Warning: Illegal string offset 'name' in [path]/includes/functions.php on line 6845
Cà phê Đen II - Trang 73
Close
Login to Your Account
Trang 73 của 116 Đầu tiênĐầu tiên ... 2363717273747583 ... CuốiCuối
Kết quả 721 đến 730 của 1170

Chủ đề: Cà phê Đen II

Hybrid View

  1. #1
    Ngày tham gia
    Oct 2010
    Bài viết
    1,270
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Ông Tôn cũng nên xếp bút nghiêng lo việc ăn chơi một ít. Thật ra thì rong chơi cũng không có gì để ca ngợi, một lối sống một ưa thích của từng người thế thôi, như bao nhiêu lối sống ưa thích trong cuộc đời này. Có đều lâu lâu để mình vào hoàn cảnh không quen thuộc mới biết mình ra sao. Cho nên thầy chùa nên rong chơi, thằng hoan đàng chi địa thì nên vào chùa ngồi lim dim con mắt.
    Anh có thể biết tôi, tạm gọi là vậy, qua ngọn gió trên đồi
    Anh sẽ không biết tôi bằng danh xưng nào khác.

    You can know me, if you will, by the wind on the hill
    You'll know me by no other name.
    (No Other Name - Peter, Paul and Mary)

  2. #2
    Ngày tham gia
    Jun 2012
    Bài viết
    1,779
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Ông D .Nghệ thuật làm sao mà dễ dãi được ông .Chiều nó cũng khó khăn như chiều một người phụ nữ đã đẹp lại còn tài hoa
    Cái quan trọng không phải ông đàn được bao nhiêu bài ,mà là để cái nhịp điệu ấy thấm vào người .Nghệ sĩ Nam Mỹ tại sao họ đàn Tango hay Bossanova chỉ vài nốt thôi là mình thấy nôn nao ,chính vì họ đã nắm được cái nhịp điệu huyền bí đó
    Người Tạng và Ấn Độ rất giỏi về nhịp điệu .Khi họ tụng kinh mình mới thấy hết cái phong phú ,tiết điệu và nhịp điệu thay đổi liên tục ,chia thành 2 bè hay 3 bè rất phong phú ,giọng này nối tiếp giọng kia .tụng xong lại đến hát nghe rất đã

    Ông Tôn .giữa một người yêu nhiều người và người yêu chỉ một người .chưa chắc ai đã hiểu tình yêu hơn .Nhiều ,có khi là phải chạy tìm kiếm lung tung vì không hiểu .Một, có khi là đã đầy đủ rồi .Hạnh phúc mỗi người mang một tầm vóc khác nhau .Ông đang hạnh phúc với phu nhân cớ chi lại tủi thân than thở .Nể ông là bậc thức giả không thôi tôi đã phạt thẳng tay vì đã có một tà kiến về hạnh phúc




    Để chỉ sự-sống-sau-cái-chết của một nhà văn, trong tiếng Việt có hai khái niệm: bất tử và bất hủ. Nhiều người bất tử nhưng không bất hủ: Đó là những cây bút có giá trị lịch sử hơn là giá trị thẩm mỹ và nghệ thuật. Tác phẩm của họ còn, nhưng chỉ còn trong các thư viện đầy bụi bặm để các nhà nghiên cứu cặm cụi tìm tòi và phân tích như các nhà giải phẫu học nghiên cứu các tử thi trong phòng thí nghiệm. Chỉ riêng trong văn học Việt Nam, những người thuộc loại này nhiều vô cùng. Trong mỗi nền văn học, và mỗi thời đại, số người thực sự bất hủ rất hiếm: Đó là những người có tác phẩm, nói theo cách nói quen thuộc, “vượt thời gian và vượt không gian”, ở đâu và thời nào, đọc lại, người ta cũng thấy hay. Nhờ sự bất hủ của tác phẩm, tác giả thành bất tử.

    Như vậy, trong bảng giá trị văn học, khái niệm bất hủ cao hơn khái niệm bất tử: Người bất hủ đương nhiên bất tử trong khi không phải ai bất tử cũng đều bất hủ. Điều đó cũng có nghĩa là, trong các yếu tố tạo nên giá trị văn học, tác phẩm quan trọng hơn con người. Chứ không phải ngược lại. Những người có cuộc đời lớn hơn tác phẩm (ví dụ các nhà cách mạng hay các nhà đạo đức) hiếm khi thực sự là những cây bút lớn và cũng hiếm khi còn lại với thời gian như những giá trị thẩm mỹ lúc nào cũng tươi roi rói. Ngược lại, với những nhà văn lớn thực sự, tác phẩm của họ bao giờ cũng thông minh, đẹp đẽ và cao lớn hơn hẳn con người của họ. Chính những tác phẩm như thế đã “cứu” họ khỏi trận lũ điên cuồng của sự quên lãng.

    Nhưng cái lớn của tác phẩm không phải chỉ lớn tự bản thân nó. Cái lớn của tác phẩm, ngoài những giá trị tự tại, còn tùy thuộc vào hai yếu tố khác nữa: một là phê bình và hai là ảnh hưởng.

    Theo tôi, một trong những tác dụng của phê bình là làm cho các tác phẩm lớn trở thành lớn hơn và đặc biệt, giàu có hơn. Mỗi bài phê bình hay, thực sự hay, phải là một cách diễn dịch mới. Nhiều bài phê bình hay như thế gọp lại, bức chân dung của tác giả và tác phẩm sẽ trở thành đa dạng, đa tầng, đa thanh và đa sắc hơn. Có thể nói, cái giàu của một tác phẩm hay một tác giả cũng giống cái giàu của ngân hàng: Giàu chủ yếu nhờ số tiền khách hàng ký thác. Trong văn học, sự ký thác ấy đến chủ yếu từ phê bình. Và như vậy, chúng ta có thể thấy ngay: Một nhà văn/nhà thơ sinh trưởng trong một quốc gia có nền phê bình phong phú và sâu sắc sẽ may mắn hơn một đồng nghiệp sinh trưởng trong một quốc gia như… Việt Nam, nơi phê bình không những ít mà còn yếu, không những nghèo mà còn vụng.

    Thứ hai là ảnh hưởng. Tầm vóc của một người cầm bút lớn giống như tầm vóc của một nhà lãnh tụ lớn: Cái gọi là sự nghiệp của họ không phải chỉ thể hiện ở những gì họ làm mà còn ở tác động của những việc làm ấy đối với lịch sử. Ví dụ trường hợp của Nguyễn Du với Truyện Kiều: Tác phẩm này không những hay mà còn góp phần làm cho tiếng Việt (thời ấy còn viết bằng chữ Nôm) trở thành một ngôn ngữ văn học thực sự; làm cho truyện thơ trở thành một thể loại văn học; làm cho nhân vật nữ trở thành một hình tượng, hơn nữa, một hình tượng trung tâm của cả một thời đại; cuối cùng, làm cho chủ nghĩa nhân đạo trở thành một dòng chủ lưu trong văn học cổ điển Việt Nam.

    Trường hợp của Gabriel García Márquez (1927-2014) cũng vậy, dĩ nhiên ở một tầm khác, rộng hơn (ở phạm vi toàn cầu) và cao hơn (ở tầm nhận thức và phương pháp sáng tác). Ảnh hưởng của Márquez lớn và cụ thể đến độ người ta có thể thấy được, cân đo đong đếm được. Ông đã biến Colombia, quê hương của ông, thành một xứ sở văn học thay vì chỉ là nơi nổi tiếng về việc trồng và buôn bán thuốc phiện. Ông đã thần thoại hóa nguyên cả một lục địa (Nam Mỹ) và qua đó, làm cho cả vùng đất ấy bỗng dưng có một linh hồn để từ các lục địa khác, các nền văn hóa khác, người ta có thể hình dung được con người châu Mỹ La Tinh thực sự như thế nào. Ông đã làm cho tiếng Tây Ban Nha trở thành một thứ ngôn ngữ văn học ở phạm vi toàn thế giới, một vai trò mà, theo nhiều nhà phê bình, chỉ có Miguel de Cervantes (1547-1616), với tác phẩm Don Quixote là có thể so sánh được.

    Márquez không phải là người phát minh ra phương pháp sáng tác hiện thực thần kỳ (magical realism). Công lao ấy thuộc về nhà văn Argentina Jorge Luis Borges, nhà văn Cuba Alejo Carpentier và nhà văn Mễ Tây Cơ Juan Rulfo, nhưng không ai có thể phủ nhận được, chính Márquez, với cuốn Trăm năm cô đơn, câu chuyện viết về bốn thế hệ nhà Buendia, chứ không phải bất cứ ai khác, đã biến chủ nghĩa hiện thực thần kỳ trở thành một phương pháp sáng tác đặc sắc, một dấu ngoặt trong lịch sử văn học thế giới và một nguồn cảm hứng cho vô số các cây bút thuộc nhiều văn hóa và nhiều ngôn ngữ khác nhau, trong đó, có lẽ có cả Việt Nam. Riêng tại Úc, nhân ngày ông qua đời, nhiều nhà phê bình và học giả đồng thanh nhấn mạnh: Nếu không có Márquez, có lẽ diện mạo văn học Úc trong suốt mấy chục năm vừa qua sẽ khác hẳn. Nhiều nhà văn tài hoa của Úc thừa nhận: Cách viết của họ thay đổi hẳn sau khi đọc Márquez.

    Nhưng ảnh hưởng của Márquez còn lớn hơn tất cả những điểm vừa nêu. Ông không những thay đổi cách viết của nhiều người; ông còn thay đổi cả cách đọc của quần chúng, hơn nữa, qua đó, thay đổi cách nhìn về hiện thực của mọi người: Người ta bỗng phát hiện đằng sau những sự kiện ngỡ như rất hợp lý, được nối kết với nhau bằng một thứ quan hệ nhân quả bỗng xuất hiện vô số những làn sương mù mịt với những hình ảnh thấp thoáng: Cái gọi là hiện thực bỗng trở thành huyền ảo hẳn và ngược lại, những cái vốn được xem là huyền ảo lại trở thành như thực.

    Với những người có tầm vóc lớn lao như vậy, cái gọi là chết hay qua đời chả có ý nghĩa gì cả. Có thể nói, họ có đến hai thân thể: một là xương thịt và một là giấy. Thân thể bằng xương thịt lụi tàn, trong khi cái thân thể bằng giấy, với những cuốn sách lấp lánh chữ nghĩa kia cứ tồn tại mãi. Chính vì vậy, nghe tin ông mất, tôi chả có chút cảm xúc gì cả. Không buồn. Không thấy mất mát. Nhưng tự dưng thấy… cô đơn. Tôi bèn với tay lên kệ lấy các cuốn sách của ông đọc lại. Qua các cuốn sách ấy, tôi gặp lại Márquez. Ông vẫn còn đó. Ông kể chuyện. Ông tâm tình. Ông vẫn ngây thơ đến khờ khạo khi bàn về một số vấn đề chính trị. Nhưng khi ông nói về đời sống và con người, về văn chương và chữ nghĩa, hầu như lúc nào ông cũng thâm trầm. Ông không có gì đổi khác cả.

    Và có lẽ ông sẽ không bao giờ đổi khác.

  3. #3
    Ngày tham gia
    Jan 2010
    Bài viết
    1,540
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Có phải bài nhạc này, Biển Nhớ Muôn Trùng (Chateau De Sable Live) do ca sĩ Ngọc Lan trình diễn chỉ đươc thu âm có 1 lần?


    http://www.nhaccuatui.com/bai-hat/bi...5bNmmfHbZ.html
    Lần sửa cuối bởi Aty, ngày 22-04-2014 lúc 11:57 AM.
    Cầm lên được tất bỏ xuống đươc.

  4. #4
    Ngày tham gia
    Feb 2011
    Đang ở
    Hà Nội
    Bài viết
    1,885
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Em có chút ngoài lề xin phép trước .
    Anh nhachoa, anh Toàn 123456 và anh Toàn râu. Các anh xem hộ em tin nhắn nhé.
    Kẻ thực sự hào hoa tiêu một đồng trông vẫn thấy thích

  5. #5
    Ngày tham gia
    Mar 2012
    Đang ở
    Bình Dương
    Bài viết
    1,981
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    @A.Tý: Hôm nay có điện cháu của anh ra nhận thuốc nhưng hắn bận bảo tối mới lấy được. Tôi gửi thằng bạn ở Sài Gòn và cho địa chỉ để tối hắn đến nhận.

    Hôm nay gặp bác Lâm được 1 giờ nói chuyện về âm nhạc đã quá. Thế giới cổ điện đẹp và tinh tế vô cùng. Tiếc là mình đã có tuổi không biết bơi được bao xa trong bể rộng này...
    Bận lòng chi nắm bắt

  6. #6
    Ngày tham gia
    Jan 2010
    Bài viết
    1,540
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Trích dẫn Gửi bởi ChienKhuD Xem bài viết
    @A.Tý: Hôm nay có điện cháu của anh ra nhận thuốc nhưng hắn bận bảo tối mới lấy được.
    Vẫn với những lời khách sáo, Xin cám ơn CKD nhiều .
    Cầm lên được tất bỏ xuống đươc.

  7. #7
    Ngày tham gia
    Jun 2009
    Bài viết
    836
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    NhatNguyet lang thang trong thường hằng nên mơ mộng nhiều quá, bẻ chữ như thế thì ai dám nhận.
    Tôi luôn cảm thấy Không nương lão nhân rất gần với Đạo nhưng trong nội tại cứ muốn vượt thoát ra, nghiệp còn nặng chăng, hay duyên chưa đến chăng ?.

  8. #8
    Ngày tham gia
    Jun 2012
    Bài viết
    1,779
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Hôm nay sáng uống cà phê với ông D ,trưa ăn cơm cá bống kho ngon quá .Tặng lại thầy ông D hai con cóc .Thầy ông ấy hỏi có chỉ gì ông D không mà tự nhiên sao tiếng đàn ông ấy lên hẳn một tầng
    -Có gì đâu ,nghệ thuật chợt thấy không thôi cũng đã vọt lên một cấp khác ,chuyện còn lại là chân tay tập tành thôi

    Cái thấy cực kì quan trọng trong nghệ thuật cũng như đời sống .Chơi nghệ thuật mà không có cái kiến ấy muôn đời chỉ lẹt đẹt mông lung

    "Sải tôi, ba mươi năm trước, khi chưa học Thiền, thấy núi là núi, thấy nước là nước. Sau nhân theo bậc thiện tri thức, chỉ cho chỗ vào, thấy núi chẳng phải núi, thấy nước chẳng phải là nước. Rồi nay thể nhập chốn yên vui tịch tĩnh y nhiên, thấy núi chỉ là núi, thấy nước chỉ là nước."

    Thấy có khi tuỳ duyên ,có khi là sự bùng vỡ của một quá trình tư duy

    Lại có cái thấy vô cùng lãng mạn của người suơng phụ nhớ chồng vò võ năm canh

    Hốt kiến mạch đầu dương liễu sắc
    Hối giao phu tế mịch phong hầu

    Chợt thấy sắc hoa duơng liễu góc đường mới buồn vì chót xúi dại chồng đi làm quan để bây giờ môi mắt lạnh tanh lấy ai hôn hít ấm nồng vào những đêm trở gió

    Ông D tưởng bay chiều nay nhưng lịch bay dài quá hơn 30 tiếng Sài Gòn -Sing -Nga bèn từ chối ,thôi standby tí nữa .Dặn con bé phòng vé cứ gọi trước 4 tiếng là vù được rồi .Nó hỏi còn hành lí ? Chỉ có 2 con cóc thôi hehe

  9. #9
    Ngày tham gia
    Jan 2010
    Bài viết
    1,540
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Trích dẫn Gửi bởi Thợ Điện Xem bài viết
    ..Dặn con bé phòng vé cứ gọi trước 4 tiếng là vù được rồi .Nó hỏi còn hành lí ? Chỉ có 2 con cóc thôi hehe
    He he, thế là xong 1 chuyến ngao du ha bác Lâm. Chắc chắn nhiều những kĩ niệm sẽ sống mãi trong bác sau chuyến này.


    Cuộc sống có cái thú đam mê và ước vọng. Cái sướng nhất là làm được điều mình muốn. Đương nhiên đấy là điều chánh đáng, nên làm.
    Cầm lên được tất bỏ xuống đươc.

  10. #10
    Ngày tham gia
    Jun 2009
    Bài viết
    836
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Trích dẫn Gửi bởi Thợ Điện Xem bài viết
    Tặng lại thầy ông D hai con cóc .Thầy ông ấy hỏi có chỉ gì ông D không mà tự nhiên sao tiếng đàn ông ấy lên hẳn một tầng
    -Có gì đâu ,nghệ thuật chợt thấy không thôi cũng đã vọt lên một cấp khác ,chuyện còn lại là chân tay tập tành thôi

    Cái thấy cực kì quan trọng trong nghệ thuật cũng như đời sống .Chơi nghệ thuật mà không có cái kiến ấy muôn đời chỉ lẹt đẹt mông lung ...
    Cái cốt lõi của sự Kiến thường rất nhỏ, nếu nói ra chỉ vài câu là hết. Nhưng cái rất nhỏ ấy nếu tự sở đắc đôi khi phải 5 năm, 10 năm thực hành và suy ngẫm mới thấy được. Bác Dê được cao nhân chỉ điểm là may mắn lắm đó !.

    Trích dẫn Gửi bởi 123456 Xem bài viết
    số là vợ em từ cái hồi đi du học về,tự dưng sùng đạo Phật.từ ngày về vẫn thường tối thứ 7 đi nghe giảng pháp ở chùa Lý Triều Quốc Sư. thi thoảng chèo kéo em đi nghe cùng,
    Bác 123456 được đi nghe giảng Phật pháp là có duyên với Đạo hơn tôi rồi đấy, trước tôi chỉ được xem lời thiền trong một vài công án thôi ! Cũng tại ham cờ quạt tốn nhiều thời gian nên bây giờ mới để ý tới Kinh sách.

Cà phê Đen II
Trang 73 của 116 Đầu tiênĐầu tiên ... 2363717273747583 ... CuốiCuối

Đánh dấu

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •  
.::Thăng Long Kỳ Đạo::.
  • Liên hệ quảng cáo: trung_cadan@yahoo.com - DĐ: 098 989 66 68