Kết quả 1 đến 10 của 16
Chủ đề: Rùa & Thỏ
Hybrid View
-
15-03-2011, 09:13 PM #1
8. Chuyến tàu cuối cùng !
“Hồn xiêu phách lạc” trên đường, Thỏ bị dẫn đến cung Diêm Vương. Thỏ biết thế là hết ! “Khốn nạn cho mày chưa Thỏ ơi ! ”- nó tự sỉ vã mình. Nơi đây là tận cùng của thế giới, nơi mà mọi toan tính, thiện ác đều bị phơi bày và trả giá. Nhìn vạc dầu sôi sùng sục và “đồ nghề” tác nghiệp của thuộc hạ Diêm Vương, Thỏ muốn chết quách thêm lần nữa cho rồi. Đau đớn thay ! Càng nghĩ Thỏ càng thấm thía câu Học tài thi phận ! Hồng nhan bạc tỷ, Anh hùng Xạ Điêu, ùm bà lằng, … Phen này thúi
“Đời Cô Lựu” thật rồi !
Mãi rên rỉ, khóc lóc Thỏ quên cả sự có mặt của Diêm Vương. Tra sổ Nam Tào thì “ân oán giang hồ” của Thỏ với trần gian chưa dứt nhưng quan phủ và đám lâu la đã “làm việc với tinh thần trách nhiệm cao nhất” mới gây nên cớ sự này - Diêm Vương thầm nghĩ, nhưng việc sửa sai lại không thuộc thẩm quyền và trách nhiệm của mình (ngu sao nhận ! ).
Song nếu tống Thỏ ra đường họp với đám “trở về sau cai nghiện” thì lại làm tăng “tệ nạn xã hội” vì không quản lý được hộ khẩu. Chờ xin ý kiến ở trên lại càng mất thời gian, có khi dẫn đến nhiều chuyện lùm xùm. Ém nhẹm cho xong. Nghĩ mãi, Diên Vương quyết định tra hỏi Thỏ :
- Tại sao ngươi xuống đây ?
- Tại vì con tham luôn phần của Rùa, Thỏ tự nhận tội lỗi.
- Tham ăn có ảnh hưởng gì ?
- Dạ ăn quá nên bị “nội thương” ạ !
- Thế sao còn khóc lóc, rên la ?
…
- Môn văn ở trường ngươi đạt con mấy ?
- Dạ con Thiên Nga ạ !
- Con Ngỗng chứ gì ! - Diêm Vương tặc lưỡi. Hãy khắc cốt ghi tâm câu này trong chương trình văn lớp 9 “Khóc nhục, Rên hèn, Van yếu đuối”.
- Dạ !
- Thế nếu được 2 điều ước, nhà ngươi sẽ ước gì ?
Ngập ngừng giây lát, Thỏ mạnh dạn :
- Thứ nhất, con muốn được sống lại để làm việc tốt với Rùa.
- Ngươi có biết “lòng tốt dễ bị nghi ngờ”, “sống đàng hoàng hay bị tiếng thị phi” không ? - Dạ con chịu được ạ !
- Bộ chưa tởn kết cục buồn ở Phần 7 sao mà còn muốn hợp tác ?
- Dạ con sẽ làm khác ạ.
- Rùa có gì hay mà ngươi muốn hợp tác ?
- Nhìn bề ngoài thì khó biết lắm ạ ! Dễ nhầm lắm ạ. Rùa lù đù thế mà có rất nhiều “bí kíp”. Chẳng hạn Rùa biết nhiều “ngoại ngữ” lắm. Rùa có thể sử dụng thành thạo tiếng ve, tiếng chim hót, tiếng gà gáy, tiếng vịt kêu chiều … trong bất kỳ trường hợp nào, rất lợi hại !
- Còn điều ước thứ 2 ?
- Dạ con muốn có thêm 2 điều ước khác.
- Hừ ! (lại ba lém, khôn vặt nữa rồi ! ). Con người ta chỉ khôn lớn khi từ bỏ khôn vặt.
Qua lời khai của Thỏ, Diêm Vương nghĩ : Nó không nói gì đến lỗi của quản lý các cấp cả, không đả động gì đến sự tắc trách của những người có thẩm quyền, có trách nhiệm cả. Thôi thì bổn quan cũng chẳng làm khó nó làm gì. Hơn nữa nó cũng đã có ý “làm cho cuộc sống tốt đẹp hơn” rồi. Ta nên tha cho nó.
Điều ước thứ nhất có thể “ngâm cứu” trả lời sau (còn chờ họp giao ban liên bộ nữa chứ ! ) nhưng điều thứ hai thì không vì ngươi vẫn còn “ham hố” lắm. Phải giáo dục ngươi thêm mới được. Ít nhất phải gửi ngươi đi “phục hồi nhân phẩm” 50 năm.
Thỏ được đưa đi “cải tạo” cho gột rửa hết những thói hư, tật xấu trước khi nhận quyết định trong cuộc họp giao ban ở thiên niên kỷ sắp tới. “Đây là chuyến tàu cuối cùng của mình đây ! Cầu mong Rùa cũng may mắn.” - Thỏ thầm niệm.
(sưu tầm)
Rũ áo phong sương trên gác trọ.
Lặng nhìn thiên hạ đón xuân sang.
Rùa & Thỏ



Trả lời kèm Trích dẫn


Đánh dấu