Warning: Illegal string offset 'name' in [path]/includes/functions.php on line 6845
Cà Phê Đen III
Close
Login to Your Account
Kết quả 1 đến 10 của 1253

Chủ đề: Cà Phê Đen III

Threaded View

  1. #11
    Ngày tham gia
    Jun 2009
    Bài viết
    836
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Trích dẫn Gửi bởi Thợ Điện Xem bài viết


    Ra đi hay trở về con tàu đều ngừng lại trước sân ga. Sân ga cũ bạc màu theo thời gian vẫn còn đó. Biết bao hình ảnh, biết bao mùi vị quen thuộc hòa quyện vào nhau, dường như không thay đổi. Sân ga lưu giữ khối tình si của lữ khách, người đi từ mùa thu xưa, trở về tận cuối thu nay. Sân ga với hồi còi rền rĩ bao giờ cũng khiến một thoáng gió vào làm mắt cay, bao giờ cũng khiến lòng người như tan biến trong khói sương mờ của hàng cây buồn rủ, đứng dọc theo đường rầy hun hút, nhìn sự hợp tan tan hợp có trong đời. Lữ khách bỗng dưng nghe nặng nỗi sầu, hỏi lòng mới biết mái lầu trăng qua. Tiếng còi âm sắc phong ba. Con tàu sương gió đồng ca lên đường. Bụi mờ ga nhỏ viễn phương. Trông lên cõi mộng vô thường buồn tênh! Trên thiết lộ chỉ thấy nương gió hồn mây gọi bóng hình, cành sương lá đọng ảo hồn trinh. Sắc tàn thạch thảo dường tâm định, rủ cánh tàn phai vẫn nặng tình.


    J’ai cueilli ce brin de bruyère.
    L’automne est morte souvien-t’en.
    Nous ne nous verrons plus sur terre.
    Odeur du temps Brin de bruyère
    Et souviens-toi que je t’attends"
    "L’Adieu." Guillaume Apollinaire.

    "Đã hái nhánh kia một buổi nào
    Ngậm ngùi thạch thảo chết từ bao
    Thu còn sống sót đâu chăng nữa
    Người sẽ xa nhau suốt điệu chào
    Anh nhớ em quên và em cũng
    Quên rồi khoảnh khắc rộng xuân xanh
    Thời gian đất nhạt mờ năm tháng
    Tuế nguyệt hoa đà nhị hoán tam."

    "Mùa Thu Chết." Bùi Giáng dịch


    Lìa cành hoa tắt thở. Em dần xa không ngờ. Mùi hương ngàn thương nhớ. Ta còn đây vẫn chờ. Cho dẫu người đã về xưa cùng gió thu xưa. Là quên là thôi không còn nhớ nữa. Nhưng lữ khách vẫn mong có buổi tương phùng. Cung đàn buông lơi. Giòng nhạc bổng trầm. Tiếng hát lên cao,
    âm vang khuấy động linh hồn kỷ niệm:

    "Ta ngắt đi một chùm hoa thạch thảo
    Em nhớ cho: Mùa Thu đã chết rồi!
    Mùa Thu đã chết, em nhớ cho.
    Mùa Thu đã chết, em nhớ cho.
    Mùa thu đã chết, đã chết rồi.
    Em nhớ cho! Em nhớ cho.
    Đôi chúng ta sẽ chẳng còn nhìn nhau nữa!
    Trên cõi đời này, trên cõi đời này.
    Từ nay mãi mãi không thấy nhau.
    Từ nay mãi mãi không thấy nhau…"
    "Mùa Thu Chết." Phạm Duy



    Hái nhành thạch thảo run tay. Mùa thu đã chết não ngày di hoa. Em đi tỉnh mộng trăng tà. Chiều dương thế lạnh bóng và anh đau!
    Có mùa thu nào lá vàng ngưng khô héo. Có mùa thu nào ngọn gió chẳng sắt se. Có mùa thu nào thời gian thôi quạnh vắng. Có mùa thu nào tiếng còi âm sắc phong ba không khiến đường rầy ga nhỏ ngó lui, bóng người sương khói sầu thui đêm tàn. Sự ồn ào tất bật của sân ga, người đến và đi, người lên và xuống, lữ khách nào hay biết. Đôi mắt đăm đắm nhìn vào hư không, chỉ thấy:


    "Ôi ngát hương thời gian mùi thạch thảo
    Em nhớ cho rằng ta vẫn chờ em.
    Vẫn chờ em, vẫn chờ em. Vẫn chờ… Vẫn chờ…đợi em!"


    Mang thần khí linh thiêng của trời và đất, thu vào đời gieo niềm thương nỗi nhớ, khiến cõi người ta không thể nào quên: L’Adieu-Mùa Thu Chết! Thu khúc buồn rơi thấm hồn hoa, vàng khô lá rụng giữa sơn hà. Âm dương cung bậc trầm thăng ngả, phách nhịp lòng son thạch thảo hòa. Biến tấu nào vang cho đêm dài thêm hoài niệm. Dấu lặng nào ngưng để quán vắng hiu hắt sầu giăng. Nửa khuya tàn chậm tình ơi, thời gian bán dạ nhịp đời ngàn thương. Nửa khuya tàn chậm mê đường, chim kêu ảo mộng tầm dương gọi người.

    "Ta đã hái nhành lá cây thạch thảo
    Em nhớ cho mùa thu đã chết rồi
    Chúng ta sẽ không tao phùng được nữa
    Mộng trùng lai không có ở trên đời
    Hương thời gian mùi thạch thảo bốc hơi
    Và nhớ nhé ta đợi chờ em đó…"

    "Mùa Thu Chết." Bùi Giáng dịch
    Trích dẫn Gửi bởi Thợ Điện Xem bài viết
    Vấn đề là không sao tìm được một người có chung nhiều kỷ niệm, nhiều tình nghĩa, nhiều chia sẻ như người phối ngẫu cũ.
    Và khi lớn tuổi con tim bớt rung động hơn, lạnh lùng khô khan hơn, đâu có mềm yếu ướt át như hồi trẻ. Cũng vì không mềm yếu ướt át nên làm thơ tình rất khó. Lạnh lùng mà buông câu tình tứ được ư ?!.

    Bông Thạch Thảo

    Giơ tay với ngắt chùm hoa Thạch Thảo
    Thu đã già thôi hẩy gió hanh hao
    Tiếng còi xưa thét tự hôm nào
    Hình dáng cũ ra vào đâu thấy
    Lòng anh đó em ơi vẫn vậy
    Dù tương phùng chỉ bấy nhiêu thôi
    Sân ga tầu khuất dạng rồi
    Khói theo mây trắng nổi trôi hững hờ
    Đêm tàn chưa nhạt giấc mơ
    Nương dâu bãi bể ỡm ờ sắc không.

    Thơ: Phihuong_BKH
    Lần sửa cuối bởi PhiHuong, ngày 17-10-2014 lúc 03:32 PM.

Cà Phê Đen III

Đánh dấu

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •  
.::Thăng Long Kỳ Đạo::.
  • Liên hệ quảng cáo: trung_cadan@yahoo.com - DĐ: 098 989 66 68