Warning: Illegal string offset 'name' in [path]/includes/functions.php on line 6845
Cà Phê Đen III - Trang 44
Close
Login to Your Account
Trang 44 của 125 Đầu tiênĐầu tiên ... 3442434445465494 ... CuốiCuối
Kết quả 431 đến 440 của 1253

Chủ đề: Cà Phê Đen III

Hybrid View

  1. #1
    Ngày tham gia
    Jun 2012
    Bài viết
    1,779
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Trích dẫn Gửi bởi 6789 Xem bài viết
    Người ta bỏ đi không được lại muốn lấy thêm vào, bác không cùng quan điểm với em

    Ông hãy tha lỗi cho ông ấy nghiệp chướng còn nhiều chưa được giải thoát .Quen biết ai cũng chỉ tìm cách đưa người ta vào mùng ,nhạc thì chỉ khoái ái ân ,múa thì thích Cha cha cha , Mambo những điệu nhảy động cỡn mới thật thích ,chơi thì toàn ưa chuộng những đồ chơi có mũi nhọn

    Chẳng ăn thua gì đâu ông ạ.Tôi post bao nhiêu là kinh sách có thèm xem đâu chỉ giả vờ bấm cám ơn chiếu lệ





    Thời Sở Hán tranh hùng, Lưu Bang để mua chuộc các bộ hạ, trước sau đã phong 7 “dị tính vương” (vương khác họ). Sở Hán tranh hùng kết thúc, các dị tính vương chiếm một vùng đất lớn, có cả binh lính, trở thành mối đe dọa lớn cho thiên hạ của họ Lưu.
    Thỏ chết, giết chó săn, Lưu Bang cũng muốn thanh toán các dị tính vương này. Trong quá trình đó, Lữ Hậu (tên là Lữ Trĩ, vợ của Lưu Bang) có thể nói đã bộc lộ hết bộ mặt hung tàn của mình. Đầu tiên, Hàn Tín bị giáng làm Hoài Âm hầu. Hán Cao Tổ vốn chưa có ý giết ông ta, nhưng thừa lúc Hán Cao Tổ đi bình định phản loạn bên ngoài, Lữ Hậu lập mưu, lừa Hàn Tín vào cung Vi Ường (1), cho vào nhà chuông rồi ngầm giết chết.
    Đại tướng Bành Việt cũng bị Lữ Hậu đẩy đến chỗ chết. Ông ta bị có người vu cáo mưu phản, Hán Cao Tổ thấy ông ta có công lớn, chứng cứ mưu phản không đầy đủ nên không muốn giết, chỉ tước chức rồi đưa ông ta vào đất Thục. Lữ Hậu nói với Hán Cao Tổ:
    - Bành Việt là người có bản lĩnh, để cho hắn vào ở Tứ Xuyên, có phải là lưu lại hậu họa không? Sao không giết hắn đi! Thiếp đã đưa hắn trở lại Trường An rồi.
    Bà ta tìm người làm chứng tố cáo Bành Việt, rồi giết chết, lại diệt tam tộc của Bành Việt: cha mẹ, anh em, vợ con.
    Diệt xong “dị tính vương”, Lưu Bang cùng với văn võ bá quan giết ngựa trắng ở Thái miếu, thề:
    - Từ nay về sau, phàm là không phải họ Lưu, nhất định không được phong vương; phàm là không có công, nhất định không được phong hầu.
    Lưu Bang muốn tất cả đại thần văn võ đều thề. Đây chính là “Bạch mã minh ước” nổi tiếng.

    Tháng 4 năm 195 trước CN, Lưu Bang ốm nặng, tự biết không lâu nữa sẽ chết. Lữ Hậu thấy sinh mệnh Hán Cao Tổ chỉ còn tính bằng ngày, muốn biết việc sau này Hán Cao Tổ chết thế nào, đã hỏi:
    - Sau khi bệ hạ trăm tuổi, Tiêu tướng quốc nếu như cũng chết, ai có thể thay thế ông ta?
    Hán Cao Tổ nói:
    - Tào Sâm có thể thay thế.
    Lữ Hậu lại hỏi:
    - Ai có thể thay Tào Sâm?
    Hán Cao Tổ nói:
    - Vương Lăng có thể thay thế, chẳng qua ông ta có lúc lộ cái ngu ngốc, có thể dùng Trần Bình giúp ông ta. Trí mưu của Trần Bình có thừa, nhưng không thể một mình đảm đương. Chu Bột tuy nói có nhiều thiếu sót về văn hóa, nhưng thận trọng, nhân hậu, tương lai an định được thiên hạ của họ Lưu chính là ông ta, có thể phong ông ta làm Thái úy.
    Lữ Hậu lại hỏi tiếp, Hán Cao Tổ trả lời:
    - Còn sau nữa, bà cũng chết rồi, sắp xếp thế nào, bà cũng không thể biết được.
    Không lâu sau, Hán Cao Tổ Lưu Bang mất.
    Hán Cao Tổ chết, Lữ Hậu bắt đầu hành động. Bốn ngày bà ta không phát tang, lại ngầm cùng với người của mình là Thẩm Thực Kỳ âm mưu sát hại công thần. Bà ta nói với Thẩm Thực Kỳ:
    - Mấy đại tướng của triều đình, ban đầu đều cùng với hoàng đế là dân chúng như nhau, sau đó lại xưng thần với hoàng đế, trong lòng chắc không vui. Bây giờ, họ lại phải phò tá một ông vua trẻ tuổi, họ có thể vui vẻ tự nguyện không? Ta thấy nếu không giết sạch bọn họ, thiên hạ khó mà thái bình.
    Có người nghe thấy mưu mô của Lữ Hậu và Thẩm Thực Kỳ, vội đi báo cáo với đại tướng Lệ Thương. Lệ Thương tìm đến Thẩm Thực Kỳ, nói:
    - Tôi nghe nói hoàng đế mất đã được bốn ngày, không phát tang, còn tính chuyện giết hại công thần, nếu đúng như thế, thiên hạ sẽ nguy. Trần Bình, Quán Anh có mười vạn binh mã đóng giữ Vinh Dương; Phàn Khoái, Chu Bột có hai mươi vạn binh mã đang bình định ở Yên, Đại, nếu họ nghe nói Hoàng đế đã mất, triều đình muốn giết công thần, nhất định sẽ liên kết với nhau tạo phản. Như vậy, thiên hạ sẽ đại loạn chăng?
    Thẩm Thực Kỳ đem lời của Lệ Thương nói với Lữ Hậu. Lữ Hậu nghe xong mới không dám làm bậy, đành phải phát tang, lại lập Thái tử Lưu Doanh làm Hoàng đế, chính là Hán Huệ Đế.

    Hán Huệ Đế 17 tuổi lên ngôi, hiểu việc đời chưa nhiều, tính cách do dự, thiếu quyết đoán, lại thêm cơ thể không khỏe, quyền lực toàn do mẹ là Lữ Hậu nắm giữ. Lữ Hậu dùng thủ đoạn tàn bạo trước sau giết Triệu Ẩn Vương Lưu Như Ý, Triệu U Vương Lưu Phát, bức tử Triệu Công Vương Lưu Khôi, Yên Linh Vương Lưu Kiến. Trong mấy năm, giết bốn trong số tám người con của Hán Cao Tổ. Còn Tề Điêu Huệ Vương Lưu Phì, suýt nữa cũng bị Lữ Hậu giết, sau do anh ta hiến thàng Dương Quận cho công chúa Lỗ Nguyên con của Lữ Hậu mới đổi được tính mạng.

    Thủ đoạn của Lữ Hậu giết hại Triệu Ẩn Vương Lưu Như Ý và mẹ là Thích phu nhân có thể nói là tàn bạo đến cực điểm. Vốn tính cách của Như Ý rất giống Hán Cao Tổ, là đứa con được Hán Cao Tổ yêu quý nhất. Hán Cao Tổ trước đây đã muốn phế truất thái tử Lưu Doanh do dự, thiếu quyết đoán, lập Như Ý làm thái tử, nhưng do sự phản đối của các đại thần mà việc không thành. Sau khi Hán Cao Tổ chết, trước hết, Lữ Hậu đưa Thích phu nhân mẹ của Như Ý vào lãnh cung, cho bà ta một cái gông sắt của tù nhân đeo lên cổ, mặc quần áo của tù nhân, phạt bà mỗi ngày từ sớm đến tối phải giã được một lượng gạo nhất định, không được ăn cơm.
    Sau đó, Lữ Hậu đưa Triệu Ẩn Vương Như Ý từ đất phong về kinh thành, chuẩn bị giết hại. Hán Huệ Đế Lưu Doanh từ nhỏ đã cùng Như Ý chơi đùa, tuy là anh em khác mẹ nhưng tình cảm rất hòa hợp. Hán Huệ Đế nghe nói mẹ triệu Như Ý về, biết là lành ít dữ nhiều, vội đưa Như Ý vào cung, bữa ăn giấc ngủ đều cùng nhau, bằng mọi cách bảo vệ cho Như Ý. Do được Huệ Đế bảo vệ, qua mấy tháng, Lữ Hậu vẫn chưa làm gì được Như Ý.

    Một hôm, Hán Huệ Đế dậy sớm đi săn. Như Ý vì ngủ muộn không thể đi cùng. Lữ Hậu tìm được cơ hội, cho người mang rượu độc tới, bắt Như Ý phải chết. Như Ý chết rồi, Lữ Hậu cho người chặt chân tay của Thích phu nhân, khoét con ngươi, chọc điếc tai, đổ thuốc cho câm, gọi bà là “nhân trệ” (thời cổ gọi lợn là “trệ”), nhốt vào nhà xí. Qua mấy ngày, Lữ Hậu gọi Hán Huệ Đế đến xem “nhân trệ”. Hán Huệ Đế vừa nhìn, thấy “nhân trệ” không có tay chân, lại vừa mù, vừa điếc, vừa câm, chính là Thích phu nhân, một người vốn được cha mình là Hán Cao Tổ yêu quý nhất, kêu lớn một tiếng, ốm hơn một năm. Trong lúc bị bệnh, nhà vua cho người mang thư tới Lữ Hậu: “đem con người hại đến như thế này, còn có thể là hành vi của con người được không? Tôi là con của bà, thật là không thể cai trị được thiên hạ!” Từ đó nhà vua suốt ngày từ sáng đến tối chỉ uống rượu hưởng lạc, không chú ý gì đến quốc gia dại sự, đến 7 năm 8 tháng sau ngày lên ngôi, chết trong sầu muộn.

    Sau khi Hán Huệ Đế chết, Lữ Hậu giả khóc một hồi, nhưng không có một giọt nước mắt. Trương Hoàng hậu của Hán Huệ Đế thực ra không sinh con. Lữ Hậu bảo bà ta độn các thứ vào trong áo, giả mang thai. Đến khi một cung phi sinh con, bèn giả làm Hoàng hậu sinh, rồi đem cung phi kia giết đi để diệt khẩu. Hán Huệ Đế chết, đứa con này nối ngôi làm Hoàng đế, sử gọi là Thiếu Đế. Lên ngôi, Thiếu Đế chỉ là bù nhìn, tất cả mọi mệnh lệnh đều từ Lữ Hậu mà ra, bà thực tế đã hành xử bằng quyền lực của Hoàng đế.
    Sau khi Lữ Hậu thoán quyền, muốn phong cho con cháu của họ Lữ làm vương, củng cố địa vị cho mình. Trước hết, bà trưng cầu ý kiến của Hữu thừa tướng Vương Lăng. Là người ngay thẳng, Vương Lăng hiểu dụng ý của Lữ Hậu, phản đối:
    - Không được! Khi Hán Cao Tổ còn sống, đã từng giết ngựa trắng thề, quy định “không phải người họ Lưu không được phong vương, người không có công lao không được phong hầu”, ai không tuân thủ minh ước sẽ bị trừng trị. Bây giờ, bà lại phong vương cho người họ Lữ, việc này phạm vào minh ước, tôi không thể đồng ý.
    Lữ Hậu nghe rất không vui. Qua mấy ngày, bà miễn chức vụ của ông ta, cho ông làm thầy của Thiếu Đế. Vương Lăng tức giận, cáo bệnh, xin về quê. Loại bỏ được Vương Lăng, Lữ Hậu thăng Tả thừa tướng Trần Bình làm Hữu thừa tướng, cử Thẩm Thực Kỳ là người thân tín của mình làm Tả Thừa tướng.

    Rồi Lữ Hậu tiếp tục phong lớn cho người nhà họ Lữ. Cháu là Lữ Đài làm Lữ vương, có đất phong ở quận Tế Nam. Phong Lữ Sản làm Lương vương (sau lại đổi là Lữ vương), Lữ Lộc là Triệu vương. Con của Lữ Đài là Lữ Thông làm Yên vương. Lại còn phong sáu người nữa của họ Lữ làm hầu. Các đại thần tức giận nhưng không dám nói, đành phải thuận theo.
    Lại nói Thiếu Đế bù nhìn đến khi đã lớn, Lữ Hậu sợ bị uy hiếp, bèn giết đi, tìm người là con cháu của Lưu Hoằng làm Hoàng đế, bản thân vẫn nắm đại quyền triều chính như cũ. Đến lúc này, Lữ Hậu và con cháu họ Lữ đã giành được thiên hạ của họ Lưu.
    Đến khi Lữ Hậu chết, anh em nhà họ Lưu mới dám nổi dậy chống lại, nhiều đại thần đã khuất phục họ Lữ như Trần Bình, Chu Bột (2) bây giờ mới dám giúp họ Lưu tiễu trừ họ Lữ, lập Lưu Hằng làm vua, tức Hán Văn Đế.



    Chú thích:
    Cung Vị Ường: Thời Tây Hán, kiến trúc cung điện chủ yếu là quần thể. Năm 202 trước CN, Thừa tướng Tiêu Hà chủ trì việc xây dựng, lúc đó có Đông khuyết, Bắc khuyết, Tiền điện, Võ khố, Thái thương. Sau lại mở rộng thêm.
    Lúc đó Trần Bình làm Thừa tướng, Chu Bột làm Thái úy (nắm toàn bộ công việc quân chính), nắm quyền lớn mới có thể đương đầu với họ Lữ.
    Hán Văn Đế: ở ngôi 180 – 157 trước CN, con của Cao Tổ. Thời gian ở ngôi, thực hành chính sách an dân, trật tự xã hội tương đối ổn định, kinh tế được khôi phục và phát triển, cùng với thời Cảnh Đế cai trị sau đó, được gọi “Văn Cảnh chi trị”.

  2. #2
    Ngày tham gia
    Jan 2010
    Bài viết
    1,540
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Trích dẫn Gửi bởi 6789 Xem bài viết
    Người ta bỏ đi không được lại muốn lấy thêm vào, bác không cùng quan điểm với em

    He he, bởi thế. Có nghe người ta nói rằng: thật thà thường thua thiệt . Lần sau cứ em chả, em chả coi mà hay nhẻ Mê gái là điều cấm kị.. nói ra.

    Lại có ngươì nhắn nhủ: đi ăn...phở về, nếu bà xã hỏi thì chối được cứ chối. Dứt khoát phải chối. v.v và v.v. Ai có thì nhận nhé.

    Ông Thợ ghìm tôi lâu nay rồi. Tay ông cầm caí chổi lông gà chờ. Hể mà có cơ hôị là quất cho tôi vài cây. Cứ ông nào ( CKD, 6789.. )nâng tôi ngang tầm thì ổng làm liền vài...quất. He he, nhớ người xưa thường nói: thương cho roi cho đập , là đây rồi. Hà hà, hít hà.
    Cầm lên được tất bỏ xuống đươc.

  3. #3
    Ngày tham gia
    Dec 2012
    Bài viết
    152
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Trích dẫn Gửi bởi 6789 Xem bài viết
    Người ta bỏ đi không được lại muốn lấy thêm vào, bác không cùng quan điểm với em
    Lão 6789 thấy gái đẹp 18 là mắt sáng như sao,bỏ là bỏ vào mồm nhai xong nuốt luôn

  4. #4
    Ngày tham gia
    Oct 2010
    Bài viết
    1,270
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    bác Lâm về Houston chưa? Tháng 11 này bác sẽ ở đâu? Có đồ tính gơi biếu bác, nhưng tháng 11 hàng mới tới.
    Anh có thể biết tôi, tạm gọi là vậy, qua ngọn gió trên đồi
    Anh sẽ không biết tôi bằng danh xưng nào khác.

    You can know me, if you will, by the wind on the hill
    You'll know me by no other name.
    (No Other Name - Peter, Paul and Mary)

  5. #5
    Ngày tham gia
    Jul 2010
    Bài viết
    11,876
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    @Thợ Điện: Em tưởng là Tào Tham chứ sách khác lại viết là Tào Sâm à?
    Điềm tĩnh trước gái xinh và không giật mình trước gái xấu

  6. #6
    Ngày tham gia
    Jun 2012
    Bài viết
    1,779
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Chắc do cách phát âm 6789 .Tào Tham sách vở xưa nay thường nói hơn

    @ ông Tý .Xưa nay ông có cách xử như thánh nhân ,không nổi nóng ,không tranh chấp ,cười cười rồi bỏ đi .Ông làm cho chúng tôi mặc cảm nên tôi quyết đem chuyện áo quần ra truy bức ông xem phản ứng thế nào .Thế là ông cũng phải lồng lên phân bua nào là tôi ép ông lên bờ xuống ruộng ,nào là ông phải chụp hình lia lịa ,đền tội rồi mà còn nói hoài .Tôi khoái quá ít ra ông cũng phải thế chứ .Cao đạo quá là không được ,phải hỉ nộ ái ố vui cùng nhân dân ông ơi

  7. #7
    Ngày tham gia
    Jan 2010
    Bài viết
    1,540
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Trích dẫn Gửi bởi Thợ Điện Xem bài viết

    @ ông Tý .Xưa nay ông có cách ........

    Hi hi, bác laị trêu em rồi. Em nghe noí nóng mất ngon. Mà nghĩ cũng thiệt, đụng nóng là phải thổi cho vừa đủ nguội, mới ngon chứ. Thật ra em cũng phân trần phân bua dữ lắm đó bác. Chẳng qua em không dám múa rìu trước bác. Em nói là ngồi yên học hỏi cũng bị gọt thì còn không nhót sao mà dám hùng hồn biện phản biện luận gì .
    Em biết là bác ép em chứ. Ai đời cái vụ cá sấu xuất khẩu tưởng đã lui vào dĩ vãng theo năm tháng rồi. Vậy mà cũng bị bác khui ra, rồi thì...thì... . Hì hì, em còn không mau hi hi xin phép đôi lời, bây giờ biến ra lồng lên phân bua... Cây ngay không sợ chết đứng, nhưng nếu câu nói này biết rằng: "ngôì yên cũng chết, nhúc nhích cũng chết" , chắc là không dám hó héng.
    Lần sửa cuối bởi Aty, ngày 25-08-2014 lúc 11:43 AM.
    Cầm lên được tất bỏ xuống đươc.

  8. #8
    Ngày tham gia
    Jun 2009
    Đang ở
    United States
    Bài viết
    1,498
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Quý bác và anh em vẫn mạnh chứ?

    Dạo này mình bận nên ít có giờ vào. Hơn nữa, công việc lại nhiều, và trách nhiệm nặng.

    Gặp bác Lâm trên đây thật vui! Bác vẫn chia sẻ đều đều, trí óc còn tốt quá! Mỗi ngày đọc sách, tập Thiền, giúp cho trí óc được tốt, thân tâm cũng được vui bác nhỉ.

    Bác Tý, bác Wind, và bác K thật có tính hài hước. Điều này làm cho Quán lúc nào cũng vui.
    Người vô minh không phải là người không có tri thức mà là người không biết chính mình.
    - Krishnamurti -

  9. #9
    Ngày tham gia
    Jun 2012
    Bài viết
    1,779
    Post Thanks / Like

    Mặc định Phây búc

    Cuối cùng, tôi cũng bị mắc lưới facebook.

    Nói cuối cùng, vì đã năm bảy năm nay, tôi cố gắng khoanh tay đứng ở ngoài. Kính nhi viễn chi.

    Đọc báo, tôi biết không có mạng lưới truyền thông đại chúng nào phát triển nhanh như facebook. Chỉ ra đời mới có 10 năm, đến đầu năm nay, mỗi tháng đã có 1.23 tỉ người, tức một phần sáu dân số thế giới, sử dụng facebook. Riêng ở Mỹ, số người sử dụng facebook lên đến 71% tổng số người trưởng thành.

    Ở Việt Nam, theo báo Nhân Dân vào đầu tháng 2 vừa rồi, có 19.6 triệu người sử dụng facebook, chiếm 74.1% số người dùng internet và 20% dân số cả nước.

    Có thể nói, trong lịch sử nhân loại, chưa bao giờ có một phương tiện truyền thông đại chúng nào lan rộng một cách nhanh chóng như vậy. Báo chí, dưới hình thức in, mất cả mấy trăm năm mới đến được, phần nào, những tầng lớp bình dân. Cả radio lẫn ti vi đều mất trên dưới nửa thế kỷ mới thực sự được đại chúng hóa, đặc biệt, ở các nước nghèo. Hơn nữa, cái gọi là mạng lưới ở tất cả các phương tiện truyền thông truyền thống ấy chỉ có ý nghĩa rất giới hạn, chủ yếu, giữa những người sản xuất. Quần chúng, từ độc giả đến khán giả và thính giả, lúc nào cũng chỉ là những kẻ tiêu thụ thụ động và xa cách. Họ, dù đông đảo đến mấy, vẫn đứng ngoài. Sự tương tác, nếu có, cũng thật họa hoằn. Facebook thì khác. Nó đúng là một mạng lưới buộc mọi người lại với nhau. Ai cũng có quyền lên tiếng. Mọi người đều bình đẳng như nhau. Chỉ có một khác biệt ở phạm vi: người được nghe nhiều, người được nghe ít. Vậy thôi.



    Mà không cần đọc báo, chỉ cần lắng nghe bạn bè tán gẫu trong các buổi nhậu nhẹt, tôi cũng biết được là facebook phổ biến đến độ nào. Hầu như ai cũng vào facebook. Một số người ăn dầm ở dề trên facebook. Đề tài các câu chuyện của họ phần lớn châu tuần chung quanh facebook. Niềm vui và nỗi giận của họ nảy sinh từ facebook. Bạn bè của họ, những kẻ họ thường tâm sự và lắng nghe tâm sự, cũng đến từ facebook. Nghe, tôi vừa thèm thuồng vừa sợ hãi. Thèm thuồng trước cái thế giới mênh mông của họ. Sợ hãi vì số thời gian trong ngày họ bỏ ra cho facebook. Bởi vậy, suốt cả mấy năm, facebook, với tôi, vừa là một sự quyến rũ lại vừa là một đe dọa. Tôi biết tôi không có nhiều thì giờ để phây bút phây biếc. Tôi cũng biết tính tôi không thích đàn đúm, ngay trong đời thật, đừng nói gì trong thế giới ảo. Những lúc ấy, bạn bè thường xúi tôi vào facebook. Tôi đều từ chối.

    Vậy mà, cuối cùng, cách đây một tuần, tôi lại xiêu lòng. Cũng mở trang facebook riêng. Cũng post bài này bài nọ. Cũng kết bạn kết bè và cũng lao xao “like” với người này người khác. Hơi chút thẹn thùng, tôi dùng hai câu thơ của Trần Lê Kỷ vào cuối thế kỷ 19 và đầu thế kỷ 20 để phân bua: “Thấy ai ai ta cũng ai ai / Ai ai ấy thì ta cũng… ấy”.

    “Ấy” trên facebook, tôi có niềm vui là được gặp gỡ rất nhiều bạn bè. Không những có bạn mà còn có bạn của bạn rồi bạn của bạn của bạn, v.v… Rất nhiều người, được gọi là bạn trên facebook nhưng tôi chưa bao giờ gặp, chưa bao giờ nghe tên. Nhưng tôi lại có thể THẤY được họ. Không phải là thấy mặt mũi hay dáng dấp hay quần áo và nhà cửa của họ. Mà là thấy được tính cách và phần nào tâm tư của họ. Chỉ cần vào trang facebook của từng người, qua những gì được họ đăng tải hay bình luận, chúng ta cũng có thể thấy được người ấy thích gì, thường quan tâm đến vấn đề gì; nếu những vấn đề ấy liên qua đến chính trị, chúng ta cũng thấy được khuynh hướng cũng như trình độ và mức độ nhận thức của họ ra sao, v.v… Ngay với những người tôi quen biết ngoài đời, khi vào facebook, có cảm giác như họ là kẻ khác. Ngoài đời, họ hiền lành, khiêm tốn, nhỏ nhẹ bao nhiêu, trên facebook, họ dí dỏm, hoạt ngôn, xông xáo trong các cuộc tranh luận bấy nhiêu.

    Nhưng thích nhất trên facebook là được gặp lại những người quen và những người thân.

    Quen, phần lớn là bạn học cũ và bạn cùng làng ngày xưa. Bạn học cũ, từ tiểu học và trung học của tôi, Bạn học ở đại học, hầu hết đều ở Sài Gòn, sau ngày tôi vượt biên, cũng dần dần bặt tăm. Bây giờ, qua facebook, tôi mới được gặp lại một số. Nhìn hình, thấy ai cũng già và lạ hoắc, hầu như không thể nhận ra được. Nhưng qua họ, bao nhiêu kỷ niệm hồi nhỏ lại sống dậy và ùa về, nườm nượp. Tự dưng thấy bâng khuâng. Và hình như có chút nhớ nhung. Chả nhớ ai cụ thể cả. Chỉ nhớ. Hay nói như Xuân Diệu, “biết nhớ ai đành chỉ nhớ xa xôi”.


    Có thể nói, trên facebook, người ta không những gặp nhau mà còn thấy được nhau. Cái gọi là tình bạn trên facebook, do đó, vừa ảo vừa thật. Hơn nữa, có khi còn thật hơn cả thật.

    Xưa, bạn bè chỉ giới hạn trong một không gian nhất định: bạn cùng làng, cùng lớp, cùng trường, cùng sở. Tất cả đều gắn liền với một địa điểm. Từ đời sống nông thôn đến đời sống thành thị, khái niệm địa điểm ấy thay đổi chút xíu: ở nông thôn, địa điểm ấy thường gắn liền với các đơn vị hành chính: làng, xã, huyện, và, hiếm hơn, tỉnh; ở thành thị, địa điểm ấy thường gắn liền với các đơn vị nghề nghiệp: chợ, công sở hay công ty. Nhưng tất cả những sự gần gũi ấy chưa chắc đã giúp người ta thấy được nhau một cách trọn vẹn. Thường, chỉ một góc. Có khi chỉ là một góc thật nhỏ. Trên facebook, tính cách của người ta hiện ra rõ nét hơn. Dường như, cho đó là một thế giới ảo, nhiều người rất thành thực trong việc khoe khoang cũng như giãi bày tâm sự. Bất kể nội dung hay mức độ của sự khoe khoang hay giãi bày ấy thế nào, riêng sự thành thực như vậy đã đáng quý. Thành thực đến mức quên cả ý niệm về sự riêng tư.

    Cũng có thể nói, facebook dần dần làm thay đổi quan hệ cá nhân giữa người và người. Theo Pew Research Center, khoảng một nửa những người sử dụng facebook có trên 200 bạn.

    Trời, với những người ngoại đạo của facebook, nghe con số ấy, hẳn không khỏi kinh ngạc. Bạn ở đâu mà lắm thế? Giới hạn trong không gian và địa điểm, bạn, theo nghĩa truyền thống, cả đời dồn lại may lắm mới được vài chục người. Bây giờ, người ta có cả hàng trăm người; một số, có cả hàng ngàn người. Con số ấy sẽ trở thành một lực lượng đáng kể. Trước hết, lực lượng cho giới làm thương mại: đó là đối tượng để người ta quảng cáo và là một trong những nguồn lợi lớn, cực lớn cho người sáng lập Facebook, Mark Zuckerberg. Dĩ nhiên, nó cũng là một lực lượng rất có ý nghĩa cho các thay đổi về chính trị và xã hội.

  10. #10
    Ngày tham gia
    Oct 2010
    Bài viết
    1,270
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    nói không với facebook !!
    Anh có thể biết tôi, tạm gọi là vậy, qua ngọn gió trên đồi
    Anh sẽ không biết tôi bằng danh xưng nào khác.

    You can know me, if you will, by the wind on the hill
    You'll know me by no other name.
    (No Other Name - Peter, Paul and Mary)

Cà Phê Đen III
Trang 44 của 125 Đầu tiênĐầu tiên ... 3442434445465494 ... CuốiCuối

Đánh dấu

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •  
.::Thăng Long Kỳ Đạo::.
  • Liên hệ quảng cáo: trung_cadan@yahoo.com - DĐ: 098 989 66 68