Warning: Illegal string offset 'name' in [path]/includes/functions.php on line 6845
Cà Phê Đen III - Trang 43
Close
Login to Your Account
Trang 43 của 125 Đầu tiênĐầu tiên ... 3341424344455393 ... CuốiCuối
Kết quả 421 đến 430 của 1253

Chủ đề: Cà Phê Đen III

Hybrid View

  1. #1
    Ngày tham gia
    Jun 2012
    Bài viết
    1,779
    Post Thanks / Like

    Mặc định Trận trâu lửa

    @ Huyền
    Có Thiên mã tại mệnh không có nghĩa là đi nhiều Huyền à .Nhiều khi ngộ Tuần hay Triệt thì thành ngựa què chỉ quanh quẩn loanh quanh khu phố chở hàng thôi

    Mà nếu là Mã ,Khốc, Khách cùng nhau hội ngộ thì ghê lắm ,lúc đó sẽ thành rất ngựa hehe

    @Trang
    Tu tại gia nghĩa là chỉ giữ giới ăn chay làm lành lánh dữ thôi chứ không phải là ni cô nên giới luật không nghiêm ngặt .Tưởng tượng đang tu mà có ông kép hay ông chồng như 6789 ....đời nào nó để yên cho mà ...thanh tịnh để tu
    Bạn cháu là kỳ thủ có lòng tu hành thì quí quá .Nhưng mà chú bảo đảm mắt cô ấy vẫn sáng rực lên khi vồ được con xe đối thủ .Bạn sơ sơ đi tu thì cháu không quan tâm chứ chú hỏi thật con nhỏ 155 đi tu cháu chịu không ? Có mà không phóng hoả chùa chiền lập tức đấy chứ

    @ 6789
    Ừ thì ông chưa hại ni cô nhưng người tu tại gia mặc áo đà thì ông hại rồi .Ông chóng quên quá .Hay còn đợi tôi nhắc hehe


    Năm 284 trước CN, Yên Chiêu Vương dùng Nhạc Nghị làm tướng quân, liên hợp với Tần, Sở, Triệu, Ngụy, Hàn, năm nước tiến quân đánh Tề.
    Vì sao Yên Chiêu Vương lại mang quân đánh Tề? Vì ông muốn bào thù nhà nợ nước. Ban đầu cha ông làm vua, các đại thần nắm đại quyền của nước Yên làm nhiều điều xằng bậy khiến cho lực lượng của nước Yên nhanh chóng suy bại. Nước Tề nhân cơ hội ấy tiến công nước Yên, cha con vua Yên đều chết trong đám loạn quân. Sau khi Yên Chiêu Vương nối ngôi, thu nạp nhân tài trong thiên hạ, trước hết, ông dùng ẩn sĩ Quách Quỳ làm thượng binh, dùng nhà quân sự Nhạc Nghị, đại tướng Cát Tân, âm dương gia Trâu Diễn, tung hoành gia Tô Tần… Nhờ sự giúp đỡ của họ, nước Yên dần mạnh lên.

    Chiến tranh đánh Tề ban đầu thế như chẻ tre, nước Yên liên tiếp đánh chiếm được hơn 70 thành, chỉ có Cử và Tức Mặc còn ngoan cường chống đỡ, quân đội của Nhạc Nghị đã bao vây suốt ba năm vẫn không hạ được. Chiến tranh bước vào giai đoạn giằng co, cả hai bên đều chờ cơ hội.

    Lúc đó ở nước Tề, lãnh đạo ở Tức Mặc là một vị tướng tên Điền Đan. Điền Đan rất yêu đất nước mình, để chống lại quân địch, ông đã mang người nhà của mình, người của dòng tộc mình phiên chế vào quân đội, cùng quân sĩ chiến đấu. Bản thân ông trong chiến đấu còn nêu một tấm gương luôn đi đầu vừa có dũng vừa có mưu, ngày thường cùng binh sĩ đồng cam cộng khổ, mọi người đều rất kính yêu và ủng hộ ông, cùng ông đồng tâm hiệp lực bảo vệ thành Tức Mặc, liên tiếp đánh lui những cuộc tiến công của quân Yên.

    Yên Chiêu Vương vừa mất, Yên Huệ Vương nối ngôi. Điền Đan nghe tin, thở phào nhẹ nhõm, biết là cơ hội đã đến. Điền Đan cho người đến nước Yên, phao tin về Nhạc Nghị, nói Nhạc Nghị đã dự dịnh thời cơ khi vua mới lên ngôi sẽ làm phản. Yên Huệ Vương nghe được, từ đó đã nhìn Nhạc Nghị cới con mắt khác.
    Khi Huệ Vương còn là thái tử, có một đại phu tên Kỵ Kiếp rất có dã tâm, hắn a dua nịnh nọt thái tử và rất được lòng thái tử. Khi thái tử nối ngôi, hắn rắp tâm muốn thay thế Nhạc Nghị. Nghe tin đồn từ nước Tề truyền đến, hắn gặp Yên Huệ Vương, nói:
    - Thời Yên Chiêu Vương trước đây, Nhạc Nghị giả vờ không bằng lòng vua Tề, bây giờ, Chiêu Vương đã mất, sợ rằng ông ta có tính toán gì chăng? Ngài xem, vì sao ông ta cứ ở Cử và Tức Mặc, liên tiếp tiến công mà vẫn không chiếm được? Chẳng phải ông ta lợi dụng cơ hội này để tranh thủ sự ủng hộ của nước Tề, để đạt mục đích làm vua của ông ta sao? Khi ngài đang còn là thái tử, Nhạc Nghị đã có rất nhiều lần có ý kiến về ngài, ý kiến nào cũng tỏ ra không tôn trọng ngài. Nay ngài đã lên ngôi, ông ta nắm giữ quân đội, lại có nhiều tham vọng, liệu có tận trung tận sức với ngài không? Giả sử ông ta ngoài ý muốn làm vua nước Tề, còn có âm mưu gì với nước Yên không?

    Yên Huệ Vương rất tin Kỵ Kiếp,lại càng tin lời nói của ông ta, bãi chức của Nhạc Nghị, triệu về nước. Kỵ Kiếp được thay Nhạc Nghị, lên chức tướng quân, đến nước Tề chỉ huy quân đội. Mới đến nhậm chức, Kỵ Kiếp muốn mau chóng lập công, lập tức thay đổi chiến thuật bao vây của Nhạc Nghị, bắt đầu tiến công. Vì Điền Đan đã sớm có sự chuẩn bị, cảnh giác đề phòng, nhiều lần đánh bại những cuộc tiến công của quân Yên. Thời gian càng dài, biết bản lĩnh của Kỵ Kiếp chỉ có vậy, Điền Đan càng vui, cho rằng cơ hội phục quốc đã đến, bắt đầu chuẩn bị phản công.

    Điền Đan cho người ra ngoài thành phao tin, nói nếu đem cắt mũi tù binh quân Tề, rồi đem ra trước trận tiền mà bêu, binh sĩ trong thành nhìn thấy sẽ sợ hãi mà đầu hàng. Kỵ Kiếp là người tàn nhẫn, đang lúc không có cách gì, nghe lời đồn, hạ lệnh cắt mũi tù binh, rồi đem bêu trước trận tiền. Quân Yên đối với tù binh tàn nhẫn như thế, khiến cho quyết tâm chống giặc của quân Tề càng thâm kiên định, người còn có ý nghĩ muốn đầu hàng lúc này cũng không dám nghĩ đến nữa, sợ sau khi đầu hàng, không những không được ban thưởng mà ngay đến cái mũi cũng không thể giữ được.

    Điền Đan lại cho người xúi giục quân Yên, nói mồ mả của người trong thành đều ở bên ngoài thành, nếu quân Yên phá hoại mồ mả của họ, họ sẽ cho rằng còn mặt mũi nào sống ở trên đời này được nữa, còn nói gì tới chuyện đánh trận. Kỵ Kiếp lại càng trúng kế, hạ lệnh phá mồ mả, đem cả quan tài quật lên, đem thi thể thiêu đốt để cho người nước Tề nhìn thấy. Mồ mả bị khai quật là nỗi sỉ nhục lớn, quân Tề nhìn thấy đều nghiến răng hận người nước Yên, đều yêu cầu ra khỏi thành chiến đấu để báo thù.

    Lúc này, Điền Đan lại cử sứ giả đi gặp Kỵ Kiếp, nói lương thực trong thành đều đã cạn, lại không có quân tới cứu viện, thực là giữ không nổi, xin được đầu hàng. Kỵ Kiếp cả mừng, quân Yên cũng cho rằng, cắt mũi, phá mồ mả đã có hiệu quả, rất sung sướng. Điền Đan lại cử một số người, giả làm người giàu có ở trong thành, đem tiền bạc hối lộ cho quan tướng quân Yên, nói mong sau này khi quân Yên vào thành, giúp cho họ bảo toàn tính mạng và tài sản. Quan tướng quân Yên vui mừng, nhận hối lộ, còn phát cho mỗi người một lá cờ nhỏ làm dấu hiệu, để cắm trước cửa nhà. Đến lúc ấy, quân Yên hoàn toàn tin rằng quân Tề ở trong thành muốn đầu hàng, mất cảnh giác, chỉ chờ nhận hàng rồi tiến vào thành.

    Điền Đan tăng cường chuẩn bị phản công. Ông lệnh tập trung toàn bộ trâu trong thành, được hơn nghìn con. Ông cho trâu mặc áo, vẽ đủ màu sắc, hình vẽ cổ quái. Sừng trâu đều gắn dao nhọn, đuôi trâu buộc những bó lau sậy tẩm dầu.
    Ông lại tuyển chọn năm nghìn quân tinh nhuệ, mặc quần áo nhiều màu sắc, bôi phẩm màu trên mặt, mang theo vũ khi theo sau đàn trâu.

    Đêm trước hẹn đầu hàng một ngày, Điền Đan hạ lệnh phá mấy lỗ ở tường thành, lặng lẽ đưa đàn trâu ra bên ngoài, sau đó đốt những bó lau sậy ở đuôi trâu. Đàn trâu kinh hoàng, không có lệnh mà đều chạy cả về phía trước. Lửa gặp gió, càng cháy càng lớn, trâu cũng ngày càng hung dữ, chỉ biết xông thẳng. Năm nghìn quân sĩ tiến theo sau đàn trâu, xông thẳng vào doanh trại của quân Yên.

    Kỵ Kiếp và binh kính của quân Yên đang ngủ, bỗng nghe tiếng hô “giết”, tiếng trâu rống, còn chưa biết chuyện gì, quân Tề đã xông đến. Đàn trâu điên cuồng lao vào người, người chết, dao gắn trên sừng trâu đâm, người cũng chết, xông vào doanh trại, doanh trại bốc lửa. Năm nghìn dũng sĩ quái dị cũng xông tới, dân chúng trong thành tiến theo sau, gõ chiêng, đánh trống trợ uy, tất cả đều kinh thiên động địa.

    Người nước Yên đã nghe nói người nước Tề được thần thánh giúp đỡ, nay lại nhìn thấy quái thú và quái nhân, tưởng là thiên binh thiên tướng chém giết, cũng không dám chống đỡ, quay đầu mà chạy, quân lính giày xéo lên nhau, chết và bị thương vô số, tướng Kỵ Kiếp cũng bị giết chết.
    Quân Tề dưới sự lãnh đạo của Điền Đan thừa thắng truy kích, đội ngũ ngày càng mạnh. Không mất nhiều thời gian, quân Tề thu lại được 70 tòa thành đã mất. Khi kẻ địch đã rút chạy, Điền Đan lại đưa Tề Tư Vương từ thành Cử về kinh đô Lâm Truy, nước Tề từ mất nước trở thành thái bình.
    Trận trâu lửa của Điền Đan là một trong những trận đánh kinh điển trong lịch sử quân sự Trung Quốc.

    Chú thích:
    (1) Thượng tướng quân: các nước Ngụy, Tần, Yên, Tề đời Chiến Quốc đều đặt là người chủ soái đốc quân chiến đấu, cũng có thuyết nói chỉ tướng đi đầu.
    (2) Trâu Diễn người nước Tề thời Chiến Quốc, đại biểu của Âm Dương gia, giỏi thiên văn, người đương thời gọi là Đàm Thiên Diễn.
    (3) Yên Huệ Vương: ở ngôi 279 – 272 trước CN.

  2. #2
    Ngày tham gia
    Feb 2011
    Đang ở
    Hà Nội
    Bài viết
    1,885
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Trích dẫn Gửi bởi Thợ Điện Xem bài viết
    @ Huyền
    Có Thiên mã tại mệnh không có nghĩa là đi nhiều Huyền à .Nhiều khi ngộ Tuần hay Triệt thì thành ngựa què chỉ quanh quẩn loanh quanh khu phố chở hàng thôi

    Mà nếu là Mã ,Khốc, Khách cùng nhau hội ngộ thì ghê lắm ,lúc đó sẽ thành rất ngựa hehe
    Cháu xem cái này nói về Thiên Mã thủ mệnh. không nằm ở Tuần hay Triệt mà lại nằm ở Tuyệt đồng cung mệnh Nhật .

    Thiên Mã thủ Mệnh gặp Tuyệt đồng cung, gọi là Mã Tuyệt hay Cùng Đồ Mã. Có nghĩa là ngựa chạy đến đường cùng, chỉ người làm việc thường thất bại, cuộc đời thường lâm vào cảnh bế tắc.

    Bác xem cho cháu rồi bác biết nhiều hơn cháu tìm hiểu qua internet
    Kẻ thực sự hào hoa tiêu một đồng trông vẫn thấy thích

  3. #3
    Ngày tham gia
    Oct 2010
    Bài viết
    1,270
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Thị trường cà phê có vẽ càng ngày càng làm được tiền, người ta sẵng sàng trả một hai đô cho ly cà phê mỗi sáng. Hôm qua hãng McDonald, chuyên bán đồ ăn nhanh rẽ, cho biết đầu năm 2015 sẽ có hàng bán cà phê bột và cà phê hột trong các siêu thị tại Mỹ. Loại này mua về làm uống tại nhà.


    Anh có thể biết tôi, tạm gọi là vậy, qua ngọn gió trên đồi
    Anh sẽ không biết tôi bằng danh xưng nào khác.

    You can know me, if you will, by the wind on the hill
    You'll know me by no other name.
    (No Other Name - Peter, Paul and Mary)

  4. #4
    Ngày tham gia
    Jul 2009
    Đang ở
    Ha noi
    Bài viết
    2,635
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Chú Lâm: Cô bạn này cũng không sơ sơ lắm chú Lâm ơi, nhưng cháu hỏi địa chỉ chùa cô ý lại không cho biết nên có muốn cũng không đốt được chú ơi .

  5. #5
    Ngày tham gia
    Jan 2010
    Bài viết
    1,540
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Gởi đến những người cha tốt nhất trên thế giới

    Cầm lên được tất bỏ xuống đươc.

  6. #6
    Ngày tham gia
    Jun 2009
    Bài viết
    836
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Gần đây kết nối cứ chập chờn không vào diễn đàn được, hôm nay gọi nhân viên nhà mạng đến kiểm tra và thay cái Modem, vài ngày trước phải lướt web bằng điện thoại 3G.

    Lá số Tử Vi có hơn trăm sao cộng thêm Can Chi nên nghe diễn giải rất khoái ! bởi có nhiều tiêu chí để mà 'phán'. Lá số Tử Bình chỉ có tám chữ nên 'phán' có phần ngắn gọn hơn, tuy nhiên nếu hợp cách thì thông tin lại rất rõ ràng.

  7. #7
    Ngày tham gia
    Jun 2012
    Bài viết
    1,779
    Post Thanks / Like

    Mặc định Thế Chiến Quốc hiện đại

    Thế Chiến Quốc xa xưa khi xảy ra binh biến các nước nhỏ như Triệu ,Lương đều bị hy sinh trước .Đọc cũng thấy lo lo

    Liệu Mỹ có thể thắng được Trung Quốc ?

    Để trả lời câu hỏi ấy, không nên quên sức mạnh của Trung Quốc: Về phương diện kinh tế, Trung Quốc có tổng sản phẩm trong nước (GDP) lớn thứ nhì trên thế giới; và theo dự kiến của nhiều nhà kinh tế học, trong vòng một hai thập niên tới, Trung Quốc sẽ vượt qua Mỹ về phương diện này. Về quân sự, Trung Quốc là nước chi tiêu cho quốc phòng lớn hàng thứ hai, chỉ sau Mỹ. Về dân số, cứ một trong bảy người trên mặt đất là người…Tàu.

    Hugh White, một chuyên gia về Trung Quốc tại Úc, cho chưa bao giờ Mỹ đối đầu với một địch thủ đáng gờm như Trung Quốc. Trong lịch sử, tính từ thập niên 1880 đến thời gian gần đây, Mỹ có bốn đối thủ chính: Chủ nghĩa dân tộc ở Đức trong Đệ nhất thế chiến, chủ nghĩa phát xít Đức trong Đệ nhị thế chiến, chủ nghĩa Cộng sản trong thời Chiến tranh lạnh, và các nhóm Hồi giáo cực đoan trong trận chiến chống khủng bố hiện nay. Trong bốn đối thủ ấy, chỉ có Liên Xô là ít nhiều có thể uy hiếp Mỹ, nhưng chỉ có thể uy hiếp về quân sự; còn về kinh tế và nhiều phương diện khác, Liên Xô đều thua xa Mỹ. Trường hợp của Trung Quốc thì khác: Kinh tế của Trung Quốc lớn hơn hẳn kinh tế của Đức và Nhật thời Chiến tranh thế giới lần thứ hai; việc quản lý kinh tế của họ cũng giỏi hơn hẳn Liên Xô thời chưa sụp đổ.

    Điểm yếu lớn nhất của Trung Quốc là họ không có đồng minh. Thời Chiến tranh thế giới thứ hai, Đức dù sao cũng có đồng minh (Nhật và Ý); thời Chiến tranh lạnh, Liên Xô càng có nhiều đồng minh, còn Trung Quốc hiện nay thì hầu như không có ai cả, hoặc nếu có, chỉ có một nước duy nhất: Bắc Hàn. Về phương diện này, Mỹ có ưu thế hơn hẳn. Trước, trong khu vực châu Á Thái Bình Dương, Mỹ có bốn đồng minh thân cận nhất: Nhật Bản, Nam Triều Tiên, Philippines và Úc. Gần đây, trước âm mưu bành trướng của Trung Quốc, khả năng Ấn Độ ngả sang Mỹ là điều rất khả thi (dù giới bình luận còn phân vân vì, một, Ấn Độ có truyền thống trung lập; và hai, họ bị phân hóa rất trầm trọng về cả phương diện sắc tộc lẫn văn hóa và chính trị).

    Trung Quốc có thể khắc phục tình trạng cô đơn của họ bằng hai cách: Một, nâng cấp quyền lực mềm bằng các chính sách ngoại giao văn hóa có hiệu quả (một trong các cách ấy là mở rộng các Viện Khổng Tử ở khắp nơi); và hai, vô hiệu hóa các quốc gia có khả năng chống lại họ. Khả năng thứ nhất, về quyền lực mềm, có lẽ còn lâu lắm, may ra, Trung Quốc mới có thể thành công, . Khả năng thứ hai gần hiện thực hơn: mua chuộc và dùng kinh tế để gây sức ép lên các quốc gia khác, đặc biệt trong khu vực châu Á để họ đừng công khai chống lại Trung Quốc. Chính sách này rõ ràng là có hiệu quả ít nhất đối với khối ASEAN: hầu như không nước nào dám công khai chống lại, thậm chí, phê phán Trung Quốc (trừ Philippines).

    Tương quan lực lượng giữa Mỹ và Trung Quốc, do đó, tuy vẫn nghiêng về phía Mỹ, nhưng Mỹ lại không có sức mạnh áp đảo để có thể tự tin chấp nhận bất cứ một sự đối đầu nào. Một số nhà bình luận chính trị cũng cho một sự đối đầu như thế vừa nguy hiểm vừa khó thắng. Một giải pháp được đề nghị: Mỹ chấp nhận vai trò của Trung Quốc với tư cách một siêu cường và đồng ý san sẻ quyền lực của Trung Quốc, ít nhất, trong khu vực Á châu, đặc biệt ở Đông Á. Một sự thỏa thuận như vậy, nếu được thực hiện, có khi kẻ bị hy sinh đầu tiên là Việt Nam. Chắc chắn Mỹ không thể bỏ Nhật, Nam Triều Tiên và Úc - là những nước đồng minh lâu đời của Mỹ: Mỹ vẫn cần những nước ấy để kiềm chế Trung Quốc.

    Nêu lên khả năng trên không phải để chúng ta tuyệt vọng. Nhưng đó là một cách nhắc nhở: Ta không nên ỷ y là Mỹ cần mình. Không, để có được một liên minh cần thiết với Mỹ và các nước khác, Ta cần phải cố gắng hết sức. Trong chính trị thế giới thời hiện đại, nếu chúng ta không có nhiệt tình, không ai tự dưng xông vào cứu mình cả.


  8. #8
    Ngày tham gia
    Jun 2012
    Bài viết
    1,779
    Post Thanks / Like

    Mặc định Thánh nhân trên tình trường




    Nước Vệ có một người xấu xí, tên là Ai Đài Đà. Đàn ông nào ở với nó, nhớ không thể bỏ đặng. Đàn bà nào thấy nó, về xin cha mẹ rằng: thà làm vợ bé của nó hơn làm vợ lớn kẻ khác. Số người ấy có đến mười mấy rồi, thế mà cũng chưa hết. Chưa thường nghe nó xướng lên ý gì, chỉ có họa theo ý người mà thôi. Không có địa vị quyền thế gì để cứu người khỏi chết; không có tiền bạc của cải gì để nuôi ai no bụng, lại còn hình thù xấu xí để thiên hạ phải sợ. chỉ có họa mà không có xướng. Trí nó không ra ngoài bốn vách rào làng. Thế mà giống đực giống cái lại xúm xít trước mặt, ấy là kẻ tất phải có cái gì khác lạ hơn người. Quả nhân triệu nó đến xem, thì quả là hình thù xấu xí làm cho thiên hạ đều phải sợ. ở với Quả nhân không đầy một tháng, mà Quả nhân đã để ý đến cách ăn ở của nó. Không đầy một năm, Quả nhân tin nó. Nước không có kẻ cầm quyền chính, Quả nhân giao việc nước cho nó. Nó buồn buồn, thờ ơ ra vẻ chối từ làm cho Quả nhân hổ thẹn. Sau cùng nó nhận, nhưng rồi, không bao lâu lại bỏ Quả nhân mà đi. Quả nhân buồn bực như mất một vật gì, như không còn có người để cùng vui như trong nước nữa! Vậy người ấy là người thế nào?"

    Trọng Ni nói: "Khưu nầy, từng sang sứ bên nước Sở. Thấy đàn heo con đang bú mẹ, mà mẹ chúng đã chết rồi. Một lúc, chúng ngơ ngác chạy tứ tán cả vì chúng thấy mẹ không nhìn đến chúng nữa. Chúng sở dĩ yêu mẹ, không phải là yêu cái xác kia, mà yêu cái sai khiến xác kia của mẹ chúng! Ra trận mà chết, đâu cần phải yên ngựa để bọc thây. Cho kẻ cụt chân giày dép, họ đâu có ưa thích! Họ đều không có gốc! (…) Nay Ai Đài Đà chưa nói gì mà người lại tin; không công gì mà người lại thân, khiến có người muốn trao cho quốc chính mà lại không chịu nhận, như vậy ắt phải là kẻ toàn được cái Tài, và không để lộ ra cái Đức."

    Ai Công nói: Sao gọi là "tòan được cái Tài"?
    Trọng Ni nói: "Sống Chết, Còn Mất, Cùng Đạt, Giàu Nghèo, Hiền và Bất Tiếu, Khen Chê, Nóng Lạnh… là những cái biến của sự vật, cái chuyển của Mạng (cũng như) ngày đêm thay phiên tiếp nối nhau trước mặt ta mà trí thông minh của con người cũng không sao nhận thấy được chỗ khởi đầu. Như vậy, đâu có đáng gì để cho nó lọt vào "linh phủ", làm loạn lòng mình. Ngay cả sự hân hoan vui mừng cũng đừng để cho lòng mình dấy động. Đối với tất cả mọi việc, hòa nhã vui tươi như tiếp đón bốn mùa… Đó gọi là "toàn được cái TàiThiên.

    Thế nào là Đức không lộ ra?
    Là bình thản như mặt nước đứng im lìm, có thể lấy đó làm khuôn phép: bên trong giữ được thật trong sáng mà bên ngoài như bất động không bị lôi cuốn theo ngoại vật. Đức là thành được việc mình mà vẫn giữ được sự hòa với mọi người. Đức không lộ ra nên mọi vật không thể rời bỏ được mình

    Bất hạnh vậy mà vẫn sống phây phây ,thật là độc đáo .Thảo nào ông có sức hút ghê gớm .Trang Tử ngày xưa viết Nam Hoa Kinh chuơng Đức sung phù té ra là thật



    Bị mù từ năm lên 2 tuổi, nhưng ông Nguyễn Văn Sơn ở thị trấn Chi Đông (Mê Linh, Hà Nội) lại biết đi xe đạp. Kỳ lạ hơn, ông còn lấy được liền tù tì 10 người vợ (cả chính thức và không chính thức) và có đến 24 người con.
    Năm nay đã ở tuổi 63, nhưng hằng ngày ông Sơn vẫn đạp xe phăng phăng đi buôn sắt vụn, xe đạp, tivi cũ… về bán kiếm tiền lo cho cuộc sống gia đình.




    Dù bị mù nhưng ông Sơn vẫn biết đi xe đạp và buôn bán khắp nơi.

    Gặp chúng tôi một ngày đầu xuân, ông Sơn hồ hởi: “Đầu năm tôi đi mua cái xe đạp cũ bán mở hàng rồi sang nhà ông bạn ở xã bên dự đám cưới, cả ngày đạp xe đi gần chục cây số, nhưng bù lại bán cái xe lãi được 200 ngàn đồng”. Bị mù từ năm lên 2 tuổi nhưng kỳ lại thay, người sáng mắt làm được việc gì thì ông Sơn đều làm được việc ấy, thời thanh niên ông còn được nhận vào làm công nhân ngành đường sắt.

    Cái khiến người dân ở thị trấn Chi Đông ngạc nhiên suốt hàng chục năm qua là việc ông biết đi xe đạp và lấy được liền tù tì 10 bà vợ. “Yêu là lấy. Các bà ấy có người lành lặn xinh đẹp, có người bệnh tật. Nhưng kệ, tôi lấy các bà ấy cũng là gánh bớt cho các bà nỗi đau chiến tranh mà” – ông Sơn mở đầu câu chuyện như vậy.Ông cưới người vợ đầu tiên năm 20 tuổi, đó là một cô gái người cùng xã tên là Nguyễn Thị Bé




    Ông Nguyễn Văn Sơn.

    Vì bị bố mẹ ép cưới nên khi về với nhau không có tình cảm, ông bỏ nhà, bỏ vợ lên công ty ở hẳn tại đó. Rồi con tim ông cũng bắt đầu biết loạn nhịp khi ông gặp bà Lan, con gái của một người làm cùng ngành đường sắt. Ở với nhau một thời gian biết ông Sơn đã có vợ nên bà Lan mang con về nhà mẹ đẻ.

    Mối tình với bà Lan tan vỡ, ông Sơn bỏ việc ngành đường sắt về nhà sinh sống, trong một mái nhà, ông và bà Bé bắt đầu “tìm hiểu” lại và yêu nhau. Cứ tưởng ông Sơn đã yên phận với mối tình mà bố mẹ sắp đặt, nào ngờ con tim ông vẫn “chứng nào tật nấy”, vẫn liên tục loạn nhịp.

    Ông tiếp tục gặp bà Chuyền – một người phụ nữ ở xã bên đã nhiều tuổi nhưng vẫn chưa lấy chồng; sau nữa là bà Xuân, rồi bà Sâm – một cô gái bệnh tật từ nhỏ… Mỗi bà, ông chỉ ở cùng được vài tháng, lại chia tay. Sau đó, ông đem lòng yêu bà Hà – một cô gái bị chất độc da cam ở cùng huyện, nhưng cưới bà Hà chưa được bao lâu thì cuộc tình ấy lại tan vỡ… Tuy những cuộc tình ngắn ngủi, nhưng mỗi bà đều đã kịp sinh cho ông ít nhất một đứa con.




    Bà Ngãi – vợ thứ bảy của ông Sơn.

    “Nói là cưới cho sang vậy chứ có tổ chức gì đâu. Tôi dẫn các bà ấy về nhà làm mấy mâm cơm lễ gia tiên coi như xong, sống không hợp lại chia tay” – ông Sơn nói. Ban đầu những người thân trong gia đình cũng cấm đoán, khuyên ngăn nhưng ông không nghe theo nên đành chịu.

    Cuộc tình cũ tan vỡ, ông lại tiếp tục tìm kiếm cho mình một cuộc tình mới. Trong một lần đến xã Tráng Việt (Mê Linh) buôn bán, ông tình cờ gặp bà Lê Thị Ngãi, một người con gái xinh đẹp, hiền lành nhưng bị bom đánh cụt mất một cánh tay. Kể về cuộc tình ngang trái chồng mù – vợ què, ông Sơn cất giọng buồn buồn: “Bà ấy là người vợ thứ 7 của tôi. Ngày mới yêu, ai cũng ngăn cấm, nhưng tôi thương và hiểu bà ấy, vì từ nhỏ bà ấy đã chịu nhiều bất hạnh như tôi.

    Tôi lấy vì muốn gánh bớt cho bà ấy nỗi đau mà chiến tranh để lại”. Cuộc hôn nhân có vẻ ngang trái ấy đã sinh ra cho ông 2 người con trai và 2 cô con gái, nay các con đều đã xây dựng gia đình.Tự tay pha ấm trà nóng mời khách, ông Sơn nói như giải thích về cái “kiếp nhiều vợ” của mình: “Cuộc đời tôi như vướng phải nợ tình, gặp ai có hoàn cảnh nghèo khó, tàn tật tôi lại thấy thương và yêu họ, tôi muốn bù đắp và cho họ một điểm tựa nên mới lấy nhiều vợ như vậy”.

    “Tổng cộng tôi có 10 vợ và 24 người con. Sau bà Ngãi, tôi còn cưới và chung sống cùng bà Thân, bà Phương và bà Tỵ, các bà ấy người bị chất độc da cam, người què quặt. Bà nào tôi cũng thương nên không thể bỏ mặc bà nào cả, mỗi bà đều sinh cho tôi 2 đến 3 người con rồi mới chia tay” – ông Sơn cởi mở.

    Tập đi xe đạp vì không nhờ được người đưa con đi viện

    Việc ông Sơn ngày ngày đạp xe đi khắp nơi để buôn bán, làm ăn và thăm vợ lẽ hàng chục năm nay khiến những người biết đến ông đều phải kinh ngạc, nếu như không nhìn thấy tận mắt nhiều người sẽ không tin đó là sự thật. Ông Sơn bảo lấy được nhiều vợ là vì cái miệng ông có duyên, cái số ông phải như vậy, còn chuyện đi được xe đạp chắc chắn là vì con.




    Dù bị mù, nhưng ông Sơn vẫn làm được những việc như người bình thường.

    “Khoảng năm 1978, trong một đêm, con trai tôi lên cơn đau bụng nhưng không mượn được ai bế con đi bệnh viện, tôi bảo vợ dẫn đường rồi ôm con chạy đi khám nhưng vì bệnh viện quá xa nên hai vợ chồng phải chạy cả đêm mới đến nơi. Sáng hôm sau, tôi quyết định phải mua xe đạp để đi lại cho nhanh”, ông Sơn nhớ lại.

    Nói là làm, hai vợ chồng ông ra chợ mua ngay một cái xe đạp khiến bà con lối xóm ai cũng hết sức bất ngờ. Sau nhiều lần ngã lên ngã xuống, ông Sơn liền lấy hai cái sọt tre cột vào hai bên yên sau xe để khi không giữ được thăng bằng sẽ không bị ngã lăn ra đường. Bằng cách làm này, chỉ sau một ngày tập tành, ông đã tự đi được xe.

    Khi chúng tôi tỏ vẻ ngạc nhiên về việc làm sao ông nhớ được đường, bà Bé – vợ cả ông Sơn khoe: “Ông ấy mù mắt nhưng được cái thính lắm, cái chân như có mắt nên chưa bao giờ đi lạc, cũng chưa đâm vào ai bao giờ, chỉ cần dẫn ông ấy đi một lần là ông nhớ như in từng ngóc ngách, tùng ổ gà giữa đường.

    Ông ấy đi buôn xe đạp, đài cátsét cũ mấy chục năm nay cũng chưa bị ai lừa bao giờ, chỉ cần sờ vào xe là ông biết xe tốt xấu thế nào, còn đài cátsét chỉ cần nghe tiếng nói là ông biết cái nào là đài Nhật, cái nào là đài Trung Quốc cả đấy”.Đang chuyện trò cùng khách, chợt nghe tiếng xe máy nổ ngoài sân, ông Sơn lớn tiếng chào: “Ông Bình sang chơi đấy à!”.

    Bước xuống xe, người đàn ông tên là Bình nói như giải thích trước vẻ mặt đầy ngạc nhiên của chúng tôi: “Ông ấy tài lắm, chỉ cần nói chuyện một lần, hôm sau gặp lại nghe tiếng chào là ông ấy biết đang gặp ai, nghe tiếng xe máy là ông biết xe ấy của ai”. Còn theo ông Sơn, nhờ cái tài ấy mà ông đã gặp được những bà vợ của mình. Dù không còn chung sống với nhau, nhưng ngày ngày ông vẫn biết đường để đạp xe đến thăm vợ cũ và những đứa con của mình.

    Những “chuyện nhà” bí ẩn và “ngọn lửa ghen tuông” cháy âm ỷ
    Nhìn vào ai cũng thấy cuộc sống gia đình ông Sơn luôn đầm ấm, con cái yêu thương nhau nhưng cũng có những chuyện bi hài ít ai biết được. Hiện ông Sơn đang sống cùng người vợ cả tên Bé cùng cậu con trai út trong căn nhà cấp 4 rách nát, tuềnh toàng và người vợ thứ bảy tên Ngãi ở ngay căn nhà bên cạnh.




    Tuy hai bà vợ ở hai nhà, nhưng chỉ cách nhau một bức tường rào và chung một ngõ. Dù những cuộc tình chớp nhoáng đến rồi đi, nhưng hôm nào nhà ông có công việc, lễ tết, vợ và các con ông Sơn lại tập trung về nhà đông đủ. Chưa bao giờ hàng xóm, láng giềng phải chứng kiến cảnh các bà vợ đánh ghen hay con cái cãi nhau.

    Dù vậy, theo ông Sơn, trước đến nay “ngọn lửa” ghen tuông trong các bà vẫn cháy âm ỉ, nhưng sợ cái uy của ông nên không ai dám lên tiếng. “Các bà ấy về với tôi rồi bỏ đi, nói là vì không hợp nhau nhưng nguyên nhân chính là vì ghen, các bà ấy thấy tôi có vợ vẫn đi tán tỉnh bên ngoài nên các bà ấy không chịu nổi” – ông Sơn thật thà -“Các bà ấy không chung sống cùng tôi nhưng bà nào cũng ở gần đây, nhớ vợ, nhớ con tôi lại đến thăm, hôm ở vợ này, hôm vợ kia nên tôi đến nhà bà nào thì những bà còn lại không thể biết được”.

    Bà Bé cũng thật thà cho biết ngày ông Sơn đưa bà Ngãi về sống chung trong nhà, bà cũng ghen ghét và tức giận, nhưng cuối cùng hiểu được hoàn cảnh của nhau nên hai bà cũng thông cảm cho nhau để ai chăm lo con người nấy. Lắm vợ, con đông nên các con ông Sơn đều phải vất vả từ nhỏ, người học nhiều là đến lớp 4, nhưng nay ai nấy đều quên hết mặt chữ, cuộc sống cũng hết sức vất vả.

    Năm nay, đã 63 tuổi nhưng ông vẫn còn 4 người con chưa đến tuổi xây dựng gia đình. “Chúng tôi có nhiều anh em, nhưng ai cũng nghèo khổ, không được học hành, mỗi người một nơi nên nhiều lúc ra đường anh em gặp nhau mà không ai biết ai, cũng chẳng biết lúc nào tất cả anh chị em tôi mới biết hết nhà nhau”, cậu con út ông Sơn tâm sự.



    Ông Nguyễn Văn Quang – Phó Chủ tịch UBND thị trấn Chi Đông – cho biết, việc ông Sơn lấy nhiều vợ và đông con, chính quyền địa phương đã nhiều lần đến tuyên truyền và can thiệp nhưng không có kết quả vì ông Sơn “cưới chui” và không đăng ký kết hôn với ai ngoài bà Bé. Ông Quang cũng cho biết, dù đông con và nhiều vợ nhưng gia đình ông Sơn sống rất hòa thuận và chăm chỉ làm ăn.

  9. #9
    Ngày tham gia
    Jan 2010
    Bài viết
    1,540
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Chà, cái khoản lấy được nhiều vợ sao tôi nghe đến là thấy thích nhỉ ?
    Cầm lên được tất bỏ xuống đươc.

  10. #10
    Ngày tham gia
    Jul 2010
    Bài viết
    11,876
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Trích dẫn Gửi bởi Aty Xem bài viết
    Chà, cái khoản lấy được nhiều vợ sao tôi nghe đến là thấy thích nhỉ ?
    Người ta bỏ đi không được lại muốn lấy thêm vào, bác không cùng quan điểm với em
    Điềm tĩnh trước gái xinh và không giật mình trước gái xấu

Cà Phê Đen III
Trang 43 của 125 Đầu tiênĐầu tiên ... 3341424344455393 ... CuốiCuối

Đánh dấu

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •  
.::Thăng Long Kỳ Đạo::.
  • Liên hệ quảng cáo: trung_cadan@yahoo.com - DĐ: 098 989 66 68