Kết quả 1 đến 10 của 1253
Chủ đề: Cà Phê Đen III
Hybrid View
-
14-07-2014, 02:22 AM #1
Ông Thợ giam mình 3 tuần có khi lại béo trắng ra ấy nhỉ ? 'giời leo' ở lưng thì nằm khó chịu, giời leo ở cổ khi soi gương rất bực mình ... hehe. Bệnh ấy trên dưới chục ngày là khỏi, thậm chí tự nhiên cũng hết.Rất mong như thế tôi vừa gọi điện cầu chúc những điều tốt lành cho quê huơng Rego
Nghe ông Thợ nói thấy cái tâm thức vi diệu sáng suốt, tôi nghĩ nó huyền bí khó biết không khác tạo hoá còn thần kinh chính là vị chúa tể. Cương mãnh hay nhu nhược, hay gì gì cũng bởi vị chúa tể đấy mà ra.
Trận chung kết may mắn sẽ thuộc về dân 'Nam Mỹ da đỏ' của ông, hì, vừa xem báo thấy pháp sư Ấn Độ làm phép cầu nguyện cho Argentina.
Tượng cái Đỉnh vàng hào lục ngũ cũng thế chăng ?.
-
14-07-2014, 07:49 AM #2
BÀI KINH VỀ MŨI TÊN (Sallatha Sutta, SN 36.6)
Thì bác nói đúng rồi .Thần kinh là chúa tể nhưng cái gì làm thần kinh thấy biết, nghe nhìn ,cảm nhận giác cảm trong cuộc đời .Cái ấy rất hiện tiền không xa xôi đâu cả nó theo mình hàng ngày
Tôi không hoàn toàn bị giời leo ,vì các vết thuơng đã lành nhưng sự đau đớn nguyên vẹn .Nhưng chỉ bị trúng một mũi tên thôi chứ trúng 2 mũi là kém quá còn gì công phu
"Bạch Thế Tôn, Thế Tôn là cội nguồn của những lời giáo huấn, là người giảng dạy và cũng là người bình giảỉ. [Vì thế] tốt hơn hết xin Đấng Thế Tôn hãy giải thích về ý nghĩa của câu ấy. [Nếu] được nghe chính Đấng Thế Tôn nói lên thì các tỳ kheo sẽ mãi mãi ghi nhớ những lời nói ấy.
- Này các tỳ kheo, vậy hãy chăm chú lắng nghe, Ta sẽ giảng.
Các tỳ kheo vâng dạ:
- Bạch Thế Tôn, chúng con xin lắng nghe.
Đấng Thế Tôn giảng rằng: "Một người bình dị không được học hỏi mỗi khi phải gánh chịu một giác cảm đau đớn, thì sẽ ta thán, oán trách, đau buồn, đấm ngực (hối tiếc vì mình đã lỡ lầm) và hoảng sợ. Đấy là cách mà người ấy cảm nhận hai sự đau đớn: trên thân xác và trong tâm thần. Chẳng khác gì như người ta bắn một mũi tên vào một người nào đó, sau đấy lại bắn thêm một mũi thứ hai: người này tất phải chịu sự đau đớn của hai mũi tên. Cũng thế, một người bình dị không được học hỏi mỗi khi phải gánh chịu một cảm nhận đớn đau thì sẽ ta thán, oán trách, đau buồn, đấm ngực và hoảng sợ. Đấy là cách mà người ấy cảm nhận cả hai thứ khổ đau: trên thân xác và cả trong tâm thần.
"Khi phải gánh chịu một giác cảm đau đớn thì một người không được học hỏi sẽ tìm cách kháng cự lại (cưỡng lại, không chấp nhận) sự đau đớn ấy. Người này sẽ không sao tránh khỏi bị ám ảnh bởi thái độ kháng-cự-bướng-bỉnh ấy của mình. Vì phải gánh chịu giác cảm đau đớn ấy [nên] người này tìm sự vui thích trong các lạc thú dục tính (với mục đích "che lấp" hay "bù đắp" các giác cảm đau đớn của mình). Tại sao lại như thế? Bởi vì một người bình dị không được học hỏi sẽ không thể tìm được một lối thoát nào khác hơn trước các giác cảm đau đớn của mình, ngoài các lạc thú dục tính. Khi đã tìm kiếm sự vui thích trong các lạc thú dục tính, thì người ấy tất sẽ bị ám ảnh bởi bất cứ một sự đam-mê-bướng-bỉnh nào đối với các lạc thú ấy. [Vì] không nhận biết được thật sự giác cảm [lạc thú] ấy bắt nguồn từ đâu, sự chấm dứt của nó là gì, sức quyến rũ của nó như thế nào, các tác hại của nó ra sao và đâu sẽ là lối thoát, [nên] người ấy luôn bị ám ảnh bởi sự vô-minh-bướng-bỉnh của mình đối với các giác cảm không-thích-thú-cũng-không-đớn-đau.
"Cảm nhận được sự thích thú, người ấy có cảm giác như mình gắn liền với nó (sự thích thú và mình là một). Cảm nhận được sự đau đớn, người ấy có cảm giác như mình gắn liền với nó. Cảm nhận được sự không-thích-thú-cũng-không đớn-đau, người ấy có cảm giác như mình gắn liền với nó. [Vì thế] có thể xem người ấy là một người bình dị không được học hỏi, một người gắn liền với sự sinh, già nua và cái chết, với đau buồn, ta thán, khốn cùng và tuyệt vọng. Này các tỳ kheo, Ta bảo rằng người ấy tự trói mình với khổ đau.
"Đối với một môn đệ cao quý được hưởng sự giáo huấn thì dù phải gánh chịu một giác cảm đau đớn thì cũng không ta thán, oán trách, đau buồn, không đấm ngực cũng không hoảng sợ. Vì thế người ấy cũng chỉ cảm nhận một sự đau đớn duy nhất trên thân xác, không có một sự đau đớn nào xảy ra trong tâm thần. Đấy cũng chẳng khác gì như người ta chỉ bắn một mũi tên vào một người nào đó, và sau đấy thì không bắn thêm một mũi tên nào khác nữa. Vì thế người ấy cũng chỉ cảm nhận sự đau đớn gây ra bởi một mũi tên duy nhất mà thôi. Cũng thế, một môn đệ cao quý được hưởng sự giáo huấn thì dù phải gánh chịu một giác cảm đau đớn thì cũng không ta thán, oán trách, đau buồn, không đấm ngực cũng không hoảng sợ. Người ấy chỉ cảm thấy đau đớn duy nhất trên thân xác, nhưng tâm thần thì không hề xao xuyến.
-
14-07-2014, 10:10 AM #3
Người ta thì nói tôi bị trúng tên mà ông không cho tôi than khóc buồn đau ??? Thế là họ đem ông Thợ đi đóng đinh
. Hỏi đến tôi tôi chối làm gì tôi biết ông Thợ đó.
Có lần ông anh có người quen bị vợ lỵ dị (lại bị vợ ly dị
) khóc than, ông anh phán "khóc mà được vợ lại thì nên khóc, khóc mà không được vợ thì khóc làm chi vậy ?"
Anh có thể biết tôi, tạm gọi là vậy, qua ngọn gió trên đồi
Anh sẽ không biết tôi bằng danh xưng nào khác.
You can know me, if you will, by the wind on the hill
You'll know me by no other name.
(No Other Name - Peter, Paul and Mary)
-
15-07-2014, 02:16 AM #4
Cái theo mình hằng ngày rất vi diệu, nếu triệt để công phu thì mũi tên thứ hai là sự khoái chí. Qua mỗi chặng đường dù gập ghềnh hay bằng phẳng, dù lên dốc hay xuống đèo đều có thi vị riêng. Mọi cảm nhận vui buồn chẳng phải là sự khoái chí trong cuộc quần sinh hay sao ?.
Cái rất vi diệu ấy cũng khó phát tác vì sự giằng níu giam cầm, vũ trụ bao la mới là không nương. Tạo hoá làm nên sự dính bám thần tình mà từ trong muôn cảm muôn giác sinh ra.
Người phương Tây văn minh nên việc gì cũng áp dụng theo khoa học, trong bóng đá dù tấn công hay phòng ngự đều triệt để tận dụng mọi khả năng, nhất là những đường chuyền thoáng. Dân Nam Mỹ chơi theo lối cảm hứng coi trọng kỹ thuật cá nhân nên đôi khi phản khoa học, cứ xem các đường ban của họ thì thấy toàn làm khó nhau. Đường ban đã ngắn lại toàn chọn những cầu thủ đang bị kèm làm cho họ lung túng phải chuyền ngược lại hoặc bị mất bóng !.
Hào lục ngũ quẻ Đỉnh, cái tai vạc phụ bám ở hai bên mà không được là trung tâm (thứ nhất) cũng phải.
Các ông ‘nghiền’ cà phê đã dùng kiểu này chưa ? Thấy trên báo nên đem về post cho các ông xem. Trước đây hoạ sĩ Phan Cẩm Thượng đã mời tôi cùng thưởng thức cà phê trứng ở phố Hàng Gai, hồi ấy chơi cờ ở Bờ Hồ thật là đông vui.
Cà phê trứng Hà Nội, uống một lần để nhớ mãi...
(Dân trí) - Cà phê trứng, nét văn hóa riêng đầy sáng tạo của người Hà Nội, đã trở nên nổi tiếng khắp thế giới khi khách nước ngoài thưởng thức rồi rỉ tai nhau. Có người nói, uống cà phê trứng dù chỉ một lần rồi nhớ mãi mỗi khi nhắc đến Hà Nội...

Nhiều khách Tây tấm tắc khen cà phê trứng Hà Nội
…
-
15-07-2014, 02:23 AM #5
-
16-07-2014, 02:07 AM #6
Bác Aty lấy cái tên bài viết rồi tìm trong google nhé, tôi trích đoạn mà bác đã thấy mùi tẩm bổ ở trong, ông Thợ lại nhắc khéo ‘thơm và ngậy’ thì bỏ qua sao được ?. Cũng như lời khuyên ‘bị giời leo thì đừng soi gương, vì cổ áo không che kín bực mình lắm !’. Hehe …nói vậy thôi, tôi thấy nhiều đạo lý thánh hiền được ông Thợ diễn giải ra bằng văn xuôi, thế mới biết cái sở học kinh người !.Hai ông này đá trái banh qua lại trước mặt tôi.
Cuối cùng "cảm giác là gì?" "Tới lui đi đứng của cảm giác ra sao" "cảm giác có thật không?".
Bác Wind ham hiểu về đạo lại quá trọng câu chữ. Phật thuyết chẳng sai vì nói về thể, phàm nhân hiểu sai vì nghĩ về dụng. Sự biết từ thể mà ra, sự cảm từ dụng mà vào, cho nên nói “Muôn pháp mà không pháp”, tạo hoá và vạn vật cũng đồng nhất lý.
Ông Thợ, thông tin của thành phố về di dân phố cổ đã có từ lâu, chắc phải thời gian dài mới thực hiện được. Trên đấy nhà mặt đường và những người hoạt bát, năng động thì vẫn có nhiều cách để kinh doanh vì là nơi tập trung buôn bán lại có mức chi tiêu cao hơn nơi khác. Người hiền lành chân chỉ hạt bột lại ở trong ngõ nhỏ thì chán lắm ! Những ai mạnh dạn quyết đoán hoặc bí bách đường cùng vì con cái đông đành phải bán nhà đi nơi khác lại hoá may, vì trước giá nhà đất ở trên đấy cao lắm, bây giờ có thông tin di dân mà những nơi khác hạ tầng cơ sở cũng tiện nghi thì giá nhà đất chênh lệch không còn như xưa.
-
16-07-2014, 04:05 AM #7
Anh có thể biết tôi, tạm gọi là vậy, qua ngọn gió trên đồi
Anh sẽ không biết tôi bằng danh xưng nào khác.
You can know me, if you will, by the wind on the hill
You'll know me by no other name.
(No Other Name - Peter, Paul and Mary)
-
17-07-2014, 02:39 AM #8
hì, Tôi cũng giống bác Wind hay thích phản biện lại những câu trong kinh văn, rồi tự lật đi lật lại câu hỏi để tìm tòi khám phá ...
Bác Aty hóng chuyện đạo lý ở đây lâu dần sẽ thành thầy chùa ôm bình rượu bìm bịp mà chẳng dám nâng ly, lúc đó chỉ còn rau xanh, cơm trắng thôi đấy.Điều này có tính là ác không ? khi mà đấy là cuộc sống.
-
16-07-2014, 01:03 AM #9
Quán sát nỗi đau của cơ thể coi bộ khó quá ông Thợ. Bản thân tôi chịu đau rất kém. Còn nói gì đến sinh tử. Cách đây chục năm tôi bị cường giáp nặng phải đi mổ bác sỹ bảo ảnh hưởng tới tim mạch nên rủi ro cao. Cầm máu không được hay không ổn định được nhịp tim thì nghẻo. Lúc đó tôi tức giận vô cùng. Bao nhiêu giáo lý, hồng danh phật tan hoang hết.
Thiết nghĩ căn cơ mình kém học phật không phải bằng trí mà phải bằng trải nghiệm (trừ các vị hóa độ). Mức thấp nhất để hiểu phật phải cậy vào công phu hoàn toàn. Cái trí dẫu là bộ óc siêu thường cũng chẳng giúp ích được gì.Bận lòng chi nắm bắt
-
16-07-2014, 03:10 AM #10
Thì nhất định là khó rồi ông D .Nó là vấn nạn lớn nhất của người tu tập mà .Tôi thường chịu đau nhất là khi ngồi thiền khoảng sau 45 phút là cơn đau kéo đến ,không quán tưởng ,không chú tâm gì hết chỉ muốn mau mau xả thiền vì chịu hết xiết rồi .Công phu vì thế cứ bị gián đoạn không có cách gì vượt lên được vì mình bị thời gian khống chế .Ông biết kể cả phật Thích Ca khi nhập định cũng phải từ sơ thiền nhập nhị thiền ,..... mãi mới tới diệt tận định
Mình thì Sơ còn chưa xong chưa khống chế được thân xác nói gì leo cao hơn .Tôi buồn lắm gặp Sư VN nào cũng hỏi ,chỉ hỏi một câu là biết các bố ấy không hề thực hành gì hết ,trả lời quờ quạng cho qua chuyện .Hỏi các Lạt Ma thì các ngài nói cố gắng quán tưởng .Càng tức thêm vì các ông ấy đi tu từ nhỏ đã quen quán tưởng .Còn mình sức quán không đủ vượt sức thần kinh .Đau quá trời quá đất chịu gì thấu .Tôi loay hoay riết sau gặp một vị sư Miến Điện .Người mà tôi thờ như thầy .Ngài thuộc dòng Vipassana .Tôi thấy các đệ tử ngài ngồi 4,5 tiếng như không .Trung bình một buổi hành thiền các vị ngồi từ 6 giờ chiều đến 12 giờ đêm .Có vị không ngủ chơi luôn đến sáng hôm sau .Quan sát kĩ tôi thấy họ không hề có nét chịu đựng mà hoàn toàn thoải mái an nhiên
Ngài dạy rằng khi cơn đau xảy đến mình thường coi nó là đối thủ ,hoặc tìm cách đè nén ,hoặc tìm cách chạy trốn để mau thoát khỏi nó .Cả hai cách đều không đúng .Trước tiên phải buông xả bắp thịt chỗ bị đau cho nó mềm lại về phuơng diện vật lí ,sau đó buông xả đối kháng về phuơng diện tinh thần hãy để cơn đau ngấm vào thân thể mà không chạy trốn nữa .Dĩ nhiên không phải nói là làm được ngay .Ngày đầu tôi chỉ kéo thêm được 5 phút là chịu thua ,cơn đau lại thắng thế ,xác thân vật lí mình lại đầu hàng .5 phút mà tưởng như vô tận .Ngài rất từ bi cứ bảo tôi kiên nhẫn tập luyện .Tập riết rồi mình kéo dài thêm ,đến khi phập phồng lên xuống cùng cơn đau .Cơn đau còn đó nhưng người chịu đau hoàn toàn vắng mặt
Đau đớn đời người không thể tránh được ,khi tới giờ phút cận tử còn đau tới đâu .Thế nhưng con người không thể xa rời cõi trần gian nay bởi lòng mê gái ,thần thức luôn gạt đi kí ức và cảm giác đau đớn .Nó chỉ lưu giữ kinh nghiệm khoái lac vì thế nó bay vòng vòng gặp chỗ ân ái là tấp vô mong tìm một thân mới để tiếp tục khoái lạc .Mà đã xong đâu nó còn phải thắng trong một cuộc chạy đua dữ dội với muôn ngàn đồng loại .Vì chỉ có người thứ nhất lọt vào ,sau đó cánh cửa khép lại sau lưng ,kẻ về nhì phải tiếp tục lang thang trong luân hồi chờ một cơ hội khác
Cà Phê Đen III




Trả lời kèm Trích dẫn


Đánh dấu