Kết quả 451 đến 460 của 1014
Chủ đề: Cà Phê đen IV
Hybrid View
-
18-01-2015, 10:49 PM #1
CÓ CHỖ ĐỨNG , CỨNG CHỖ ĐÓ
Đăng Ký tham gia Học cờ trực tuyến - Học cờ online - Cơ hội nâng cao kỳ nghệ cùng kiện tướng quốc gia Vũ Hữu Cường , Bình luận viên kiêm nhà tổ chức Phạm Thanh Trung :
CHAT ZALO : 0935356789

Website học cờ trực tuyến : http://hocco.vn/
Link hướng dẫn : http://thanglongkydao.com/threads/10...993#post582993
-
19-01-2015, 03:04 AM #2
Gửi bác Bộ trưởng
Cô bé Mỹ Linh leo núi Nepal thoát chết viết hay quá Tiếc là ông D có vợ rồi không thôi tôi bắt ông phải mê
Gửi bác Bộ trưởng Bộ GD-ĐT,
Cháu tên Linh. Dĩ nhiên bác không cần nhớ tên cháu làm gì.... Chỉ cần chúng ta có một câu chuyện chung để nói. Thế là đủ rồi bác nhỉ.
Chuyện kể là, hôm qua, cháu ngồi ở thư viện trường Shree Sarbodaya quận Syanja - Nepal. Cháu dành cả một ngày đọc sách giáo khoa English để hiểu cách dạy English của người Nepal. Dĩ nhiên, người Nepal dạy English không tốt đâu. Vì họ không có tiền để mua tivi, băng đĩa, không có phương tiện cho học sinh nghe người bản xứ nói chuyện, thậm chí đến cả cuốn từ điển giấy họ còn túng thiếu bác ạ (túng thiếu đến cỡ nào cháu sẽ có 1 bài viết để kể sau).
Nhưng so với Việt Nam thì English của họ giỏi hơn nhiều. Dĩ nhiên, Nepal đúng là một nước nghèo, nghèo xếp hạng top nghèo nhất thế giới ấy. Nhưng cần so sánh với trình độ GD của 1 nước nghèo để thấy rằng trình độ của nước mình ở đâu. Và giờ, có mấy điều cháu muốn trao đổi với bác như sau:
1. Cháu đọc SGK English của học sinh Nepal từ lớp 1 đến lớp 5.
Bài học đầu tiên của học sinh lớp 1 Nepal là chuyện chào hỏi. Bài học đầu tiên của học sinh lớp 2 nói chuyện đi đến trường. Bài học đầu tiên của học sinh lớp 3 kể lại nhật ký một ngày của cô bé Lilu. Bài học đầu tiên của học sinh lớp 4 dạy bạn phải biết Be careful với câu chuyện cậu bé Raj vừa đi vừa chơi game mà không để ý thấy cây cầu bị gãy.
Bài học đầu tiên của học sinh lớp 5 hỏi, "What do you want?" và kể chuyện người cha già có đứa con bị ở tù. Ông ra vườn trồng khoai tây và ước giá mà có đứa con trai ở đây để đào lỗ cho ông trồng. Thế là ông viết thư cho con trai. Mỗi bài học thể hiện độ khó khác nhau bác ạ. Thậm chí ngoài English, họ còn có 2 môn học khác là Văn hoá xã hội và Khoa học - Sức khoẻ cũng hoàn toàn được viết bằng English và nằm trong môn học chính của học sinh.
Cháu lập tức nhắn về Việt Nam, nhờ đứa bạn thân chạy ra hiệu sách, chụp cho cháu xem SGK English từ 1-5 dạy cái gì. Bác biết gì không?
Bài học đầu tiên của SGK 1 dạy Hello. Bài học của sách SGK 2 là dạy câu "where are you from". Bài học của SGK 3 dạy lại Hello. Bài học đầu tiên của SGK 4 dạy câu "How're you". Bài học đầu tiên của SGK 5 dạy lại câu "where're you from".
Cháu hoảng hồn bác ạ. Cháu không biết vì bác nghi ngờ trình độ của học sinh VN quá kém nên có mỗi 3 câu "hello, how're you, where're you from" mà phải học đi học lại suốt 5 năm?
Hay tại chúng ta quan niệm, 5 năm, học được 3 câu đó là đã quá nhiều rồi?
Bác biết không, học sinh ở độ tuổi càng nhỏ thì khả năng tiếp cận ngôn ngữ càng tốt. Vì lúc đó bộ nhớ của chúng chưa sử dụng để ghi nhớ những điều phức tạp, những chuyện kiếm tiền, yêu đương. Nên cháu buồn khi thấy chúng ta bắt các em học quá nhiều thứ về toán lý hoá nhưng lại lo sợ trí nhớ của các em không đủ để học English. Buồn cười nhỉ.
2. Để dạy học sinh Nepal hiểu English, nhớ English, người Nepal bắt đầu bài học bằng những câu chuyện. Chuyện kể cô bé Deepa làm việc này việc kia. Chuyện kể gia đình cu cậu Ramesh thế này thế nọ.
Cô giáo sau khi dạy học sinh về câu chuyện sẽ hỏi lại học sinh câu chuyện đó kể gì, cô bé Deepa làm gì, cậu Ramesh bị gì. Học sinh trả lời và ghi nhớ.
Để dạy học sinh Việt Nam hiểu English, các nhà soạn sách VN soạn ra những đoạn hội thoại chẳng có ý nghĩa gì và bắt học sinh học lại đoạn hội thoại đó để ứng dụng như một con vẹt. Theo bác, việc ghi nhớ nội dung câu chuyện dễ hơn hay khó hơn ghi nhớ một đoạn hội thoại dễ hơn?
3. Người Nepal soạn sách giáo khoa để dạy người Nepal. Thế nên những câu chuyện họ viết, những đề tài họ dạy liên quan đến đời sống, văn hoá hàng ngày của họ.
Họ nói về đỉnh Everest, nói về thủ đô Kathmandu, nói về những cậu bé, cô bé với những cái tên rất Nepal như Gauri, Sunda... Đó là cách họ khiến học sinh hứng thú với môn English vì nó gần gũi, dễ hiểu. Đó cũng là cách họ từ hào về đất nước họ.
Chúng ta - trong đó có bác - luôn nói tự hào về Việt Nam. Nhưng có bao giờ bác nhìn SGK English của người Việt để xem sách viết gì không?
Sách viết câu chuyện của Tom, của Peter, của Marry...những cái tên không phải của người Việt. Sách kể chuyện My hometown nhưng cái Hometown ấy là London.
Sách kể về món bánh nhưng không phải là bánh chưng, bánh giày, bánh mì thịt nướng mà là bánh Pizza.
Thế nên cháu muốn hỏi là, có phải vì chúng ta không đủ kinh phí để soạn một cuốn sách dạy English những nội dung xoay quanh đời sống Việt không? Hay là những nhà soạn sách họ không nghĩ ra cái gì hay ho hơn nên phải dùng những câu chuyện của nước khác.
Để đến khi người nước ngoài họ hỏi cái món bánh nổi tiếng nhất ở nước mày là món gì thì học sinh bảo là pizza vì chúng không biết từ bánh mì thịt nướng trong English nói thế nào.
Nếu mà vì chúng ta nghèo quá, không có kinh phí, chỉ cần bác nói thôi, cháu sẽ huy động được một đội ngũ soạn được cuốn sách dạy English cho người Việt mà không cần lấy một đồng nào.
Còn nếu vì những người soạn sách họ không nghĩ ra cái gì hay ho hơn để viết, thì cũng chỉ cần bác nói thôi, cháu sẽ chỉ họ cách viết. Thí dụ như thay vì viết bài giảng "quê mày ở đâu hả Tom? Quê tao ở Mỹ, Peter ạ" thì cháu sẽ chỉ họ chuyển thành thế này "Quê mày ở đâu hả Tí? Quê tao ở Mỹ Tho Tèo ạ, là cái xứ ngày xưa bọn Mỹ đánh hoài mà không chiếm được ấy."
Cháu tin bọn học sinh sẽ hứng thú với câu chuyện của thằng Tí, thằng Tèo hơn câu chuyện của Tom và Peter ạ. Vì chúng cháu đã từng là những thằng Tí, thằng Tèo như thế.
4. Đã rất lâu rồi, chúng ta, hoặc vì lười biếng, hoặc vì bảo thủ, hoặc vì không muốn tiếp cận cái mới nên luôn tự ru ngủ nhau rằng, "là người Việt, chúng ta phải tự hào về văn hoá Việt, nên chúng ta cần học tiếng Việt chứ không phải English". Đó chắc là lý do mà kỳ thi tốt nghiệp THPT năm vừa rồi English trở thành môn tự chọn và không có trong môn thi.
Nhưng cháu thì muốn đổi lại một chút thế này, "là người Việt, chúng ta cần tự hào về văn hoá Việt, nên chúng ta cần học English để nói cho thế giới biết về văn hoá của chúng ta đẹp như thế nào". Người Nepal đưa English thành ngôn ngữ chính, vì họ muốn kể câu chuyện văn hoá của đất nước họ cho thế giới biết. Nên cũng đã đến lúc chúng ta cần học theo như họ rồi bác ạ.
Nó giống như câu chuyện anh nông dân xây được cái nhà đẹp ấy. Nếu anh tự hào về ngôi nhà anh đẹp, thì anh phải tìm cách đi qua làng bên, nói cho người làng bên biết cái nhà anh đẹp thế nào để họ còn biết mà đến thăm. Nhưng chúng ta đã làm gì?
Chúng ta đã bảo anh nông dân ấy nằm ở nhà, chổng mặt lên ngắm trần nhà và tự khen nhà mình đẹp thôi là đủ. Trong khi thế giới ngoài kia, có biết bao ngôi nhà đẹp hơn đang được xây nên mỗi ngày, bác ạ...
Cháu thì ở xa, bác lại bận trăm công nghìn việc chắc khó nghe thấy những lời cháu nói. Nhưng cháu tin thông điệp cháu gửi rồi cũng tới bác.
-
19-01-2015, 03:42 AM #3
Hô hô Tôi thấy ông Tý post một bài nhạc trong Quà tặng.. .Ông ấy không đặt ở đây vì sợ tôi chòng ghẹo .Vì mỗi lần tôi chọc ông ấy cảm thấy thốn .Sao lại thốn ? vì tôi hiểu rõ những cái ông thích dấu diếm .Tôi cứ lôi tênh hênh ra nắng khiến ông không khỏi thẹn thùng .Khoả thân chỉ đẹp trong hội hoạ còn kẻ khác bắt mình khoả thân lắm lúc cũng ...ngượng
Khi mình là mình thì chẳng có gì để thẹn cả ông Tý .Ông thấy ông Tab không ,nói mãi cằn nhằn mãi ông ấy cũng tỉnh bơ ,ngày mai đâu lại vào đấy .Thế mới vui chứ ,cứ chuyện nọ xọ chuyện kia lung tung xèng cả lên .Bắt người khác phải chịu đựng ,lại coi đó là trò vui khoái trá của mình .Thật là tai quái ! Đọc com ông Tab đừng để ý tới ngôn ngữ mà hãy quan tâm tới trạng thái khi ông nói điều đó .Nhờ thế hiểu được một cảnh đời
Ông K thâm thuý thế mà phải than chẳng hiểu ông Tab muốn cái gì .Tôi rung đùi khoái quá Ví dụ như ông Tab than lâu quá không gặp ông Tôn tưởng có việc gì .Hoá ra chó ông Tab bị bệnh .Người khác cho là thiếu tế nhị ,tôi thì chỉ thấy vì thương con vật quá ông ấy chẳng còn để ý gì nữa .Có bệnh thì vái tứ phuơng thôi .Sống với bản năng thế đời ông nhất định thiệt thòi .Thôi thì chỉ biết xẻ chia trong im lặng
-
20-01-2015, 01:14 AM #4
Hê hê, bác Lâm cứ thoải mái chọt chọt em thì mới thấy đã chứ. Em chưa có thốn mà. Bác phải xuất chiêu thế nào cho thằng em nó tím mặt chạy mất tăm hơi mới là cao thủ. Thằng em của bác nhớ hôm xưa té xe đạp cái mặt nó sơ ý đập xuống đường. Hôm sau chạy lại cũng con đường ấy phải cẩn thận hơn, vì có 1 cái ổ gà không tránh nó không khéo lại thêm 1 cái ..ổ gà nữa, hi hi. Bên Quà tặng.. là chổ em nhớ về người yêu năm xưa. Post nhạc nhung nhớ ở đó em nghĩ thích hợp hơn.
Bên này hôm trước em post nhạc mấy nàng Lan Việt Nam của em bác cứ cho là rên rỉ không đủ cường độ. Hôm nay em thấy nàng Lan người Mỹ này rên coi bộ hay tới nên em lại tặng riêng về bác nhé. Bài này không có gì lạ với bác, chỉ là cái đoạn rên rỉ ngh2 rất rên. Có điều này, là mấy nhỏ tụi nó gọi em bằng tên bài hát này đó bác, mỗi khi tụi nó gởi tin nhắn cho em.
Cầm lên được tất bỏ xuống đươc.
-
19-01-2015, 10:21 AM #5
Về công nghệ điện tử tôi vẫn còn hạn chế hiểu biết nên sẽ nghe theo ông Kt và ông Tý, nay mai sẽ nhờ người quen đến làm lại máy.
Cờ tướng là môn chơi đòi hỏi phải có một trong hai yếu tố là năng khiếu và rèn luyện, nếu có năng khiếu thì lười một chút cũng không ngại thua kém người, không có năng khiếu thì phải lấy chăm chỉ mà bù đắp
Ông Thợ ra sức chỉ trích con đường cờ là sai lầm, ông Kiếm thấy sự vui thú nên vẫn cãi chí ít cũng đúng với thời. Nhiều khi trực quan cho là đúng còn tâm thức thì không, nhưng cái tâm thức kia bị đè nén hoặc cứ hững hờ bàng quan. Sự đúng sai là do kinh nghiệm thấy biết, nhưng cái thấy biết nào cũng hạn chế nên mới có chuyện “Tái ông mất ngựa”.
Trải nghiệm và suy tư sẽ thấu cái đạo này:
“Cây chưa đủ dãi dầu không thể ép trổ bông – Chơi còn thiếu chán chường, đứng lên không phải dễ”
Trước tưởng ông Kiếm thất nghiệp nên mới bảo theo nghề cắt tóc hoặc rửa xe khiến ông ấy bực mình, nay sao tôi vẫn còn lắm nhời thế này ? muốn tịnh khẩu vào quán nhâm nhi cà phê đọc bài thi thoảng băm một câu vô thưởng vô phạt, cái sự khôn dễ dàng như vậy mà thực hiện khó lắm thay !.
-
19-01-2015, 10:40 AM #6
Ông cứ nói thế chứ trọng nhau ở chỗ thành chứ có phải chỗ khôn đâu
Tôi có đôi chút áy náy vì con ông Kiếm cháu nó là con gái ,con trai thì tha hồ xoay chuyển làm lại vẫn ok .Nhưng còn con gái ? Tôi trông guơng các liệt nữ cờ mà thấy ngao ngán quá ! Nhưng thôi ,mỗi người nói cho cùng còn có yếu tố số phận nữa
-
19-01-2015, 11:54 PM #7
Vào quán thưởng thức cà phê đậm đà cũng như đọc bài phải phong phú mới thích, qua mấy lần tranh luận tùm lum những tưởng sôi nổi thêm hóa ra phản tác dụng. Ông Tý tưới rau một mình, ông Wind đang quán tưởng còn ông Kt thì đi buôn cá cảnh, tôi cũng phải tịnh khẩu đọc báo lướt web khi nào có gì hay sẽ lại úp lên.
-
20-01-2015, 01:42 AM #8
Tôi có chút cẩn thận nên cứ mà thấy cái máy có vấn đề là làm mới ngay. Vì máy tôi không cài chương trình chống virus. Chỉ chuyên dùng cho cờ tướng và SW cờ tướng. Lấy phim nhạc v.v. Lâu lâu thấy có hiện tượng thì xóa hết cả máy luôn. Cái máy dùng để trả tiền các khoản thì tôi có cài chương trình chống virus và chỉ xài cho trả tiền
Theo tôi nghĩ không phải bác Lâm chỉ trích con đường cờ quạt. Nhưng tôi dám nghĩ là bác Lâm đang lo lắng cho bé con anh Kiem, bác lo cháu còn trẻ mà không chuyên lắm vào sự học tập sau này sẽ thiếu đi cái cần hơn.
Kiến thức của học sinh phải bồi dưởng bằng tất cả sự cố gắng trong thời gian nhiều nhất có thể. Mà thời gian thì hạn chế 24 giờ 1 ngày và 18 năm tuổi là phải thi vào đại học. Đương nhiên cũng có những con đường khác dẫn đến sự thành công nhưng vất vả và phải may mắn nữa.
Vào quán là phải hơ hớ như gái tơ để cho mấy chàng thích ..tơ như bác Lâm có cơ hội uốn éo chì chiết rồi mới thấy cuộc đời này sướng làm sao chứ bác Phi
.
Cầm lên được tất bỏ xuống đươc.
-
20-01-2015, 09:00 AM #9
Vàng, em cảm ơn các sư huynh cho em lời khuyên. Rất chân tình!
Thú thực là từ lúc gặp anh Lâm, em bớt than vãn đi, em giờ có mỗi niềm vui nhỏ nhoi là chăm sóc cháu!!!.
Thành thử nhiều lúc focus ơn nhiều quá, mọi người nếu thấu hiểu sẻ chia sẻ với em.
Kha nang thuc cua chau chua biet duoc bao nhieu?!, doi luc len quan choi, em cung chem vai nhat, cho doi tuoi vui. Chỉ có một điều chắc chắn là: cháu sẽ được học hành tử tế và đầy đủ kỹ năng sống sau này (kinh nghiệm thì từ cuộc đời nó tích lũy lấy): Tieng Anh that tot de sau nay co the song va lam viec o bat cu dau. Boi loi: ky nang song rat co ban. Những bài tập quan sát, nhận định ... để ra quyết định; Cuối cùng, là dạy cháu lòng biết ơn. Chứ nó lớn, rồi cũng đi lấy chồng, em lại một mình thôi. Chẳng mong ước lớn lao gì đâu!.
Được cái con bé này tuy hay cãi lý với em, nhưng trong lòng, biết thương cha lắm!!!.Lần sửa cuối bởi Kiem_Nhat, ngày 20-01-2015 lúc 09:13 AM.
-
19-01-2015, 12:34 PM #10
Sáng nay trước khi đi làm không lương
( lãnh lương cty củ, làm ở cty mới ), đọc bài của bác Lâm và CKD ( tôi gọi ông ĐÊ, nhưng bác Phi thì gọi là DÊ
). Cũng muốn Thanh Minh Thanh Nga 1 chút, nhưng chắc là phải chiều về mới được.
@ CKD ; xin cám ơn ông D nhiều. Bao nhiêu ấy mật chắc là chị của tôi cũng đủ xài cho thời gian dài. Sau này có nữa sẽ tính thêm. Khổ, tôi cứ nhờ với vả hoài thế này. Lại là cái số ông nhỉ
Cầm lên được tất bỏ xuống đươc.
Cà Phê đen IV




Trả lời kèm Trích dẫn


Đánh dấu