Sáng nay nghe nhà bên có tiếng ồn ào tôi bèn chạy qua hỏi thăm. Thì thấy ông bạn hàng xóm nét mặt hằm hằm đang nói chuyện với 3 thằng con trai. Tôi hỏi có chuyện gì thì anh đáp:

- Sáng nay tôi dậy trễ hơn mọi ngày, sửa soạn đi làm thì phát hiện trong bóp mất một số tiền, cái đồng hồ đeo tay cũng mất biến, rồi cả cái xe máy cũng không cánh mà bay! Không có dấu hiệu ai đột nhập, thành ra tôi nghĩ chỉ có mấy thằng nhóc này ăn cắp thôi, mà chúng cứ chối biến. Tôi phải dạy chúng bài học về đạo đức!

Rồi anh quay qua mắng con:

- Chúng mày có biết làm người phải ngay thẳng đàng hoàng, ăn ở cho nhân đức, chứ không uổng công tao dạy dỗ đó không? Bây giờ tao hỏi, thói xấu nhất của người đàn ông là gì? Trả lời mau!

Ý anh mong câu trả lời là "ăn cắp", nhưng không ngờ thằng lớn nhất khoanh tay trả lời "Cờ bạc ạ!". Rồi thằng kế rụt rè: "Rượu chè ạ!" Cuối cùng thằng út nhanh nhảu: "Trai gái ạ!"

Tôi nhìn mặt anh thì bỗng thấy có chuyển biến đột ngột, từ giận dữ chuyển sang ngỡ ngàng, đăm chiêu một hồi rồi anh xua tay cho mấy đứa con đi mà không nói thêm một lời nào nữa.

Khi chúng đã đi hết tôi mới gặng hỏi tại sao 6 chữ ấy lại tác động mạnh đối với anh đến vậy? Chẳng lẽ anh tha cho chúng vì ân hận chính mình cũng có tật xấu hay sao?

Anh thở dài đáp:

- Anh là người lớn tôi mới nói, ba cái tật ấy nói thật có đánh chết cũng chả chừa, nói gì ân hận! Thật ra tôi tha cho chúng là vì biết chắc chúng không ăn cắp!

- Sao anh biết?

- Tôi kể anh đừng nói lại với ai nhé. Khi thằng đầu nói "Cờ bạc" tôi mới sực nhớ sáng qua ra quán làm vài ván cờ máu me thua gần hết tiền. Rồi khi thằng kia nói "Rượu chè" tôi mới nhớ chiều qua để xả xui kéo mấy chiến hữu ra quán nhậu túy lúy rồi để lại xe máy ở quán đi vi vu. Cuối cùng khi thằng út nói "Trai gái" thì tôi mới tỉnh cả rượu ra vì tôi biết đã bỏ quên đồng hồ của tôi ở khách sạn chứ ở đâu!

-