Kết quả 1,931 đến 1,940 của 2066
Chủ đề: Nhật Ký Thăng Long Kỳ Đạo
Hybrid View
-
01-06-2013, 12:39 AM #1
Lâm huynh regit 1 cái nick lên CXQ chém với em phát đi ke ke vào commont Hà Nội đê!
-
05-06-2013, 01:27 PM #2
Thuờng thì khi viết thư mà không mong nhận hồi âm đến khi nhận đuợc trả lời .Suớng vô cùng Cách đây vài hôm tự nhiên viết thư cho Analia Rego một guitarist người Argentina nêu một vài nhận định về 2 CD Tango mới của cô và bầy tỏ sự nguỡng mộ khi nghe cô chơi bài Por una cabeza ,uớc ao giá mà có cầm phổ đó để tập thì suớng biết mấy .Viết trong cơn say như một giải tỏa nỗi u sầu làm sao dám hi vọng người guitarist lừng lẫy thế giới đó trả lời .Thế mà khuya về check mail lại thấy cô ấy trả lời kèm theo guitar score bài Por una cabeza .Trời ơi chết ngất đuợc vì sung sướng ,say sưa tèm lem viết nhăng cuội thế mà đuợc một điều chẳng bao giờ mơ.Cái suớng ở đây không phải đuợc người nghệ sĩ đó xoa đầu mà suớng vì đuợc cầm phổ .Mới dạo vài hợp âm đã mê rồi ,những khúc ngẫu hứng ve vuốt giai điệu chính lối chơi đặc thù của dân Nam Mỹ óng ả lẳng lơ làm sao không khóc thét lên đuợc .Kê Khang trong nhóm thất hiền ngày xưa nổi tiếng vì ngón đàn với khúc Quảng Lăng thần sầu, khi ông chết cầm phổ đó bị thất lạc .Kim Dung đã cho Tạ Tốn làm sống lại trong Cô gái đồ Long .Ông nói với vợ chồng Trương thúy Sơn rằng
-Bữa nay tụi bay may mắn lắm mới đuợc ta đàn cho nghe .Khúc Quảng Lăng này ta phải đào mả Kê Khang lên tìm ,rồi mang về luyện mấy tháng trời mới xong
Không biết năm xưa Tạ Tốn đào mả gặp cầm phổ suớng thế nào chứ đêm nay mình chỉ muốn hét lên cho thỏa .Giá mà tập cho nhuyễn rồi đàn cho sô cô la nghe thì thích biết chừng nào
-
05-06-2013, 03:31 PM #3
-
05-06-2013, 05:12 PM #4

Khi chén rượu ,khi cuộc cờ,
Khi xem hoa nở , khi chờ trăng lên.....(Nguyễn Du)
Trăng chưa lên nhưng anh đã dzọt mất tiêu, kể từ lúc chia tay anh ở quán Cỏ mây (nhà GM) , tới nay vừa tròn 3 năm - thơi gian trôi nhanh quá. Nhớ mãi ngôi nhà Kỳ Hội Quán.
Dran 5/6/2013
-
06-06-2013, 01:29 PM #5
Đang ngồi chơi uống rượu một mình tự nhiên có người gọi mình ở cửa, xỏ dép buớc ra nghĩ bụng .Ai đến mà không phone báo truớc ,ngó qua cái lỗ pipe hole rõ ràng có người cúi đầu chờ ,mở toang cửa ra lại không thấy ai .Lạ thật ! làm mình hai ba lần liên tiếp .Tức quá mình đi vòng cửa sau rình ,đứng lâu lắm mà cũng chẳng thấy gì ,vào nhà rủ con Quít đi công viên chơi .nó không muốn đi người cứ chùn lại rõ ràng nó sợ .12g30 đêm rồi .Có những cái chỉ cảm đuợc thôi không làm rõ ra đuợc .Đêm yên vắng lạ lùng.....
Cho ta làm lại cuộc đời
Thì ta vẫn cứ ra khơi như thường
Vật vờ vượt sóng trùng duơng
Kiếm đời di tản nghìn cơn nhọc nhằn
Mai này tính sổ trăm năm
May chăng lời được cái thân phiêu bồng
-
06-06-2013, 02:03 PM #6
Ma đấy anh Lâm, hôm nọ em ngủ bị nó bóp cổ đấy, chiều khóa em để cạp quần mà sáng tìm không thấy
-
06-06-2013, 09:25 PM #7
Chắc cô nào ghẹo bác Lâm đó thôi. Phòng tôi đang trọ trước đây có một cô treo cổ lơ lửng ngay giữa phòng, từ đó về sau không ai dám đến ở. Có mỗi tôi là ở mười mấy năm rồi, đi đâu thì đi hễ về là có chỗ ở, bà chủ nhà và gia đình cũng không dám ở trong phòng này nên cứ để trống đó.
Ngẫm lại chắc phải có duyên lắm nên mới ở được lâu như vậy, nhiều khi tôi có cảm giác ở đây thoải mái hơn ở nhà mình và tôi còn phải ở lâu nữa... Nhiều lúc cảm mệt mơ màng ngủ một mình cũng thấy nhiều chuyện ma quái nhưng tỉnh dậy là cứ nghĩ mình mệt trong người nên mới vậy...Bận lòng chi nắm bắt
-
06-06-2013, 10:15 PM #8
bác Chiến chưa ở một mình (alone) chưa biết đâu? Tab ở một mình từ lúc lớp 3 bố mẹ gửi ông bà đi tác nghiệp nơi xa, ờ quê đêm nào cũng có tiếng tàu lá chuối kêu sọt soạt, con cóc nghiến cái dăng kẹp kẹp, con rơi bay là xà trong nhà mãi không tìm đường ra vì nó đi theo sóng của âm thanh ở căn hộ nhỏ nó đếch biết bai đi đao. Sợ kinh hoàng luôn là mụ khọm già góa chồng canh nhà bà em kể gốc cấy duối( ai ở ở băc bộ sẽ biết cây duối là cây nào) cây này cổ thụ vãi, tán xòe to, Từ khi con khọm già nó dọa em không dám đi đái ở đó vì nó dọa sẽ gặp cô gái tóc dài mặc áo trắng bắt về nuôi he he!
-
21-06-2013, 10:22 AM #9
Mấy ngày nay sao tâm trạng mình rối bời, bồn chồn xen lẫn lo lắng, mệt mỏi. Chẳng biết hỏi ai, chia sẻ cùng ai vì đến tận phút này, mình vẫn chưa hiểu mình đang sai hay đúng, điều mình mong muốn là nên hay không? Thật rối rắm!
Trong thâm tâm, mình muốn chuyển công tác quá. Chuyển đi vì nhiều lẽ nhưng lẽ lớn nhất là tạo thuận lợi cho chính cuộc đời của mình. Mọi điều kiện để đi e chừng là đều thuận lợi (thế nó mới khù khoằm chứ. Chẳng thà nó cứ khó khăn, trục trặc đi cho đỡ phải lựa chọn và suy nghĩ). Nhưng khi nhấc chân để bước, thì cả một khối ân tình lại níu chân. Tuy mới 2 năm gắn bó với sếp nhưng những bài học mà sếp tặng, sự quý mến, tạo điều kiện mà sếp đem lại đã vượt mối quan hệ nhân viên - lãnh đạo bình thường để trở thành những người bạn tốt. Khi trực tiếp đặt vấn đề, nhìn sếp ngỡ ngàng, buồn rầu, thất vọng... và những cảm xúc khó gọi tên khác mà mình thấy đau lòng quá - cứ như 1 kẻ phản bội đang cầm dao thọc sau lưng bạn bè. Sếp như sắp khóc đến nơi, bảo mình là kẻ bội bạc khi đã đặt cả khối kỳ vọng vào mình. Mình bội bạc thật đấy ư? Cách hành xử mà mình vẫn khinh ghét mỗi ngày...
Có những lúc, sự lựa chọn buộc ta phải đứng giữa những day dứt: Đau cho mình hay làm đau người khác. Muốn có 1 lời khuyên, mong có một hòn đá tảng chặn đứng 1 lựa chọn để mình phải đi theo đúng con đường mà số phận đã sắp... "Món nợ lớn nhất của đời người là tình cảm", phải vậy chăng???Lần sửa cuối bởi cuonghanh, ngày 21-06-2013 lúc 10:25 AM.
Tiền bất kiến cổ nhân
Hậu bất kiến lai giả
Niệm thiên địa chi du du
Độc sảng nhiên nhi thế hạ
-
21-06-2013, 01:32 PM #10
Chào bạn,
Tôi xin có một vài ý kiến cá nhân trên quan điểm… làm Sếp (hihi) như sau:
1- Làm Sếp là không bao giờ phụ thuộc vào bất kỳ một cá nhân nhân viên nào - luôn có người tương ứng để thay thế.
2- Làm Sếp là phải lo miếng cơm manh áo cho nhân viên, do vậy nếu không chu toàn được việc đó mà nhân viên chuyển qua (bỏ đi) làm chỗ khác là lỗi của Sếp. Nơi khác họ trả 20-25tr/th mà mình chỉ có thể trả 10-15tr/th thì đành chịu…, thậm chí lúc đó Sếp còn phải chúc mừng cho nhân viên nữa ấy chứ, hoặc có khi Sếp còn giới thiệu cho nhân viên của mình đi làm chỗ khác với mức lương tốt hơn.
3- Khi nhân viên ra đi mà Sếp tỏ thái độ trách móc, giận hờn… thì Sếp đó làm việc trên quan điểm của các công ty… gia đình rùi hihi…
………
Vân vân và v.v…, còn nhiều nữa và có khi có các chiêu trò của Sếp để giữ nhân viên nữa…
Nhưng túm lại quan điểm của tôi là: GIA ĐÌNH LÀ TRÊN HẾT!
Vài ý kiến cá nhân, mong có thể giúp ích được chút ít cho bạn.
Trân trọng.
Nhật Ký Thăng Long Kỳ Đạo



Trả lời kèm Trích dẫn
... Làm em liên tuởng đến đoạn Johnny fontane khi lấy lại được giọng chỉ muốn hát khoe với mấy em bé


Đánh dấu