Đến đây là hết bộ Sử thi Tình Ái ba thầy trò gặp lại hai giai nhân ,vui mừng khôn xiết ,hát khúc hoan ca , năm người trong cảnh Trăng mờ bên suối luân phiên ngất ngây .Gọi là ...Tỉnh rồi lại ấy , ấy rồi lại mê .Thiên thai cũng không bằng .Quả là pho Sử Thi khoái lạc rất đáng được truyền tụng cho đời sau thưởng thức

Một lần gió mát trăng thanh

Thầy trò ba kẻ xuất hành chơi đêm

Tiếng ve rên rỉ buồn thêm

Sương sa đọng những hạt mềm trong veo

Người đi bóng đổ trăng theo

Cây buồn xao lá suối reo rì rào

Hoa đêm hương toả ngạt ngào

Ngỡ như hương phấn má đào tiên nga

Bỗng nghe tiếng hát từ xa

Nửa như tiếng thở, nửa là tiếng rên

Từng cơn ai oán ưu phiền

Ai nghe cũng phải bật lên khóc thầm

Thầy trò kinh ngạc dừng chân:

Dưới trăng trắng nõn khoả thân hai nàng

Cân, Du định tới liên sàng

Trinh cười ngăn lại: “Vội vàng mà chi

“Rõ là uẩn khúc điều gì

“Xem ra oan khuất xuân thì cả đôi”.

Nói rồi hắng giọng liếm môi

“Hai nàng cho hỏi đôi lời được chăng?”

Giật mình ôm kín ngực măng

Hai nàng kinh hãi bàng hoàng ngoái trông

Thẹn thùng khép nép đôi mông

Đột nhiên chết lặng. Thật không ai ngờ!

Ba thầy trò cũng sững sờ…

Dưới trăng tỉ muội Ngọc Hồ, Linh San!

Trinh Tùng lệ nhỏ chứa chan

Lại gần ghì xiết hai nàng vào tay

Nụ hôn kèm cả đắng cay

Cả thương xót lẫn vơi đầy nhớ nhung

Phút đoàn viên thật lạ lùng

Hai nàng cảm động rưng rưng nghẹn ngào

Nước đâu từng đợt tuôn trào

Hương tình ngát toả dạt dào từng cơn

Trinh rằng: “Ta vẫn nghe đồn

“Hai nàng bày bán thịt lợn đâu đây

“Nhớ tình chăn gối mưa mây

“Vào Bình Khang hỏi mấy ngày chẳng ra

“Tưởng rằng bướm đã bay xa

“Trách mình phận bạc, ngẫm mà vô duyên

“Nay Lưu Nguyễn lại gặp tiên

“Thật là thoả những ước nguyền bấy lâu”.

Hai nàng thổn thức lệ châu

Nhắc từng chuyện cũ buồn đau thế nào:

“Kiếp hồng nhan, phận má đào

“Lỡ chân cùng lạc bước vào Bình Khang

“Ngỡ đường hoan lộ thênh thang

“Đâu hay sỏi ngọc, thau vàng mông lung

“Phường khinh bạc lắm như sung

“Chính nhân quân tử muốn lùng chẳng ra

“Bàn đi tính lại đêm qua

“Chị em quyết bỏ trốn xa vũng lầy

“Thoát rồi thoả chí gió mây

“Xé tan y phục mừng ngày thái lai

“Ông trời có mắt chẳng sai

“Nay duyên kỳ ngộ, đây bài hoàn lương

“Từ rày đắm đuối yêu thương

“Thuỷ chung dù có phong sương dãi dầu”.

Mặc Cân bước tới cúi đầu

Cố nhân tình cũ nhận nhau một hồi

Rằng: “Truân chuyên đã qua rồi

“Từ nay loan phượng kề môi ấp lòng

“Từ nay chắp mối tơ hồng

“Nối tình dang dở bến sông hôm nàọ…”

Thẩm Du e thẹn định chào

Nhưng vì thương cảm nghẹn ngào lệ rơi

Hồi lâu không thốt nên lời

Miệng hoa nở một nụ cười ngô nghê

Tay cầm vạt áo vân vê

Lát rồi cất giọng tái tê ôn tồn:

“Vẫn nghe danh nổi như cồn

“Bữa nay mới được thấy mặt giai nhân

“Quả là quyến rũ vô ngần

“Mịn hơn hoa hậu, tiểu nhân xin thề…”

Lời yêu trao đổi chán chê

Lệ thương nhỏ ướt dầm dề cỏ xanh.

Trinh rằng: “Tình cũ chân thành

“Hãy cùng ca khúc đồng thanh liên sàng”.

Năm người phấn khởi hân hoan

Yêu nhau dưới ánh trăng vàng lung linh

Năm thân chung một thể hình

Năm hồn hoà một khối tình bao la

Tay chân lẫn lộn thịt da

Này là lá thắm, này là cỏ non

Này là ngõ hẻm cuối thôn

Này là đại thụ dập dồn phong ba

Này là nhũ ngọc tuyết hoa

Này là suối ngọt chảy ra từng dòng…

Cuộc yêu kéo đến rạng đông

Yến oanh rũ cánh tỉa lông một hồi

Tình còn vương vấn đầu môi

Dục còn khắc khoải đầy vơi trong lòng

Năm người xuống tắm suối trong

Rồi lên nằm giữa cánh đồng nghỉ ngơi

Trên cây chim hót vang trời

Cỏ hoa rực nắng, mây trôi lững lờ

Mấy nhành liễu rủ lơ thơ

Bướm vàng xao lượn như mơ, dập dồn…

Trinh Tùng nay đã hết rồi

Từ nay chịu khó về xơi đồ nhà



Lời Kết

Thật ra tác phẩm chưa dừng ở đây – cảnh đoàn viên của năm nhân vật chính, mà còn có đoạn kết với chừng hai, ba trăm câu thơ, lời lẽ uyển chuyển sâu sắc, ý tứ khiêm nhã diệu ảo. Hiềm nỗi lúc ông chú đẻ ngâm đoạn này cũng là lúc bản ngã cùng giai nhân cao hứng giật mình, nên đột nhiên thi mạch trở nên hỗn độn mơ hồ không thể nắm bắt được.

Sau này trong nhiều đêm đông giá lạnh, mưa phùn rả rích, bản ngã ân hận nghẹn ngào vì sự giật mình không đúng lúc, thắp bạch lạp ngồi vắt óc gắng nhớ lại từng lời vàng ý ngọc. Than ôi thẩy đều là vô ích. Vài lần bản ngã chèo thuyền ngược dòng Canh La về thượng nguồn, mong tìm lại được dấu tích cố nhân. Hỡi ôi bóng người xưa như hạc nội mây ngàn, phiêu diêu biết nơi nao mà tìm.

Cũng đôi lần bản ngã liều thân bắt chước lối hành văn, vận dụng tính logic của mạch truyện mà cố bịa ra một đoạn kết cho hoàn chỉnh, kiểu như thế này:

“Để cho nhân loại trường tồn

Ông xanh kia ghép thịt hồn với nhau

Thế rồi mãi mãi về sau

Gái trai liên tục sướng – đau vì tình…”

Hoặc như:

“Yêu nhau muôn sự ở hồn

Yêu nhau chẳng kể là khôn hay dài (dại)

Yêu nhau chẳng kể ngày mai

Trời sinh hồn – xác miệt mài yêu nhaụ..”

Nhưng đều cảm thấy chúng dớ dẩn, quê mùa, kệch cỡm và trống rỗng, nếu ghép vào hẳn sẽ xúc phạm đến giá trị của nguyên tác lắm lắm. Thật giống như khi ca sĩ nửa mùa HK định viết thêm chương cuối cho bản “Giao hưởng hành khất” của Phrystomum, điêu khắc gia nghiệp dư TS muốn tái tạo lại bắp chân cho tượng thần Ethasiar ở Lantica, hay đơn giản hơn, giống như ông QS đòi bỏ hành đập trứng vào bát phở chay – món đặc sản gia truyền của nhà họ Bàn này vậỵ

Vì thế mà bản ngã trước xin độc giả lượng thứ cho sự thiếu sót, sau đành nhớ đến đâu ghi lại đến đó, chỉ dám chú giải thêm dăm ba câu ngờ nghệch, chứ tuyệt nhiên không dám sửa vào nguyên tác dù là một chữ. Còn đoạn kết quyết để ngỏ đó, ngõ hầu dành cho độc giả, mỗi người đều có một nhãn quan về chuyện phòng the, tự suy ngẫm mà phán đoán cho riêng mình một kết cục.

Ngoài ra, nếu ai đó may mắn tình cờ bắt gặp một căn nhà sàn giữa chốn thâm sơn cùng cốc nơi thượng nguồn sông Canh La, bên trong có ông chú đẻ đang cao giọng ngâm thơ cùng một nàng con gái xinh đẹp mình vận độc chiếc áo pun trắng ngắn tay màu cam, thì xin làm ơn chuyển hộ bản ngã lời chào trân trọng tới ông chú đẻ và nụ hôn cho giai nhân, và đặc biệt đừng quên photocopy hay chép lại giùm đoạn kết để bổ khuyết cho tác phẩm vốn dĩ đã rất hoàn thiện nàỵ