Tuổi thần tiên , với những ước mơ tưởng chừng rất đơn giản như tôi đã từng. Ngày ấy, cứ vào giờ đi học, tôi đi bộ từ đường Lam Sơn, ngang qua trường Quốc Hoc, Đồng Khánh, rồi cầu Mới. Đang nhìn xuống giòng sông Hương miên man thì xém chút nữa tôi đã đâm thẳng vào 1 cô gái đi ngược chiều. Tôi phát hiện 1 đôi xan-đan cách không xa tôi mấy. Ngước nhìn lên thì em đã cho tôi 1 nụ cười thật tươi. Như thầm nói rằng dưới sông có gì mà anh nhìn chăm vậy. Tôi chỉ kịp nói xin lổi em và bẻn lẻn đi tiếp. Đi thêm chừng 20 bước thì tôi dừng lại và quay đầu nhìn lui, thì kìa em cũng đứng lại trên kia để nhìn về hướng tôi. Tôi chỉ kịp vẫy tay mấy cái và tiếp tục đi học. Năm ấy tôi hoc lớp 8 trường Hàm Nghi và em thì đang lớp 6 trường Đồng Khánh. Điều ngẩu nhiên là mẹ của tôi và mẹ của em làm chung cơ quan, tôi cung đã đi cùng mẹ tôi đi thâm gia đình em nhưng ngày ấy tôi thường đứng coi bố em chơi cờ tướng. Sau lần gặp nhau trên cầu ấy, là cứ mỗi ngày đi học tôi lại được gặp em và trao nhau nụ cười. Mùa hè năm ấy đến mau quá. Tôi không còn đi ngang cầu nữa. Và năm sau thì tôi phải theo gia đình chuyển về trương Phan Châu Trinh Đà Nẵng. Ngày cuối cùng tôi theo mẹ thăm gia đình em cũng được gặp em, nhưng chỉ có nói được lời chia tay qua ánh mắt.
Cho đến tận hôm nay thì bóng hình em vẫn còn phảng phất đâu đó trong tâm tưởng của tôi. Chúc em hạnh phúc và sức khỏe nhé.