Kết quả 1 đến 10 của 16
Chủ đề: Rùa & Thỏ
Threaded View
-
15-03-2011, 10:01 PM #14
11. Hành trình lý ngựa ô!
Vì “phơi gan cùng tuế nguyệt” lâu ngày mà người Thỏ không còn như cũ, khắp người nó (từ đầu tới chân) toàn là Ba - vi - a. Đó là những lỗ đục do kiến, côn trùng phá hoại nên căn cước Diêm Vương không giúp gì được cho nó khi trở về “tái hòa nhập cộng đồng”, “tham gia lao động sản xuất”. Rùa cũng chẳng khá gì hơn. Bị ngâm dưới nước lâu ngày nên “gân cốt” Rùa bị xuống cấp trầm trọng như những thứ mà đệ tử Lưu Linh ngâm trong hủ nhằm cải thiện tình hình “nhất dạ ngũ giao sinh quái tử”. Vất vưỡng lề đường, cầu chơ, chứng kiến biết bao “tàn dư chế độ cũ” mãi cũng chán, không có cơ hội “trở thành công dân tốt” dù đã có Pa - tăng, chúng quyết định khởi kiện liên bộ Hà Bá - Diêm Vương ra toà vì tội “đã thương mà thương không trót”.
Tin Rùa & Thỏ liên doanh “đứng nguyên đơn đòi công lý” làm Diêm Vương và Hà Bá ngất xỉu. Vốn không quen nhận trách nhiệm từ lâu nên đối với họ 2 từ này không có trong từ điển quản lý, mà nếu có thì tương đương với “thà chết còn sướng hơn”.
Thay vì “tìm giải pháp khắc phục” hoặc “họp bàn rút kinh nghiệm”, đằng này cả Hà Bá lẫn Diêm Vương lại tìm cách thoái thác như bản chất vốn có của người “ngu lâu, dốt bền, khó đào tạo”. Diêm Vương thầm trách : Mình tưởng cứu vật vật trả ơn, nào ngờ nó lại trả oán, đưa mình vào “thế Lý Huỳnh” biết đường nào thoát ra đây. Bao nhiêu năm “trui rèn đạo đức tiểu nhân”, “giữ gìn phẩm chất quá đát”, “phấn đấu quên mình vì lý tưởng viễn vông” mong có ngày được đề bạt theo quy định
Thăng tiến, chí ít cũng được tăng 1 bậc lương hoặc đạt hàm “chuyên viên” để đường quan lộ dài đến thiên đường. Ôi ! “Thời oanh liệt nay còn đâu ?”. Biết thế thì “nhậu phức cho xong”. Mình khờ thật ! Mấy trăm triệu tuổi đầu, kinh nghiệm đầy mình mà vẫn bị lừa ! Thế mới hay kinh nghiệm mà thiếu kiến thức thì hậu quả lớn biết bao ! Tức chết đi được. Nếu thoát được oan này mình quyết chí sắm phi thuyền con thoi ra vũ trụ , đi đến những thiên hà xa xôi để “tầm sư học đạo”.
Hà Bá chẳng khá gì hơn : Làm việc thiện tích đức. Đức đâu không thấy chỉ thấy phiền phức. Nếu thế thì “chẳng thèm tu luyện nữa”, không thèm “giữ mình trong sạch vững mạnh”, “đạo đức sáng ngời ngời” làm chi ! Cứ “chơi xã láng, sáng dậy sớm” có hơn không ? Kỳ đánh giá 6 triệu năm sắp đến rồi, lơ tơ mơ là “không thuộc diện lãnh xúc xích” thì làm sao có “tiền bao bồ nhí” đây ?
Lòng rối bời bời, không có đường ra. Ngán ngẫm cả hai đồng thanh cất tiếng :
Hỡi ơi ! Cái đường đời !
Tơ lòng thòng nó lòi ra
Nếu không gỡ được ắt là rối hung …
Rồi việc gì đến cũng phải đến. Nhận trat đòi của Thiên đình, cả hai “thất thiểu như con gà thua độ” khăn gói lên đường. Phía trước tương lai, sự nghiệp mù mịt thêm càng mù tịt. Bão giá, lương, tiền ầm ầm nổi lên che phủ trời đất tưởng chừng như không có đoạn kết. Bất giác Diêm Vương cất giọng bất cần đời với nàng thơ của Bùi Giáng :
Chẵng biết ngày sau ra sao nữa ?
Mà có ra sao cũng chẳng sao !
Hà Bá an ủi bạn :
Không có việc gì khó
Chỉ sợ mình không liều
Đào núi hay lấp biển
Không tiến ắt là lui.
Cổng thiên đình đã ở phía trước, thấp thoáng bên vệ đường là mấy chú “anh hùng Núp” rình “bắn tốc độ” mong “kiếm chút cháo”. Đang chán nãn cộng thêm bực bội, Diêm Vương lớn tiếng quát: - “có cái gì ngoài đường mà bọn bây cứ dành ra đứng ?” (dân gian gọi là bọn đứng đường).
Hà Bá động viên bạn : - Kệ họ, chuyện mình mình lo. Sắp đến hồi gay cấn rồi nè !
(Sưu tầm)
Rũ áo phong sương trên gác trọ.
Lặng nhìn thiên hạ đón xuân sang.
Rùa & Thỏ



Trả lời kèm Trích dẫn


Đánh dấu