Kết quả 411 đến 420 của 1253
Chủ đề: Cà Phê Đen III
Hybrid View
-
20-08-2014, 01:43 AM #1
Lâu lâu ghé quán nhòm mọi người chút , mấy năm nay nhiều thứ thay đổi quá , Cái Ú giờ đã lập nghiệp xứ người , đại ca Gió nhà em lưu lạc giang hồ , có thằng em Chimchich cũng chẳng còn ở Hà Nội , vắng người bắt nạt hihi ...
Lão Lâm kỳ tới nhớ về Hà Nội , em chẳng có gì đãi bác cả , nhưng rong ruổi phố phường kiếm quán cafe ngon ngon , kiếm chỗ ăn nhì nhằng khoái khẩu chắc em làm được .
Nhớ bác Aty giúp đỡ nhiều việc , bác mới nhận được đơn thôi việc vẫn cười , em tự cho em nghỉ việc chục năm nay nhăn nhở suốt ngày được cơ mà
...
Lâu không gặp bác Hưởng , thực sự thì luôn vị nể bác ở độ thâm trầm cao thâm trong đường cờ ( bác hay cả úp lẫn ngửa ) , bác không chơi cờ đỉnh cao nữa tiếc quá chừng ...
ChienKhuD chắc rất bận việc , còn huynh roamingwind đệ vẫn theo dõi bấy lâu , mong rằng 1 ngày đẹp giời anh em mình cụng ly uýnh ván cờ Vua thì quá tốt
.
Bố Alent_tab vẫn như mọi khi , cứ say rượu vào chém bừa , rất thích xem còm mỗi tội hay chửi bậy trên diễn đàn , nhắc mãi chả thèm nghe cơ , tay này mê tửu nên lúc nào cũng lất pha lất phất
.
Làm mấy câu rồi em đi ngủ , chúc mọi người niềm vui và sức khỏe nhé ^^ !!!CÓ CHỖ ĐỨNG , CỨNG CHỖ ĐÓ
Đăng Ký tham gia Học cờ trực tuyến - Học cờ online - Cơ hội nâng cao kỳ nghệ cùng kiện tướng quốc gia Vũ Hữu Cường , Bình luận viên kiêm nhà tổ chức Phạm Thanh Trung :
CHAT ZALO : 0935356789

Website học cờ trực tuyến : http://hocco.vn/
Link hướng dẫn : http://thanglongkydao.com/threads/10...993#post582993
-
20-08-2014, 11:55 AM #2
He he, mới thôi oze
. Hôm nào có thời gian qua CXQ giao lưu ván cờ nhé. Tôi chơi cở ngang Alent_tab thôi.
Ông Trung là cao thủ phán quan, không vẽ thì viết. Ai mà len lén giấu đi cây bút cuả ông thì ông làm trận sống..mái ngay. Phải không
Ông Tôn gởi lời thăm quý bác và anh em trên này. Coi bộ ổng bận biụ quá rồi.Cầm lên được tất bỏ xuống đươc.
-
20-08-2014, 07:27 AM #3
Hậu Tam Quốc
Tôi mà về HN thì ông Trung phải chiêu đãi tôi là chuyện bắt buộc .Gặp được nhau lúc nào là phải gặp ngay .giống như Huyền ú dễ gì mà trong vài năm nữa chúng ta gặp được
Đời sống lạ lắm cái đam mê hình thành số mệnh .Như Huyền nó mê ca nhạc và lối sống nước ngoài khi còn bé tí nên định mệnh buộc nó lên đường
Như Trung học xong bằng kiến trúc rồi bỏ xó chơi đi làm việc mình thích chứ có sống với nghề đâu
Như ông Tab học sư phạm rồi có thành thầy giáo được đâu ,toàn văng của quí khiến anh em cũng ngại ngần tham gia đối thoại .Vì chúng mình già rồi nói năng lung tung các bạn trẻ vào quán cười chết
Lúc này tự nhiên thích văn hoá Tầu xưa ,nhiều số phận thật cảm khái .còn tàu khựa bây giờ nó toàn ăn hiếp mình không
Năm 263, Tư Mã Chiêu diệt Thục Hán, không lâu sau ốm mà chết. Em ông là Tư Mã Viêm phế truất Ngụy Văn Đế Tào Hoán, tự lập làm vua, kiến lập triều Tấn. Đó chính là Tấn Vũ Đế.
Từ năm 263 đến năm 316, kinh đô triều Tấn ở Lạc Dương, lịch sử gọi triều đại này là Tây Tấn.
Sau khi nhà Tấn thành lập, nước duy nhất trong Tam Quốc còn tồn tại là nước Ngô cũng đang suy bại. Hoàng đế cuối cùng của Đông Ngô là Tôn Hạo nổi tiếng tàn bạo. Ông ta xây dựng cung điện, ra sức hưởng lạc, còn dùng những hình phạt tàn khốc như lột da, móc mắt để trấn áp dân chúng, khiến cho người người, nhà nhà đều căm hận.
Năm 278, một số đại thần triều Tấn cho rằng cơ hội đã chin muồi, khuyên Tấn Vũ Đế tiêu diệt Đông Ngô. Tấn Vũ Đế quyết định mang hơn hai mươi vạn quân chia làm mấy đường hướng về kinh đô Kiến Nghiệp (1): Trấn nam đại tướng quân Đỗ Dự tiến về Giang Lăng; An đông tướng quân Vương Hỗn tiến phía đông hướng về Hoành Giang (nay là huyện Hòa, tỉnh An Huy); còn đường thủy do Thích sử Ích Châu Vương Tuấn chỉ huy, theo sông lớn tiến về hướng đông.
Vương Tuấn là tướng quân nhiều tài năng. Ông đã sớm chuẩn bị đánh Đông Ngô, ở Ích Châu, đã cho đóng những chiến thuyền lớn. Những chiến thuyền này có thể chở hơn hai nghìn người. Trên thuyền còn có những tường thành, lầu thành, người đứng bên trong có thể quan sát bốn phía, cho nên vẫn được gọi là Lầu thuyền.
Để không cho Đông Ngô phát hiện, ông đã chú ý giữ bí mật khi làm công việc này. Nhưng chẳng bao lâu, những khúc gỗ lớn trôi theo dòng nước đã vào địa phận của Đông Ngô. Thái thú Ngô Ngạn của Đông Ngô thấy những khúc gỗ này, vội báo cáo với Tôn Hạo:
- Những khúc gỗ này chứng tỏ nhất định quân Tấn đang đóng thuyền lớn. Ở thượng du, quân Tấn đóng thuyền chắc chỉ để tiến công Đông Ngô. Chúng ta cần sớm chuẩn bị phòng thủ.
Nhưng Tôn Hạo vô cùng tự mãn, nói:
- Sợ gì! Ta không đánh hắn thì thôi, sao hắn có thể đánh ta?
Ngô Ngạn không biết làm thế nào, nhưng cảm thấy không đề phòng không thể yên tâm. Ông ta có cách: trên dòng sông đóng rất nhiều cọc lớn, giữa những cọc lớn đó giăng những sợi xích sắt chắn ngang dòng nước, lại còn có những chông sắt cắm trên dòng sông, như vô số những đá ngầm được tạo nên, khiến thủy quân của quân Tấn không thể vượt qua.
Qua một năm, hướng tiến công của Đỗ Dự và Vương Hỗn đều giành được thắng lợi, chỉ có quân thủy của Vương Tuấn mới tới được Tỷ Quy, các lầu thuyền bị xích sắt và chông sắt ngăn cản không thể tiến lên được. Vương Tuấn bèn nghĩ ra cách: ông dặn dò tướng sĩ làm rất nhiều những bè gỗ, trên mỗi bè đều có những người bằng cỏ, người được trang bị mũ giáp, tay cầm đao thương, lại cử những binh sĩ giỏi chuyện sông nước đẩy bè trôi theo dòng sông. Những bè gỗ này lao vào các chông sắt, chông sắt cắm vào gỗ, bị nhổ lên hoặc làm cho nghiêng ngả. Chông sắt của quân Ngô mất tác dụng.
Còn các sợi xích sắt thì làm thế nào? Vương Tuấn đặt trên các bè gỗ những bó đuốc có tẩm dầu đi phía trước các lầu thuyền. Gặp xích sắt, các bó đuốc được đốt lên, nung chảy những sợi xích, chúng bị đứt, khiến lầu thuyền tiến lên dễ dàng.
Thủy quân của Vương Tuấn vượt qua các chông và xích sắt trên sông, nhanh chóng tiến vào đất Đông Ngô, rồi hội quân với Đỗ Dự.
Trên bộ, quân Đỗ Dự cũng giành được thắng lợi, hạ được Giang Lăng. Có người chủ trương tàm dừng chân để cũng cổ lực lượng. Đỗ Dự nói:
- Giờ đây thanh thế của quân ta rất lớn, thế như chẻ tre, phải thừa thắng mà tiến.
Ông ra sức ủng hộ Vương Tuấn đưa thủy quân tiến vào kinh đô Kiến Nghiệp.
Lúc đó, ở phía đông, cánh quân của Vương Hỗn cũng đã áp sát Kiến Nghiệp. Tôn Hạo cử Thừa tướng Trương Đễ mang hơn ba vạn quân vượt sông nghênh chiến, chẳng mấy chốc đã bị quân Tấn tiêu diệt. Lầu thuyền của Vương Tuấn cứ thuận theo dòng chảy về hướng đông, thanh thế rất lớn. Chúa Ngô Tôn Hạo khi ấy mới hoảng sợ, cử tướng thủy quân Trương Tượng mang hơn vạn quân chống đỡ. Vừa thoáng nhìn thấy thuyền quân Tấn đầy mặt sông, cờ trận tung bay phấp phới, quân Ngô lâu ngày không luyện tập, đã đua nhau đầu hàng.
Có một tướng quân của Đông Ngô là Đào Tuấn, đang lúc nguy cấp đi tìm Tôn Hạo. Tôn Hạo hỏi tin tức thủy quân. Đào Tuần vốn là kẻ hồ đồ, nói:
- Thần biết thủy quân của Ích Châu, thuyền của họ vừa nhỏ lại vừa ít. Bệ hạ chỉ cần cho thần hai vạn quân, giương cờ đại lên chiến thuyền, thần sẽ đánh bại quân Tấn.
Tôn Hạo lập tức phong cho Đào Tuấn làm đại tướng quân, lại đem tiết trượng (3) giao cho ông ta làm chỉ huy thủy quân. Đào Tuấn ra lệnh cho các tướng sĩ chuẩn bị, ngày hôm sau cùng thủy quân Tấn giao chiến. Nhưng tướng sĩ không hồ đồ như ông ta, chẳng ai muốn chịu chết, ngay tối hôm đó đã bỏ trốn hết.
Thủy quân của Vương Tuấn dường như không gặp sức kháng cự, lại thuận gió, nhanh chóng tiến tới Kiến Nghiệp. Cách Kiến Nghiệp một trăm dặm, trên mặt sông toàn là thuyền quân của Vương Tuấn. Vương Tuấn lệnh cho hơn tám vạn quân lên bờ xông thẳng vào thành Kiến Nghiệp.
Tôn Hạo thấy không còn lối thoát, đành phải cởi áo, nhờ người trói hai tay, dẫn đầu các đại thần của Đông Ngô, đến trại quân của Vương Tuấn xin đầu hàng.
Thế là, kể từ Tào Phi xưng đế (năm 220) tình trạng phân tranh Tam quốc tới đây kết thúc. Triều Tấn đã thống nhất đất nước.
Chú thích:
(1) Kiến Nghiệp: Tức Nam Kinh, Giang Tô ngày nay. Nước Ngô từng đóng đô ở Vũ Xương, sau dời đến Kiến Nghiệp.
(2) Đỗ Dự (222 – 285), người Đỗ Lăng (đông nam Tây An, Thiểm Tây ngày nay). Từng làm Thượng thư lang. quận Hà Nam.
(3) Tiết trượng: phát cho tướng được tín nhiệm, biểu hiện được toàn quyền xử lý việc quân, quyết định mọi việc.
-
20-08-2014, 07:58 AM #4
Phụ mẫu nhà toàn làm nghề anh giáo, chị giáo- nên hồi bé các cụ rèn ghê lắm, từ cách ngồi ăn uống thưa gửi đi lại, nhưng lớn lên đi học xa nhà - được tự do nữa nên những cái gì nhà cấm thì được dịp thỏa mái- giống như con cá ở trong giếng ra bờ sông thì nó tung tăng bơi lội chứ không ủ rủ một mình.
Mấy thằng bạn cấp 3 chơi thân với em cũng toàn con nhà giáo cả- chúng nó sau này cũng thế
Sáng nay vừa đọc xong lới phê bình của anh Trung và bác Lâm thì thằng bạn alo câu đầu tiên các bác biết nó hỏi em gì chưa?
- Đã ăn l… chưa- đang mải đọc báo mạng em bảo chưa. Nó bảo chưa thì đi ăn sáng với tao, ăn rồi thì thôi
Cái này để nói tới một điều là bọn em toàn thằng mất nết hết cả rồi – khó sửa lắm . mấy thằng mà ngồi với nhau lúc là văng lung tung cả
Nói cho cùng văng tục nhưng có tính hài hước vui vẻ - chỉ làm người ta vui vẻ hơn trong cuộc đời đầy ái ăm và phức tạp. Tất nhiên là đừng nói những câu rẻ tiền.
Khi nào bác Lâm về chơi nếu còn sống được đến hôm đó thế nào em cũng lien lạc với bác he he
-
20-08-2014, 10:51 PM #5
Tôi vào VN chắc bận ra ôm đầu máu lết ra phi trường
.
Vào Sài Gòn gặp ông Đ thì không cần chào hỏi ổng xoai thân đưa cái giò lái thay cái bắt tay, nếu tôi may phước tránh được thì ổng chêm thêm cú kim tiêu. Đó là hỏi thăm sức khoẻ xem gân cốt tôi ra sao mà nghe nổ quá.
Ra Bắc tới Thăng Long Kỳ Cốc phải đứng bên đường nhìn qua thôi, đi vào lở có người nhìn được mặt là phải đấu cờ Vua. Mình chỉ là bình luận viên, bắt đấu thì bể mặt
.
Ghé qua bác Phi thì ổng sẽ giục mấy cuốn kinh vào mặt trước khi chào hỏi. Văn hoá người Hà Nội bỏ qua hết, nhào vào làm thịt tôi liền
. "Thế nào, kiến giải ông về sắc không không sắc ra sao?", "đâu là chân tâm đâu là vọng tâm?".
Thần khẩu hại xác phàm. Tôi sẽ lết thân ra phi trường thôi.
Anh có thể biết tôi, tạm gọi là vậy, qua ngọn gió trên đồi
Anh sẽ không biết tôi bằng danh xưng nào khác.
You can know me, if you will, by the wind on the hill
You'll know me by no other name.
(No Other Name - Peter, Paul and Mary)
-
21-08-2014, 06:03 AM #6
lâu lắm rồi ngày hôm nay cháu mới lại vào Yahoo messenger xem các cuộc hội thoại bác Lâm kể, nhưng cháu đã không xem được gì chắc do mạng bị lỗi không tải được. Nhìn những nick name quen thuộc một thời, từ ngày có facebook mọi người đã không còn dùng đến nó nữa và cháu cũng là một nạn nhân trong đó
. Cách đây hai hôm ngoài các ứng dụng tân tiến hiện thời dành cho các điện thoại thời nay có thể dùng mạng wifi để gọi điện và chat miễn phí, anh em nhà cháu mới nhớ đến cái ứng dụng yahoo messenger cũ rích này. Quan trọng là để mẹ cháu ở nhà vừa nói chuyện vừa nhìn ngắm con gái yêu có gầy mòn hay béo mập lên thôi ạ
. Từ bi giờ cháu quay lại sử dụng nó như ngày nào còn thắc mắc về số phận ẩm ương với bác.
Cháu không biết về tướng số nhưng lại tò mò Thiên Mã nằm trong cung Mệnh chắc cháu không chỉ dừng tại nơi này, Thân nữ nhi nên an phận thì tốt hơn bôn ba mà cháu chưa làm được.
Khách quán nơi đây cháu thấy ai cũng có một vài đồng cảm với nhau, giờ cháu đã cảm nhận được nhiều hơn nữa những chia sẻ tưởng như đơn giản mà ý nghĩa.Kẻ thực sự hào hoa tiêu một đồng trông vẫn thấy thích
-
21-08-2014, 08:06 AM #7
Danh tướng Lý Quảng đời Hán, tài bắn tên siêu việt, bách phát bách trúng, trong cuộc chiến với Hung Nô lập nhiều kỳ công, được mọi người gọi là “Phi tướng quân”. Nhưng đường làm quan của ông lận đận, suốt đời không được phong hầu. Lý Quảng trở thành đề tài trong những cuộc ngâm vịnh về người tài mà không gặp vận.
Năm 165 trước CN, Hung Nô mở cuộc tiến công lớn vào biên giới, Lý Quảng tướng quân ra trận, lập chiến công, được phong Trung lang tướng (1). Ông là người hiền lành ít nói, nhưng có dũng có mưu, kiêu dũng, thiện chiến, xung trận chém. tướng, giết hổ đánh gấu, uy vĩ một thời, đến mức Hán Văn Đế từng cảm thán: “Nêu Lý Quảng sống ở thời Hán Cao Tổ giành thiên hạ, phong vạn hộ hầu chỉ là chuyện nhỏ!”
Đầu đời Hán Cảnh Đế, Lý Quảng làm Đô úy Lũng Tây. Lúc này nảy sinh việc “thất quốc chi loạn” do Ngô vương Lưu Tỵ cầm đầu. Lý Quảng cùng Thái úy Chu Á Phù tiến công liên quân Ngô Sở. Ông giành cờ chém. tướng, oai phong lừng lẫy. Quân Sở Ngô bao vây nước Lương chặt chẽ, nhờ Lý Quảng, nước Lương đổi nguy thành yên, ông được vua Lương trao tặng ấn tướng quân. Lý Quảng không hiểu việc đời, thản nhiên tiếp nhận. Sau khi dẹp yên phản loạn, khi luận công ban thưởng, Lý Quảng do việc nhận ấn tướng quân của nước Lương đã chọc tức quan sứ triều đình, không được một chút khen thưởng gì.
Không lâu sau, Lý Quảng chuyển làm Thái thú Thượng Cốc. Quân Hung Nô tiến công Thượng Cốc, Lý Quảng muốn thi thố tài năng nhưng do một viên quan là Công Tôn Khôn Tà làm khó dễ nên không thành công. Công Tôn nói với Hoàng đế:
- Lý Quảng cậy tài khinh địch, nhiều lần đánh trận với Hung Nô, sợ lần này có sơ xuất!
Vì thế, Hoàng đế điều Lý Quảng đến Thượng Quận làm Thái thú. Sau đó, ông còn được cử làm Thái thú cả quận bên cạnh, tiếp tục qua Lũng Tây, Bắc Địa, Nhạn Môn, Đại Quận, Vân Trung làm Thái thú, ở đâu cũng nổi tiếng dũng cảm thiện chiến, nhưng vẫn không được phong thưởng.
Có lần, người Hung Nô cho quân đánh Thượng Quận, Hoàng đế cử một hoạn quan làm Giám quân của Lý Quảng, huấn luyện quân đội chống lại Hung Nô. Viên hoạn quan này dẫn hơn chục kỵ binh trinh sát Hung Nô. Không ngờ, do bất cẩn, ông ta bị quân Hung Nô bắn bị thương, hơn chục thủ hạ bị đối phương giết chết. Lý Quảng nổi giận, mang hơn trăm kỵ binh truy kích, giết được hai tên, bắt sống một tên. Không ngờ, đây là lính trinh sát của Hung Nô. Khi Lý Quảng đã cách xa doanh trại đến hơn mười dặm đường, bỗng thấy khoảng nghìn kỵ binh Hung Nô xuất hiện. Chúng thấy hơn trăm quân Hán của Lý Quảng, không dám tiến công mà chỉ bố trí quan sát từ trên cao.
Hơn trăm thủ hạ của Lý Quảng rất lo sợ, định bỏ chạy. Ông cảnh cáo họ:
- Bây giờ chúng ta cách nơi đóng quân hơn chục dặm, nếu để kẻ địch rõ tình thế của ta, chúng sẽ lập tức truy đuổi. Hãy hạ tất cả cung tên xuống.
Lý Quảng lệnh cho mọi người tiếp tục tiến về phía trước, khi còn cách quân Hung Nô khoảng hai dặm thì dừng lại, lệnh cho toàn bộ binh sĩ tháo yên ngựa. Quân lính không hiểu ý của Lý Quảng. Ông giải thích:
- Bây giờ quân Hung Nô không tiến công chúng ta là do chúng nghi ngờ chúng ta có quân mai phục, có ý định dẫn dụ lính trinh sát của chúng. Làm như thế này là để chúng tin vào phỏng đoán ấy. Lính Hung Nô không dám có hành động gì. Đến đêm , sợ quân Hán tập kích, chúng bỏ đi. Lý Quảng được một phen hú vía.
Đến thời Vũ Đế, vì danh vọng, ông được cử làm Vệ úy, cùng Trình Bất Thức bảo vệ kinh thành. Trình lấy việc nghiêm trị quân lính, Lý Quảng lấy khoan nhân trị quân. Hai người đều là tướng oai phong một thời nhưng quân sĩ thích làm lính của Lý Quảng. Lý Quảng trong đời đã vô số lần ra trận. Trong trận đánh ở Mã Ấp, Lý Quảng làm Kỵ binh tướng quân. Do chủ tướng mưu kế có sơ xuất, phục kích Hung Nô không được, lại còn làm Lý Quảng bị bao vây rồi bị quân địch bắt sống. Do quý trọng Lý Quảng anh dũng, người Hung Nô không giết mà áp giải ông về. Lợi dụng sơ hở, Lý Quảng phi thân lên mình ngựa, đoạt được một cái cung, chạy về doanh trại quân Hán. Nhưng Lý Quảng bị định tội vì làm mất quân, bản thân lại bị bắt, suýt bị chém, sau đem công bù tội, bị phế làm thứ nhân.
Sau khi mất chức, một lần đi săn ở miền Bá Lăng, ông bị viên Thủ úy coi vườn làm nhục vì hắn không biết ông là cố tướng quân. Lý Quảng là người vốn chỉ biết ôn hòa, lần này nổi giận. Sau này, khi được Võ Đế tái bổ nhiệm làm tướng quân ra trận, ông đã điều tên Thủ úy này vào quân đội.
Trong đời mình, Lý Quảng ra trận tới hơn bảy mươi lần, thằng nhiều bại ít. Do nhiều nguyên nhân, ông vẫn không được phong thưởng xứng đáng. Các tướng thủ hạ của ông được phong hầu cũng có đến mấy mươi người. Em của ông là Lý Thái, năng lực và tiếng tăm còn xa mới bằng ông đã là Thừa tướng, địa vị vào hàng Tam công, trong khi bản thân ông vẫn chỉ là một tường bình thường. Ông cũng rất buồn.
Người ta nói, về sau, ông đã hỏi du sĩ Vương Sóc như vậy là do nguyên nhân gì. Vương Sóc hỏi Lý Quảng:
- Ngài có làm việc gì thiếu cái tâm không?
Lý Quảng nói:
- Tôi yêu mến thuộc hạ, cùng binh lính đồng cam cộng khổ, thường là binh lính uống hết khát rồi tôi mới uống, bính lính ăn no cơm, sau đó tôi mới ăn, tự thấy không làm điều gì không đúng.
Sau đó, ông thừa nhận:
- Có một lần đánh nhau với người Khương, tôi chiêu hàng, 800 người liều chết chống lại. Tôi hứa nếu đầu hàng sẽ tha tội. Nhưng sau khi họ đầu hàng, tôi đã ra lênh giết tất cả. Có phải vì việc này mà phúc lộc của tôi bị tổn hại?
Vương Sóc nói:
- Đúng vậy, làm tướng quân, tội lớn nhất là giết hàng binh. Đây là mệnh của ngài!
Khi Lý Quảng đã gần 60 tuổi, ồng vẫn không được phong hầu. Lý Quảng rất không yên lòng. Đại tướng quân Vệ Thanh cầm quân đi đánh Hung Nô, Lý Quảng xin ra trận. Hoàng đế không những không can ngăn mà còn chấp thuận, còn nhắc nhở Vệ Thanh:
- Lý Quảng tuy đánh trận lâu năm, nhưng tuổi cao sức yếu, mà con người này vận khí không tốt, rất phải chú ý đến ông ta.
Vệ Thanh nghe lời nhắc nhở của Hoàng đế, không để Lý Quảng làm tiên phong mà để ông tiến bên cạnh vu hồi đánh vào quân địch. Do quân lệnh, Lý Quảng dù không muốn vẫn buộc phải chấp hành, nhưng ông lại bị lạc đường. Trong khi đó, quân chủ lực của Vệ Thanh nhầm là quân Hung Nô nên khai chiến. Tuy sau đó, quân của Lý Quảng đã hợp được với đại quân nhưng khi trận đánh kết thúc, Lý Quảng không những không lập công mà còn nhận hình phạt, phải chịu tội.
Lần này chẳng có công trạng gì mà còn ngược lại. Lý Quảng vô cùng buồn rầu nghĩ tới lời của Vương Sóc càng thêm bi quan tuyệt vọng, mắt đã nhìn thấy tuổi 60, còn có thể đánh được mấy trận nữa? Đến tuổi này chưa được phong thưởng sợ sẽ chẳng còn cơ hội. Liệu cái thân già có tránh được những câu hỏi của lịch sử? Nghĩ đến đây, Lý Quảng không cầm được nước mắt, vô cùng bi phẫn, rút bảo kiếm tự sát.
Toàn quân trên dưới đều thương tiếc, dân chúng cả nước kể cả những người chưa từng biết ông đều vô cùng thương xót cho cái kết cục đau buồn của tướng quân tài danh Lý Quảng
Chú thích:
Trung lang tướng: đời Tần là Trung lang trưởng quan, thuộc Lang trung lệnh.
Vệ úy: có từ đời Chiến Quốc đến đời Tần, nắm cảnh vệ cung đình. Đời Tây Hán, cấm vệ nơi ở của Hoàng đế, chủ quản vệ sĩ gác cửa cung, cũng gọi Vi anh vệ úy
Người Khương: một tộc người ở phía tây triều Hán.
-
21-08-2014, 11:18 AM #8
Sư cô đẹp thế này tôi rất ngại đăng lên vì sợ ông Trung và ông 6789 cũng theo xuất gia rồi phá quấy người ta thì phải tội Nhất là ông 6789 biết bao ni cô đã khổ sở hoàn tục vì ông rồi

Cô gái 17 tuổi này đang được nhiều bạn trẻ, chú ý trong loạt ảnh xuất gia tại Thiền viện Chân Nguyên có tên thật Kayala Jaramillo.

Kayala Jaramillo và gia đình, bố mẹ quy y cửa Phật và được làm lễ tại Thiền viện Chân Nguyên hôm 10/8.

Điều gây thu hút nhất là ngoại hình của Kayala Jaramillo. Cô gái mới 17 tuổi trông rất xinh xắn, dịu dàng.

Được sư thầy làm lễ và dù đã xuống tóc nhưng nét duyên cùng vẻ đẹp mộc mạc của Kayala Jaramillo vẫn hết sức cuốn hút.

Hình ảnh của Kayala Jaramillo được chia sẻ trên một vài diễn đàn, fanpage nổi tiếng và được cư dân mạng trầm trồ khen ngợi, yêu quý.

Sau khi xuất gia, Kayala Jaramillo có pháp danh Thích Nữ Giác Chân. Được biết sư cô Thích Nữ Giác Chân là học sinh trung học ở Ontario, cô tìm hiểu Phật giáo qua những cuốn sách tiếng Anh, mạng Internet và đã cùng gia đình quy y, hướng thiện.
-
21-08-2014, 12:55 PM #9
-
21-08-2014, 11:34 AM #10
Thật là trùng hợp chú Lâm ơi! Cùng ngày 10/8 cũng có một người bạn của cháu là nữ kỳ thủ của TP.HCM quy y cửa phật
. Cháu cũng thắc mắc hỏi thế quy y cửa phật rồi có được lấy chồng nữa không, cô bạn cháu mới giải thích cái gì mà tu tại gia nên vẫn lấy chồng được. Cháu không hiểu gì hết chú Lâm ơi ! Có phải là Quy y tại chùa thì xuống tóc và không được kết hôn, còn tu tại gia thì không phải xuống tóc và vẫn kết hôn bình thường không hả chú
?
Cà Phê Đen III



Trả lời kèm Trích dẫn



Đánh dấu