộ rõ rệt.

    Trong khi tập huấn, tôi rất chú trọng bồi dưỡng năng lực tìm ra cái mới của bọn họ. Còn nhớ vào một buổi sáng, đến phiên tôi giảng về tàn cục, tôi liền bày một tàn cục, trước đây mọi người đều cho đó là một phiên bản của tàn xe tốt liệt hòa mã sỹ tượng toàn, Sau khi tôi bày tàn ấy ra, để bọn họ tự thẩm cờ. Sau vài giờ thẩm cờ bọn họ nói với tôi rằng vì tốt đỏ không cách gì đổi song sỹ đen, cho nên tàn ấy hòa. Thật ra, tàn ấy là đỏ có thể thắng, trong đó có yếu điểm cần phải nắm bắt. Trong lần tập trung ấy, Lữ Khâm thể hiện rất xuất sắc, trở thành điểm sáng của đợt tập huấn.

    Sau đợt tập trung, thành phố Cáp nhĩ tân tổ chức giải Cáp nhĩ tân bôi, đại đa số kỳ thủ tham gia là những kỳ thủ vừa trải qua đợt tập huấn, nhưng cũng có một số kỳ thủ đã thành danh, như Tiền Hồng Phát của vùng Tây bắc. Giải ấy, Triệu Quốc Vinh vô địch, Tiền Hồng Phát chỉ về thứ 5.

    Sau giải không lâu, giải cá nhân toàn quốc năm 1983 lại tổ chức tại Xuân thành- Côn minh, dù tôi đã không còn tham gia nhưng vẫn rất quan tâm tới giải. Giải ấy, Hồ Vinh Hoa đã trở lại mạnh mẽ và giành chức vô địch, Triệu Quốc Vinh lần thứ 2 tiến vào top 6, và dẫn trở thành chủ lực của kỳ đàn Hắc long giang.

    Hết hồi 23, còn tiếp...
    Lần sửa cuối bởi ky0, ngày 06-11-2011 lúc 11:37 PM.
    thế giới cờ của tôi, hoan nghênh bạn ghé thăm
    http://giolangbat.blogspot.com/

Hồi ký của Vương Gia Lương

Đánh dấu

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •  
.::Thăng Long Kỳ Đạo::.
  • Liên hệ quảng cáo: trung_cadan@yahoo.com - DĐ: 098 989 66 68