Kết quả 1 đến 10 của 1253
Chủ đề: Cà Phê Đen III
Hybrid View
-
16-11-2014, 04:18 AM #1
Định kì này về khuân cho ông D cây đàn .Nhớ thuở xưa lúc máy bay ngừng ở phi trường Narita Nhật 8 tiếng chờ đợi ,ăn udon rồi ngủ mãi cũng chán .Thức dậy đi loanh quanh một hồi chán quá bèn tìm một góc khuất lấy đàn ra chơi ,cái mũ da cũ để cạnh vì mình đi máy bay phải đội mũ không thôi đường dài cái máy lạnh phả xuống hay hắt hơi .Mình thì mải mê đàn có để ý gì đâu lát sau ngừng chơi thấy mũ đầy tiền thì ra người ngoại quốc tưởng mình chơi nhạc ăn xin .Sau này qua Louisiana cũng hay thấy nhiều người da đen chơi nhạc Jazz ở các góc phố ,khách bộ hành đi qua lại ai muốn cho thì cho nhưng không bao giờ xin
Về lại Gate của mình rủ cô bạn đi ăn ,lúc trả tiền cô thấy mình móc ra một đống tiền Nhật ngạc nhiên quá hỏi -Tiền đâu vậy ?
Mình cũng thành thật kể .Cô ấy cười phá lên bảo -Không ngờ đời mình lại có lúc cặp kè với gã ăn xin
-
16-11-2014, 08:53 PM #2
Đâu phải ai đàn cũng có tiền đâu, phải tài hoa lắm mới vừa có tiền vừa có người đẹp. Lúc ấy bác Thợ đem đàn về dùng hay đem cho bạn vậy. Khuân cây đàn to như thế thật vất vả quá bác.
Hộp thư có thể bị lỗi hoặc full quá nên không nhận được thư mới của bác. Đã xóa gần hết thư cũ cũng không nhận được
.
Bận lòng chi nắm bắt
-
16-11-2014, 09:25 PM #3
-
16-11-2014, 09:47 PM #4
Đem về cho bạn ông D .bạn mình có thể đàn hay ,có thể không ,nhưng miễn biết chơi và quí đàn là cũng đáng cho mình mang về rồi
Các ông bạn đưa mình ra phi trường thường hỏi -Sao ông không gửi bưu điện cho nó khoẻ mang vác làm gì khổ thân
Các ông ấy không biết ,phi trường đâu có cho gửi theo hành lí vì là đồ dễ vỡ mình phải xách tay thôi .Gửi bưu điện thì tốn 500$ shipping fees mắc thấy mồ ,tuỳ cái hoang phí thôi mà chắc gì đã an toàn
Xách tay là chắc ăn nhất .Tôi có nhiều đàn ,nhiều súng nhưng cũng bán từ từ hết .Vì già rồi ít chơi nên để cho những món đồ ấy tìm một ngôi nhà mới, hơn nữa cố giữ cũng vậy thôi đến ngày N giờ G cũng phải có một cuộc chia tay với chúng vậy
Đàn cũng như người .nhân vô thập toàn .Có cây nhìn thấy ngay khuyết điểm ,có cây phải chơi vài tháng ,có cây phải vài năm giống như nuôi con sau một thời gian dài nó lớn rồi mới trở chứng Ông đừng lo tôi vất vả ,đàn thì cho nhưng công mang thì không cho khi nào hết tiền tôi sẽ charge ông shipping cost
Giai nhân nào mà không có khuyết điểm chỉ là thô hay tế thôi ,có người chợt chán sau một lần gặp gỡ ,có người đôi ba tháng ,có người mình chót dại lấy về sống đôi ba năm rồi mới biết .Nói thế không phải là không có người toàn bích .Nhưng của báu trên đời dễ gì tới phần ông và tôi he he
-
18-11-2014, 11:26 AM #5
Chắc phải chơi những bài khó thì mới lòi ra khuyết điểm đúng không bác Thợ. Có cậu nhạc viện nọ dùng cây đàn hơn 20 triệu đến học với thầy Dũng đánh không ra được mấy nốt trong tác phẩm nọ. Xét đàn cũng như xét người phải dùng phép của Khổng Minh. Bảo rằng tôi thanh liêm chưa hẳn đã đúng. Thử đặt tôi vào hoàn cảnh vợ bệnh con đau, gia cảnh khốn khó xem tôi có còn thanh liêm nữa hay không hè hè.
Bác mà ship cây đàn 2000$ về đây thì nó sẽ biến thành cây đàn 20$ mất. Bác nhớ bài tập làm văn của cô bé lớp 3 chứ tả rất chân thực về nghề nghiệp của bố mẹ nó. Thằng bạn tôi làm sáo gỗ, sáo đầu rồng ship sang Mỹ, ông khách nhận được thì chiếc hộp vỡ tan tành và còn in cả dấu giày trên ấy. Cái tội đóng hộp kỹ quá không thể gỡ ra xét được...Bận lòng chi nắm bắt
Cà Phê Đen III



Trả lời kèm Trích dẫn


Đánh dấu