Kết quả 11 đến 20 của 26
Chủ đề: Tin vui
Hybrid View
-
01-04-2013, 01:29 AM #1
Bác D đưa ra 1 vấn đề rất cụ thể đó. Người Tây phương họ rất ghét những ai "không thành thật", chỉ cần 1 lời nói láo là họ thẳng tay "gạch" bỏ người đó không thương tiếc. Khi phỏng vấn, phái đoàn họ muốn người đi xin việc phải tìm hiểu qua công việc của mình muốn xin, và phải "yêu thích" và năng nổ thì mới được.
Họ không thích những người xin việc có tính cách thụ động. Ví dụ: Phái đoàn hỏi: Tại sao anh thích làm việc ở Mỹ? Người xin việc trả lời: Tôi thấy nhà nước quảng cáo, hay báo đài đăng tin cần người nên tôi xin làm việc ở nước ngoài.
Người trả lời phỏng vấn như trên thì nắm chắc cái vé bị từ chối là 99.99%. Quá thụ động, thiếu tìm hiểu về công việc và cũng như khả năng sở trường của mình đang có. Bạn nên nhớ là khi gần kết thúc buổi phỏng vấn, phái đoàn sẽ hỏi bạn là bạn có câu hỏi gì hay không? Nếu bạn trả lời là không, thì bạn chết chắc. Tại sao? Họ sẽ cho rằng bạn không mấy quan tâm tới công việc mà bạn cần. Họ sẽ thẳng tay "gạch" bỏ người này ngay tức khắc. Khi họ hỏi bạn câu đó thì bạn phải có cung cách hứng khởi và hỏi một vài chi tiết nào đó của công việc đó + thái độ vui vẻ, hoạt bát và đam mê công việc thì mới được. Còn rất nhiều secret khác nữa...mình xin dừng tại đây.Lần sửa cuối bởi Tontu, ngày 01-04-2013 lúc 01:38 AM.
Người vô minh không phải là người không có tri thức mà là người không biết chính mình.
- Krishnamurti -
-
05-07-2013, 11:04 PM #2
Mình không có cơ hội đi nhỉ
sua chua iphone|sua iphone|sua ipad|thay man hinh ipad|thay man hinh iphone|sua chua macbook uy tín nhất hiện nay
-
01-04-2013, 04:15 PM #3
Trong năm đầu tiên, chính phủ Mỹ sẽ cấp 20.000 visa loại này, và sau đó có thể cấp đến 200.000 visa mỗi năm.
Thông tin mang hình con Cá phải không bác Lâm?Tiền bất kiến cổ nhân
Hậu bất kiến lai giả
Niệm thiên địa chi du du
Độc sảng nhiên nhi thế hạ
-
01-04-2013, 09:14 PM #4
-
02-04-2013, 04:53 PM #5
Bên đây có cơ sở hạ tầng tốt hơn trong nước, còn kinh tế thì bên đây lương cao hơn nhưng vật giá cũng đắt hơn. Tình hình kinh tế lúc này thì đang rất khó khăn, thất nghiệp và layoff (cho tạm nghỉ việc) tràn lan. Mỹ "ngon" hơn VN nhiều lĩnh vực nhưng chắc chắn chả có "thiên đường" gì ở đây cả. Nhiều người ở VN thấy người nhà gởi tiền về, rồi khi về chơi họ tận dụng vật giá rẻ ở VN mà ăn chơi bù lại những ngày lao lực cực khổ bên Mỹ (và còn để lấy le), nhưng đâu biết rằng bên đây cũng "cày như trâu", dành dụm chắt chiu với gởi về được chứ sung sướng gì. Tôi nói điều này với tư cách là 1 người đã và đang làm việc ở đây hơn 10 năm rồi. Và tôi cũng không có ý định sẽ ở luôn bên này.
Mỗi người có những cơ duyên, hoàn cảnh, kỹ năng, năng lực và sở thích sở trường khác nhau, với các hệ giá trị nhân sinh khác nhau. Ví dụ như Nguyễn Thành Bảo mà ở Mỹ thì coi như nghiệp cờ, thiên tài bẩm sinh cờ coi như bỏ đi, sở thích cờ cũng phải bỏ. Nếu không phất lên được thì cũng chỉ làm assembly lắp ráp cho bọn Dell, IBM như bao nhiêu người Việt khác bên này. Chứ không có danh vọng và thu nhập khá như bây giờ. Vì ở Mỹ chẳng có ai trả tiền, trả lương cho bạn .... chơi cờ. Bảo mà ở Mỹ thì "nghiệp cờ" đỉnh cao nhất là 1 "cao thủ quán cafe" ở 1 khu thương mại người Việt nào đó. Hoặc thành 1 cao thủ software hay CXQ.
Thu nhập của Bảo bây giờ ở VN vẫn hơn nhiều so với những người lao động tay chân bên đây, nếu tính luôn cả tỷ giá, vật giá. Lương cao, kinh tế cao chưa hẳn là sống tốt, sống hạnh phúc trong 1 xã hội vật giá đắt đỏ, những đồ mình cần mua thì đắt, trong 1 xã hội không thích hợp với mình, trong 1 nền văn hóa nặng tính cô lập, mạnh ai nấy sống, tiền ai nấy xài, nhà đèn ai nấy sáng, thiếu vắng tình làng nghĩa xóm, thiếu vắng tính gắn kết cộng đồng, chưa hẳn là phù hợp với mọi người Việt Nam.
Tôi nghĩ cái gì cũng phải coi mức độ thích hợp (fit), chứ không thể nói ai giàu là mình nhào vào người đó là mình sẽ tốt. Hồi đó khi tôi làm trọng tài trong giải cờ tướng CXQ (hình như năm 2003) có Bảo tham gia với tư cách danh thủ trong nước. Đánh xong tôi chat với Bảo trên đó, Bảo hỏi đại khái anh có mối nào giới thiệu cho em sang đó chứ ở VN cực quá (lúc đó Bảo vẫn còn bị cấm thi đấu, đang rất lận đận). Tôi nói thẳng anh coi (và sưu tầm) mấy ván đấu của em trên mạng và anh nghĩ em có thiên tư kỳ tài bẩm sinh về cờ tướng, nếu em qua đây thì vứt hết uổng lắm. Một lĩnh vực vừa là sở trường siêu đẳng vừa là sở thích, niềm đam mê của mình thì tại sao vứt bỏ dễ dàng như vậy? Cho nên tôi khuyên Bảo thi đấu lại và tiếp tục sự nghiệp cờ tướng ở VN.
Gương thành công của Bảo sau này càng làm tôi tin tưởng vào quan niệm lâu nay là cái gì cũng phải xuất phát từ năng lực, kỹ năng, đôi tay bản thân, mình phải có nghề gì, mình thích cái gì, mình giỏi cái gì, mình biết làm cái gì, mình có thể đóng góp gì cho xã hội, rồi mình bắt đầu phát triển từ cái cơ sở đó. Chứ nếu ôm tư tưởng "sống bám", "ăn ké", "hưởng sái", "ăn nhờ ở đậu" vào sự giàu có của người khác thì chắc chắn là thất nghiệp dài dài. Ở bên đây Mỹ họ rất giàu nhưng họ cũng không nuôi những người bất tài. Tôi đã chứng kiến bao nhiêu người tốt nghiệp các đại học lớn ra vẫn thất nghiệp rồi đi bưng Phở, làm tính tiền siêu thị, hoặc thậm chí đi bỏ bọc cho các chợ Mỹ. Bởi vì họ chỉ học thuộc lòng để lấy điểm chứ không nắm được kiến thức thực chất.
Một vấn đề quan trọng nữa là, ngày nay VN không còn là thời cấm vận cả xã hội khó khăn, xếp hàng mua thực phẩm, ăn độn bo bo thay cơm. Cho nên thực tế là ngày nay không còn nhu cầu "vượt biên đi Mỹ để đổi đời", tìm đủ mọi cách xuất ngoại như thời xưa đó nữa. Bao nhiêu người quanh tôi đã về VN, bạn tôi, bạn già của song thân, gia đình cô cậu, dì dượng, đều về VN sống luôn hết rồi. Mỗi khi về VN tôi thấy ở VN đầy Việt kiều đang sinh sống lâu dài với đủ mọi thành phần chứ không riêng gì giới nghệ sĩ, showbiz. Như vậy cho thấy rằng ngày nay việc qua Mỹ hay không đã trở thành một sự chọn lựa tính toán rất nặng đầu chứ không còn là 1 quyết định dễ ợt "quyết tha phương cầu thực bằng mọi giá" như xưa. Và ngược lại, bao nhiêu người đã về nước hoặc đang dự tính về nước sinh sống lâu dài. Không chỉ Việt kiều mà cả những người nước ngoài. Ở VN bây giờ đầy người nước ngoài sinh sống, làm việc. Không nói đâu xa, bà nhà tôi cũng từ chối bao nhiêu cơ hội sang Mỹ sống với lý do rất đơn giản: Ở VN đồ ăn ngon hơn.
Nói tóm lại, thời buổi toàn cầu hóa bây giờ, nếu bạn thật sự có thực tài, có nghề, có chuyên môn, có kiến thức, có thể đem đến lợi ích cho doanh nghiệp, thì bạn sẽ sống tốt ở trên quê hương mình, dù là làm trong công ty nhà nước hay tư nhân, công ty Việt Nam hay công ty nước ngoài. Đó là điều đã và đang được chứng minh trên thực tế với nhiều người.
Có vấn đề giáo dục thì thời nay có thể đi du học, trợ cấp, tài trợ, học bổng, không nhất thiết phải bỏ nước ra đi thì mới tiếp cận được giáo dục tiên tiến ở Mỹ. Với lại thế giới này không phải chỉ có giáo dục Mỹ là tốt.Lần sửa cuối bởi VNWin, ngày 03-04-2013 lúc 12:25 AM.
-
02-04-2013, 12:13 AM #6
@ cuonghanh: Nếu có cơ hội nên đi cho biết xứ người. Có đi xa mới có cái nhìn được trung thực hơn.
Những gia đình có con nhỏ thì nên đi để cho lũ trẻ có tương lai. Đó là điều nên làm. Hệ thống giáo dục (education) là số 1. Đi là nghĩ tương lai cho các cháu bé. Tại sao tôi nói vậy? Bên này chỉ sợ ta bất tài mà thôi. Nếu ta có khả năng thì tài năng sẽ được phát huy và họ tạo điều kiện cho người dân có cơ hội thăng tiến. Ví dụ: Một sinh viên học quá giỏi, nhưng gia cảnh quá nghèo, chính phủ sẽ trợ cấp Financial Aid (dành cho những gia đình có lợi tức thấp, với học lực trung bình) + Scholarship (học bổng dành cho học sinh giỏi). Cả hai khoản tiền này cho FREE 100%. Nếu học cực giỏi thì được học bổng toàn phần. Financial Aid sẽ được trợ giúp từ hệ AA tới hệ 4 năm (Bachelor of Art, hoặc Bachelor of Science tùy theo ngành học). Nếu sau 4 năm mà vẫn học giỏi, thì xin học lên Master (cao học), hoặc PhD (tiến sĩ) nếu muốn. Chính phủ tiếp tục đài thọ cho miễn là học giỏi. Nếu trong trường hợp học lực bình thường , nhưng gia cảnh khó khăn, chính phủ vẫn chu cấp Financial Aid cho tới hết chương trình cử nhân (bachelor of art/science). Nếu sau chương trình cử nhân mà cháu muốn học lên nữa thì có thể xin tiền vay của nhà nước với phân lời thấp, hoặc tiền vay của tư nhân (số tiền vay này khi nào cháu ra trường thì họ mới set time line để trả nợ. Nếu cháu gặp khó khăn sau khi ra trường, chưa kiếm được việc thì cháu có thể xin khất lại nợ, hoặc chọn phương cách trả ít tiền).
Cháu nên biết rằng nếu cháu học giỏi thì họ cho free. Nếu cháu học bình thường thôi thì chính phủ chỉ cho free tới chương trình cử nhân mà thôi. Sau đó cháu vẫn phải mượn tiền vay để học tiếp (họ không cho free tiền học bổng bởi vì học lực của ta quá thường. Nếu học lực của ta quá giỏi thì được chính phủ giúp toàn phần).
Có một số tiểu bang (not all), họ còn trợ cấp thêm khoản nhà cửa cho sinh viên nghèo mà học giỏi. Riêng California thì không có chương trình này.
Bên này thì có hai cái khó. Thứ nhất là khó làm giàu (nhưng tuy nhiên ta có rất nhiều cơ hội thuận tiện để đạt cái ước mơ đó cháu ạ, don't worry). Thứ hai là khó học được lên cao (vì có quá nhiều nhân tài cùng cạnh tranh với mình). Mọi cái khác về đời sống thì ok. Nếu cháu nghèo thì nhà nước nuôi. Nếu cháu giàu có thì nhà nước không lo nữa. Chỉ có những anh không giàu mà cũng không nghèo (làng chàng) thì hơi mệt vì chính phủ không nuôi nữa, mà phải tự lực.
Nói tóm lại 1 câu là nếu cháu có cơ hội đi làm theo chương trình của bác Lâm đã giới thiệu ở đầu topic thì NÊN ĐI cháu ạ. Cốt là tương lai cho lũ nhỏ mới là chính. Còn mình thì già rồi, nói làm gì.
Mấy ông bà già bên này thích về Việt Nam vì nhớ con nhớ cháu quá. Con cái bên này đi làm suốt ngày, đâu có giờ chở đi chỗ này chỗ nọ. Vì thế các cụ cảm thấy buồn nên thường về Việt Nam là thế. Một điều nữa là nếu các ông bà già mà đi về VN quá thời hạn quy định thì sẽ khó trở về nước được nữa. Phải đi về trước thời hạn quy định thì mới được.
Ngoại trừ những thương gia, hoặc những người có làm ăn với các hãng tại VN mới về VN thường xuyên mà thôi. Ngoại trừ điều đó ra thì Việt kiều rất ít khi về. Tại sao? Bên này công việc thì nhiều, lại bận suốt, làm gì có chuyện về VN xoành xoạch được.
Vài hàng chân thành giúp cho cháu có chút khái niệm về cuộc sống bên này, để có 1 cái nhìn chính xác và trung thực hơn. Có những người vì lý do "đặc biệt nào đó" không thích nước Mỹ nên họ bài xích đó là điều dễ hiểu thôi.
Ai bài xích đó là ý riêng của họ cháu ạ. Nếu có thắc mắc gì thì cứ pm cho các bác bên này. Tụi này sẽ cho những thông tin mà cháu muốn biết.
Xin tóm tắt: Nước Mỹ là xứ "cơ hội". Có "trí" thì làm quan. Có "gan" thì làm giàu. Cơ hội được chia đều. Chỉ sợ là ta không có trí, mà cũng chẳng có gan + thêm khoản lười biếng = bó tay rồi.
Tới giờ phải làm việc rồi. Chúc cháu 1 ngày thật là vui.
Wish you with the best !Lần sửa cuối bởi Tontu, ngày 02-04-2013 lúc 06:21 AM.
Người vô minh không phải là người không có tri thức mà là người không biết chính mình.
- Krishnamurti -
-
02-04-2013, 08:55 AM #7
Hehe theo em thì cơ hội thì ở đâu cũng có, nếu đã có trí thì ở đâu cũng làm quan được bác ah!!!! Thời buổi này mà so sánh nước này với nước kia thì khó lắm, tốt nhất là biết mình đang ở đâu và điều kiện như thế nào thì thích nghi thôi. Còn tương lai cho lũ trẻ thì phụ thuộc vào lũ trẻ chứ không phải nước sở tại, nếu ở Mỹ mà làm biếng thì cũng đói nhăn răng thôi
, ở VN học giỏi thì học bổng vẫn quá trời hehe
Win-Win: We win many times.
-
02-04-2013, 10:41 AM #8
Ngồi ở ta vẽ chuyện bên tây , xa vời vãi .
Theo thiển ý của em thì mỗi con người có 1 số phận , hạnh phúc tốt nhất là chăm lo gia đình , cố gắng công việc nhiều nhất có thể tuy nhiên còn những giá trị tinh thần khác cần phải quan tâm . Người ta có quê hương bản quán cần yêu , có quan hệ bạn bè để chia sẻ, có đam mê lành mạnh hoặc không lành mạnh để đắm chìm . Cứ gì cứ phải tha phương cầu thực mà đã là hay .
Cơm ăn cũng ngày 3 bữa , mỗi bữa giỏi cũng chỉ ba bát ( đang nói người thường ) , bác sĩ giáo sư có thú vui tao nhã của bác sĩ giáo sư , bọn em dân đen cu li cu leo có cái thống khoái của cu li cu leo . Các bác thương bọn em làm đếch gì cho nó phiền lòng
.
Giỏi giang hay ngu dốt thì về cơ bản rốt cuộc cũng chỉ hát bài : Em ơi có bao nhiêu , 60 năm cuộc đời thôi các thánh thần ơi
))))))))) !!!
Lại nhớ câu của bạn them gai beo : Thánh họ
!!!
CÓ CHỖ ĐỨNG , CỨNG CHỖ ĐÓ
Đăng Ký tham gia Học cờ trực tuyến - Học cờ online - Cơ hội nâng cao kỳ nghệ cùng kiện tướng quốc gia Vũ Hữu Cường , Bình luận viên kiêm nhà tổ chức Phạm Thanh Trung :
CHAT ZALO : 0935356789

Website học cờ trực tuyến : http://hocco.vn/
Link hướng dẫn : http://thanglongkydao.com/threads/10...993#post582993
-
02-04-2013, 10:55 AM #9
@ anh Trung: Dạo này khỏe không anh? Lúc này ít thấy 6789 vào đây chơi quá. Chúc anh và 6789 1 ngày vui nhé.
Người vô minh không phải là người không có tri thức mà là người không biết chính mình.
- Krishnamurti -
-
02-04-2013, 11:01 AM #10
@Bác Lâm: Cháu không nghi ngờ ai nhưng vì ngày 1/4 nên cứ đề phòng cho chắc! Mấy năm gần đây toàn bị cho ăn cá bác ạ

@Bác Tôn: Vâng, cháu biết là nước Mỹ là nơi rất đáng sống nhưng hiện giờ cháu đang toại nguyện với nơi cháu ở. Chừng nào cháu có điều kiện cũng có thể Mỹ sẽ là một trong những điểm du lịch mà cháu lựa chọn! (cứ coi như đó là một tương lai xa xa đi
)
Nói chung cơ hội ở đâu cũng có, sướng khổ chỗ nào cũng nhiều nên miễn là sống ở nơi thân thuộc, tiếp xúc với những người mến yêu, làm việc mình thích và phấn đấu cho những thứ mình cần - thế là ĐỦ!Tiền bất kiến cổ nhân
Hậu bất kiến lai giả
Niệm thiên địa chi du du
Độc sảng nhiên nhi thế hạ
Tin vui



Trả lời kèm Trích dẫn


Đánh dấu