Kết quả 11 đến 20 của 46
Hybrid View
-
16-03-2011, 08:18 PM #1
-
19-03-2011, 12:41 AM #2
Phần 5: Một ngày với Đơn Dương
Đôi dòng về Dran
Năm 1932 Dran là một thị trấn phồn vinh, tấp nập với tuyến đường sắt răng cưa từ Tháp chàm ( PhanRang ) lên Đà Lạt và trạm ga đâu tiên trên mảnh đất cao nguyên là nhà ga tại Eo Gió khiến cho thương khách từ miền dưới lên đây tấp nập tạo một lợi thế cho Dran phát triển tốt. Nhưng vào năm 1977 tuyến đường sắt lên đây chỉ còn trong quá khứ.
Đi thăm Tổ Đình Tứ Sắc Giác Nguyên Tự
Chùa tọa lạc ở thôn Đường Mới, xã Lạc Nghiệp, huyện Đơn Dương, tỉnh Lâm Đồng, trên một ngọn đồi cạnh quốc lộ. Chùa còn có tên là chùa Bà Xám (tức bà Huỳnh Thị Lan, vợ một người Pháp), được xây dựng vào năm 1925. Thượng tọa Thích Pháp Chiếu trụ trì hiện nay là Phó Trưởng ban Trị sự Phật giáo tỉnh, đã tổ chức tôn tạo ngôi chùa, bài trí chánh điện trang nghiêm. Chùa có 4 pho tượng gỗ chạm khắc tinh xảo. Chùa được Sắc tứ vào thời Bảo Đại năm thứ 14 (1939). Quang cảnh ở chùa thật đẹp, nhìn xa phía trước là đập nước của nhà máy Thủy điện Đa Nhim.

Chùa đang được trùng tu rất đẹp và hoành tráng

Những mái vòm cao vút

Khung cảnh yên bình
Đi thăm Hồ và Thác Đa Nhim
Sông Đa Nhim theo tiếng dân tộc thiểu số nghĩa là nước mắt , có lượng nước dồi dào . Nước trong hồ thủy điện bắt nguồn từ hai con sông Đa Nhim và sông Kronglet.

Mực nước cao, hồ rộng mênh mông
Hồ Đa Nhim nằm ở thị trấn Dran, cách Đà Lạt 36km về hướng đông nam. Năm 1961, các chuyên viên Nhật Bản và các chuyên viên, công nhân Việt Nam đã xây dựng một đập đất dài 1.460m, cao 38m chắn ngang dòng sông Đa Nhim tạo thành hồ chứa nước rộng 9,7km2 với dung tích 165 triệu m3.

Đập chắn nước nhìn từ xa

Đài tưởng niệm các công nhân và kỹ sư đã hy sinh tại công trình
Nước chảy qua một đường hầm dài 4.878m, đường kính 3,4m, xuyên qua lòng núi và hai ống thuỷ áp dài 2.340m, tạo thành cột nước cao 800m, cung cấp nước cho nhà máy thuỷ điện Đa Nhim đặt ở Sông Pha (tỉnh Ninh Thuận) với công suất 160MW, khánh thành vào năm 1964, và nước tưới cho vùng đồng bằng tỉnh Ninh Thuận. Vì lý do an ninh, du khách không được đến gần đập nước và cửa xả lủ nhưng có thể nhìn hồ Đa Nhim và thung lũng sông Đa Nhim từ đèo Dran hay trên ngọn đồi sau chùa Giác Nguyên.
Đi thăm đèo Ngoạn Mục
Đèo Ngoạn Mục nằm trên con đường từ Phan Rang lên Đà Lạt, thuộc huyện Đơn Dương, cách thành phố Đà Lạt 40km về hướng đông.
Gần đó có một địa điểm tham quan nổi tiếng của Việt Nam là đèo Ngoạn Mục hay còn gọi là đèo Sông Pha thuộc địa phận của tỉnh Ninh Thuận-một trong những đèo núi đẹp nhất Việt Nam. Đèo nằm trong khu vực chuyển tiếp giữa đồng bằng ven biển Nam Trung Bộ và cao nguyên Đà Lạt, ở độ cao hơn 1.000m so với mực nước biển, dài 18,5km với con đường vừa uốn lượn vừa gấp khúc, đặc biệt có đoạn cua gần như là một vòng tròn khép kín. Do vậy đây cũng là đèo có độ dốc lớn nhất ở các tỉnh phía nam.

Đường đèo như con rắn khổng lồ vờn dãy núi
Ngọn đèo men theo những sườn núi dựng nối thung lũng Ninh Sơn với cao nguyên Lang Biang đã mang trong mình nhiều huyền thoại gắn với cuộc hành trình khai mở thành phố Đà Lạt.

Góc chụp khác của đường đèo
"Lên Ngoạn Mục vào buổi sáng bằng xe gắn máy, dễ bị choáng ngợp bởi những cụm mây mịt mù. Lên Ngoạn Mục những chiều đông, có thể đứng ở vực cao ngắm ra khoảng rừng những vách đồi trước mặt, thấy những mảng rừng đổi màu lá xanh, lá đỏ như những bức hoạ tuyệt tác từ thiên nhiên. Và lên Ngoạn Mục vào những đêm trăng sáng, dễ nhận ra một không gian ảo huyền giữa bao la núi rừng, cái cảm giác cô độc và trơ trọi giữa đất trời hoang lạnh lại khiến ta giật mình vì một tiếng chim đêm…"



"Không có phụ nữ xấu, chỉ có người không biết rằng mình rất xấu mà thôi!"
-
19-03-2011, 09:26 PM #3
Phần 6: Anh dethichoo và Thác Đa Nhim
Tôi đã gặp anh Dethichoo, người bạn và là người đồng nghiệp cùng trường với Congaco_H1R5. Anh mới biết TLKD cách đây vài tháng
Chính anh đã là người giúp cho tôi có cơ hội được tham quan cảnh đẹp của Hồ và đập Đa Nhim, nơi mà người dân địa phương chưa chắc đã được vào. Những gì anh giúp cho tôi thật đáng quý, xin cảm ơn anh, một người bạn vong niên mới.

Trên mặt đập - một bên là nước và một bên là thung lũng Dran
Ngay lần đầu gặp, anh đã đòi “khám hàng”, chắc anh nghĩ làm Mod ở TLKD thì cao cờ lắm. Ừ thì đánh, cũng may mắn cho tôi là tỷ số hòa 1-1. Anh hỏi tôi:
- Trình độ cờ của chú xếp hạng thế nào ở Hà Nội?
- Dạ trình độ em là ngoại hạng ạ.
- Ngoại hạng là thế nào?
- Dạ, là trình độ không được xếp hạng gì cả.
- ….
- Ở Hà Nội người ta xếp em vào bảng “giòi” anh ạ.
Cả ba chúng tôi đều cười khoái trá, có lẽ đối với anh khái niệm bảng “giòi” thật mới mẻ và thật hài hước.

Mặt nước mênh mông - Phong cảnh hữu tình: mây trời, sông, nước...
(Anh thích được cao cờ như Dethich anh lấy nick là dethich nhưng thêm hai chữ o vào sau tượng trưng cho tiếng gà gáy vì anh nhận trình độ của anh như “gà & vịt” – nick của anh vì vậy là dethichoo)
Chả bù cho nick của mình - chả liên quan quái gì đến cờ



Chụp "lén" anh Dethichoo tác nghiệp
Khi biết tôi có nguyện vọng đi tham quan Hồ và đập Đa Nhim , đồng thời muốn chụp những bức ảnh đẹp để làm kỷ niệm, anh đã dùng phương pháp “gọi điện cho người thân” và đi qua cổng bảo vệ một cách rất VIP.
3 Người với 3 chiếc máy ảnh thi nhau chụp. Bất cứ ai đến đập thăm quan nơi đây đều có chung cảm nhận rằng thiên nhiên thật hùng vĩ nhưng sẽ tự hào hơn biết bao khi con người làm chủ được thiên nhiên để phục vụ cho cuộc sống ngày tốt đẹp hơn.

Đi bộ xuống lòng hồ
Thử tưởng tượng xem con đập chắn nước có mặt cắt ngang là một hình thang có chiều dài đáy nhỏ vỏn vẹn 6m nhưng chiều dài đáy lớn lên tới 180m.
Dòng nước chặn lại tạo thành hồ nước lớn, mặt nước xanh rì sâu thẳm. Xưa kia đáy hồ là một ngôi làng, những người dân đã được di dời đi để phục vụ công trình. Khi mùa nước cạn, đáy hồ vẫn còn nhìn thấy những gốc cây trơ trụi.
Vòng quanh hồ là dãy núi cao được trồng bao phủ bởi cây xanh. Một khung cảnh phong thủy hữu tình. Chắc chắn ai ở trong hoàn cảnh này cũng sẽ trở thành thi sỹ, cả 3 chúng tôi đã trở thành “nghệ sỹ nhiếp ảnh bất đắc dĩ rồi”.
Những chàng trai đưa bạn gái sắp yêu nếu có cơ hội vào đây đi dạo và tỏ tình thì đảm bảo rằng cô gái gật đầu đến gãy cổ.
Còn những đôi lứa đã yêu nhau rồi thì khi đến nơi đây sẽ hóa điên…

Thác nước nhìn từ xa
Những nhà thơ nếu đến đây sẽ tuôn trào cảm xúc, rung động và kinh ngạc trước vẻ đẹp của Hồ, Đập, Núi…
Thật khó có thể diễn tả bằng lời khi chứng kiến cảnh trời, đất, nước, và rừng giao hòa với nhau đi bên cạnh sự hùng vĩ của thiên nhiên đã bị con người chinh phục.
Để hoàn thành công trình này, xương máu của những người thợ và kỹ sư đã đổ xuống. Một đài tưởng niệm được dựng lên để ghi nhớ sự hy sinh mất mát đó.

Nơi ghi nhớ sự hy sinh của các công nhân và kỹ sư xây dựng công trình
…………….
Một ngày ở Dơn Dương đã qua với tôi êm đềm như thế.
Cảm ơn anh Dethichoo, người bạn mới!

Lần sửa cuối bởi themgaidep, ngày 19-03-2011 lúc 09:45 PM.
"Không có phụ nữ xấu, chỉ có người không biết rằng mình rất xấu mà thôi!"
-
16-03-2011, 08:38 PM #4
Hi vọng em nó mê cờ tướng, đọc được phóng sự này kiểu gì chả để lại lời nhắn. Lúc ấy e rằng lão lại phải đổi nick không thì chết với em nó...
-
16-03-2011, 09:16 PM #5
Phần 3: Chuyến xe đêm
Chiếc xe khách từ từ lăn bánh rời bến mang theo những suy nghĩ miên man của hắn, thỉnh thoảng xe dừng lại và có thêm một vài vị khách lên xe. Chẳng mấy chốc xe đã kín chỗ. Nghe nói về Đơn Dương chỉ có xe T.L này là tiện nhất, lịch sự nhất nên chuyến nào cũng đông ghẹt. Được cái nhà xe phục vụ chu đáo nhiệt tình như “Đồng hồ - 77 Hàng Đào, Hà Nội” vậy. Mỗi vị khách lên xe đếu được nhà xe điểm danh kỹ càng như số điện thoại của khách, nơi đón.. để không bỏ sót một khách nào.

Hai "dũng sỹ diệt mồi"
Rồi bỗng nhiên xe dừng hẳn, anh phụ xe nhanh chóng lắp đặt thêm vài chiếc ghế phụ loại có thể nằm ngả lưng được ngay bên cạnh ghế của hắn. Hắn ghe thấy tiếng guốc lộp cộp từ xa: Có gái rồi đây! Ba cô gái lên xe và tình cờ một cô xinh nhất ngồi ngay ghế phụ bên cạnh hắn. Ô hô, đúng là “mèo mù vớ cá rán” rồi.
Hắn nằm im, thở khẽ và quan sát thăm dò “đối tượng”: tóc dài ngang vai, quần sóc bò, áo phông. “Nàng” để lộ cặp chân dài miên man, có lẽ dài gần bằng quãng đường từ Thành phố đến Đơn Dương!? … Oh my god! Lucky Man! Có người đẹp ngồi bên cạnh thì đi thẳng ra Đà Nẵng cũng được, đến Đơn Dương mà làm chi nhỉ?!
Gió lạnh từ điều hòa trên xe otô khiến cho “nàng” co ro, hắn ga lăng đưa cho “nàng’ chiếc chăn mỏng mà hắn đang dùng (đầu cơ tình cảm, tranh thủ ghi điểm tý). “Nàng” ê lệ cảm ơn còn hắn thì lạnh lùng như tài tử điện ảnh Alain Delon: “không có chi em ah” nhưng trong lòng hắn nghĩ gì thì chỉ có ông trời và hắn biết thôi.
Bên đập Đa Nhim
Anh phụ xe xuống thu tiền xe làm cắt ngang dòng suy nghĩ đầy “chất thơ” của hắn. Anh này chẳng đúng lúc gì cả.
- 3 em về đâu?
- Em về Đơn Dương.
- Chỗ nào Đơn Dương vậy em?
- Thị trấn Dran
- Em đến nhà ai?
- ……
Hắn nghĩ bụng, mấy cô này đến nhà ai thì ảnh hưởng gì đến anh ta nhỉ. Dường như nhận ra sự nghi ngờ của vài vị khách, anh liền giải thích:
- Đến nhà nào thì để anh dừng xe gần chỗ đó, anh biết hết tất cả thị trấn Dran mà.
- Ah, em đến nhà anh X
- Anh X thế này… thế này… có phải không?
- Đúng ạ
- Thế thì 3 em dừng ở ngã ba Trung Dung thôi, không về bến mà làm chi cho xe nghen.
Anh phụ xe chu đáo quay sang hỏi hắn:
- Về đâu vậy anh trai?
- Em về Dran - Đơn Dương.
- Anh đến nhà ai vậy?
- Em đến nhà anh T, Anh ấy là giáo viên ở đó.
Anh phụ xe hồ hởi: -
- Thầy T cao cờ phải không, thầy thế này… thế này….?
- Đúng rồi đấy ạ, anh biết Thầy T chứ sao?
- Thầy T thì ai chả biết, vậy anh cũng xuống ngã ba Trung Dung nghen
(anh mình nổi tiếng ở cái xứ này ghê vậy ta.)


Hắn thầm nghĩ: Hóa ra ở thị trấn này người ta biết nhiều đến anh vì anh đánh cờ giỏi hơn là dạy học giỏi. Hix, chắc anh cũng là người mải chơi như Trung cadan cũng nên, suốt ngày cờ quạt, bỏ bê công việc…(già rồi mà còn …). Thảo nào ngần này tuổi rồi mà chẳng lên được chức Trưởng phòng giáo dục huyện!?(Hehe, mạo phạm quá).


Nhà mát - đập Đa Nhim
Tôi và Trung cadan vẫn hay nói chuyện về anh, và gọi anh là “lão Gà”, còn người bạn khác của tôi là anh DLP2000 thì hay gọi anh là “Thầy Gà”. Anh chính là Congaco_H1R5.( Anh nói với tôi nick đó có nghĩa là: hát 1 cái, rờ 5 cái – già rồi mà còn “dê”! Ơ nhưng mà “dê” không có tuổi nhỉ. ).
Vậy là hắn và “nàng” cùng 2 người bạn khác của “nàng” cùng đến Dran, và cùng xuống tại một điểm, điều đó khiến câu chuyện xã giao nhanh chóng rôm rả… cho đến thời điểm “Đêm đã về khuya, các bạn hãy vặn nhỏ volume đủ nghe để không làm phiền đến người khác” thì câu chuyện mới ngớt dần.

Cafe ở Dran ngon tuyệt - đặc sánh như cafe Hà Nội.
Trên xe mọi người đều tranh thủ nghỉ ngơi, hắn cũng lim dim chìm vào trong giấc ngủ mộng mị và không quên mang theo hình ảnh đôi chân dài của cô nàng bên cạnh vào trong giấc mơ lãng mạn….






Lần sửa cuối bởi themgaidep, ngày 16-03-2011 lúc 09:38 PM.
"Không có phụ nữ xấu, chỉ có người không biết rằng mình rất xấu mà thôi!"
-
16-03-2011, 10:50 PM #6
Câu chuyện của themgaidep làm những người bạn /người em sống gần hơn (Saigon) cảm thấy xấu hổ vì chưa một lần ghé thăm anh, mặc dù cự ly 300km tuy gần nhưng cũng rất xa mà tuy xa nhưng cũng rất gần.Thật đúng là:-
Đường xa chẳng ngại đường xa
Đường kia xa quá thôi ta quay vềi sail alone! see the world on my own...
-
17-03-2011, 07:46 AM #7
-
16-03-2011, 11:15 PM #8
Em còn biết 1 câu nữa nè anh Nam, lý do chính đáng hơn nhiều:
Ăn chơi mấy núi cũng trèo,
mấy sông cũng lội, mấy đèo cũng qua.
Nhưng mà từ ngõ bước ra,
thấy ... cái lô-cốt, thôi ta đi vào !Đồng trụ chí kim đài dĩ lục
Đằng giang tự cổ huyết do hồng
-
17-03-2011, 08:19 AM #9
Themgaidep không biết đó thôi .Thảo nào ngần này tuổi rồi mà chẳng lên được chức Trưởng phòng giáo dục huyện!?
Ở chỗ này ngược đời lắm , anh nào dạy không được thì cho làm HT , anh nào dạy dạy không nỗi cho làm HP , anh nào tệ quá mới lên làm TP- GD . Đỡ tốn nguôn nhân lực
Anh nào dạy tốt mà bắt làm HT-HP thì trước sau cũng xin nhảy ra làm GV
(hehehee - tự sướng 1 chút )
-
17-03-2011, 10:41 AM #10
Thầy Thao là GV toán giỏi của tỉnh Lâm Đồng đó !
Đơn Dương - Đà Lạt, những chặng đường tôi đã đi qua.(Ký sự gồm 7 phần).





Trả lời kèm Trích dẫn


Đánh dấu