Kết quả 921 đến 930 của 1253
Chủ đề: Cà Phê Đen III
Hybrid View
-
13-10-2014, 12:01 PM #1
-
13-10-2014, 02:45 PM #2
Thời sự trên TV cũng đưa tin về Malala Yousafzai nhận giải Nobel Hoà bình, còn báo chí thì toàn thấy 'Sao chảnh' và 'Đại gia hot'.
Những tư tưởng như Malala Yousafzai và Alyssa Carson dưới đây thật đáng để suy ngẫm !.
Bé gái 13 tuổi luyện tập với ước mơ lên sao Hỏa
Một cô bé người Mỹ đã tham gia nhiều khóa học để trở thành phi hành gia và mong muốn trở thành người đầu tiên đặt chân lên sao Hỏa.
Alyssa Carson, 13 tuổi, đến từ bang Louisiana, Mỹ, đang tham gia một khóa đào tạo trong vòng 9 năm để trở thành phi hành gia. Cô bé là người đầu tiên tham dự cả ba đợt huấn luyện toàn cầu của Cơ quan hàng không vũ trụ Mỹ (NASA), News cho hay.

Alyssa Carson muốn trở thành người đầu tiên đặt chân trên sao Hỏa. Ảnh: Twitter.
Alyssa có thể nói tiếng Anh, Tây Ban Nha, Pháp và Trung Quốc và khả nổi tiếng trên các mạng xã hội. Alyssa nói với BBC rằng, em muồn truyền cảm hứng cho những trẻ em cùng trang lứa đạt được ước mơ.
"Em đã nghĩ về nhiều thứ khác, nhưng trở thành một phi hành gia vẫn là sự lựa chọn hàng đầu. Em không muốn gặp chướng ngại nào trên đường đến sao Hỏa của mình. Thất bại không phải là sự lựa chọn", Alyssa nói.
NASA cũng ủng hộ cô bé theo đuổi ước mơ. Paul Foremantold, đại diện Cơ quan hàng không vũ trụ Mỹ với BBC: "Cô bé đang ở độ tuổi hoàn hảo để một ngày không xa trở thành nhà du hành đầu tiên đến sao Hỏa. Alyssa đang làm mọi thứ rất tốt, được đào tạo bài bản, từng bước trở thành phi hành gia thực thụ".
Bret Carson, cha của Alyssa, cho biết ông đã nói chuyện với con về khả năng cô bé không bao giờ trở về từ sao Hỏa, nhưng cô bé không lo lắng về điều đó.
"Chúng tôi có khoảng 20 năm để chuẩn bị lên kế hoạch, gia đình chúng tôi biết những gì con gái đang làm. Alyssa sẽ trở thành người đầu tiên tham gia nhiệm vụ bay đến sao Hỏa vào năm 2033. Có thể con gái tôi đi và không quay trở lại, chúng tôi đã nói về vấn đề đó nhưng dù thế nào Alyssa vẫn muốn đi", cha của Alyssa nói.
Lê Hùng (theo báo mạng).
-
13-10-2014, 10:10 PM #3
Danh họa Tề Bạch Thạch
Chi tiết anh bán rau xin con châu chấu vẽ thêm thú vị quá .Thảo nào danh hoạ không kết bạn vong niên với hắn
Tề Bạch Thạch là bậc danh họa lớn chuyên vẽ tranh thủy mặc của Trung Quốc. Người ta biết về ông, kính trọng ông, không chỉ qua những tuyệt tác nghệ thuật trong di sản hội họa đồ sộ ông để lại, mà còn vì nhân cách ngay thẳng, lối sống đời thường rất bình dân của ông.
Với một sự nỗ lực không mệt mỏi, tên tuổi Tề Bạch Thạch ngày một nổi trội trong họa đàn, ngay thường dân của thành Bắc Kinh cũng biết đến tiếng tăm ông. Ngoài sáng tác hội họa, ông còn thích thú với việc bếp núc, và thường xuyên tự đi chợ để mua thức ăn.

Một buổi sớm, ông Tề lại xách giỏ đi mua rau. Giữa chợ, thấy hàng rau cải trắng của một chàng nông dân trông to bắp mà tươi rói, ông liền hỏi: “Cải trắng này anh bán bao nhiêu một cây?” anh chàng nông dân vừa định trả lời, thì đã kịp nhận ra Tề Bạch Thạch, anh ta liền cười ranh mãnh và nói: “Cụ muốn mua rau à, cháu không bán đâu.” Ông Tề nghe vậy thấy hẫng, ông hỏi: “Không bán thì anh ra đây làm gì?” anh ta trả lời: “Cụ muốn ăn rau của cháu thì phải đổi lấy bằng tranh vẽ.”
Tề Bạch Thạch hơi ngớ ra, nhưng rồi hiểu ngay, biết anh chàng đã nhận ra mình, ông liền nói: “Đổi bằng tranh ư? Được thôi, nhưng không biết sẽ phải đổi bằng cách nào?”. Anh ta trả lời: “Cụ vẽ cho cháu một cây rau cải trắng, cháu sẽ biếu cả xe rau này cho cụ”.
Tề Bạch Thạch cười khoái chí: “Anh bạn trẻ ơi, như vậy là anh bị hớ to rồi!” – “Không, không có hớ đâu, cụ vẽ là cháu đổi ngay.” “Được!” Tề Bạch Thạch cũng đã hứng chí, “Mau đem giấy bút đây!” Chàng trai hớn hở chạy đi mua giấy tuyên với bút mực, rồi dọn mượn một chiếc bàn, và mời Tề Bạch Thạch tác họa. Ông Tề nhấc bút vung tay, vẽ tranh ngay giữa công chúng….
Chỉ một lát sau, một bức thủy mặc tao nhã thanh đạm, vẽ rau cải trắng đã thành hình trước sự trầm trồ thán phục của người xem. Tề Bạch Thạch buông bút nói với người bán rau: “Anh bạn trẻ, tranh này là của anh, còn rau kia nay đã thuộc về tôi rồi.” “ Vâng, vâng, xe rau này là của cụ cả đấy ạ!” Tề Bạch Thạch nhìn xe rau đầy ự, nói: “Anh bạn ơi, đống rau tú hụ thế này tôi biết vác về cách nào đây?”.
Anh chàng nghĩ ngợi rồi nói: “Thế này vậy, cụ vẽ thêm cho cháu con châu chấu lên tranh rồi cháu xin biếu cả chiếc xe này cho cụ.” chẳng nói chẳng rằng, ông Tề cầm bút vẽ luôn một chú châu chấu sống động, to bự lên tranh. Chàng bán rau nhìn tranh và không ngớt lời khen đẹp, anh ta vừa cẩn thận cất tranh vừa nói: “Xin cụ đợi chút, cháu đưa rau đến nhà cụ ngay đây ạ”.
Dọn dẹp qua loa, rồi anh chàng nhấc càng xe đi liền. Tề Bạch Thạch vội ngăn lại, ông tiện tay lấy một cây rau bỏ vào trong giỏ, và nói: “Anh bạn trẻ, rau cải trắng nên một đổi lấy một thôi, chỗ còn lại anh cứ để mà bán!” Anh ta nghe thế vội nói: “Đâu có được, đã giao kèo trước rồi, rau và cả xe này đều là của cụ rồi.” Tề Bạch Thạch nói: “Nhưng làm sao mà nhà tôi ăn hết được ngần này rau kia chứ?” “Cụ cứ để ăn dần.” “Không được…..”
Hai người cứ thế tranh chấp mãi, rồi chàng trai đột nhiên buông xe xuống, ôm một đống cải trắng, vừa bỏ vào làn giỏ của những người chung quanh, vừa lớn tiếng: “Cầm giúp, xin cứ cầm giúp, bữa nay cụ Tề mời mọi người ăn rau cải trắng vừa tươi vừa bự này đây!”.
Chỉ một lát, xe rau đã chẳng còn lại bao, Anh ta cười tươi tắn và nói với Tề Bạch Thạch: “Bây giờ thì không nhiều nữa đâu nhé, để cháu đưa về cho cụ đây!” Nhìn vẻ mặt hiền hậu chân chất của anh nông dân trẻ tuổi, Tề Bạch Thạch chỉ còn biết cười và cùng anh ta đi về phía ngõ nhỏ nhà mình.
Từ đó, cứ cách vài hôm là anh chàng lại đưa một ít rau tươi lên biếu Tề Bạch Thạch, và ông Tề cũng tặng lại anh ta một vài bức tranh. Lâu dần, hai người đã kết bạn vong niên.
-
15-10-2014, 11:26 AM #4
Về hội hoạ đời Thanh mình không hiểu nhưng thơ Đường thì mê tít rồi. CẦM - KỲ - THI - HOẠ đi với nhau, thời nay ít ai am hiểu đủ 4 món !
-
14-10-2014, 10:49 AM #5
Tên bán rau này không phải hạng tầm thường như cái công việc hắn làm mà là một cao nhân heh. Vừa khôn vừa khéo. À mà nhachoa ko hiểu sao bọn Tàu lại thích bày cả bắp cải trong nhà trang trí, hoặc là dắt bắp cải đi chơi phố...Sư phụ có thể giải thích rùm không he
Lần sửa cuối bởi nhachoaloiviet, ngày 14-10-2014 lúc 10:51 AM.
Trời cho bao năm để rong chơi...?
Đến khi gặp người, chân rã rời...!
-
14-10-2014, 11:23 PM #6
-
15-10-2014, 01:25 AM #7
Hôm nay , em chở con bé đi lên tham quan Giải cờ tướng, được anh Như tặng cho một chiếc áo thun của sơn Nero tài trợ. Áo trắng dày , rất đẹp.
-
15-10-2014, 10:28 AM #8
Ông Nhachoa còn chơi guitar chứ. Tôi đuợc thầy cho tập 2 bài đồng thời: Lagrima và Mazurka. Một bài chậm một bài nhanh. Tôi khoái bài chậm nhưng thầy sợ đánh chậm riết bộ não nó ngủ nên cho tập kèm bài nhanh là vậy.
Bây giờ tai khoái nghe bè trầm quá. Tập xong bài 36 đánh ra được bè trầm nghe sướng thật thầy cho luôn bài Lagrima bảo là "cho cậu học vượt 1 năm".Bận lòng chi nắm bắt
-
15-10-2014, 12:07 PM #9
-
15-10-2014, 10:33 AM #10
Em vẫn chơi bác ạ nhưng ít hơn trước. Bài lagrima của bác trước em cũng nghe bạn chơi rồi, nó ngắn ngắn nhưng cũng khá khó đúng ko bác
Trời cho bao năm để rong chơi...?
Đến khi gặp người, chân rã rời...!
Cà Phê Đen III



Trả lời kèm Trích dẫn



Đánh dấu