Hôm bữa, đọc bài của a Lâm viết về a Phương thì cảm giác rất bực bội ( bực a Phương, chứ không bực bác Lâm đâu nhé!); đọc bài của bạn cuonghanh về nội trợ thì cực dễ chịu ( hợp với suy nghĩ của mình, phụ nữ không nhất thiết phải cơm ngày 03 bữa, nhưng phải cố gắng giữ gìn nhan sắc ). Hôm nay đọc bài về 01 anh ở Trung Quốc, nước mắt lại chực trào. Đúng là cảm xúc. Đi nhậu thôi!Đọc bài về Trung_cadan lại mắc cười ( khổ như chú thì a cũng xin 01 vé để khổ nhé! Anh yêu chú ở 01 sự liều lĩnh, làm 01 công việc mà chẳng ai chịu làm, mà chú lại làm rất tốt). Chợt nghĩ đến mình, không còn nước mắt để khóc cho những gì mình đã trãi qua, thôi mà, số phận ấy mà!. Hiện nay thì mình đã tốt rùi, sống trong căn phòng trọ 600 ngàn/thang, không có gì để vấn vương, không có gì để nuối tiếc. Túm lại là " SỐNG ĐỂ YÊU THƯƠNG ". ( viết trong trạng thái nồng độ cồn trong máu hơi bị cao, hình như là đã 3h26 sáng rùi nhỉ!)