-

Gửi bởi
ndcdai
Nhận xét về Quan lão gia thế là hơi ẩu.
Trong Tam Quốc, số người sẵn sàng chết vì nghĩa khí thì rất nhiều, không chỉ mình Quan lão gia, nhưng người ta lại coi ông là điển hình về Trung Nghĩa. Phải thấy đuợc cái khổ tâm của ông khi không đuợc chiến đấu đến (chắc chắn sẽ) chết. Những lý lẽ Trương Liêu đưa ra quá đúng khiến ông không thể từ chối hàng Tào. Cái dũng của Quan gia chính là dám sống vậy.
Vì vậy, câu nói "ta chỉ hàng Hán không hàng Tào" không phải là ngụy biện cho hành động hèn nhát của ông. Mà ông phải thủ trước để danh chính ngôn thuận sau này về với anh mình. Cũng như ông đã thủ trong việc nhận quà cáp của Tháo.
Nếu cho rằng ông ham sống, vẽ chuyện thì nên xem lại thái độ của ông khi bị Ngô bắt.
Xét về mọi mặt, theo Lưu Bị chỉ có "ăn cám", nhưng ông không bao giờ nguôi ý định có ngày về với anh mình. Đó là Nghĩa.
Đoạn Quan Lão Gia tha Tào Tháo ở hẻm Hoa Dung là một đoạn cực hay. Nhất là khi ông thấy quân lính Tào mệt mỏi, khóc lóc, ông thở dài vẫy tay cho đi. “Thở dài” nếu không phải vì “thôi kệ tội nghiệp tụi nó, cứ tha đi rồi lỡ bị chém cũng chịu”. Ai đó nói ông tha vì biết chắc sẽ không bị chém là không thuyết phục (lấy lý do gì để nói vậy)
Trong suốt lịch sử và cả trong dã sử, chỉ có kẻ sĩ thà chết chứ không hàng, chứ hình như chưa có trường hợp thứ hai như Quan lão gia: Đã về với địch, được ăn ngon, mặc đẹp, cưng chiều như thế, vậy mà khi biết tin anh mình lại bỏ tất cả theo anh (mà tương lai mù mịt như mã nhập cung). Người ta thờ ông có lẽ là vậy.
Quan Lão Gia về già có sinh kiêu ngạo, chủ quan đó là điều đáng trách, ở mặt này, lão gia không bằng Triệu Vân được.
Hoàn toàn tán thành bạn về đoạn viết trên.Chết thì đơn giản sống chụi nhục vì người khác mới là anh hùng
Trời cho bao năm để rong chơi...?
Đến khi gặp người, chân rã rời...!
Tại sao Quan Vũ được phong thánh và tôn thờ cho đến bây giờ!
Đánh dấu