Kết quả 401 đến 410 của 2066
Chủ đề: Nhật Ký Thăng Long Kỳ Đạo
Hybrid View
-
14-02-2012, 07:24 PM #1
CÓ CHỖ ĐỨNG , CỨNG CHỖ ĐÓ
Đăng Ký tham gia Học cờ trực tuyến - Học cờ online - Cơ hội nâng cao kỳ nghệ cùng kiện tướng quốc gia Vũ Hữu Cường , Bình luận viên kiêm nhà tổ chức Phạm Thanh Trung :
CHAT ZALO : 0935356789

Website học cờ trực tuyến : http://hocco.vn/
Link hướng dẫn : http://thanglongkydao.com/threads/10...993#post582993
-
18-02-2012, 12:12 AM #2
Một ngày thật may mắn với những điều mình có được, nhưng đến buổi tối thì ngược lại. Chơi mấy ván cờ nhanh lấy lại cảm giác mà thua te tua, tối nổi hứng chơi game thì mạng với mẽo lag 1000ms, chưa hết, ngồi online một chút thì nhận được một tin nhắn từ một người bạn mà đau điếng người. Kệ thôi, sức mình có hạn, sao mà làm tốt tất cả mọi việc cùng lúc được chứ. Thôi thì không chơi game nữa, tắt máy tính đi ngủ cho bõ tức rồi sáng mai dậy sớm vậy
.
-
18-02-2012, 01:13 AM #3
Cå môt ngày không vui cüng không buôn`. Chi thây' háo húc khi xem cac' anh zai tùong thuât truc tiêp' trong bâu` không khi' nóng nhu luå vây. Dên' tôi' muôn' lên dây viêt' vài dòng tâm su và täng ai dây môt bài hát thì máy tính bj hõng mât' tiêu. Dành viêt bäng` diên thoaj. Thành ra dây là môt ngày chán chjt' di duoc
.
Kẻ thực sự hào hoa tiêu một đồng trông vẫn thấy thích
-
18-02-2012, 06:01 AM #4
Có nhưng người bạn mà mình rất khao khát nhìn thấy một góc nhỏ trong tâm tư họ ,thế mà không bao giờ họ viết .Tại sao vậy nhỉ ?
Trong bài tiểu luận nổi tiếng nhan đề “Thi sĩ”, Emerson viết rằng tất cả mọi người đều sống bằng chân lý và đều cần sự tỏ bầy. Trong tình yêu, trong nghệ thuật, trong sự ích kỷ, trong chính trị, trong cần lao, trong bạc bài đen đỏ, chúng ta nghiên cứu để tìm cách thốt lên niềm bí ẩn đau thương của chúng ta.
“Con người chỉ là mình một nửa, nửa kia chính là sự diễn tả tỏ bầy của hắn vậy.”
(The man is only half himself, the other half is his expression.)
Sự tỏ bầy đó có thể là hành động hay lời nói. Nhưng viết mới là cách diễn tả trọn vẹn nhất.
Viết là một phương tiện giải thoát. Bằng cách viết, chúng ta thoát khỏi những bóng ma quá khứ. Kỷ niệm, dù là kỷ niệm hạnh phúc hay đớn đau, đẹp hay xấu đều ray rứt, ám ảnh, nhắc nhở, đòi tái hiện hay hồi sinh vào hiện tại. Chúng ta hoặc muốn trìu mến vuốt ve hay xua đuổi tàn nhẫn quá khứ. Hồi tưởng hay quên lãng. Cách nào thì chúng ta cũng cần đến sự tỏ bầy. Viết chính là cuộc hành hương về dĩ vãng. Một lần viết là một lần đi tảo mộ thanh xuân. Một lần mãi mãi. Bởi vì từ đây kỷ niệm đã được phục sinh, đã nhận được một đời sống riêng của nó. Và chúng ta có thể thanh thản ra đi; chúng ta đã thanh toán xong với quá khứ.
Bằng cách viết, chúng ta cũng thoát khỏi những ước vọng bất khả. Có lẽ không ai bằng lòng với cuộc sống hiện tại của mình. Nếu chúng ta không khao khát một cuộc sống khác, thì ít ra, chúng ta cũng mong muốn một cuộc sống phong phú hơn, rực rỡ hơn, mãnh liệt hơn và nồng nàn hơn. Nhưng xã hội trì chiết chúng ta, luân lý ràng buộc chúng ta và những kẻ khác giới hạn chúng ta. Chỉ bằng cách viết chúng ta mới có thể sống cuộc sống chúng ta đến độ tràn đầy mơ ước. Tác phẩm nghệ thuật là cái hơn nữa thêm vào cho cuộc đời.
Viết là một cách cầu kinh. Sự sung sướng có khuynh hướng tự mãn và trông tìm nghỉ ngơi. Chính nỗi đau khổ khôn nguôi khiến người ta hướng tới tôn giáo và nghệ thuật. Như một niềm an ủi cuối cùng.
Viết còn là một cách sám hối. Đứa trẻ không cần viết vì nó ngây thơ. “Một người viết là để liệng đi độc tố mà hắn đã tích lũy bởi cách sống lầm lạc của hắn. Hắn cố gắng khôi phục lại sự hồn nhiên của hắn (Henry Miller, Sexus, Grove Press, p. 24). Sẽ không còn một ai cầm bút viết một chữ nào trên giấy nếu hắn có cơ hội, nếu hắn có can đảm sống đến tận cùng, đến hết điều hắn tin tưởng. (st)Chưa gạp êm, anh vẵng ngỡ rèng
Có nòang thíu nữ đệp như treng
Méc xanh lòa bóng dừa huơn dựa
Au ím nhìn anh không nóa neng …
-
20-02-2012, 01:34 AM #5
một cảm giác thật sự khó chịu. 1 nỗi sợ hãi....nghẹt thở
....mình rất sợ cái cảm giác ấy . Có nên tiếp tục cố làm cái mà mình thấy quá khó không nhỉ? có nên tiếp tục làm cái việc mà thỉnh thoảng nó khiến mình chỉ muốn quên hết đi như chưa bao giờ tồn tại. mình đã tự nhắc sẽ không như thế nữa sau bao lần...vậy mà mình cứ cố...càng cố càng sợ
Chưa bao giờ mình muốn giết người như lúc nãy
bạo lực thật ......
-
20-02-2012, 11:20 AM #6
@ Mai còi: Chưa bao giờ mình muốn giết người như lúc nãy bạo lực thật ......
Nghe giang hồ đồn anh biết có một người đang muốn chít với em đó nhưng mà chít ở trong tim he he tặng em bài hát hơi chất này
I Just Died In Your Arms, Anh muốn chít Trong Vòng Tay Em
-
20-02-2012, 01:53 PM #7
Sao những ngày gần đây mình có thể ngồi rất nhiều giờ liền liên tục , không làm gì , không đọc gì , không nghĩ gì , không mệt , không ngủ gật , rất nhiều thứ có từ không ... có lẽ sắp đắc đạo ( Không thể không quan tâm đến cờ )
-
20-02-2012, 05:47 PM #8
Vẫn không tin lắm về cái câu " tái ông mất ngựa" của các cụ, và vẫn thường dùng để động viên người khác. Thế nhưng hôm nay mới thấy lần đầu tiên nó xuất hiện trong cuộc sống của mình ...
Mở mắt từ sớm vì quen giấc từ mấy hôm rồi, nghĩ một lúc mới nhớ ra hôm nay mình ở nhà chứ không sang Đông Anh nữa, nuông chiều bản thân một chút thế là 10h sáng mới bình minh. Hy sinh một ngày để lo công việc ở trường. Thế nhưng đang lờ mờ thì đọc cái tin nhắn của cô bé đáng ghét không biết từ bao giờ:
- Anh ơi sáng nay thế nào ạ ?
Dường như ngay lập tức mình rep lại hỏi thì hóa ra là Maikoi phải đi học, và thôi lại phải về trông quán thôi. Kiểm tra cái xạc pin mới biết là không vào điện, xạc cố được một lúc rồi nhanh chóng chạy ra quán cho kịp giờ. mấy phút xạc giúp mình nhắn được cho ông bạn Sẻ 2 câu:
- Sẻ ơi ra quán đi !
- Tớ đang học mà
.
- Uk thì học xong về ăn cơm nhé!
Chẳng kịp xem có tin nhắn về không thì máy sập nguồn. Vừa trông quán, nấu cơm khách lại vừa trông ngóng ông bạn Sẻ đi học về, trông ngóng cả ông anh nữa nhờ cầm 1 quả Pin phụ cho mình. Bé Mai hôm nay chu đáo trước khi đi học đã nấu sẵn thức ăn cho mình chỉ việc đặt cơm là có cơm ăn. Thế nhưng nó đặt ít quá, mà khách đến mình mời ai cũng ăn cơm. Thế là một buổi trưa tối mắt tối mũi rồi cái cảm giác chờ người mà không tới sao khó chịu thế. Điện thoại thì hết Pin nữa, không biết người iu mình thi đấu thế nào, không biết đấu xong có nhắn tin, gọi điện cho mình không nữa,... nghĩ nhiều nhiều nữa ... Thế nhưng Sẻ thì vẫn chưa về và anh mình thì vẫn chưa mang Pin ra quán. Cái cảm giác này sao mà khó chịu thế chứ, mà việc ở trường nữa chứ , không cẩn thận là lại chậm mất 1 kỳ nữa chứ chả chơi
... 2` !
Và bất ngờ đã đến khi mà thầy giáo ở truờng mình không hẹn mà tới, thế là mình đành nhờ luôn ảnh lo cho việc ở trường. Như đúng sở trường, chưa đầy 30 phút và việc của mình đã giải quyết xong. Mình mà không bận, không phải trông quán và tự đi làm thì chưa chắc đã lo được ý. Thế nên " Tái ông mất ngựa" quả đúng chẳng có sai. heheLần sửa cuối bởi dangtrang90, ngày 20-02-2012 lúc 05:50 PM.
-
20-02-2012, 07:29 PM #9
Mình đang ở quán. tự nhiên đau đầu thế nhỉ. Tại trưa không ngủ hay tại cái chuyện mình vừa nghe nhỉ
. thật khó chịu. thật ghét. có lẽ nên cho mọi thứ chấm dứt hết. Tự nhiên thấy mình như trò cười ấy.....nay đi học cô vừa kể chuyện "rừng cười " đúng là nhiều lúc, cười chẳng tốt tí nào ...
Có nên hạn chế cười không nhỉ ....
6h30 rồi, đi làm mì cho đồ phát xít ấy ăn ...đói đói ý nhỉ...sáng nay mình ko được măm cơm rồi ....cắm cơm làm cơm trộn thôi
-
20-02-2012, 10:19 PM #10
Giải này bé Dâu thi đấu không tốt ,chắc nó buồn lắm đây ,nhưng mà trách sao đuợc ,nó bận túi bụi đi học rồi đi làm ,thì giờ đâu dành cho cờ nữa chứ .Hy vọng với bản tính hồn nhiên nó sẽ lại toe toét cười .Ngủ một đêm dậy cháu quên sạch rồi bác ơi ,chẳng còn tí buồn nào !
Nhật Ký Thăng Long Kỳ Đạo





Trả lời kèm Trích dẫn


Đánh dấu