Kết quả 391 đến 400 của 1253
Chủ đề: Cà Phê Đen III
Hybrid View
-
17-08-2014, 11:17 PM #1
Nhẫn nhỏ thành nghiệp lớn
Không có tịnh khẩu gì hết ông Gió ,tính tôi ham chơi mà tịnh làm gì cho gò bó .Trời sinh ra cái mồm để nói lời ân ái ,để uống rượu và hôn hít nhau ,để ca hát chào mừng ngày mới ,để niệm câu thần chú .Ông lại bảo tôi tịnh đi thì thật có đôi phần cưỡng bách
Chẳng qua lúc này đang chơi ,mà ông biết đó .Khi một cái máy hoạt động hết công suất thì nó êm ru à ,có tiếng kêu là có trở ngại .Lúc sức khoẻ dồi dào ông ít ngồi yên một chỗ được lắm .Tôi sắp làm lại passport để đi chơi đây .Ông cũng nên bớt làm việc lại đi ,ông làm mấy chục năm rồi bà xã cũng làm việc .Tôi có thể khẳng định ông không còn gánh nặng tài chính nào hết .Vậy mà cứ làm ngày làm đêm ông tưởng thế là hay lắm sao .Con cái lớn lên nó có công việc tiền bạc của nó .Nó đâu thèm tiền của ông .Đấy là việc sống ,còn việc chết thiêu xác hết có 6K à ,thiêu xong hắt cái rào xuống sông khỏi gởi chùa giữ cốt làm chi ,người nhà lâu lâu lên thăm lại tốn ít tiền trà nước
Ông không nghe tôi tất nhiên là kẻ cực kì u mê hehe
Hoàng đế khai quốc của Đông Hán là điển hình nổi bật trong lịch sử của nhân sĩ thành công, phân tích nguyên nhân ông từ một thủ lĩnh của nông dân khởi nghĩa trở thành một Hoàng đế, phát hiện ngoài tác dụng của những cơ duyên trong lịch sử, còn chủ yếu là do sự tương quan giữa thành công với tính cách.
Khổng Tử nói: “Xảo ngôn loạn đức, tiểu bất nhẫn tất loạn đại mưu”. Ý câu này muốn nói, gặp việc nhỏ không chịu nhẫn nhịn sẽ làm đảo lộn cả kế hoạch. Lưu Tú là người đã học được câu danh ngôn này của Khổng Tử. Ông đã đem câu cách ngôn này vận dụng vào cuộc đời mình, tích những nhẫn nhịn nhỏ thành mưu lược lớn giành ngôi vua.
Bây giờ chúng ta xem Lưu Tú đã “tiểu nhẫn thành đại mưu” như thế nào. Tổ của Lưu Tú là tông thất đời Tây Hán, nhưng đến đời ông đã thành bình dân. Lưu Tú từ khi còn nhỏ đã có suy nghĩ khác người, nhưng ông không lộ ra bên ngoài. Trong gia đình, ông vô cùng chịu khó, chịu mọi kham khổ, rõ là người phúc hậu. Do đó, anh của ông là Lưu Diễn tự so với Lưu Bang (hồi nhỏ, Lưu Bang từng là công tử lang thang), còn so Lưu Tú với em thứ hai của Lưu Bang là Lưu Hỷ (Lưu Hỷ tầm nhìn hạn hẹp, không có chí lớn), rất coi thường ông, thường cười ông là thật thà chất phác, nhưng Lưu Tú không hề có phản ứng gì.
Trong thời gian Vương Mãng nắm triều chính, Lưu Tú đến Trường An đọc sách, do hoàn cảnh không được dư dật, tiền ăn học rất nhanh chóng đã hết. Để tiếp tục học tập, Lưu Tú cùng bạn học tìm cách kiếm tiền, cùng mua một con lừa chở đồ cho người ta lấy tiền theo đuổi việc đọc sách. Đúng vào lúc đó, ông học những kinh điển của nhà Nho “Luận ngữ”, “Thượng thư” . Khi đọc “Luận ngữ”, đến thiên “Vệ Linh Công”, đọc câu Tử viết: “Xảo ngôn loạn đức, tiểu bất nhẫn tắc bất thành đại mưu”, ông hoa chân múa tay, nói: “Thật là hay quá! Hay quá!” . Từ đó, ông lấy câu danh ngôn chí lí này làm mẫu mực cho hành vi của mình, thể hiện rất xuất sắc sau khi anh của ông bị giết.
Lại nói cuối đời Vương Mãng, loan lạc nổi lên, chính vào khi anh hùng trong thiên hạ dụng võ, hai anh em Lưu Diễn, Lưu Tú tháng 10 năm 22 (năm thứ 3 Tân Mãng Địa Hoàng) phát động khởi nghĩa Thung Lăng. Không lâu sau, họ đem quân Thung Lăng hợp nhất với hai đạo quân khác vũ trang tạo phản. Tuy thế, hai anh em họ Lưu trong hành động này vẫn giữ vai trò lãnh đạo. Nhưng người anh họ Lưu Huyền được quân khởi nghĩa suy tôn. Năm 23, Lưu Huyền được lập làm Hoàng đế, đó là “Canh Thủy Đế”. Khi Lưu Huyền xưng đế, bụng người trong dòng tộc là Lưu Diễn không được vui. Lưu Huyền trong lòng rất rõ điều này. Lưu Diễn vốn là người tính tình thô bạo, lại nóng nẩy, thêm vào đó, quân đội do anh em họ lãnh đạo, trong quá trình tác chiến với quân chính phủ giành nhiều thắng lợi, chiến công nổi bật. Điều này thật là uy hiếp đến ngai Hoàng đế của Lưu Huyền. Vì thế, Lưu Huyền rắp tâm tìm cách tiêu diệt anh em Lưu Tú.
Một bộ hạ tin cậy của Lưu Diễn là Lưu Tắc rất không vừa ý với việc Lưu Huyền làm Hoàng đế, ông ta bực tức nói:
- Chúng ta khởi binh làm việc lớn, rõ ràng công lao toàn là của Lưu Diễn, Lưu Huyền làm được việc gì, có tư cách gì mà làm Hoàng đế?
Lời nói này đến tai Canh Thủy Đế Lưu Huyền. Lưu Huyền mới đầu muốn mua chuộc Lưu Tắc, hứa cho Tắc chức tước, bổng lộc, chỉ cần Tắc nói Lưu Diễn có ý đồ làm phản. Lưu Tắc không chịu, Lưu Huyền đã giết Tắc. Lưu Diễn ra mặt ủng hộ bộ tướng của mình. Lưu Huyền không làm thì thôi, đã làm thì làm đến cùng, giết cả Lưu Tắc và Lưu Diễn. Lúc đó, Lưu Tú đang cầm quân ở bên ngoài. Để trừ cỏ phải trừ tận gốc, Lưu Huyền quyết định tìm cơ hội giết cả Lưu Tú. Ông ta cho người mang chiếu thư của mình đi thăm dò Lưu Tú, chỉ cần Lưu Tú có một biểu hiện khác thường, sẽ có thể danh chính ngôn thuận giết ngay.
Sứ giả vừa tuyên đọc chiếu thư cho Lưu Tú nghe, vừa quan sát sắc mặt của Lưu Tú.
- Thái thường phiên Lưu Tú anh dũng thiện chiến, phong làm Phá lỗ đại tướng quân, Vũ Tín hầu.
Chưa đợi Lưu Tú tạ ơn. Lại đọc tiếp:
- Đại tư đồ Lưu Diễn có ý gây rối, thường kháng thánh ý của Hoàng đế nên đã bị giết.
Nghe tin anh bị giết, nhưng Tú vẫn thông minh để hiểu Lưu Huyền đang muốn thăm dò thái độ có dụng ý diệt tận gốc? “Tiểu bất nhất tắc loạn đại mưu”. Sau khi nghe chiếu thư, Lưu Tú cố nén mối hận anh bị giết, vội rập đầu tạ ơn:
- Bệ hạ thưởng phạt rõ ràng. Chẳng qua công của tôi còn nhỏ. Hoàng thượng ban thưởng như thế này, Lưu Tú thật hổ thẹn. Còn việc huynh trưởng Lưu Diễn có ý làm phản, thần đã khuyên bảo nhiều lần, không muốn anh ta mê muội, để đến ngày hôm nay bị giết, thật là hắn phải đền tội không oan.
Lời nói của Lưu Tú rất chân thành, sứ giả do Lưu Huyền sai đến cũng không nghi ngờ gì, ngay cả bộ hạ của Lưu Tú cũng tin là thật.
Sứ giả đi rồi, Lưu Tú về trại của mình, trong phòng kín đáo cất tiếng khóc, bằm môi nghiến răng nói: “Hận anh ta phải trả!” Nhưng Lưu Tú cũng hiểu rằng thực lực của mình bây giờ chưa thể đương đầu với Lưu Huyền, còn phải chờ thời cơ báo thù. Sáng sớm ngày hôm sau, Lưu Tú vội vàng đến hành cung của Lưu Huyền. Thấy Canh Thủy Đế, Lưu Tú lời tâu bệ hạ, miệng ơn Hoàng thượng vô biên, tuyệt không một lời nói về công lao của mình, cũng không để tang anh, rõ ràng là hết sức cung kính, lại thể hiện vô cùng khoan hậu. Ông cười nói tự nhiên như thường , không để lộ một chút đau thương, chỉ có khi đêm tới tĩnh mịch, mới thầm khóc thương cho cái chết của anh. Màn kịch “nhẫn nhục thâu sinh” của Lưu Tú, cuối cùng đã xóa tan mối nghi ngờ của Lưu Huyền, bảo vệ được tính mệnh của mình. Ba tháng sau, Lưu Tú được cử đi Hà Bắc phát triển sức mạnh của quân khởi nghĩa. Từ đó, Lưu Tú dần thoát khỏi sự giám sát và khống chế của Lưu Huyền, nhanh chóng chiêu binh mãi mã, tìm kiếm nhân tài, bổ sung lực lượng. Trong thời gian chưa đến một năm, quân của Lưu Tú đã phát triển đến hơn 10 vạn người. Ông cón có một đội quân thiện chiến, các chiến tướng cực kỳ trung thành, tự mình hành động, công khai đối đầu với Lưu Huyền.
Dựa vào lực lượng này, qua chiến đầu, đến năm 25, Lưu Tú xưng đế, thành lập chính quyền Đông Hán. Lại qua thời gian 12 năm, Lưu Tú cuối cùng dẹp được đám quần hùng, hoàn thành việc thống nhất quốc gia, thu được giang sơn.
-
18-08-2014, 02:36 AM #2
thì cũng nghĩ là bác về quê để luyện công, chứ tôn-ngộ-không-trư-bát-giới như bác mà ngày ngày chỉ có chạy bộ với con Quít làm gì bác chịu cho nổi.
cũng có nói với vợ hiền rồi. Anh chết đi em muốn lấy ai thì lấy, có buồn thì 3 đến 6 tháng thôi đừng buồn lâu uổng đời hoa. Bả thật lòng nói -- ai lại không biết như vậy, sợ làmĐấy là việc sống ,còn việc chết thiêu xác hết có 6K à ,thiêu xong hắt cái rào xuống sông khỏi gởi chùa giữ cốt làm chi ,người nhà lâu lâu lên thăm lại tốn ít tiền trà nước
không được thôi.
vẫn đang còn vài chuyện để làm bác Lâm ơi. Độ rài lên cơn, tự đặt mình vào hoàn cảnh mới lạ để xem mình ra sau cho nên phải làm nhiều.Ông không nghe tôi tất nhiên là kẻ cực kì u mê heheAnh có thể biết tôi, tạm gọi là vậy, qua ngọn gió trên đồi
Anh sẽ không biết tôi bằng danh xưng nào khác.
You can know me, if you will, by the wind on the hill
You'll know me by no other name.
(No Other Name - Peter, Paul and Mary)
-
18-08-2014, 04:28 PM #3
Ông Wind khuyên bà nhà ông chuyện gì xa vời quá. Ông còn lâu mới hết nợ trần gian, dể mà trốn nợ nhanh vậy sao ? Nghe ông khuyên bà nhà ông như vậy, tôi xin có lời khuyên gởi đến ông như vầy ( nghe không lọt tai ông cứ ném đá tôi thoải mái ), đó là: mỗi ngày sau giờ làm việc, ông mang về cho bà nhà ông 1 đoá hoa. Hoa gì thì ông chọn. Cuối tuần thì mang 1 bó hoa. Ông cứ làm việc này cho tới ngày ông không thể làm được nữa. Tôi nghĩ điều này thực tế hơn. Ông nghĩ sao ?
Ông Wind lên lon lên chức, có làm tiệc tùng tưới rưả gì không? Cuối tuần này tôi sẽ làm tiệc rưả sân he he. Đang dự định làm 1 tiệc rửa sân thôi, ai dè hôm cuối tuần rồi, nhận được cái thư mang tin vui cho tôi, và mọi người ai cũng vui . Thế là làm luôn tiệc rửa ..thư, chứ không thì bị trách
Bên Mỹ thì tiệc tùng mỗi cuối tuần như tôi được biết. Còn bên này tuị tôi phải chờ có dịp rưả cái gì đó mới làm tiệc. Ví dụ có ai mới mua xe thì phải làm tiệc rưả xe. Mua nhà cũng vậy, tiệc rưả nhà. Có bằng lái xe thì làm ngay cái tiệc rưả bằng. Có việc làm mới thì không thể tránh tiệc rưả .. việc Nói chung là chờ đến ngày có tiệc cũng vui lắm. Và có cái gì mới hơn cái củ là phải làm tiệc rưả...., he he.
Cô Huyền đã quen với giờ giấc, công việc... mới rồi chưa? Mọi việc làm từ đầu thì trăm phần khó khăn. Nhưng với ý chí cương quyết coi như đã có 51% chiến thắng. Chúc cô thành công.
Ông D thì mãi chơi chốn nào ? sao im hơi lặng tiếng quá. Hay đã bị ..em nào ..bắt cóc rồi cũng nên
.
Bác Phi có lẻ đang thả hồn ở sới cờ úp chăng?
Bác Lâm thì đang ôn cố tri tân đây mà.
Bác Tôn lâu nay chắc là bận bịu nhiều.
Ông KT đang thám hiểm đại dương ắy nhẻ ??
Đang vui trong lòng, nhưng cảnh vật mang sắc buồn, biết làm sao hơn ?
Lần sửa cuối bởi Aty, ngày 18-08-2014 lúc 04:40 PM.
Cầm lên được tất bỏ xuống đươc.
-
18-08-2014, 10:31 PM #4
Ông này cũng có ngón nghề nhé. Cám ơn nhắc nhở. Tôi thật
nên mua hoa cho vợ thường hơn. Mình cũng không đến nỗi vũ phu cả năm không có một đoá hoa cho vợ, tuy nhiên làm phần nhiều làm theo
cãm hứng.
Tiệc rửa là phong tục của Na-Uy hay là của VN tại Na-Uy?
Bên này có chuyện gì thì cũng mời bạn bè tới ăn chơi vậy thôi.
Ông nhận được thư mang tin vui cho tất cả, chắc con gái sắp lấy chồng?Anh có thể biết tôi, tạm gọi là vậy, qua ngọn gió trên đồi
Anh sẽ không biết tôi bằng danh xưng nào khác.
You can know me, if you will, by the wind on the hill
You'll know me by no other name.
(No Other Name - Peter, Paul and Mary)
-
18-08-2014, 11:54 PM #5
Ở Na-Uy này có mấy cái tiệc đặc biệt như: tiệc mùa hè, tiệc giáng sinh, tiệc trưa giáng sinh do công ty đài thọ, mình chỉ đăng ký và tham dự.
Ở nhà muốn nhậu nhẹt cuối tuần thì phải giả như có cái lý do nào đó ông Wind ạ. Mà lý do ví dụ như: bạn tôi mới tăng lương. Chà, phải thúc hắn làm tiệc chúc mừng tăng lương chứ. Hôm cách nay chừng 1 tháng, thằng bạn vưà làm xong caí sân thượng bằng gỗ khoản 20 m2. Anh em kêu hắn làm tiệc goị là tiệc rưả sân. Hôm nay thì tôi cũng đã lót đá xong cho cái sân nên lại đặt giờ gọi anh em lại.. cho xôm tụ. Hi hi, đây là việc mà tôi đã trình bày là thấy chán ngay khi bà xã nhắc tới. Lại làm trong những ngày có WC nưã mới ác. Thế là sáng sớm làm cho đến trước 6 giờ chiều thì nghỉ tay coi đá banh. Cũng may trong lúc đó tôi đang bị công ty đuổi việc tạm thời cho nên tôi mới có đủ thời gian để hoàn thành. ông cứ nghĩ suốt 2 tháng tôi không có ngày cuối tuần mà cứ ngồi lỳ ngoài sân để đập cục đá ( xi măng ) cho nó bằng mặt cục này với cục kia thì khổ hơn thằng Mễ cuả ông nhiều. Ông ngồi trong mát thay caí bồn cầu có 1 ngày mà than quá xá luôn
Thư mang tin vui cho tôi phát đi từ công ty có cái tên tạm dịch như thế này:
v/v thu hồi thông báo tạm đuổi việc.
Nội dung: Công ty thông báo đến .... . Thông báo tạm đuổi việc đã thu hồi, bắt đầu từ ngày kia. Lương và luật lao động có giá trị theo hợp đồng lao động. Như vậy là tôi còn được ở nhà thêm 2 ngày nưã.
Với cái thư như vậy thì tôi phải thông báo với mọi người quen/thân của tôi, và mọi người đều vui.
Con cái tui thì chắc là còn lâu lắm tuị nó mới nghĩ tới lập gia đình.
He he. Tôi nhận cái thư đuổi việc tạm thời hồi gần cuối tháng giêng năm nay. Từ đó tới nay ở nhà làm việc nhà và ở không chơi. Đang bị đuổi việc như tôi mà noí là đang sướng thế nào cũng dính chưởng bác Lâm. Nhưng tôi thì vì sợ rằng mình lo nhiều tóc nó đổi màu nhanh cho nên cứ kệ đi. Chuyện đầu tiên khi nhận giấy đuổi viêc là phải ra ngay cơ quan trả lại tiền thất nghiêp thông báo cho họ biết và làm thủ tục nhận tiền thất nghiệp.
Số tiền sẽ nhận được là 66% cho mỗi tháng ( 24 tháng lần thứ nhất )cuả trung bình mức lương 3 năm cuối cùng. May quá, cũng dư chút đỉnh cho tôi chi phí vì 3 năm trước đây tôi làm overtime nhiều. Nếu sau 24 tháng đầu tiên mà vẫn còn không có việc làm thì tiếp tục làm đơn, nhưng tôi không biết tính thế nào. Chắc chắn sẽ ít hơn lấn đầu.
ông coi tôi đẹp trai không
Cầm lên được tất bỏ xuống đươc.
-
18-08-2014, 08:53 PM #6
Hôm qua thắng tiếng bạc tuơng đối ,sáng nay dậy sớm mời các ông và cô Việt kiều đi ăn phở Bát Đàn
Các ông như ông Gió ông K làm vuơng làm tướng gì tôi không biết .Nhưng nhớ rằng làm gì thì làm phải cố gắng đến tuổi gần sáu mươi là không phải lo nghĩ về tiền bạc nữa cho đến hết đời .Thế mới gọi là sướng ,là lục thập nhi nhĩ thuận .Nghĩa là ai nói gì cũng không thấy chướng tai nữa ,chuyện thăng trầm ,vui buồn hết để vào lòng .Lại thủ đắc một tài nghệ giúp mình giải khuây những khi tịch mịch là nhất
Chú Tý cứ bô bô cái mồm bảo sướng lắm sướng lắm .Tôi thấy chú có sướng gì đâu ! chú chỉ tự lừa mình .Phải sướng thật mới đã nghĩa là mọi giác quan phải mở tung tiếp xúc cuộc đời ,chứ còn cứ nghĩ mình sướng rồi cho là sướng thì không đúng
Mình một lần duy nhất đi ăn phở Bát Đàn, đó là do có ông bạn từ xa về muốn được thưởng thức. Ông bạn đọc báo nghe tên quán đấy nổi tiếng cứ muốn mình đẫn di.
Mình bảo ăn phở ngon thì đâu cần đi đến Bát Đàn, chỉ cần đi bộ từ nhà mình vào Hàng Giầy có hàng Phở Kế không kém cạnh gì, không thì đi ra hàng Muối ăn phở Cường cũng rất được. Không thích thì vào ngõ Trung Yên ăn phở Sướng. Chả việc gì phải ra Bát Đàn từ mờ sáng xếp hàng. Trong vòng bán kính 500 mét đổ lại có đến 3 hàng phở bò như vậy, chưa kể phở gà bên Nguyễn Hữu Huân đầu nhánh Phất Lộc đâm ra, hoặc phở gà chợ Hàng Bè đều địch lại phở gà Nguyễn Du trở lên.
Phở Bát Đàn các bạn bè của mình và tất cả hàng xóm của mình rất nhiều người chưa ăn bao giờ, may lắm có người cũng ăn một hai lần. Chưa bao giờ mình đi qua cái hàng phở đấy thấy người quen, cũng như chưa bao giờ thấy người quen nào, bạn thân nào ở Hà Nội khen phở Bát Đàn và nói họ ăn thường xuyên ở đấy cả.
Cái ông bạn ở xa về cứ nằng nặc đòi đi, mà ông ấy còn bảo ăn xong ra cà phê Nhân ở Bảo Khánh nhé.
Thôi thì chiều ông ấy, đáng ra cứ cuốc bộ một quãng ra ngõ Trung Yên, ăn xong quay về đầu hàng Bạc uống cà phê Năng là có đủ hương vị Hà Nội về phở và cà phê rồi. Thế là lại phải cuốc bộ xa thêm vào tận Bát Đàn. À mà nói chuyện chữ '' vào '' chút nhé. Nếu nhà ở bên ngoài chỗ Trần Nhật Duật mà đi hướng mạn Hàng Bồ, Hàng Thiếc gì đó thì gọi là '' vào ''. Còn nếu đi hướng Bạch Mai, Bà Triệu, Phố Huế thì gọi là '' xuống''. Đi hướng mạn Cầu Long Biên, Yên Phụ thì gọi là ''lên''. Người dân lấy chỗ nhà mình làm tâm để chỉ hướng đi, Đông là ra, Bắc là lên, Nam là xuống, Tây là vào.
Hai anh em xếp hàng, may cũng có chỗ ngồi, ăn xong bát phở vật vã vì sát vai với người bên cạnh. Mình nhìn thấy có những tốp khách 5 đến 7 người, hình như họ cũng ở xa về được người nhà dẫn đi ăn phở Bát Đàn giống mình dẫn ông bạn. Cái trò xếp hàng nó thành một thứ hấp dẫn cho khách phương xa về tham quan, du lịch và muốn thấy những cái lạ ở Hà Nội.
Buồn cái là họ tò mò tìm hiểu, xong rồi quy kết lối sống của người Hà Nội là như vậy. Là xếp hàng để ăn được bát phở mất bao công, rồi chen chúc nhau kiếm chỗ ngồi, rồi ngồi sát bệ cống, rồi đứng để ăn.
Lại cái sao họ không nhìn đoàn người vào thăm lăng cụ để nói là người HN khổ thế, xếp hàng dưới nắng, đi từng bước một vào nhìn thi thể cụ xong cái rồi về nhỉ. Đời mình đến nay ăn phở Bát Đàn có một lần, đi vào lăng cụ cũng có một lần. Lần đấy ở trong quân đội năm 1990. Trung đoàn mình cho 20 thằng ăn mặc đẹp, vào nhà quốc hội để đại diện cho khối quân đội nhân dân VN dự mít tinh ngày giải phóng đất nước. Dự xong bị dồn vào lăng , chứ lúc đó mình muốn tạt về nhà chơi lắm.
Bạn thử hỏi xem có người dân phố cổ nào đều đặn đi thăm lăng cụ cũng như đều đặn đi ăn phở Bát Đàn.?
Cái hàng phở Bát Đàn nắm được nhu cầu khách muốn phong cách vậy, thì họ chiều thôi. Đang bán được thế, chả tội gì họ thay đổi cả. Mà có khi thay đổi lại chả bán được đông như thế. Hàng phở Cường Hàng Muối đã mở thêm nhiều cửa hàng do con trai, con gái bán cũng như hàng phở Thìn cũng thế. Nhưng rồi thì chỉ có chỗ ban đầu là bán được, các chỗ kia lúc đầu đông khách. Sau ít dần rồi đóng cửa. Vì sao là cùng một bí kíp gia truyền mà lại vậy, vì khách không hợp khẩu vị hay vì sao.? Hay vì tâm lý là phải ăn ở đúng chỗ phố cổ mới ngon vì không gian xung quanh này nọ ...?
Vì một thứ thôi, đó là không ngon bằng. Thế mới lạ, cùng là con ruột, anh chị e ruột đấy. Nhưng mở ở nơi khác lại không ngon bằng. Cũng như phở Lý Quốc Sư người ta mang đi nơi khác cũng ở tình trạng như vậy. Dù cửa hàng sạch đẹp, rộng rãi khang trang , chỗ ngồi mát lịm như chả hiểu sao lại không ngon bằng chỗ cũ. Người ta nói là do tâm lý, cái này không hẳn là vậy. Mà thực sự là mang đi chỗ khác vị nó không ngon bằng chỗ cũ. Ai đi ăn thử ở các hàng cùng thương hiệu nhưng khác chỗ nhau thì tất biết ngay. Chất lượng nó nằm ngay trong bát phở chứ chả phải vì không gian khác nhau gì cả.
Thế nên đừng có đặt câu hỏi tại sao người ta chen chúc nhau như vậy. Bạn đã bao giờ thấy hàng cốm, hàng rươi gánh rong đi rao trong những khu dân trí cao như ở Trung Kính, Yên Hoà hay Linh Đàm...chưa.? Thậm chí là cả khu chợ ở khu vực đấy cũng không có bán đừng nói là hàng rong. Có những người ở ngôi nhà hàng chục tỷ tại khu vực đó, họ lắc đầu không biết món rươi là thế nào. Khi họ nhìn thấy còn hốt hoảng bảo con gì mà kinh thế.
Các bạn lập luận và lấy ví dụ thật buồn cười. Các bạn nói người Hà Nội khổ vì phải xếp hàng mua bát phở rồi đứng mà ăn cái bát phở đục ngầu. Nhưng các bạn không nghĩ đó là những người Hà Nội hay những người đến Hà Nội. Các bạn không kể hàng chục thương hiệu phở khác người ta ăn vẫn bàn ghế ngồi đàng hoàng, phục vụ vui vẻ . Các bạn nói hàng quán chen chúc nhau chật chội mà không chịu rời đến những khu đô thị sạch đẹp. Các bạn chả nghĩ rằng nếu hàng rươi, hàng cốm và các thứ hàng khác mang đến những khu đấy bán cho ai ăn. Và cả những hàng phở tên hiệu có nổi đến đâu trong phố cổ đi chăng nữa cũng không nhiều người ăn để cửa hàng đủ tồn tại, ở những nơi đô thị sang trọng, sạch đẹp, dân trí cao như vậy.
Hôm nay lại thấy các bạn hết chuyện món ăn quay sang chuyện chỗ bán hàng phố cổ người ta đâm chém nhau để giành chỗ bán. Còn nêu cả tên ngõ Phất Lộc cả phường Hàng Buồm ra. Tào lao hết chỗ nói.
Lúc đương thời của Khánh Trắng, Phúc Bồ họ làm ăn ở chỗ nào chứ không bao giờ họ đụng đến các cửa hàng của dân phố cổ. Hầu như có một luật bất thành văn là các anh chị giang hồ không bao giờ đứng ra bảo kê hay thu tiền gì của những người bán hàng ở vỉa hè phố cổ hoặc ở nhà họ.Vì những người bán hàng toàn là người trong phố, trong ngõ, họ bán từ đời này qua đời khác ở góc phố, cột điện...chả ai đến tranh chỗ họ được.
Ai đã ngồi bán trước thì cứ thế ngồi bán, người sau không tìm được chỗ khác thì thôi. Còn ngồi nhờ trước cửa nhà khác, thỉnh thoảng quà cáp biếu xén để tạ lỗi làm cản trở nhà người ta ra vào cũng có, nhưng thế là đôi bên tự ý hiểu nhau theo đúng nghĩa tình cảm, hàng xóm láng giềng ăn ở biết điều với nhau. Làm quái gì có chuyện '' bảo kê '' nào.
Xong rồi lại còn nói, người ở đâu đến đấy bán là khó , có nước đi đời.
Nói thế mà cũng nói được, chỗ ngồi thì hiếm, bản thân nhà không bán hàng cũng muốn chỗ dựng cái xe máy. Nhưng ngặt vì hàng xóm người ta bán hàng lâu đời đành phải chịu. Giờ nói chuyện người ở đâu đến chiếm chỗ bán hàng rồi bảo ngườ dân vui vẻ để yên cho thì nói chuyện hoang đường. Cứ thử đặt cái gánh hàng rong trước cửa toà soạn báo thôi, chả nói đâu xa là biết ngay.
-
18-08-2014, 10:48 PM #7
Bác nói đúng rồi. Bác chưa có thấy tại sao thằng em nó sướng. Nó sướng cái gì. Hì hì, cũng có khi em lưà người khác chứ. Nhưng hình như lâu lắm rồi, em không nhớ .. khi nào
. Còn như tự lừa em thì, em đang ráng nhớ lại coi, chắc cũng lâu lắm rồi. Bác coi như vậy có được tính là em tự lừa em không?. Chuyện là ngày hôm ấy em đang đói, thiếu ăn thiếu đồ diện đi xí xọn, cua gái. Thế mà em dám nghĩ là, trên rừng không thiếu cuỉ đốt. Và em đi rừng ngay. Kết quả may quá. Em gom được mấy bó cuỉ để sống qua ngày. Và ca bài ca sau mây đen trời sẽ sáng. Hì.
Cầm lên được tất bỏ xuống đươc.
-
19-08-2014, 12:44 AM #8
Ông này nhận thư nghĩ việc mà vẫn vui cười mấy tháng nay, đáng nể.
Bên này tôi biết vài người bị, bạn tôi bị nghĩ việc vài năm rồi. Một hôm gọi điện thoại buổi sáng hỏi nó đang làm gì nó nói đang làm cơm cho vợ đem đi làm. Tôi phá ra cười, nó nạt "cười cái gì". Tôi thấy mình vô duyên, nhưng bạn thân nên nó phải chịu thôi. Hắn bây giờ mỗi ngày buôn bán cổ phiếu (stock), nó nói chỉ cần lời hai trăm một ngày đủ sống thôi. Ông anh tôi bị nhà bank siết mất cái nhà, mà vẫn cười. KT nhà mình vẫn vậy. Tôi thật khâm phục.
Ông lót gạch cả cái sân là quá hay rồi. Tôi không bằng, bà già hay nói "mày mà ở VN chắc chết".Anh có thể biết tôi, tạm gọi là vậy, qua ngọn gió trên đồi
Anh sẽ không biết tôi bằng danh xưng nào khác.
You can know me, if you will, by the wind on the hill
You'll know me by no other name.
(No Other Name - Peter, Paul and Mary)
-
19-08-2014, 02:48 AM #9
Đúng là tôi có chút buồn khi nhận thư nghỉ việc. Xếp lớn gọi tôi vô văn phòng đưa giấy cho tôi và hỏi tôi nghĩ gì? Tôi trả lời : tôi sẽ đi ngay ra cơ quan trả tiền thất nghiệp hôm nay. Lương làm ra chưa tính gì thì phải đóng 7,8% cho cơ quan này mà. Sau khi xong thủ tục với cơ quan này thì ở nhà coi nộp đơn xin việc làm, đánh cờ, làm thằng sen nấu cơm. Buồn lúc này không giúp được gì cho nên tôi quên đi cho xong. He he, nộp đơn chổ xa nhà thì bà xã không thích, sợ lái xe đường xa mỗi ngày mệt mỏi và nguy hiểm. Mà gần nhà thì không có việc thích hợp. Thôi thì cứ ngồi nhà yên tâm hưởng thất nghiệp vậy. Có thời gian chăm hoa, bông,..., sướng quá ông há.
Mùa hè đến, nghe bà xã noí: anh ơi, lót đá quanh ga-ra để đi cho êm 1 chút. Chuyện nhỏ, tôi xách thước ra đo. Có 7 m2 à, dể ợt. Tính ra tiệm mua hàng, ai dè hôm sau bà xã đổi ý. Lại anh ơi, làm luôn cái sân coi cho được 1 chút. Tôi tá hỏa
. Nhưng là thằng sợ vợ. Tôi: ừ, vô tư đi em. Lần này hơi run, 122 m2 ông ơi. Chóng mặt thằng nhỏ rồi. Mình là nam nhi mà. Nói làm thì làm ngay. Khổ nổi cái sân không được bằng phẳng. Hơn 1... chục điểm khác nhau về độ cao. Cho nên vưà làm vưà tính. Đây có lẻ cũng là cái may cho tôi. Vì cuối cùng thì nước phải chảy vào chổ thấp. Và chổ ấy thì trổ ra phía ngoài đường. Hy vọng mùa đông cái sân sẽ không bị hư vì nước đông đá phía dưới mấy cục gạch.
Thực ra lót đá cho cái sân không khó. Ông làm được mà. Lúc làm tôi cứ nghĩ là: phải làm cho đẹp, để bà xã vui, ha ha. Tôi còn nịnh bà xã tôi khi bả hỏi tôi có mệt không? . Tôi nói là: anh nhìn thấy khuôn mặt em trong mỗi viên gạch
. Bả lại hỏi: sao thấy em trong viên gạch mà anh lại đóng búa mạnh tay lên viên gạch vậy? Tôi chỉ biết
thôi.
Bác KT nhà mình hô hố với tôi đi nào. Nhớ hôm xưa bác ấy hỏi tôi sao thấy tôi lúc nào cũng toe toét.Lần sửa cuối bởi Aty, ngày 19-08-2014 lúc 02:50 AM.
Cầm lên được tất bỏ xuống đươc.
-
19-08-2014, 03:09 AM #10
Cháu cám ơn lời hỏi thăm của các bác các chú
. Cháu sống tại thị trấn Ath nhỏ nhắn và đẹp so với cảm nhận đầu tiên của cháu về thành phó này, nhưng nó thưa dân nên khá buồn. Sang đến bên này ngày thứ 3 cháu đã tập tành trồng ít hạt giống rau cải, rau muống. Do chưa quen với kiểu thời tiết bên này nên cháu chưa ngủ đúng giờ đc, người cháu lúc nào cũng như trên mây. ngày ngày vào quán nghe các chú các bác trò chuyện bao điều, cảm giác thân quen chẳng muốn mất đi. cứ vào ngắm và nghe nhạc tâm hồn thật thư thái.
Kẻ thực sự hào hoa tiêu một đồng trông vẫn thấy thích
Cà Phê Đen III



Trả lời kèm Trích dẫn


Đánh dấu