Kết quả 1 đến 10 của 814
Chủ đề: Cà Phê Đen V
Threaded View
-
13-07-2016, 09:44 PM #11

Ông D là dân IT ông có cách nào chuyển con cá đi chỗ khác không .,loay hoay mãi chẳng được
Phán quyết của PCA rất có giá trị. Có 2 điểm ít quan trọng nhưng ko thể thiếu, giúp Phi ở PCA:
1- Luật sư Paul Reichler, là trưởng đại diện cho Philippines trong vụ kiện Trung Quốc. Ông đã dành cả đời đại diện cho các quốc gia nhỏ bé chống lại những cường quốc trên thế giới như phiên tòa Nicaragua chống lại Mỹ, Georgia chống lại Nga, Mauritius chống lại Anh và Bangladesh chống lại Ấn Độ.
Chiến thắng đầu tiên mang tính lịch sử trong sự nghiệp của luật sư Reichler vào năm 1986 khi Tòa án quốc tế tại Hague phán quyết hành động Mỹ ủng hộ cho lực lượng nổi dậy Contra lật đổ phe chính phủ cánh tả Sandinista tại Nicaragua, đã vi phạm luật pháp quốc tế. Sau vài năm Mỹ đã phải bồi thường thiệt hại cho Ni vài chục triệu đo la gì đó.
2- Ông Shunji Yanai, người Nhật, chủ tịch Tòa Quốc tế về Luật biển (ITLOS), trong ban thẩm phán gồm 5 thành viên được triệu tập của PCA cho vụ kiện. Nếu cụ này là đòng hương của anh Husen thì gay to.
Tin rằng dưới sức ép của quốc tế TQ sẽ phải chùn tay.
Trung Quốc có nền kinh tế phụ thuộc quá nhiều vào xuất khẩu và đã hội nhập sâu vào chuổi cung ứng toàn cầu. Đây là điểm mạnh và cũng là tử huyệt của TQ. Nó khiến TQ ko thể ko tuân thủ luật pháp quốc tế.
Chỉ cần 1 cú cấm vận bởi “bàn tay lông lá” của Mỹ là kinh tế TQ sẽ lao dốc ko phanh, có thể cảm nhận là Mỹ đang chuẩn bị cho 1 cú như vậy.
TQ rất cần các thứ quặng chiến lược như Niken, đồng. Đức quốc xã xưa chết cũng 1 phần vì bị phong tỏa nguồn vonfram, molipden từ nam Mỹ, dầu lửa từ Trung Đông.
Trong các cuộc đọ sức tay đôi ngoài phố, gặp thằng to con cơ bắp là rất đáng ngại. Điểm yếu có thể khai thác là mắt, ngón tay, ống đồng và hạ bộ.
Chị em đi đêm hôm cần chuẩn bị lọ xịt cay xịt vào mắt kẻ sàm sở, nếu ko có thì lọ nước hoa channel số 5 cũng được😀 . Sút vào cẳng chân, đầu gối, quẹt ngón tay vào mắt, bẻ lọi ngón tay lần mò trên ngực, giả vờ ôm rồi lên gối vào hạ bộ, đều là các chiêu thức hiệu quả.
Với tiềm lực quân sự ăn trùm thế giới như Mỹ, Bộ Quốc Phòng vẫn được đặt vị thế thấp hơn Bộ Ngoại Giao.
Mà Ngoại giao là đấu trí. Muốn hiểu phải chịu khó suy nghĩ may ra.
Không phải trâu bò húc nhau mà có thể phán ngay chuyện thắng thua.
Bảo rằng phán quyết này hoàn toàn không có tác dụng vì không làm TQ trả lại đảo thì cũng na ná như đám trẻ trâu bàn chuyện chính trị thế giới. Không thấy trâu nào húc nhau cả. Chỉ nghe loáng thoáng tiếng ai gióng lên là lập tức ta “ra nghị quyết” tuyên bố “chả bên nào thắng” vì có thấy ai bị sứt mẽ gì đâu.
Vậy tác dụng của nó là gì? Sơ sơ là:
– Trước tiên, Toà Trọng Tài không có cơ chế áp buộc nhưng từ xưa nay nó đã có uy tín phân giải nhiều tranh chấp. Tiếng nói của nó được thế giới văn minh lắng nghe. TQ không chịu nghe hay không thèm nghe thì sau này rán chịu.
– Nên nhớ, ở những nước trọng pháp, những phán quyết kiểu này rất quan trọng.
– Tại sao TQ điên cuồng gây sức ép lên Phi? Tại sao phải vận động Nga và một số nước bác bỏ uy tín của Toà này. Tại sao TQ phải dành nhiều nổ lực chống chỏi như vậy nếu nó thấy chuyện Toà này là chuyện nhỏ, không đáng chấp? Suy nghĩ đi chứ.
– Phán quyết này sẽ tạo một tiền lệ cho các nước trong vùng có thể làm điều tương tự. Khi cả thế giới cứ nghe lập đi lập lại về sự phi pháp của TQ, liệu người các nước sẽ nghĩ gì? TQ bỏ một đống tiền ra làm Olympic để làm gì nếu không là để mua thanh thế tiếng tăm? Thua những vụ kiện như thế này thì tiền làm Olypic cũng vứt đi thôi.
– Nếu sau này TQ ở vào thế kẹt quá mà phải chấp nhận sự phân xữ của một toà nào đó thì những “án lệ” này sẽ rất quan trọng trong vụ xữ đó.
– Khi người dân các nước có tâm lý ghét bỏ TQ thì hậu quả gì? Họ sẽ không mua hàng sãn xuất ở TQ. Kinh tế TQ xuống. Đầu tư bỏ chạy càng làm nặng hơn vấn nạn. Đồng ý kinh tế TQ xuống thì cả thế giới bị ảnh hưởng. Nhưng nơi nào mà định chế xã hội dể cho phép thay đổi thì sẽ thoát khó nhanh hơn, dễ hơn. TQ không có cơ cấu tốt để chống chỏi với hoạn nạn.
Còn nữa, đã yếu sức thì phải to gan và to tiếng. Đã yếu mà còn nhát với im hơi thì sẽ bị đứa mạnh ép nhiều hơn thôi. Mà ép được ngon lành thì dại gì không ép?
Khôn ngoan thì đấu trí chứ đừng dại đem sức mình ra mà đấu. Đấu trí cũng có nghĩa là đấu gan. Mỗi một khi chấp nhận chuyện mình thua là đuơng nhiên thì còn gì để mà gọi là đấu nhau?
Nhiều người lập luận củ chuối rằng mình không thể cải TQ vì đánh nhau sẽ thua nó.
Ai biểu đem sức ra chọi với nó làm gì. Sao không cải nhau với nó. Nó đánh mình thì nó cũng thiệt thòi chứ bộ không à? Mình nước nhỏ, tỉ lệ thiệt thòi có thể lớn. Nó nước lớn, có thể tỉ lệ thiệt thòi thấp hơn, nhưng tổng số thiệt thòi lại cao hơn.
Nó đánh mình, mình la to và chơi lại nó ít tàu hàng. Khủng hoảng giao thương đường biển thì cả thế giới nhảy vào can thiệp. Sẽ rách việc của nó. Chắc chắn là nó chẳng bao giờ dại dột để chuyện đó xảy ra. Một mình nó (và Nga) không thể chống lại cả thế giới văn minh. Vậy thì cần gì phải sợ nó?
Chỉ khi TG thấy mình im lặng chấp nhận cho qua, rồi mọi chuyện giao thương êm ả trở lại, thì TG cũng im cho qua luôn. Trái lại, nếu mình quậy thì không ai ở yên, mới đành phải nhảy vào can thiệp.
To mấy thì nó cũng có điểm yếu. Gan mấy nó cũng có chổ sợ. Đấu trí là biết khai thác yếu điểm của nó. Đừng có lấy tuơng quan quân sự hay kinh tế ra mà tự doạ mình. Mình thiệt nó cũng thiệt. Nó giàu hơn thì khả năng chịu cực của nó cũng kém hơn. Cần thì chơi chứ chắc gì ai ăn ai. Biết đâu nó đánh VN rồi cái nước nó vỡ ra nhiều mãnh?
Cà Phê Đen V



Trả lời kèm Trích dẫn


Đánh dấu