Warning: Illegal string offset 'name' in [path]/includes/functions.php on line 6845
Cà Phê đen IV - Trang 101
Close
Login to Your Account
Trang 101 của 102 Đầu tiênĐầu tiên ... 519199100101102 CuốiCuối
Kết quả 1,001 đến 1,010 của 1014

Chủ đề: Cà Phê đen IV

  1. #1001
    Ngày tham gia
    Oct 2010
    Bài viết
    1,270
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Ông Tý ơi, phải làm sao đây ??







    vợ hiền thấy tôi chọc ông, nói là tôi ác

    Ông gọi vợ là "nàng" thì quá là tình, tôi thua.
    Anh có thể biết tôi, tạm gọi là vậy, qua ngọn gió trên đồi
    Anh sẽ không biết tôi bằng danh xưng nào khác.

    You can know me, if you will, by the wind on the hill
    You'll know me by no other name.
    (No Other Name - Peter, Paul and Mary)

  2. Thích huyenmapu, Thợ Điện, Aty, ChienKhuD đã thích bài viết này
  3. #1002
    Ngày tham gia
    Jan 2010
    Bài viết
    1,540
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Trích dẫn Gửi bởi Thợ Điện Xem bài viết
    Ông D cũng khoái bụi bặm .Tôi cũng kị đàn ông mày râu nhẵn nhụi mang mấy cái túi như Coach hay LV nhìn rất đồng bóng .Thật ra đồ bụi thực sự không rẻ đâu .Như ông thấy cái túi này ngó nhà quê vậy chứ thực sự ác liệt cho dân travel và đi chơi của hãng Saddleback Leather sản phẩm nào của hãng cũng được bảo hành 100 năm ,trong thời gian đó đứt chỉ hay chi tiết nhỏ sơ suất nào đều được đổi một cái mới tinh .Túi này chỉ khoảng 750$ nhưng so với túi vài K thì ăn đứt

    Cái túi này của bác Lâm đẹp từng đường khâu, đều như ...in. Và chất liệu da, nhìn là mê tơi ngay. Nhưng khổ là, cái túi này em nghĩ là cũng kén người xử dụng. Cho thằng em khoát vào thì cũng như bông ông Wind mà đem cắm lên bải ..hi hi
    Cầm lên được tất bỏ xuống đươc.

  4. Thích huyenmapu, ChienKhuD, Thợ Điện đã thích bài viết này
  5. #1003
    Ngày tham gia
    Jan 2010
    Bài viết
    1,540
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Trích dẫn Gửi bởi roamingwind Xem bài viết
    Ông Tý ơi, phải làm sao đây ??




    vợ hiền thấy tôi chọc ông, nói là tôi ác

    Ông gọi vợ là "nàng" thì quá là tình, tôi thua.

    Bông gì mà nhiều thế. Tôi nghĩ ông nên liên lạc với tiệm bông, chứ để nhà uổng qúa .

    Nghe bà nhà ông nói là tôi hiểu rồi, thì ra ông lâu nay..hiền lắm lắm đó mà

    Chuyện tôi nịnh vợ thì, hì hì, tôi vẫn thường tự hào là giỏi nịnh. Tuy không hơn ai nhưng cũng thuộc loại tầm cở, ha ha .

    Tính 8 tiếp, nhưng đến giờ phải dọt rồi.

    Ờ, mà quán hơn trăm trang rồi, chắc là phải kiếm đất xây quán mới thôi.
    Cầm lên được tất bỏ xuống đươc.

  6. Thích huyenmapu, ChienKhuD, Thợ Điện đã thích bài viết này
  7. #1004
    Ngày tham gia
    Jun 2012
    Bài viết
    1,779
    Post Thanks / Like

    Mặc định Tâm sự

    Thuỷ Hoàng ngồi ngả người trên một đám mây xốp. Bên cạnh y, Kinh Kha cũng trong tư thế ấy. Hai người đang chăm chú xem những hình ảnh loang loáng trước mặt.

    Tần Thuỷ Hoàng ngồi trên bệ rồng, uy nghi lẫm liệt. Phía dưới, ngồi trước án, Kinh Kha đang giở một cuộn giấy (địa đồ). Nét mặt gã căng thẳng. Bàn tay gã ngập ngừng. Giở đến cuối cuộn, nét mặt gã căng thẳng tột độ, gần như hốt hoảng. Bàn tay gã ngưng lại, khoảng độ một thế kỉ. Cuối cùng, con chuỷ thủ hiện ra.

    Một tay cầm chuỷ thủ, Kinh Kha đuổi vua Tần chạy vòng quanh, đến một gian phòng trống. Lũ quan hốt hoảng đứng vây quanh nhưng không ai dám làm gì. Vua Tần cuống. Bỗng có tiếng nói “Nhà vua đeo kiếm sau lưng”. Vua Tần tỉnh ra, vội rút thanh kiếm lớn. Kha bị dồn vào chân tường. Nét mặt gã kinh hoảng đến dúm dó. Thuỷ Hoàng đã lấy lại oai vệ. Nét mặt ngài là một khối căm hờn. Ngài cầm kiếm bằng hai tay, đâm Kha chừng nghìn nhát, trút vào từng nhát kiếm lòng hận thù điên dại.


    Kinh Kha tủm tỉm cười, hích tay vào sườn Dinh Chính (tên thật của Tần Thuỷ Hoàng. Thật ra, về phương diện sinh học, y họ Lã). Ngươi có thấy thoả mãn không? Ngươi thì uy nghi lẫm liệt, còn ta thì hèn nhát đến khốn nạn, trong giây phút ấy. Ngươi thấy không, chúng ta bất tử, nhưng đâu phải bất tử theo cách ấy.

    Tần Thuỷ Hoàng bẽn lẽn:

    Ta cũng thấy buồn cười. Có lẽ ta nên xấu hổ một chút, sau khi ngươi đã dạy ta thế nào là liêm sỉ, và mọi thứ khác. Nhưng sao bọn nó, cái bọn hậu thế ấy, có thể đổi trắng thay đen đến mức ấy nhỉ? Ta không hiểu.

    Đây là một film (chàng phát âm chữ film thật chuẩn) của bọn hậu duệ ấy đấy. Những kẻ đang muốn kế tục sự nghiệp dở dang của ngươi, Kinh Kha giải thích. Nhưng ngươi hãy nhìn xem ở dưới kia kìa. Chàng chỉ tay xuống dưới, nơi có hàng tỉ cái chấm đen cũng đang như họ: thưởng thức phim. Không có một cái dấu hỏi nào bật ra cả.

    Kha trầm ngâm: Cái lũ này! Cách đây 64 năm, nó đứng về phía ta, công khai, dõng dạc lên án ngươi. Bây giờ, nó đứng về phía ngươi. công khai, dõng dạc xỉ vả ta. Hay thật. Có điều ngươi không biết chứ, nó bao giờ cũng vẫn là nó.

    Chàng nói thêm, như nói với chính mình: Là nó. Dù cho lưỡi nó quay đảo ngàn vòng.

    Hơn hai ngàn năm đã trôi qua. Ta và ngươi vẫn còn đây. Không phải Thiên đường , Địa ngục. Không phải Cực lạc, Âm ti. Chúng ta ở đây trong Miền Nhớ (hay Vùng Ký Ức) của loài người. Khởi từ trang Sử kí của Tư Mã Thiên, ân nhân muôn đời của chúng ta. Và như thế chúng ta là bất tử. Mỗi người một cách.

    Tên tuổi ngươi thì gắn với Vạn Lý Trường Thành. Bây giờ người ta nhìn, chụp nó từ trên vũ trụ. Gắn với ba ngàn sáu trăm mỹ nữ cung Tần. Gần đây cũng có kẻ học đòi nhà ngươi chuyện ấy, nhưng lén lút, và bẩn thỉu lắm, chứ không được vương giả như ngươi. Gắn với những núi xương, sông máu. Và trên hết, ngươi đã thành biểu tượng, hiện thân của Bạo Chúa.

    Còn tên tuổi ngươi thì biểu trưng cho Can Đảm và Hy sinh. Ta biết lắm. Ngươi phải biết rằng, sau khi giết được ngươi, ta hả hê, nhưng vẫn có tiếc ngươi. Ta thầm phục ngươi, thầm ao ước cái dũng khí của ngươi. Ngươi thấy không, dám thú nhận thế, ta cũng là tay hào hiệp đấy chứ!

    Đúng thế! Chàng vỗ vai Chính. Hai người bây giờ là bạn, nhiều lúc cãi nhau, nhưng cũng nhiều lúc tâm sự cùng nhau. Những ân oán, hận thù, họ đã truyền lại cho hậu thế rồi, bây giờ hai người chỉ là hai cái bóng, lâng lâng thanh thoát.

    Kinh Kha không phải là Tầm Vũ Dương, một kẻ đâm thuê chém mướn. Chàng là người thâm trầm và ham học. Sau khi đã rửa sạch cái kiếp bạo chúa của hắn, chàng thấy Tần Thuỷ Hoàng cũng chơi được, nên hay lôi hắn đi khắp nơi, chỉ cho hắn nhiều cái đáng xem, và nói với hắn mọi điều chàng nghĩ.

    Lịch sử, hừ, kì lạ thật, Dinh Chính lẩm bẩm. Lịch sử là tất cả những gì đã từng xảy ra. Mà không một ai biết đích xác cái gì đã thật sự xảy ra, một cách đầy đủ, trọn vẹn. Người ta cứ tưởng lịch sử là một câu chuyện, có thể kể lại. Lầm!…

    Lịch sử không chỉ được kể lại, nó còn được “sáng tác” ra, nói đúng ra là bịa tạc. Ai, những kẻ nào cần đến cái lịch sử bịa tạc ấy? Đoàn đoàn lũ lũ những bạo chúa như ngươi đấy. Để làm gì? Đơn giản thôi: để mãi mãi làm bạo chúa.

    Ông (Kha đổi cách xưng hô, thân mật và hiện đại hơn) định vào Oxford lấy bằng tiến sĩ khoa học lịch sử hay sao đấy? Cái mảnh bằng Bạo Chúa đã cũ nát quá rồi phải không?

    Nói thật với ông (Chính cũng đổi cách xưng hô cho tương xứng) ta đã cùng ông đi xem nhiều thời và nhiều nơi, thấy bạo chúa bị người ta oán hận, phỉ nhổ cũng lắm. Mà..Mà số người tôn sùng, thèm khát, cũng không hề ít.

    Cái đó không có gì lạ. Tôn sùng và thèm khát làm nên bạo chúa. Bạo chúa là tột đỉnh sung sướng ở đời, nên người đời thèm khát. Tôn sùng có hai loại, tự nhiên và cưỡng bức. Cưỡng bức lâu dần thành tự nhiên. Bản thân bạo chúa là hiện thân của lòng thèm khát tột cùng, thèm khát vật chất, quyền uy, danh vọng. Thèm khát được tôn sùng, và có đủ sức mạnh bắt người ta tôn sùng. Nhưng bạo chúa thời nay có nhiều kẻ giấu giếm cái lốt của chúng tài lắm. Tuy vậy cũng không khó nhận ra. Có hai loại người được cả triệu người sùng mộ. Bạo chúa và danh nhân văn hoá. Những Shakespeare, Kant, Einstein..- không sức mạnh nào bức người ta ái mộ các ông. Những người biết đến tên các ông, khâm phục các ông, là những người có học. Họ âm thầm cảm phục các vĩ nhân, khi con tim họ rung động say mê và trí óc họ bừng sáng. Còn những kẻ tung hô ngươi, Chính ạ, đa số là u mê và thất học. Số ít biết rõ ngươi, trong thâm tâm chúng khinh miệt, nhưng run sợ, Họ lăn lộn gào khóc dập đầu thề thốt trung thành đến chết, sùng bái vô cùng, tín ngưỡng vô cùng.. trong cơn điên loạn của đêm dài ngu muội. Không có gì vẻ vang lắm đâu, khi tìm kiếm sự sùng bái trên nỗi sợ hãi và ngu si của kẻ khác.

    Ông vua hùng mạnh cuối cùng của đế quốc Tần (tất nhiên là thế, vì đời thứ hai, Hồ Hợi, chỉ là cái xác mềm oặt trong tay bọn gian nịnh Lý Tư, Triệu Cao, đâu phải người, nói gì đến vua) mở lòng tâm sự:

    Những trang Sử Kí của Tư Mã Thiên gợi cho ta nhớ lại những ngày cuối đời ta. Ông vừa nói thèm khát đến tận cùng, nhưng nói thật với ông, lúc đó ta cũng chán ngán đến tận cùng. Nhưng cái nghiệp của ta là thế. Vừa khao khát thoả mãn, vừa chán ngán đến tận cùng những của ngon vật lạ, những bạc vàng, gái đẹp, gấm vóc lụa là. Những lời nịnh hót lúc trước ngọt như mật, sau có lúc nghe thật tởm. Mà không sao bỏ được. Mà cứ muốn như thế đến muôn đời.


    Kha thông cảm:

    Thế tức là trong người ông lúc ấy còn sót lại chút lương tri. Nhờ chút ấy mà lúc sau, về cõi này, ông mới có thể cùng ta tiếp tục suy ngẫm. Nếu không thì tất cả đã nát rồi, chỉ còn lại xú khí mà thôi.

    Chàng trầm ngâm.

    Nhưng cũng có một sự thật là, bạo chúa cứ còn mãi. Trong phạm vi nhân loại, bạo chúa là bất tử. Người Pháp có câu ‘L’Empereur est mort! Vive l’Empereur!’ Hoàng đế băng hà! Hoàng đế vạn tuế! Bạo chúa thường bị diệt vì tay bạo chúa khác. Nên bạo chúa cứ còn mãi. Bạo chúa cũng có thể bị diệt bởi nhân dân, nếu đẩy nhân dân đến bước đường cùng. Nhưng hỡi ôi, nhân dân diệt tên bạo chúa mà họ oán hận, rồi hân hoan dựng lên một bạo chúa khác, và tận lực tung hô tên bạo chúa mới này. Bạo chúa đóng vai ân nhân, bạo chúa nhân từ, đức độ. Chuỵên này xảy ra nhiều lần, như ta đã chỉ cho ông thấy. Như một vòng tuần hoàn.

    Thế có cách nào thoát khỏi vòng không? Tần Thuỷ Hoàng ngây thơ hỏi.

    Khó lắm. Để nổi lên diệt bạo chúa đã khó, vì đa phần nhân dân mê bạo chúa như điếu đổ.

    Lại có chuyện đó nữa?

    Chuỵên này ta đã nói rồi. Có nhiều lí do, khi sống mãi dưới ách một bạo chúa, họ quen đến mức không muốn thay đổi, vì không hình dung nổi nếu không còn kẻ đè đầu thì họ sẽ sống ra sao. Bởi vậy, khi đánh gục bạo chúa rồi, họ phải nhanh chóng lập lên một bạo chúa khác.

    Kinh Kha ngẫm nghĩ một lát, rồi cười lớn. Ha ha! Thật hoang đường! Một cựu bạo chúa hôm nay ngồi luận đàm về… bạo chúa!



  8. Thích huyenmapu, yeulam-bo-yeutiep, Aty, ChienKhuD, rubytran đã thích bài viết này
  9. #1005
    Ngày tham gia
    Jun 2012
    Bài viết
    1,779
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Tặng ông Tý

    Thập niên 60 lần đầu tiên nghe cặp song sinh Tabajaras này chơi Maria Elena mê quá ,giai điệu tình tứ thiết tha .Nghĩ bụng người con gái Elena phải đẹp thế nào tình quân mới gợi hứng viết tặng nàng bản nhạc bất hủ



    Mấy mươi năm sau nghe Argentina Guitar phối khí lại chơi theo lối ngẫu hứng càng mê nhất là em bé gõ nhịp syncopation điểm vào những chỗ trống ,mới thấy để viết nên giai điệu bất hủ phải có mối tình lớn trong đời


  10. Thích huyenmapu, trung_cadan, ChienKhuD, Aty đã thích bài viết này
  11. #1006
    Ngày tham gia
    Jan 2010
    Bài viết
    1,540
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Đã quá bác Lâm. Cám ơn bác nhiều. Em phải thâu nhanh vào điện thoại t để nghe cho sưóng, hi hi.
    Cầm lên được tất bỏ xuống đươc.

  12. Thích huyenmapu, trung_cadan, ChienKhuD, Thợ Điện đã thích bài viết này
  13. #1007
    Ngày tham gia
    Oct 2010
    Bài viết
    1,270
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Bác Lâm hôm nay sau rồi? Đọc tin thấy thành phố bác bị lục quá.






    Lần sửa cuối bởi roamingwind, ngày 27-05-2015 lúc 06:35 PM.
    Anh có thể biết tôi, tạm gọi là vậy, qua ngọn gió trên đồi
    Anh sẽ không biết tôi bằng danh xưng nào khác.

    You can know me, if you will, by the wind on the hill
    You'll know me by no other name.
    (No Other Name - Peter, Paul and Mary)

  14. Thích huyenmapu, tamthaplucke, trung_cadan, Aty, Thợ Điện, ChienKhuD đã thích bài viết này
  15. #1008
    Ngày tham gia
    Mar 2012
    Đang ở
    Bình Dương
    Bài viết
    1,981
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Nơi thì lụt lội, nơi thì nắng nóng đến chảy nhựa đường...

    Bận lòng chi nắm bắt

  16. Thích huyenmapu, tamthaplucke, trung_cadan, Aty, Thợ Điện, roamingwind đã thích bài viết này
  17. #1009
    Ngày tham gia
    Jun 2012
    Bài viết
    1,779
    Post Thanks / Like

    Mặc định

    Tôi ở SW ngay chỗ bị lụt nhưng hôm ấy lại ở nhà nên không sao ông Gió .Chỉ tội nghiệp con bé cách chỗ tôi một lốc đường ,lụt nhanh quá nó ngồi trong xe mà cửa lại lock xe bị chết máy ,kính không hạ xuống được hoảng quá nên chết ngạt luôn .Nó lại không biết cởi áo ra quấn vào tay đập kính

    Hôm đó mưa đá rầm rầm lũ chó tôi sợ quá tru tréo lên ,tôi phải ôm chúng vào lòng mở nhạc hết cỡ nó mới chịu im

  18. #1010
    Ngày tham gia
    Jun 2012
    Bài viết
    1,779
    Post Thanks / Like

    Mặc định Vespa

    Vespa của ông Gió đây mời ông chạy một vòng Sài Gòn

    E.M. Forster, nhà văn Anh, đã viết: “người Ý, còn đẹp đẽ, tuyệt diệu hơn xứ sở của họ”. Hình dong đẹp đẽ, la bella figura, là một chuẩn mực tối quan trọng của người Ý. Xứ sở của những thương hiệu thời trang lừng danh xứng đáng để ăn mặc đẹp, vì những lụa là, nhung gấm đó không hề đối chỏi với những người mặc nó. Những người Ý tôi thấy trên đường chỉ có hai loại: đẹp ít hay đẹp nhiều, không có người xấu. Như một sân bóng khổng lồ, đường phố tôi qua ở Milan, Venice, Florence, Pisa, Luca… đầy ắp những cầu thủ Ý đẹp trai, đầy nam tính, tóc đen nhánh, da nâu, miệng rộng cười tươi đầy nhục cảm. Sánh cùng những bản sao đẹp đẽ của tượng David này là những signora Ý đẹp mê hồn với làn da mịn màng trắng như tuyết, tóc đen nhánh như mun. Cái đẹp chết người mà ta thường gặp trong những tạp chí thời trang, dường như đổ ào ra một cách hào phóng trên đường phố.


    Triết lý la belle figura không chỉ hiện diện trong hình dong và trang phục, mà còn tồn tại trong tất cả các sản phẩm được làm ra từ bàn tay và khối óc Ý. Từ những đồ mỹ nghệ trang sức mong manh, đẹp đẽ, xinh xắn, cho đến những sản phẩm công nghiệp lừng danh về độ bền bỉ, cũng như tính mỹ thuật của nó. Tốt, nhưng phải đẹp, và đẹp thượng hạng, đó là triết lý sản xuất theo kiểu bella figura. Bằng đầu óc thẩm mỹ tinh tế, trình độ cao về kỹ thuật và bàn tay khéo léo, người Ý đã làm cho kinh tế xuất khẩu của nước mình đứng hàng thứ 7 thế giới.Không dưới một lần, gã bộ hành là tôi phải dừng chân để xuýt xoa ngắm những chiếc Ferrari, Alfa Romeo, Lamborghini… đậu san sát bên đường. Bên cạnh những tác phẩm công nghiệp tuyệt đẹp này, Harley Davidson, Hummer của con cháu chú Sam trở thành thô kệch, quê mùa một cách tội nghiệp.

    Và chắc chắn, không thể không nhắc đến Vespa – con ong nước Ý. Cùng với chiếc xa mã (chariot) thời La Mã cổ đại, Vespa đã được mệnh danh là chiếc xe tuyệt vời nhất mà người Ý đã thiết kế trong lịch sử. Và với gã thị dân Sài Gòn đi bụi trên đất Ý, làm sao không khỏi trầm trồ khi thấy những chiếc Vespa Ý đủ màu sắc tươi đẹp vòng vèo trên đường phố Ý, cũng đầy màu sắc. Chi với tiếng nổ phành phạch với làn khói thơm thơm như một sợi chỉ trắng luồn qua các phổ cổ Venice, trong phút chốc thôi mà cả ký ức tuổi thơ hiện về.

    Vespa và hoài niệm Sài Gòn

    Nếu lịch sử nước Mỹ có phần can dự rất lớn của chiếc xe hơi, thì sự hình thành Sài Gòn không thể tính đến xe gắn máy. Thập niên 50 mở màn sự du nhập của nhiều thương hiệu xe máy Nhật Bản, châu Âu (Đức, Ý, Pháp…) vào các đô thị miền Nam. Những vòng xe hai bánh này đã làm thay đổi diện mạo đô thị, đời sống kinh tế cũng như cuộc sống của từng gia đình. Xe máy là tiện nghi, là năng động. Xe máy để đi học, đi làm, chạy chợ, vợ chồng con cái chở nhau dạo phố, sinh viên học sinh trong “những chủ nhật uyên ương, hẹn hò đây đó[1]” trong, xe để chở hàng, chở gà vịt nông phẩm ra chợ…

    Không thể hình dung được hơi thở của miền Nam trước đây nếu không có hình ảnh thiết thân của chiếc xe gắn máy.

    Mà nghĩ cũng lạ! Thời đó người ta không quảng cáo, không marketing, không bàn đến những khái niệm về “phân khúc thị trường”, nhưng chiếc Vespa thời đó đã tự định vị giá trị của mình rất rõ. Người lao động chân tay, đông con nheo nhóc không đi Vespa đã đành, vì nó đắt và không chở được nguyên cả bầu đoàn thê tử. Mà ông thầu khoán giàu nổi, chị tiểu thương vàng đeo rủng rỉnh… cũng thấy ít ai dám chạy Vespa. Vì Vespa gần như là chiếc xe dành cho giới trí thức trung hay thượng lưu thời ấy.

    Ngoài giá cả, những lý do làm cho Vespa chỉ dành cho giới trung lưu là phân khối lớn, phải có bằng lái và trên 18 tuổi. Và thường là dân trí thức mới có thể tự tin đi Vespa mà không sợ bị chê “giàu nổi”.


    Trừ một ít xe hơi của các giáo sư, sân trường Đại học Y khoa hồi đó đầy ắp Vespa của các sinh viên, bác sĩ. Các thầy giáo trung học mỗi cuối tuần chở vợ đi thương xá Tax hay Eden, cũng thường trên chiếc Vespa. Và bãi giữ xe trước nhà hát Thành phố bây giờ, mỗi sáng chen chúc rất nhiều Vespa của đám ký giả, phóng viên, hay giới văn nghệ sĩ Sài Gòn năm ấy tụ bạ với nhau ở quán Givral, nay đã đi vào lịch sử.



    Với cuốn phim “Roman Holiday” và khuôn mặt thanh tú của Audrey Hepburn, chuyền tay nhau cuốn tiểu thuyết phóng tác “Tình Mộng” của Hoàng Hải Thuỷ, giới trẻ Sài Gòn thời ấy đã xem những vòng quay Vespa là biểu tượng của sự thanh lịch, giấc mơ tự do đầy nắng và gió.


    Ký ức mịt mù của tuổi thơ tôi cũng mang nhiều giấc mơ hình con ong hai bánh khi còn là một chú nhỏ, đứng ôm tay lái trên chiếc Vespa nổ giòn giã của cha. “Tưởng rằng đã quên”, nhưng khi ngửi thấy làn khói thơm thơm từ những chiếc Vespa Ý, cứ tưởng như đã chạm tay vào một tuổi thơ đã rất xa vời.

Cà Phê đen IV
Trang 101 của 102 Đầu tiênĐầu tiên ... 519199100101102 CuốiCuối

Đánh dấu

Đánh dấu

Quyền viết bài

  • Bạn Không thể gửi Chủ đề mới
  • Bạn Không thể Gửi trả lời
  • Bạn Không thể Gửi file đính kèm
  • Bạn Không thể Sửa bài viết của mình
  •  
.::Thăng Long Kỳ Đạo::.
  • Liên hệ quảng cáo: trung_cadan@yahoo.com - DĐ: 098 989 66 68