Warning: Illegal string offset 'name' in [path]/includes/functions.php on line 6845
Cà phê Đen II
Close
Login to Your Account
Kết quả 1 đến 10 của 1170

Chủ đề: Cà phê Đen II

Threaded View

  1. #11
    Ngày tham gia
    Jan 2010
    Bài viết
    1,540
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Trích dẫn Gửi bởi roamingwind Xem bài viết
    ông cười vì thanh thản hay ông cười vì dùng nụ cười để đối trị cố đẩy lui những lo âu ? Nếu vì tâm thân thanh thản thì chúc ừng cho ông, có chuyện cần làm thì làm nhưng vẫn vui tươi; nhưng nếu cười để đối trị lo âu thì cũng chúc mừng , cho ông thấy, lần nữa, dùng nụ cười (hoặc niềm vui nào đó) để đối trị lo sợ, lo sợ không bao giờ hết.

    He he, cám ơn ông nhiều lắm. Đã chỉ ra cho tôi con đường sáng. Tôi luôn cười trong thanh thản ấy. Tôi luôn quan niệm rằng, bệnh gì cũng có thuốc trị. Cứ cho những lo sợ trong đời thường là cái bệnh ( tôi tự mình định nghĩa là như vậy ), thì tôi sẽ kiếm thuốc trị cho cái bệnh đó. Người ta nói:tình yêu sẽ cướp mất 1 phần thông minh của con người. Tôi thì nghĩ rằng : lo âu sẽ cướp mất rất nhiều thông minh của tôi . Và đây cũng là lý do mà mỗi khi đụng chuyện, thì tôi tìm cách giải quyết, chứ không có phần nào phải âu sầu. Còn như mà dùng nụ cười (hoặc niềm vui nào đó) để đối trị lo sợ, thì cũng như là dùng râu ông nọ cắm cằm bà kia. May mà tôi chưa có làm bao giờ . Nói về lo sợ, theo tôi có nghĩa là vừa lo lắng, kèm theo sợ sệt hoặc bối rối trong lòng ( đầu ). Lo lắng để tìm thuốc trị thì tôi có, nhưng sợ sệt bối rối thì tôi ít lắm, vì nếu có những lúc như vậy đến, tôi lại đi đánh vài bàn cờ tướng. He he, sẽ thoải mái cho đầu óc hơn. Vì tôi mê cờ tướng, cho nên tôi xử dụng nó như 1 liều thuốc an thần lúc cần. Đương nhiên trong cuộc sống của con người, có lúc phải nhíu mặt nhăn mày chứ. Tôi cũng không ngoại lệ .
    Bật mí 1 tý về tôi ông nhé. Bà xã tôi luôn nói rằng tôi là thùng rác. Hi hi, thùng rác, nghĩa là dùng để đựng rác ấy mà. Và đấy cũng là 1 phần trong đời sống thực của tôi. Cho nên có lần bác KT hỏi là làm sao mà tôi lúc nào thấy cũng vui vẻ?. Có lẻ tôi nên trả lời lúc ấy là như vậy rồi. Nhớ có lần tôi về VN, đứa em gái Cô Cậu của tôi có chuyên buồn gia đình. Hôm ấy tôi hẹn nó đi ăn trưa và uống cà phê. 2 anh em đã hơn 10 năm chưa gặp. Sau chừng 3h nói chuyện tầm phào, anh em chia tay. Tôi tiếp tục vào quán cà phê cờ tướng lề đường cho đến tối. Vừa về đến nhà thì có phone của bà Mợ ( mẹ cô em tôi ), nói là càm ơn tôi, không biết tôi nói gì mà cô em tôi cảm thấy thoải mái hơn lúc trước. Híc, tôi cũng không nhớ đã nói gì với cô ta. Có lẻ hay không bằng hên. Tôi cũng giã lã rằng: thưa Mợ con cũng không biết đã nói gì với em, nhưng nếu được vậy con cũng mừng. Có lẻ cô em tôi đã quẵng cho tôi 1 đóng rác mà cô ta mang lâu nay. Còn tôi thì ok, cứ đưa hết cho anh, anh sẽ giúp em mang ra cầu Sài Gòn rồi ton nó xuống
    Lần sửa cuối bởi Aty, ngày 05-05-2014 lúc 12:45 PM.
    Cầm lên được tất bỏ xuống đươc.

Cà phê Đen II

Đánh dấu

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •  
.::Thăng Long Kỳ Đạo::.
  • Liên hệ quảng cáo: trung_cadan@yahoo.com - DĐ: 098 989 66 68