Bây giờ là sáng chủ nhật tại California. Tôi ngồi với một ly cà phê, ngoài vườn trời hơi âm u màu xám. Cũng lạ mùa hè mà hôm qua hôm kia có trận mưa rào. Giờ này chắc ông Lâm đang tịnh dưỡng tại làng hẻo lánh nào đó bên Chicago với mấy con sóc, tôi có cãm giác ông này đang lên núi luyện công, chứ tôn-ngộ-không như ổng dể gì bỏ phố bỏ phườn về quê hưởng nhàn.

Bây giờ đang tối ông Phi thì chắc ngồi đánh cờ Tướng đâu đó. Tôi chưa bao giờ thấy một "sới cờ" không biết nó ra sao. Chắc chơi đêm nay tới sáng luôn, và uống cà phê để thức. Ổng chơi hơn ba mươi ván mới thua một ván cao ngạo than "mình dở quá". Một Đông Tà.

Cô Huyền còn một tuần tới nữa thôi. Sang tuần tới nữa là phải rời xa Hà Nội. Cái cây bị bứng gốc đem qua đất khác thì khó khăn thật. Có ai cổ động gì, lời hay ý đẹp gì cuối cùng cũng chỉ mình với hoàn cảnh riêng biệt của mình. Hồi tôi đi tôi nhỏ lắm nên không bị ảnh hưởng gì nhiều, tôi nhớ buổi chiều đó nghe tin đi, tôi biết là phải đi rồi. Tôi đi lòng vòng những con đường, nhìn thật kỷ. Cái nhìn của một đứa bé. Nhưng như những đứa bé khác tôi mau quên, tôi kiếm đồ khác tôi chơi.

Ông Đ. thì chắc đang sữa soạn cho chuyến đi phượt. Cái này thì vui, nhưng cũng có những trắc trở riêng. Ba lô ông Thợ trao chắc chắn là loại tốt, tuy nhiên ông Đ cũng cẩn thận xem chừng vào chổ đông người bị tụi nó dùng đồ nhọn rạch ba lô hồi nào không hay. Nếu có mua belt pouch, như tôi chỉ cô Huyền, nên kiếm cái nào làm bằng vải dầy.

Chỉ còn ông Tý và tôi và các khách vãn lai tại quán này. Ông Tý thì lúc nào cũng sướng, sư phụ tôi rồi. Ông này chắc cười thầm trong bụng "ông Gió này lo chuyện vẫn vơ trên trời dưới đất". Thời gian này tôi làm việc nhiều, hôm nay chủ nhật mà chiều cũng sẽ lôi đồ ra làm rồi, làm đến tối luôn.