Kết quả 1 đến 10 của 1170
Chủ đề: Cà phê Đen II
Threaded View
-
04-05-2014, 08:11 PM #10
Ông Gió sống ở đây nhưng hồn ông tận miền sơn cước Tây Tạng ,Nepal .Ông làm tôi nhớ đến vở kịch My Heart's in the Highlands.của Saroyan .Tôi xem vở này một lần ở Carnegie Hall nhưng hôm đó không thấm vì mải mê nghe nhạc đệm do Benny Goodman chơi .Nhắc đến tay kèn đồng lại nhớ Terminal và nỗi đam mê vô tận ...Khi nào rảnh ông và ông K xem lại phim này nhé .Bây giờ tôi đi nằm cái ,uống cả đêm rồi hồn tôi cũng sắp bay về tới miền sơn cước
........ Đứa trẻ lắng tai nghe. Nó đứng dậy, thử dốc ngược đầu xuống, nhưng không được, lại thử
lần nữa và thành công. Đang mải mê nhào lộn, bỗng nó nghe trỗi lên bản nhạc thơ mộng và kỳ diệu
nhất thế giới, đó là một bản độc tấu bằng kèn, bản “Hồn tôi ở tận miền sơn cước “. Nghệ sĩ là một
ông già gần đất xa trời. Ông thổi xong bản độc tấu ngay trên thềm cửa. Thằng bé vội vàng đứng thẳng
lên và chạy lại chỗ ông già, nó ngạc nhiên thích thú và bối rối.
JOHNNY: Cháu muốn nghe ông thổi một bản khác nữa.
MACGREGOR: Này cháu, cháu có thể kiếm cho lão một ly nước không? Lão là một ông già hồn
không còn ở đây, mà ở mãi tận miền sơn cước.
JOHNNY: Miền sơn cước nào vậy ông ?
MACGREGOR: Miền sơn cước Tô cách lan, cháu ạ. Được không cháu?
JOHNNY: Hồn ông làm gì ở tận miền sơn cước Tô cách lan?
MACGREGOR: Hồn già đang đau khổ tại đó. Cháu có thể cho già một ly nước lạnh được không?
JOHNNY: Thế mẹ của ông đâu?
MACGREGOR: (Bịa chuyện với thằng nhỏ) Má già ở Tulsa thuộc tiểu bang Oklahoma, nhưng hồn bà
không ở đó.
JOHNNY: Vậy hồn bà ở đâu?
MACGREGOR: (Cao giọng) Ở tận miền sơn cước Tô cách lan (Dịu dàng) Già khát quá rồi cháu ơi!
JOHNNY: Tại sao tất cả gia đình già đều luôn luôn để tâm hồn tại miền sơn cước ?
MACGREGOR: (Nói theo giọng Shakespeare) Gia đình lão như vậy đó: Nay sống gởi nơi đây, mai
thác về quê cũ.
JOHNNY: (nói một mình) Nay sống gởi nơi đây, mai thác về quê cũ (với MacGregor) Thế nghĩa là
gì?
MACGREGOR: (giọng triết gia) Nghĩa là phút này còn sống mà phút sau đã thác.
JOHNNY: Thế má của má già đâu?
MACGREGOR: (bịa chuyện nhưng giọng đã bực bội) Bà ở tận miền Vermont trong một tỉnh nhỏ gọi
là Bạch Hà, nhưng hồn bà cũng không có đó.
JOHNNY: Phải chăng tâm hồn già nua cằn cỗi của bà cũng ở tận nơi sơn cước?
MACGREGOR: Ngay ở giữa miền sơn cước. Con ơi! Già sắp chết khát mất rồi.......
Cà phê Đen II





Đánh dấu